Chương 1 : GẶP LẠI
Không chịu nổi ngược bây giờ chạy vẫn còn kịp.
Bóng trăng cô đèn, mây đen trầm thấp.
Một tòa nhà lộng lẫy sừng sững ở bên đường, biển hiệu ""Câu lạc bộ Duệ Sắt"" tỏa sáng trong đêm tối, một mực xuyên qua nửa đường phố.
Trên người Trình Diệp Xuyên vẫn còn dính mùi khi làm trong quán cơm, vội vàng không ngừng chen qua cánh cửa trượt.
""Lại tới trễ, phòng riêng số 3 có khách nôn mửa, nhanh đi thu dọn sạch sẽ đi."" Quản đốc nhìn thấy Trình Diệp Xuyên cúi đầu đi tới, ngay cả tên cậu cũng lười kêu.
Trình Diệp Xuyên vẫn ôm chiếc khay trong tay mới lấy ra từ phòng riêng, gạt tàn thuốc chứa đầy chất bẩn thỉu, thấp giọng kêu: ""Tôi quét dọn phòng này xong rồi sẽ qua.""
Quản đốc cũng không nhìn thẳng, tiếp tục ra lệnh: ""Hôm nay Lưu Quang có chuyện, sau này mười hai giờ cậu đến tầng trệt nhận ca trực của cậu ta.""
Trình Diệp Xuyên thật thà gật đầu một cái: ""Được.""
""Xử lý cái mùi trên người cậu sạch sẽ đi."" m thanh chê bai rơi vào bóng lưng của Trình Diệp Xuyên.
Cho dù là tính cách hay bề ngoài, Trình Diệp Xuyên tựa hồ vĩnh viễn cũng là công cụ cho người khác tùy ý sai sử.
Cơ thể gầy nhom lại nhỏ yếu, nhỏ đến nỗi muốn gãy. Gầy đến mức gò má trũng sâu phủ một tầng tái nhợt, đôi mắt to như thế nhưng lại không có biểu cảm, cả người cũng toát lên một vẻ vô lực bệnh tật.
Trình Diệp Xuyên biết mình không đáng yêu chút nào, thế nên cậu tuyệt đối sẽ không bao giờ ngẩng đầu lên cao hơn mức có thể khi nói chuyện. Thái độ xa cách và cam chịu, cô độc này dường như không bao giờ nói từ chối kể từ khi sinh ra.
Nhưng nhắc tới cũng kỳ quái, cho dù Trình Diệp Xuyên cố gắng che giấu mình thế nào, cuối cùng vẫn sẽ trở thành đối tượng để mọi người giễu cợt và chèn ép.
Cậu rất cần tiền, vì để có thể giữ lại công việc có số tiền lương không thấp, cậu luôn gánh vác phần công việc vượt qua chức vụ của mình. Nhưng phần gọi dạ bảo vâng này không đổi lấy được sự tôn trọng, mà là chèn ép còn dữ dội hơn.
Trong gạt tàn thuốc đầy bụi bặm, dính đờm của khách ở dưới đáy. Trình Diệp xuyên vất vả lắm mới rửa xong, lại vội vàng xách một đống đồ đạc sang phòng riêng bên cạnh.
Sức nặng của thùng nước và cây lau nhà không hề nhẹ, cậu có chút lúng túng xắn tay áo lên, trên cánh tay mảnh khảnh nổi rõ những đường gân xanh, ống tay áo trống không không treo lên được, chỉ chốc lát sau lại trợt xuống.
Mùi rượu chua hôi tỏa ra từ phòng riêng khiến dạ dày của Trình Diệp Xuyên trào dâng axit sau một ngày không ăn.
Cậu cố nén cảm giác muốn nôn, kiểm tra các ngõ ngách mấy lần, đảm bảo công việc của mình sẽ không có cơ hội tạo ra rắc rối cho người khác rồi mới cúi người lui ra.
Câu lạc bộ ""Duệ Sắt"" thực hiện các dịch vụ phân cấp, phòng riêng tầng trệt cao cấp nhất chỉ có những khách hàng có mức tiêu xài hàng năm trên một triệu nhân dân tệ mới có tư cách tiến vào.
Đồng nghiệp cố ý dặn dò cậu, hôm nay trong phòng riêng toàn là những người không thể chọc vào, phải hầu hạ cẩn thận một chút, không thể xảy ra một chút không may.
Trình Diệp Xuyên đẩy xe đẩy hàng vào kho, đơn đặt hàng trong tay dài cứ như hàng miễn phí, mỗi một chai rẻ nhất cũng là một nghìn nhân dân tệ.
Những trò tiêu khiển mà người khác uống cạn trong một ngụm là những thứ mà cậu không thể đánh đổi được ngay cả khi vứt bỏ hết tôn nghiêm của mình.
""Xin hỏi bây giờ tôi có cần mở ra giúp ngài không ạ?"" Trình Diệp Xuyên quỳ một chân bên cạnh bàn, thuần thục mở xong tất cả những chai rượu, tay còn lại đưa ra sau lưng, cúi đầu hỏi.
Trong phòng riêng đầy những loại trai gái, bóng người dây dưa đan vào một chỗ, người đàn ông bên cạnh chơi hăng say, căn bản không có kẽ hở để đáp lời.
Trình Diệp Xuyên đã gặp đủ các dạng khách hàng khó chiều, không dám quấy rầy, không thể làm gì khác hơn là một mực duy trì tư thế tiêu chuẩn, cứng ngắc khom người chờ đợi.
""Mở hết đi.""
m thanh trầm thấp khàn khàn của đàn ông vang lên bên tai Trình Diệp Xuyên.
Trong chốc lát nghe được âm thanh, tay khui rượu của Trình Diệp Xuyên không tự chủ dừng một giây, đầu óc còn chưa kịp phản ứng, một cơn rùng mình sinh lý đã chạy dọc khắp cơ thể.
""Hôm nay Cảnh Hoàn của chúng ta, Cảnh đại thiếu đến đây mở tiệc! Mọi người đều có thể chơi thoải mái!""
Cảnh Hoàn?
Hai chữ đơn giản như lựu đạn đánh vào đầu Trình Diệp Xuyên.
Chỉ trong chốc lát, Trình Diệp Xuyên cảm thấy óc mình đang nứt ra, máu chảy ngược. m thanh vừa mới rơi xuống của người đàn ông một lần nữa vọt qua tâm trí cậu.
Cảnh tượng ăn chơi đàng điếm trong nháy mắt trở nên lốm đốm, gương mặt của Cảnh Hoàn hiện ra trước mắt, chỉ cần cậu hơi xoay người lại một chút là sẽ nhìn thấy gương mặt ảm đạm như sắp chết của Trình Diệp Xuyên.
""Rót cho mỗi người đi."" Trong tay người đàn ông kẹp một điếu thuốc, ngón tay thon dài tùy ý ra hiệu.
m thanh mà cậu đã từng sợ hãi văng vẳng bên tai, bao hình ảnh đau khổ ngày xưa chợt thoáng hiện lên, tay rót rượu của Trình Diệp Xuyên không khống chế được run rẩy, cậu gắt gao ấn mạnh vào miệng chai thủy tinh mới không làm rượu tràn ra ngoài.
Đối phương vẫn đang thấp giọng cười đùa, giống như không hề phát hiện ra, vẫn cùng người ngoài nói chyện phiếm.
Trình Diệp Xuyên lo lắng bất an vùi đầu, như đang đối mặt với vực sâu.
Rõ ràng cậu đã tránh né lâu như vậy, sống một cuộc sống hèn mọn không thể chạm đến thế giới của Cảnh Hoàn, tại sao ông trời còn phải trêu cợt cậu, tại sao còn để cậu gặp lại người này một lần nữa giữa một thành phố H rộng lớn như vậy.
Trình Diệp Xuyên không khắc chế nổi sự sợ hãi: Nếu như mình bị nhận ra, sẽ có hậu quả như thế nào.
Cho dù là câu lạc bộ này, công việc này, thậm chí là một tòa thành thị này. Chỉ cần Cảnh Hoàn mở miệng nói một chữ ""Cút"", cậu cũng sẽ lập tức biến mất, giống như người chết không để lại dấu vết.
Nhưng loại ý nghĩ này chỉ kéo dài một giây, Trình Diệp Xuyên liền tự giễu trong lòng.
Đại khái là cậu tự mình đa tình.
Người đó đã từng hận cậu không thể hóa thành tro mà biến mất, người chưa từng nhìn thẳng vào cậu làm sao có thể nhận ra cậu chỉ thông qua một cái bóng lưng và một câu nói.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store