ZingTruyen.Store

[TRANS]SECRET - KryBer

Chapter 2 : Amber

AH__HG


Bạn yêu ai đó không phải bởi người ấy hoàn hảo, mà dù người ấy không hoàn hảo, bạn cũng vẫn yêu...




*** 



Amber's POV



"Xin chào, tôi là Soo Ah"- Cô gái mặc một chiếc áo phông màu xám trễ cổ cùng một chiếc váy màu đen ngắn cũn cỡn cười và bắt chuyện với chúng tôi. Đôi mắt cô ta đầy ve vãn, chớp chớp hàng lông mi giả dày cộp về phía tôi.



"Còn tôi là Nami" – Cô gái còn lại cũng cười và nói, khoe hàm răng trắng đều tăm tắp, màu son đỏ chói làm môi cô ta trông như sắp rơi ra đến nơi.



"Có chuyện gì không?" – Gary cau mày, hỏi hai cô gái.


"À, anh có phiền không nếu chúng tôi ngồi ở đây?"



Gary tìm xung quanh phòng tìm bàn trống. Anh hắng giọng và mỉm cười với họ



"Chẳng phải vẫn còn rất nhiều bàn trống sao?"



Hai cô gái đỏ mặt cười rộ lên sau đó liếc mắt với tôi.



"Thực ra thì chúng tôi muốn làm quen với hai anh" – Cô gái tên Nami õng ẹo, cúi cúi người cố tình để lộ ra bộ ngực cỡ D.



"Được thôi, tôi là Gary rất hân hạnh" – Gary giới thiệu về bản thân. Tôi cảm thấy rất buồn cười, nhướn lông mày nhìn về phía anh ta. Tôi vẫn đang bận nói chuyện điện thoại với trợ lí của mình.



Hai cô gái nhướn mày nhún vai rồi chỉ về phía tôi



"Còn anh ấy, tên anh ấy là gì?"



"Stark, Tony Stark"



Tôi suýt nữa phun cả ngụm Cafe trong miệng khi nghe anh ta nói ra tên của Iron Man.



"Anh đang đùa phải không? Anh ấy sao có thể là Iron Man được"



"Sao cũng được" – Cô gái với đôi môi đỏ lòe loẹt nhìn về phía tôi đầy trông đợi.



"Chúng tôi tự hỏi không biết các anh có muốn đi chơi cùng chúng tôi không? Đi trung tâm thương mại hoặc đi xem phim sau đó cùng tới bar vui vẻ một chút"



"Chúng tôi rất bận và có rất nhiều việc phải làm, chúng tôi không có thời gian cho những điều đó, thứ lỗi cho chúng tôi" – Gary nhẹ nhàng từ chối.



"Chao...thật là chán"



"Nhưng tôi khá chắc là sếp của anh không phiền đâu, đúng không" – Cô gái còn lại giậm chân xuống nền nhà.



Quá đủ rồi, tôi tắt điện thoại và nhìn vào cô gái đang giậm chân kia



"Oa, các cô thật đáng yêu mà, khi cứ nói mãi về những điều mà chính các cô cũng chẳng hiểu gì. Chắc từ miệng các cô chỉ có thể nói ra những lời thô tục thôi nhỉ?"



Hai cô gái nhìn chằm chằm vào tôi rồi lại nhìn nhau. Phải mất một lúc họ mới nhận ra được rằng tôi vừa lăng mạ họ, sau đó tức giận lao ra khỏi quán.



Sáng nay, Gary lái xe riêng kiêm vệ sĩ, đã phải qua chở tôi bằng con xe Bugatti Veyron. Tôi vẫn còn cảm thấy choáng váng, vì tối qua tôi có tới dự buổi tiệc sinh nhật của một người bạn và đã uống quá nhiều. Có rất nhiều các ông to bà lớn và các ngôi sao nổi tiếng ở đó. M* kiếp! Tôi thậm chí còn đưa một cô gái về nhà, là cô người mẫu nổi tiếng Minah.



Thường thì tôi chỉ đưa họ về nhà sau 3 lần hẹ hò, nhưng tối hôm qua, khi Minah lại bắt chuyện với tôi, từ lúc đó cô ta cứ bám chặt lấy tôi, và không rời tôi nửa bước. Tôi chẳng có gì để phàn nàn về chuyện đó cả vì cô ta rất đẹp và nóng bỏng. Tất cả đàn ông trong bữa tiệc đều nhìn cô ta một cách thèm thuồng. Và cô ta biết điều đó, đó cũng là lý do khiến cô ta khá tự tin rằng sẽ quyến rũ được tôi.



Cô ta quả là một người bạn giường hoàn hảo, một chuyên gia làm tình. Tôi cảm thấy khá ngạc nhiên về tần suất cô ta đưa tôi lên đỉnh. Cô ta biết cách để quyến rũ người khác và khiến cho họ trở nên điên cuồng....Cô ta học đâu mấy trò đó vậy?!



"Chúng ta sẽ đến văn phòng bây giờ chứ, thưa ngài?"- Giọng nói của Gary mang tôi trở về thực tại.



"Hmm, tách Cafe này rất ngon, có lẽ là tách Espresso ngon nhất mà tôi từng uống"



Tôi đã phát hiện ra quán này trên đường đi tới văn phòng khi tôi bỗng dưng lên cơn thèm một tách Cafe. Tôi cảm thấy quá choáng váng sau cơn say, thật tồi tệ. Đầu của tôi cứ ong ong, mà mắt thì toàn tia máu.



"Chúng ta sẽ ghé lại qua quán Cafe đó vào ngày mai"



"Vâng thưa ngài" – Tôi thấy Gary mỉm cười với tôi qua gương chiếu hậu. Tôi cá là anh ta cũng thích Cafe ở quán đó.



Gary đã ngoài 40 tuổi, đã từng vô địch giải võ sĩ quyền cước, hoàn thành xuất sắc khóa đào tạo vệ sĩ chuyên nghiệp. Với tôi, Gary không chỉ là vệ sĩ hay tài xế riêng,



Tôi luôn xem anh ta như anh trai, như một thành viên trong gia đình. Khi tôi còn nhỏ, Gary vẫn thường ra ngoài với tôi. Lúc đó anh ta vẫn còn là một thanh niên trẻ tuổi, chúng tôi rất gần gũi và thân thiết.



Ngoài bạn thân của tôi, Ha Neul thì Gary là một trong số ít những người hiểu rõ được con người thật của tôi, thậm chí còn rõ hơn cả người thân trong gia đình. Anh ta là người đầu tiên biết việc tôi bị bạn bè bắt nạt khi tôi học lớp 4, chúng bắt nạt tôi chỉ vì tôi giàu hơn chúng, nói đúng hơn tôi là đứa trẻ giàu nhất cái trường đó, là người thừa kế của một công ty có giá trị lên tới hàng tỉ đô. Thêm nữa lúc đó trông tôi chẳng khác gì que củi, cao và gầy.



Gary thường bắt gặp tôi, trốn dưới tầng hầm và khóc, tôi cảm thấy khốn khổ vô cùng và không muốn tới trường vì bị bắt nạt. Tôi thậm chí còn bắt đầu cảm thấy căm ghét gia đình và chính bản thân tôi vì đã trót sinh ra trong một gia đình giàu có.



Vào một buổi chiều thứ 7, nhân lúc cha mẹ tôi đi nghỉ mát ở Jeju, Gary đã dạy tôi môn quyền cước. Anh ta dạy tôi cách để tấn công và tự vệ, tôi cảm thấy yêu thích thể thao từ đó, tôi quyết tâm học và thành thạo các môn thể thao, cuối cùng thì nó cũng giúp tôi trở nên khỏe mạnh và cường tráng hơn. Kể từ đó, Gary bắt đầu đưa cho tôi các bài luyện tập vào mỗi cuối tuần cùng với bạn thân của tôi, Ha Neul.



Tôi dần cảm thấy tự tin hơn khi tới trường vì tôi biết tôi có thể đánh bại bất cứ thằng con trai nào trong lớp. Một vài trong số chúng vẫn bắt nạt tôi, nhưng tôi đã hứa với Gary rằng sẽ không dùng đến những món võ anh ta dạy trừ phi ai đó gây sự với tôi trước.



Nhưng khi, người được gọi là thủ lĩnh của đám nhóc đó thường xuyên bắt nạt tôi. Bobby đá một cú rất mạnh vào mông tôi, tôi không thể kiên nhẫn được nữa , ngay lập tức tôi túm lấy cổ áo của Bobby và đấm một cú thật mạnh vào mặt cậu ta. Cậu ta gục luôn tại chỗ, nằm bò trên mặt đất mà rên la.



Cậu ta cố gắng để đấm lại tôi nhưng tôi lại rất nhanh chóng đấm cho cậu ta thêm một cú vào mặt, môi cậu ta chảy máu còn mũi của cậu ta gần như là bị gãy.



Kể từ hôm đó, không ai còn giám bắt nạt tôi cả. Chúng bắt đầu trở nên sợ sệt tôi, lo sợ tôi sẽ tức giận, nhưng ngày hôm đó tôi cũng bị gọi lên phòng hiệu trưởng cùng với cha mẹ mình. Bạn bè cùng lớp làm chứng cho tôi rằng tôi thường xuyên bị Bobby bắt nạt nên cuối cùng thì thầy hiệu trưởng cũng rủ lòng thương và tha thứ cho những việc tôi đã làm.



Khi tôi ở tuổi vị thành niên, Gary đã luôn đứng về phía tôi khi tôi bắt đầu có những cuộc nổi loạn đòi hỏi quyền tự do ngu ngốc của mình. Anh ta biết tôi say sỉn trong quán Bar cùng bạn bè, thử các loại thuốc kích thích, thậm chí là ngủ với một ai đó...



Thỉnh thoảng, Gary vẫn bắt gặp những khoảnh khắc yếu đuối trong tôi. Anh biết rõ tất cả những thứ ngu ngốc mà tôi làm, những rắc rối mà tôi gây ra và giúp đỡ tôi vượt qua tất cả.



Khi tôi trưởng thành, anh dạy tôi rất nhiều thứ, kể cả những việc mà cha mẹ tôi không ngờ tới. Anh dạy tôi tất cả những gì anh học trong khóa đào tạo vệ sĩ chuyên nghiệp, nhờ đó mà tôi đã thành thạo việc tháo lắp các loại súng và vũ khí khác nhau, kể cả việc tháo gỡ và vô hiệu hóa các loại bom,..Anh vừa là đồng phạm vừa là bạn thân của tôi.



Chúng tôi cùng nhau đua xe, cùng nhau tham gia các môn thể thao đầy mạo hiểm như nhảy Bungee từ miệng núi lửa, trượt tuyết từ những ngọn dốc cao chót vót, lướt ván hay lặn xuống những hang động bí hiểm. Chúng tôi đều giống nhau, ưa mạo hiểm và không sợ chết.



Tuy nhiên gia đình tôi, họ hàng tôi, họ đều nghĩ về tôi như một người hoàn hảo, tài giỏi, có chí tiến thủ, quyền lực, mạnh mẽ và không bao giờ làm những việc ngu ngốc. Họ tôn trọng và ngưỡng mộ tôi như ông và cha tôi ngày trước, họ đều là những người tài giỏi.



Ngay từ khi sinh ra, tôi đã được định hướng và dạy dỗ để trở thành một người toàn năng để xứng đáng là người thừa kế khối tài sản kếch xù của dòng họ. Tôi được dạy về các môn học và ngôn ngữ từ những người giỏi nhất. Ngoài tiếng Hàn và tiếng Anh tôi còn biết nói tiếng Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Pháp.



Tôi tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh của đại học danh tiếng Harvard cách đây 2 năm khi mới tròn 20 tuổi. Kể từ đó, tôi giành toàn bộ thời gian của mình để quản lý việc kinh doanh của gia đình, tập đoàn quốc tế Petrakis, tập đoàn vận tải trị giá hàng tỉ đô la. Mới gần đây, tôi đã trở thành phó chủ tịch của tập đoàn.



Tôi biết, tất cả nhân viên họ đều nghĩ tôi là một người đáng sợ, bởi vì tôi luôn đòi hỏi họ phải làm việc một cách hiệu quả và hoàn hảo. Họ hoàn toàn không nhận ra rằng tôi làm như vậy là vì muốn tốt cho họ.



Thế giới này đầy rẫy sự cạnh tranh, có biết bao nhiêu người ngoài kia trông đợi chúng tôi sụp đổ. Họ sẵn sàng bất chấp tất cả để đánh bại tôi, đánh bại tập đoàn Petrakis.



Không bao giờ...



Tôi sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra, hàng ngàn nhân viên trên khắp thế giới trông cậy vào sự thành bại của chúng tôi. Họ và gia đình của họ sẽ chết đói nếu chúng tôi phá sản. Không tăng lương, không tiền thưởng, không lời động viên, tôi thề rằng sẽ không có bất cứ ai có thể đánh bại chúng tôi.



Khi tôi tới văn phòng, bảo vệ ở đó chào tôi. Tôi gật đầu với họ rồi đi thẳng vào sảnh chính, chỗ thang máy riêng của mình. Rất nhiều nhân viên đang ở đó, có người vừa mới đến, có người thì đang đợi thang máy, đám đông ồn ào ấy im bặt ngay khi tôi bước vào, không khí trang trọng tới mức tôi tưởng rằng mình vừa bước vào một nhà thờ không người vậy, im lặng tới mức có thể nghe rõ tiếng đồng xu rơi xuống đất. Tất cả họ đều đứng im không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào tôi đầy lo lắng và kính sợ.



"Chào buổi sáng, ngài Liu"



"Chào buổi sáng thưa ngài"



"Chúc ngài một buổi sáng tốt lành"



Tất cả mọi người đều lên tiếng chào tôi. Tôi gật đầu với họ như thường lệ rồi bước thẳng vào thang máy. Cảnh tượng này cứ lặp đi lặp lại như vậy mỗi ngày, và tôi thì đã quá quen với nó.



Tôi bước ra khỏi thang máy, bước vào phòng làm việc của mình, Gary cũng vào theo sau tôi.



Một cô gái mặc chiếc váy ngắn màu đen, sơ mi đỏ trễ cổ, cùng màu son đỏ nhức mắt cười với tôi.



"Chào buổi sáng, ngài Liu, tôi là Yeri trợ lý mới của ngài".



Tôi nhìn cô ta, búng ngón tay rồi đi thẳng vào phòng làm việc.



"Cô Yeri, cô vừa bị sa thải" – Gary nói.






-END CHAP-





Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store