Cà Phê

Cà Phê
0 lượt thích / 0 lượt đọc
Cuộc sống của Dương Mộc Trà đắng như một ly cà phê không đường.
Đắng vì mùi rượu nồng nặc mỗi khi trở về nhà. Đắng vì những hóa đơn chưa thanh toán. Đắng vì những đêm tan ca lúc ba giờ sáng rồi lại phải thức dậy để đến trường như chưa từng mệt mỏi.
Cô ghét những nơi đông người. Ghét những ánh mắt tò mò. Ghét việc phải dựa dẫm vào người khác. Và trên hết, cô ghét cảm giác mong chờ một điều gì đó rồi nhận ra mình vốn chẳng có quyền hy vọng.
Tuổi mười bảy của Dương Mộc Trà chẳng có gì đáng nhớ.
Chỉ là những ngày lặp đi lặp lại như vị cà phê nơi đầu lưỡi.
Đắng.
Và cô đã nghĩ rằng, cuộc sống của mình sẽ mãi mãi như thế