ZingTruyen.Store

[Version/OhmNanon] Gần Mặt Cách Lòng

Chương 4

minhnhatbaka

"A...!"

Tần Thắng đau đến phát run, cúi đầu gầm nhẹ, thân thể cũng không ngừng run rẩy – là một tư thế bị thuần phục hoàn toàn.

Nghĩ vậy, côn th*t đang vùi sâu trong cơ thể cậu liền phình ra một vòng. Trần Bính Lâm cởi hết quần áo Tần Thắng ra, vừa không ngừng ra vào hậu huyệt mềm ướt kia, vừa hôn lên tấm lưng trần trụi của cậu.

Bị đâm vào một nơi nào đó, Tần Thắng không nhịn được cong người lên: "Ngài Lâm, không cần...!"

Trần Bính Lâm không để ý đến Tần Thắng, chỉ nắm chặt lấy eo cậu, không ngừng chọc ngoáy vào điểm mẫn cảm kia. Cậu vẫn cảm thấy đau đớn, nhưng trong cơn đau lại ẩn ẩn một loại khoái cảm không thể gọi tên, chẳng mấy chốc, thằng em phía trước đã phun ra một dòng chất lỏng.

Trần Bính Lâm mãnh liệt đâm vào vài cái nữa, sau một cú tăng tốc cuối cùng mới chịu thỏa mãn bắn ra.

Sau khi kết thúc, Tần Thắng đứng dậy định vào WC thì bị Trần Bính Lâm kéo lại, hai người nằm dính với nhau trên sô pha.

Tần Thắng nhìn lên đồng hồ: "Ngài Lâm, cô Nhã sắp về rồi."

"Không sao đâu," Trần Bính Lâm hôn lên vùng da thịt phía sau tai cậu: "Đêm nay Thanh Nhã sẽ không về."

Một tay anh ôm lấy eo Tần Thắng, tay còn lại trườn xuống theo đường cong mềm mại của bờ mông, đi đến lỗ nhỏ vừa bị chà đạp thê thảm kia, với một ngón tay vào để thăm dò.

Tần Thắng khẽ run lên, nhỏ giọng nói: "Ngài Lâm..."

Trong giọng nói đã mang theo ý cầu xin tha thứ.

Nhưng Trần Bính Lâm vẫn chen một ngón tay nữa vào, vừa làm vừa dỗ dành: "Vừa nãy vội quá, để tôi xem em có bị thương không."

Nơi ấy của Tần Thắng đã sưng đỏ, may là chưa chảy máu; bên trong tất cả đều là thứ "gì đó" của Trần Bính Lâm. Hậu huyệt bị hai ngón tay đâm chọc, nhất thời phát ra tiếng lép nhép dụ người.

Giữa phòng khách vắng lặng, âm thanh này nghe có vẻ vô cùng dâm đãng. Trần Bính Lâm tách huyệt khẩu nho nhỏ ra hai bên, cắn cắn lỗ tai cậu: "Xem ra là không bị thương. Em nhìn đi, chỗ này của em lại ướt sũng rồi..."

Cả người Tần Thắng nóng lên, vừa cử động một chút, đã có chất lỏng chảy xuống dọc theo bắp đùi cậu. Trần Bính Lâm quệt một ít ra tay, rồi chậm rãi xoa nó lên ngực cậu.

Thân thể Tần Thắng vừa mới trải qua cao trào, vẫn còn cực kỳ mẫn cảm, vừa bị anh chạm vào đã nổi lên phản ứng. Cậu rụt người lại, run rẩy cầu xin: "Ngài Lâm, em không được..."

"Em được." Vừa nói, Trần Bính Lâm vừa xoa nắn đầu nhũ của cậu.

"Ưm..."

Tần Thắng rít lên – rõ ràng là cơ thể đã đạt đến cực hạn, nhưng đầu nhũ bị trêu chọc vẫn đứng thẳng lên, lửa dục càng lúc càng bị Trần Bính Lâm khơi ra nhiều hơn.

Một lúc sau, anh em của Trần Bính Lâm cũng đứng lên chào cờ, anh liền nâng một chân Tần Thắng lên, tiến vào từ bên hông. Có lần trước bôi trơn nên lần này tiến vào khá thuận lợi, Trần Bính Lâm cũng không vội vàng như trước, chỉ ôm lấy cậu chậm rãi ra vào, thỉnh thoảng còn vươn hai tay chơi đùa thằng nhỏ của cậu.

"A... Ngài Lâm..."

Đây là một loại tra tấn khác – bị Trần Bính Lâm tấn công cả trước lẫn sau, Tần Thắng chẳng phòng thủ được lâu, một lúc sau đã tiết ra. Trần Bính Lâm thì vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc. Anh đổi vài tư thế, mãi đến khi Tần Thắng bị chà đạp đến nỗi cổ họng khản đặc, mới chịu bắn ra trong cơ thể cậu.

Đêm đó, hai người ngủ trên sô pha. Rạng sáng khi ôm Tần Thắng đi tẩy rửa, Trần Bính Lâm lại làm thêm một hiệp trong phòng tắm nữa. Cậu bị làm đến độ toàn thân bủn rủn, chỉ có thể víu lấy bờ vai anh mà rên rỉ, thiếu chút nữa còn không khép nổi chân vào.



Khi Tần Thắng tỉnh lại vào sáng hôm sau, cảnh sắc ngoài cửa sổ đẹp một cách diệu kỳ.

Cậu mở to mắt, cảm thấy xương cốt toàn thân như vừa bị xe tải nghiền qua, đau nhức không tả nổi. Trần Bính Lâm vẫn ngủ say chưa tỉnh, một tay anh khoác lên thắt lưng cậu.

Rèm trong phòng ngủ chưa được kéo lên, Tần Thắng gắng gượng ngồi dậy nhìn ra cửa sổ – chỉ thấy trắng xóa một màu.

Thì ra đêm qua tuyết rơi.

Một đống hỗn độn rải khắp mặt đất. Tần Thắng không biết khi nào Trần Thanh Nhã sẽ về, vội vàng cúi xuống định nhặt quần áo vương vãi, lại nghe Trần Bính Lâm lầm bầm bên tai: "Ngủ thêm chút nữa đi."

Tần Thắng quay lại, nhìn ánh nắng ban mai rải rác trên khuôn mặt anh: "Ngài Lâm tỉnh rồi?"

Mắt anh nửa nhắm nửa mở: "Ừm."

"Hôm qua ngài uống say."

Trần Bính Lâm không nói gì, chỉ ấn đầu cậu vào lòng mình. Tần Thắng biết có nhiều người tỉnh dậy sau khi say sẽ quên hết mọi chuyện mình làm khi ấy – cậu không biết anh có thế không, nhưng thực sự đã không còn sớm nữa rồi.

"Ngài Lâm, em phải đi làm thôi, kẻo muộn mất."

Trần Bính Lâm lười biếng nói: "Thì xin nghỉ thêm một ngày nữa đi." Tần Thắng khựng lại: "Sao ngài biết hôm qua em xin nghỉ?"

Anh mở mắt ra, liếc cậu một cái: "Em quên mình đang làm trong công ty ai à?"

Đương nhiên là Tần Thắng biết trên danh nghĩa mình đang đi làm cho công ty của Trần Bính Lâm, nhưng — đừng nói là một nhân viên nho nhỏ như cậu xin nghỉ cũng phải báo cáo cho tổng giám đốc đấy chứ?

Trần Bính Lâm vươn tay ra: "Đưa điện thoại đây, tôi xin phép giúp em."

Di động của Tần Thắng đang để trên bàn ở phòng khách. Đợi cậu mang nó về đây rồi, Trần Bính Lâm nhìn nó một hồi: "Tắt máy?"

Bấy giờ cậu mới nhớ ra là mình quên không bật máy lại. Cho mười cái gan cậu cũng không dám nói đó là vì Tú Kiệt, đành phải chống chế: "Mấy hôm nay rất bận, em quên béng mất."

Trần Bính Lâm không truy hỏi, nhấn nút khởi động.

Điện thoại vừa mở, một chuỗi dài tít tít báo tin nhắn đến vang lên.

Anh cười cười nhìn sang cậu: "Có người nhắn cho em một đống tin nhắn này."

Tần Thắng nghĩ mình biết đó là ai: "Chắc là spam đấy."

"Muốn xem không?"

Tim cậu nhảy thót lên, vội nói: "... Xóa hết đi."

"Muốn thật chứ?"

"Vâng."

Trần Bính Lâm nhìn cậu đầy ẩn ý: "Về sau đừng có hối hận đấy."

Tần Thắng quả quyết: "Sẽ không mà."

Anh ngồi trước mặt cậu, xóa đi từng tin một.

Tần Thắng lẳng lặng ngồi cạnh, dường như nhìn thấy rất nhiều hồi ức vụt qua trước mắt như vũ bão. Có lẽ thứ mà cậu thương nhớ thật ra không phải là bản thân Tú Kiệt, mà là quãng thời gian thanh xuân quá mức tươi đẹp ấy.

Chẳng qua, ba năm đã qua đi, ai cũng phải hướng về phía trước.

Trần Bính Lâm dùng điện thoại của Tần Thắng xin nghỉ phép thay cậu, rồi lại gọi cho trợ lý của anh, nói là sáng nay anh không đến công ty. Xong việc, anh ném cái máy đi, vẫy vẫy tay với cậu: "Đến ngủ với tôi thêm lúc nữa."

Giữa ngày tuyết rơi mà được chui vào chăn ấm làm một giấc, đúng là vô cùng thoải mái.

Nếu Trần Bính Lâm đã nói vậy, Tần Thắng cũng sinh ra lười, lại nằm lên sô pha lần nữa.

Không khí trong phòng khách vô cùng ấm áp, anh ôm lấy eo cậu, đặt cằm lên vai cậu, ngủ rất nhanh. Tần Thắng vốn nên có nhiều tâm sự, nhưng không hiểu vì sao cũng vô thức thiếp đi tự lúc nào.



Lần thứ hai tỉnh lại đã là giữa trưa.

Tần Thắng đã dọn dẹp phòng khách, mặc quần áo xong xuôi rồi mà Trần Bính Lâm vẫn đang ngủ.

"Ngài Lâm, đến giờ ăn trưa rồi."

"Ngài Lâm?"

Cậu gọi mấy lần mà anh vẫn chẳng phản ứng gì, vươn tay đẩy cổ tay anh thì chỉ cảm thấy – nóng đến phát sợ.

Tần Thắng giật nảy mình, vội vàng sờ lên trán anh – nơi ấy cũng nóng rực.

Trần Bính Lâm ốm rồi! Ngủ tiếp trên sô pha là không ổn tí nào, cậu phải cố hết sức mới lôi được người vào phòng ngủ. Đầu óc Trần Bính Lâm mơ mơ màng màng, vừa ngã đầu xuống giường liền thiếp đi.

Sợ anh bị đói, Tần Thắng đi nấu một nồi cháo hoa, nấu xong rồi thì bưng một bát vào phòng, gọi anh dậy ăn.

Thoạt nhìn Trần Bính Lâm rất uể oải, nhưng vẫn nghe lời cậu ăn hết cháo.

Tần Thắng lẳng lặng quan sát sắc mặt anh: "Hình như ngài ốm rồi."

Anh không quá để ý: "Chỉ hơi mệt chút thôi."

"Đang sốt đây này." Tần Thắng nói: "Hay là ta đến bệnh viện khám?"


Vừa nghe đến hai chữ bệnh viện, anh lập tức nhăn mày, nói không cần suy nghĩ: "Không cần."

"Em gọi bác sĩ đến đây nhé?"

"Bệnh vặt thôi, đừng phiền toái như thế."

"Nhưng mà..."

"Đừng ồn ào nữa." Trần Bính Lâm nằm vật ra giường, kéo chăn trùm kín đầu: "Để tôi ngủ một giấc là tốt rồi."

Tần Thắng không biết nên khóc hay cười – không ngờ ngài Lâm lại là kiểu người thà chịu ốm còn hơn gọi bác sĩ đấy.

Nhớ lại một đêm mãnh liệt vừa qua, Tần Thắng hơi bứt rứt – đừng nói là vì bị cậu hút khô nên anh mới sinh bệnh đấy chứ? Cậu lục tung cả nhà lên mới kiếm được mấy viên thuốc hạ sốt cho anh, rồi canh giữ bên giường để chăm sóc anh suốt.

Trần Bính Lâm sốt cao không lùi, ngủ cũng không sâu, đang mơ màng bỗng nhiên thốt lên: "Tần Thắng."

Tần Thắng vội đến nắm lấy tay anh: "Ngài Lâm, em đây."

Trần Bính Lâm không nói gì nữa, chân mày đang cau chặt lại khẽ giãn ra. Đến cả lòng bàn tay anh cũng nóng rực, Tần Thắng đang định buông ta thì bị anh nắm lại.

Tần Thắng thử rút lại hai lần mà không được, đành để anh nắm tay mình.

Thời gian trôi đi rất nhanh.

Mãi đến khi ánh nắng hoàng hôn chiếu vào khung cửa, Tần Thắng mới giật mình nhận ra – thế mà cậu đã ngồi đây cả một buổi chiều rồi.

Cơn sốt của Trần Bính Lâm đã tạm thuyên giảm, nhưng thuốc trong nhà cũng hết. Nhân lúc trời chưa tối hẳn, Tần Thắng nhanh chóng thay quần áo chạy ra ngoài mua thuốc. Tuyết đọng trên đường đã tan đi hơn nửa, nhưng vẫn không có phương tiện công cộng nào đi qua đây, may là tài xế của Trần Bính Lâm vẫn chưa hết giờ làm, nên cậu đi nhờ xe bác ra ngoài.

Trên đường, bác Châu tài xế nói tới vụ Trần Bính Lâm uống say đêm qua: "Tối hôm trước đó ngài Lâm đi gặp một người, rồi cả ngày hôm sau nhìn cứ uể oải hẳn. Rồi ngài ấy mới uống say như chết đến thế đấy, say đến nỗi không tự đi được cơ mà."

"Giày ngài ấy ướt sũng, có phải đã đạp trúng vũng nước không ạ?"

Làm sao bác Châu dám nói xấu boss nhà mình chứ, ha hả cười: "Ngài Lâm vốn định đến khu biệt thự Cẩm Tú, nhưng tối ấy trời đổ tuyết lớn thế, ngài ấy lại say quá rồi, tôi không yên tâm nên mới đưa người về nhà. Chắc ngài ấy không giận đâu đúng không?"

Nghe đến năm chữ khu biệt thự Cẩm Tú, Tần Thắng giật mình.

Bác Châu hỏi lại: "Cậu Thắng, ngài Lâm không giận đâu đúng không?"

Tần Thắng à một tiếng: "Không đâu bác."

Cậu nhớ đến, tối qua khi về nhà, Trần Bính Lâm nhìn mãi mới nhận ra cậu.

Theo bản năng xoay xoay cái nhẫn trên tay, cậu nghĩ – ồ, hóa ra là vậy.



Bác Châu lái xe vừa nhanh vừa an toàn, một lúc sau đã đến cửa nhà thuốc. Tần Thắng xuống xe mua đồ rồi trở về, ngồi trên ghế sau, cảm thấy dạ dày âm ỉ đau – mãi sau cậu mới nhớ ra, cả chiều mải chăm sóc Trần Bính Lâm nên quên mất chưa ăn gì.

Về đến nhà thì trời đã tối. Tần Thắng ăn tạm vài thứ rồi nấu thêm nồi cháo nữa cho Trần Bính Lâm, rồi đút cả cháo cả thuốc vừa mua cho anh.

Vì không gọi bác sĩ nên cậu khá lo lắng, cả tối cứ ngồi chực bên giường anh, cách nửa giờ lại đo nhiệt độ cho anh một lần.

May là cuối cùng cơn sốt cũng hạ.

Đến sau nửa đêm, thực sự là Tần Thắng không tỉnh nổi nữa, ghé vào bên giường rồi thiếp đi.

Vừa nhắm mắt vào, cậu lại bắt đầu mơ. Mơ đến buổi sáng sau cơn tuyết lớn, ngoài trời trắng xóa một màu, trên đường ai ai cũng vội vội vàng vàng. Tuyết trên đường chưa tan hết, nhiều chỗ còn kết băng, đi lại khá là vất vả.

Nhưng có người nắm lấy tay Tần Thắng, đi cùng cậu cả đoạn đường.

Cậu không những không thấy chật vật mà còn vui vẻ không nói nên lời, vừa đi vừa ríu rít không thôi.

"Hôm nay ở công ty, em lại bị đồng nghiệp xa lánh."

"Thực ra em vẫn thích vẽ lắm."

Đây đều là những suy nghĩ từ tận đáy lòng mà thường ngày cậu tuyệt sẽ không nói ra, nhưng kỳ lạ thay, người bên cạnh vẫn không lên tiếng.

Tần Thắng quay lại: "Tú Kiệt, sao anh không nói gì thế?"

Người nọ dừng chân: "Tôi không phải là Tú Kiệt."

Tần Thắng nhìn kỹ người nọ. Dáng người thon dài xinh đẹp ấy, khuôn mặt anh tuấn ấy, thế mà lại là... Trần Bính Lâm.

"Ngài Lâm..."

Trần Bính Lâm cười lạnh một tiếng, hất tay cậu ra. Nhất thời cậu đứng không vững nữa, ngã nhào xuống nền tuyết lạnh lẽo.

Trái tim cậu sợ hãi, vụt bừng tỉnh khỏi cơn mơ, liền nghe thấy giọng anh nói: "Em ngủ thế nào mà lăn được xuống đất vậy?"

Đèn ngủ sáng lên.

Tần Thắng vẫn chưa thoát khỏi khung cảnh trong mơ, kinh ngạc nhìn Trần Bính Lâm một lúc rồi mới nhận ra – cậu vừa lăn từ trên giường xuống. Cậu lồm cồm bò dậy, mặt mũi vẫn ngẩn ngẩn ngơ ngơ.

Trần Bính Lâm xốc chăn lên: "Vào đây."

Tần Thắng toàn thân lạnh lẽo chui vào ổ chăn. Trong lòng Trần Bính Lâm rất ấm áp, ấm đến nỗi cậu hơi khó chịu, không nhịn được lùi về sau một chút.

Nhưng anh lập tức tóm cậu lại.

Một tay Trần Bính Lâm ôm lấy cậu: "Đừng ngọ nguậy, em muốn ngã lần nữa à?"

Cậu không dám nhúc nhích nữa. Tỉnh một lần, cậu khó mà ngủ lại, liền hỏi anh: "Ngài bị em đánh thức sao?"

"Ngủ cả ngày đã đủ rồi."

"Ngài thấy khỏe hơn chưa?"

Trần Bính Lâm cúi đầu, cụng trán lên trán cậu: "Ổn rồi."

Tần Thắng chỉ thấy nong nóng, không phân biệt được như thế là đã hạ sốt hay chưa, nghĩ nghĩ: "Đến bệnh viện một lần thì vẫn tốt hơn."

Anh lập tức tỏ vẻ chán ghét: "Không đi."

Cậu không ngờ là anh lại ghét bệnh viện đến thế. Nhớ ba năm trước khi cậu còn nằm viện, Trần Bính Lâm vẫn thường xuyên đến thăm cậu mà.

Sau khi xuất viện, có khoảng nửa năm, mỗi ngày của Tần Thắng cứ trôi qua trong mơ mơ màng màng – có khi mới ngồi ở cửa sổ xem dòng người qua lại một chút là đã hết một ngày. Cậu hầu như không có chút ấn tượng nào về quãng thời gian ấy, chỉ nhớ là cuối cùng vì không trả nổi tiền thuê nên bị chủ nhà đuổi ra ngoài, rồi Trần Bính Lâm mang cậu về biệt thự, sắp xếp cho cậu một công việc, kéo cuộc sống của cậu về quỹ đạo.

Nhưng trong vòng nửa năm đó, chuyện gì đã xảy ra? Vì sao cậu không nhớ gì cả?

Tần Thắng miên man suy nghĩ, bất giác thiếp đi tự lúc nào.



Bệnh của Trần Bính Lâm đến nhanh mà đi cũng nhanh, đến hôm sau là anh đã có thể ngồi trên giường xử lý công việc. Trần Thanh Nhã vẫn chưa về, Tần Thắng liền quyết định nghỉ thêm ngày nữa để chăm sóc anh.

Trần Bính Lâm chẳng ngại tí nào, chỉ tay năm ngón bắt cậu làm hết việc này đến việc kia, còn đòi bữa trưa phải có bao nhiêu là món ăn. May là tay nghề của Tần Thắng rất ổn, 'miễn cưỡng' lắm mới làm ngài Lâm vừa lòng.

Buổi chiều sau khi đi mua đồ về, Tần Thắng thấy đồ dùng hằng ngày của mình đã được chuyển hết sang phòng Trần Bính Lâm.

Lúc cậu nhắc tới việc này, Trần Bính Lâm đang dùng laptop, miệng đáp mà mắt vẫn nhìn màn hình: "Không phải mấy hôm nay em muốn chăm sóc tôi sao? Chuyển sang đây ngủ sẽ tiện hơn."

"Em nghĩ là ngài đã khỏi bệnh rồi."

Trần Bính Lâm lập tức ho khan một tiếng: "Vẫn chưa khỏi hẳn."

Tần Thắng đành hỏi: "Bao giờ thì cô Nhã về?"

"Thanh Nhã ra nước ngoài du lịch rồi, nói là cuối tuần mới về."

"Cô ấy đi một mình?"

Khóe miệng Trần Bính Lâm cong lên, ngẩng đầu nhìn cậu: "Em thấy có thể không?"

Tần Thắng lập tức hiểu ra: "Đi cùng Tú Kiệt sao?"

Anh gật đầu: "Đi từ ngày 12."

Ngày 12 chính là ngày tuyết rơi đó.

Tú Kiệt nói muốn gặp cậu ở nơi hai người hẹn hò lần đầu tiên, nhưng Tần Thắng không đi. Không thấy cậu đến, hắn liền quay đi hẹn hò với Trần Thanh Nhã.

Nếu ngày ấy cậu đi thì sao?

Tần Thắng nhìn ánh dương rực rỡ ngoài cửa sổ, chẳng muốn nghĩ tiếp nữa.



Trần Bính Lâm nghỉ ngơi ở nhà hai ngày rồi mới đi làm lại.

Tần Thắng cũng vậy – tiếp tục cuộc sống không lý tưởng chẳng mặn chẳng nhạt ấy. Đồng nghiệp vẫn vô tình cố ý lơ cậu đi, ngày qua ngày không có gì thay đổi.

Điều duy nhất thay đổi là Trần Bính Lâm.

Trước đây anh luôn bận rộn, không thì cũng tham gia đủ loại xã giao, thường quá nửa đêm mới về đến nhà. Nhưng bây giờ anh như biến thành một con người khác – luôn về nhà đúng giờ, luôn ăn cơm tối ở nhà, thậm chí cứ mỗi chiều lại nhắn thực đơn vào máy cậu.

Đến bác Châu cũng nói: "Cuối cùng ngài Lâm cũng chịu kiềm chế rồi, buổi tối không phải rong ruổi trên đường đúng là thoải mái biết bao."

Tần Thắng hỏi: "Thế không phải là bác mất lương tăng ca à?"

Bác hào phóng đáp: "Bác thà ở nhà với vợ con nhiều một chút còn hơn."

Tần Thắng cũng không hiểu sao tự dưng Trần Bính Lâm lại thay đổi như thế.

Nhưng tính tình anh thay đổi thất thường, cậu chẳng dám đoán bừa – nếu đoán sai thì xấu hổ chết mất!

Thấy Trần Bính Lâm đã khỏi bệnh rồi, Tần Thắng định chuyển về phòng mình, nhưng mãi vẫn không kiếm được cơ hội. Mỗi ngày đến giờ ngủ, anh liền lăn lên giường với cậu, mà dù cậu có lăn đến chỗ nào, khi tỉnh dậy vẫn sẽ thấy anh đang ôm mình vào lòng, nóng đến mồ hôi đầm đìa.

Tần Thắng có phản đối vài lần, tiếc là Trần Bính Lâm đều bỏ ngoài tai.



Đến cuối tuần, Trần Thanh Nhã trở về.

Cô đến một điểm du lịch nổi tiếng trên một hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương. Làn da cô đã phơi nắng đến ửng đỏ, mặc một bộ đồ thời thượng, đến ánh mắt cũng trở nên dịu dàng như nước biển.

Vừa vào cửa, Trần Thanh Nhã đã lôi quà tặng Tần Thắng ra: "Tiếc là nhà Tú Kiệt đang có việc gấp phải về ngay, không thì em đã mua được nhiều hơn rồi."

"Từng này là nhiều rồi." Tần Thắng nói: "Chơi vui chứ?" "Tất nhiên là vui! Nước biển cực trong xanh luôn, ban ngày bọn em thuê thuyền nhỏ ra biển, đến chiều tối mới về; đến tối thì nắm tay nhau tản bộ trên bờ cát, biển dưới ánh trăng nhìn còn đẹp hơn ban ngày nhiều.... Ôi, em rất muốn ở lại đó thêm nữa!"

Trần Bính Lâm chen vào: "Mới ra ngoài một chuyến mà đã ngang tàng ghê ha?"

Trần Thanh Nhã quay lại ôm lấy cánh tay anh: "Là nhờ anh hai đưa em vé máy bay cả đấy! Lần sau anh cũng đến đó với anh Thắng một lần đi~"

Tần Thắng ngẩng lên, nhìn về phía anh: "Là ngài Lâm sắp xếp chuyến du lịch này cho hai người à?"

Ánh mắt hai người gặp nhau, Trần Bính Lâm ung dung đáp: "Đúng, là tôi."

Trần Thanh Nhã nói: "Hôm ấy lúc anh giơ vé máy bay ra, thực sự là em giật nảy cả người đấy. Thời gian gấp như thế, đồ đạc còn chưa chuẩn bị kịp."

"Niềm vui bất ngờ mà."

"Nhưng đúng là chơi vui lắm, hơn nữa Tú Kiệt còn..." Trần Thanh Nhã bỗng nhiên đỏ mặt, nhìn anh hai của mình: "Anh, em có chuyện muốn nói với anh."

Tần Thắng hiểu ý cô, lập tức nói: "Em đi làm bữa tối." Rồi chạy biến vào phòng bếp, để anh em họ ngồi ở phòng khách nói chuyện riêng với nhau.

Đã đến giờ cơm chiều, hương thơm đồ ăn bay vào từ ngoài cửa sổ. Tần Thắng lấy nguyên liệu trong tủ lạnh ra, mang chúng đi rửa.

Cậu nghĩ đến ngày 12 ấy, Tú Kiệt hẹn cậu ở nơi cũ, nhưng cũng cùng ngày đó, Trần Bính Lâm đưa vé máy bay cho Trần Thanh Nhã. Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp sao?

Nếu ngày ấy cậu đến chỗ hẹn thì thế nào?

Hẳn là sẽ đứng chờ dưới trời tuyết lạnh, từ ban ngày âm u đến khi sắc trời tối đen.

Có lẽ vì nước rất lạnh, Tần Thắng khẽ run lên, cảm thấy cái lạnh như ngấm vào cốt tủy. Cậu vội vàng tắt nước đi, nghe thấy tiếng đi vào của Trần Bính Lâm: "Cần tôi giúp không?"

"Không cần không cần, em sắp xong rồi. Cô Nhã đói phải không?"

"Không, Thanh Nhã nói đi chơi về mệt quá, đã về phòng nghỉ ngơi rồi."

Nói xong rồi, Trần Bính Lâm vẫn không rời đi, đứng tựa vào cửa nhìn Tần Thắng bận rộn. Cậu vừa gọt khoai tây vừa nghĩ – làm cà ri hay khoai tây chiên bây giờ? Đang định hỏi Trần Bính Lâm thì anh đã lên tiếng.

"Vừa rồi Thanh Nhã nói với tôi là... Tú Kiệt cầu hôn nó."

----------------------------------------------------------------------

1/4 zui zẻ nha các cậu=)) <3

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store