ZingTruyen.Store

[Trans][AllChu] Tương Ngộ Ở Khổ Hải Chi Nhai

9

HaLinhNguyen9

Chương này còn có tên là 《Người yêu lúc nào trong đầu cũng chỉ nghĩ đến chuyện quyến rũ thì phải làm sao!》

Vốn dĩ Trác Dực Thần định trực tiếp đưa người về Tập Yêu Tư. Đúng vậy, vạn năm qua, hắn luôn bảo vệ cẩn thận Đào Nguyên Cư của Triệu Viễn Chu, còn dùng pháp thuật dời cả Tập Yêu Tư đến bên cạnh Đào Nguyên Cư. Dù sao cũng là vùng ngoại ô hẻo lánh, dù năm tháng đổi dời, thời đại biến thiên, nơi đó vẫn đủ rộng đủ yên tĩnh, thêm vào kết giới do chính hắn thiết lập, có thể nói không nơi nào yên tĩnh và an toàn hơn nơi đó nữa. Đây là đường lui mà hắn luôn giữ lại cho những người bạn chí cốt của mình, cũng là điều duy nhất hắn có thể làm cho người mình yêu.

Trước đó, mấy người trong tổ chuyên án đã từng đến Tập Yêu Tư trong ký ức, đương nhiên không hề xa lạ. Chỉ là lúc này vẫn lo lắng Triệu Viễn Chu chưa khôi phục ký ức, sợ cậu tỉnh lại thấy một môi trường không hợp với lý tưởng của mình lại nảy sinh thêm suy nghĩ, nên vẫn đưa mọi người về tổ chuyên án.

Sau khi an trí Triệu Viễn Chu xong, trong chốc lát mấy người đều im lặng. Trừ Trác Dực Thần và Ly Luân ở trong phòng bầu bạn, những người còn lại đều ở ngoài cửa chờ người bên trong tỉnh lại, cũng đang cố gắng tiêu hóa mọi chuyện xảy ra sau cuộc trùng phùng.

"Tại sao Triệu Viễn Chu lại tức giận đến vậy?" Bùi Tư Tịnh vẫn không thể hiểu nổi. Rõ ràng Tiểu Cửu nói không có gì nghiêm trọng, vậy tại sao Triệu Viễn Chu lại vô duyên vô cớ thổ huyết? Nếu thật sự là tức giận quá độ, vậy thì tức giận vì cái gì chứ? Cô nghĩ đi nghĩ lại, thật sự không thể hiểu ra.

"Chẳng lẽ hôm nay ở chỗ làm bị uất ức?" Bạch Cửu đoán, nhưng sau khi Ly Luân về hình như không nói gì cả. Nếu Triệu Viễn Chu thật sự bị uất ức, người đầu tiên làm ầm ĩ chắc chắn là Ly Luân.

Nhóc xem như đã nhìn ra, vạn năm trôi qua, Hòe Quỷ Ly Luân xem ra hòa bình chung sống với Trác ca, bỏ qua chuyện cứ gặp là cãi nhau, hoàn toàn không có chút ăn ý nào, chắc... tính vậy đi? Chỉ trừ điểm đó ra, những thứ khác không hề thay đổi, cứ hễ gặp chuyện liên quan đến Triệu Viễn Chu là lại nổi khùng. Nhưng hôm nay sau khi về, hắn lại nặng trĩu tâm sự, tâm trạng thấp thỏm. Trác ca nói hắn vô dụng, hỏi hắn sao lại bỏ người mà tự mình trở về, hắn cũng không cãi lại, chỉ nói một câu cậu ấy bây giờ rất tốt, hy vọng cậu ấy có lựa chọn, mình đã để lại đường lui bảo vệ rồi. Xem ra, phần lớn không phải là ban ngày xảy ra chuyện gì, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, người chịu thiệt chắc chắn là Ly Luân mới đúng. Vậy rốt cuộc là vì sao chứ?

"Chẳng lẽ là vì tôi lấy đi cái bánh ngọt nhỏ trong tay cậu ấy, đói đến phát bệnh sao?" Nghĩ đến bệnh dạ dày mà Bạch Cửu chẩn đoán, Anh Lỗi đoán Triệu Viễn Chu chắc cả ngày chưa ăn gì, cái bánh ngọt nhỏ kia có lẽ là cậu ấy thật sự đói nên mới muốn ăn, kết quả lại bị mình lấy mất!!! Không thể nào! Càng nghĩ càng cảm thấy mình có khả năng thật sự chọc giận Triệu Viễn Chu, Anh Lỗi ôm mặt, ủ rũ đi vào bếp, cậu quyết định phải bù đắp thật tốt cho sai lầm của mình.

"Không đến nỗi, thật sự không đến nỗi." Văn Tiêu đứng bên cạnh phủ nhận suy nghĩ của Anh Lỗi, "Trước đây chúng ta tuy luôn trêu cậu ấy là đại yêu đói khát, nhưng Triệu Viễn Chu thật sự sẽ không vì chuyện này mà tức giận đến thổ huyết đâu."

Vậy rốt cuộc là vì sao chứ? Mọi người vắt óc suy nghĩ cũng không ra, xem ra chỉ có thể để hai đại yêu đang canh giữ bên trong đau đầu thôi.

Nói về bên trong phòng, Triệu Viễn Chu quả nhiên như Bạch Cửu nói, không lâu sau đã tỉnh lại. Lúc mới tỉnh dậy cậu vẫn còn mơ màng, sao đột nhiên lại ngất đi nhỉ? Rồi còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy hai đại yêu đang canh giữ bên cạnh mình. Cậu muốn giơ tay lên, được thôi, tay đã bị mỗi người nắm một bên rồi......... Sợ cậu chạy mất đến vậy sao?

"Triệu Viễn Chu, cậu khó chịu ở đâu?"

"Cậu sao rồi?" Hai người đồng thanh hỏi khiến Triệu Viễn Chu cuối cùng cũng hoàn hồn.

Đúng rồi, nhớ ra rồi, ông nội Anh Chiêu bảo mình dùng sắc dụ dỗ hai đại yêu này. Ông nội Anh Chiêu đối tốt với mình như vậy, cho dù tất cả đều là lừa gạt, tất cả đều đã được tính toán từ trước, nhưng không thể phủ nhận, trăm năm qua, người đối tốt với mình nhất vẫn là ông nội Anh Chiêu. Hơn nữa, ban đầu ông nội còn cứu mình, thôi vậy, đã là ý của ông nội, vậy thì mình lại nhượng bộ một lần nữa vậy.

Lúc này, Triệu Viễn Chu cũng chú ý thấy pháp khí Anh Chiêu cho trên cổ mình có dấu hiệu bị tháo ra. Cậu rõ ràng nhớ đã biến pháp khí thành hình dáng dây chuyền xương quai xanh, kết quả bây giờ lại trở về hình dáng hạt châu. Thôi được, xem ra bí mật mình là yêu ông nội cũng đã nói cho bọn họ rồi. Nhưng cậu vẫn không từ bỏ hy vọng cuối cùng, nắm chặt hạt châu trên cổ, giọng run run hỏi:

"Các người biết rồi sao?"

"Cậu là yêu, chuyện này không cần giấu chúng tôi. Ngược lại, tôi rất mừng, kiếp này cậu vẫn là yêu." Như vậy chúng ta có thể ở bên nhau lâu hơn. Chỉ cần cậu còn sống, đã hơn tất cả mọi thứ.

Mừng cái gì? Bởi vì là yêu, nên báo thù hay hành hạ sẽ không có chút gánh nặng tâm lý nào sao? Bởi vì là yêu, nên sẽ chịu đựng cơn giận của bọn họ tốt hơn con người sao?

Khoảnh khắc nhận được câu trả lời, lòng Triệu Viễn Chu nguội lạnh như tro tàn. Cậu cảm thấy rất bi ai, cậu tưởng rằng mình cũng được yêu thương, nhưng không ngờ đến cuối cùng, cái gọi là yêu, vẫn chỉ như cát chảy qua kẽ tay, chẳng nắm giữ được gì.

"Nghe nói, Vân Quang Kiếm của hậu duệ Băng Di có thể giết chết yêu một cách triệt để." Ánh mắt ảm đạm của Triệu Viễn Chu nhìn về phía thanh kiếm đeo bên hông Trác Dực Thần. Thực ra cậu đã sớm biết đó là Vân Quang Kiếm rồi, trước mặt cậu, Trác Dực Thần chưa bao giờ che giấu sự tồn tại của Vân Quang Kiếm. Cuối cùng, cậu cũng sẽ bị thanh kiếm này giết chết như vạn năm trước sao?

Ánh mắt thẳng thắn của Triệu Viễn Chu trong nháy mắt khiến hai đại yêu giật mình. Trác Dực Thần lập tức dùng pháp thuật thu Vân Quang Kiếm lại, Ly Luân càng bước lên một bước chắn trước mặt Trác Dực Thần.

"Triệu Viễn Chu, ngươi đang nghĩ cái gì vậy? Bất kể ngươi là người hay yêu, cũng đừng nghĩ đến chuyện chạm vào Vân Quang Kiếm!" Người nói câu này là Ly Luân, nhưng Trác Dực Thần lại có chút kích động. Ánh mắt này của Triệu Viễn Chu hắn đã thấy không chỉ một lần, mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, nhìn Vân Quang Kiếm, cảnh tượng hắn giết cậu đều là cơn ác mộng vĩnh viễn của hắn.

"Triệu Viễn Chu, kiếp này ngươi đừng nghĩ đến chuyện chết. Nghĩ đến bên cạnh ngươi còn có rất nhiều người yêu ngươi." Trác Dực Thần nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Triệu Viễn Chu, quỳ một nửa người trước giường cậu, gần như cầu xin muốn cậu từ bỏ những ý nghĩ không nên có. Hắn thật sự không chịu đựng nổi lần thứ hai.

"Người yêu tôi..." là ông nội Anh Chiêu đã bỏ rơi tôi, hay là các người hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi? Có lẽ, ông nội cuối cùng vẫn không nhẫn tâm, nên mới muốn mình dùng sắc dụ dỗ, như vậy có lẽ sẽ không chết quá đau đớn? Hay là, ông nội chỉ muốn dùng cách này để lấy lòng hai đại yêu này, vắt kiệt chút giá trị lợi dụng cuối cùng của mình?

Buồn cười, hai đại yêu này còn luôn tỏ ra như yêu thương mình lắm vậy, tưởng cậu không biết sao? Tình yêu của yêu và tình yêu của người không giống nhau. Cậu từng tận mắt chứng kiến cặp vợ chồng yêu nhện tám chân giây trước còn quấn quýt ân ái, giây sau kẻ mạnh hơn đã xé xác nuốt chửng kẻ còn lại không để lại chút dấu vết. Cậu cũng từng thấy những con hồ ly đa tình hút cạn yêu lực cuối cùng của người yêu, rồi ăn tươi nuốt sống thịt của họ. Yêu quái nhỏ còn như vậy, đại yêu sống vạn năm chắc chắn chỉ có hơn chứ không kém.

Nếu Trác Dực Thần và Ly Luân biết được tất cả những gì người mình yêu đang nghĩ và tự tưởng tượng trong lòng lúc này, có lẽ sẽ tức giận đến mức xông thẳng đến chỗ Anh Chiêu, bất chấp tuổi tác lớn nhỏ mà dạy dỗ Anh Chiêu một trận. Tiếc rằng bọn họ tạm thời không biết, cũng hoàn toàn không biết người mình yêu lúc này đã đang nghĩ đến chuyện quyến rũ như thế nào rồi.

Sau đó, bọn họ không kịp phòng bị nhìn thấy Triệu Viễn Chu không vui không buồn liếc nhìn bọn họ một cái, rồi bắt đầu cởi quần áo.

Cởi quần áo?! Một thoáng ngây người, chiếc áo khoác vest trắng đã được cởi ra, lộ ra chiếc áo lụa đen mỏng manh bên trong!

Thêm một thoáng ngây người nữa, Triệu Viễn Chu đã cởi khóa thắt lưng, kéo ra chiếc áo lụa mỏng manh giấu bên trong!

Vòng eo trắng ngần lộ ra, mắt thấy sắp đến hai điểm chu sa rồi!

Trác Dực Thần cuối cùng cũng hoàn hồn từ cảnh đẹp trước mắt, vội vàng cởi áo khoác của mình trùm lên người Triệu Viễn Chu đang gần như trần truồng nửa thân trên.

"Triệu Viễn Chu, ngươi đang làm gì vậy?" Trác Dực Thần vừa gấp vừa giận, diễn biến này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn. Ly Luân bên cạnh cũng đã phản ứng lại, hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, cũng chăm chú nhìn đôi mắt đã hơi ướt của Triệu Viễn Chu lúc này, chờ đợi câu trả lời của cậu.

"Đây chẳng phải là điều các người và ông nội Anh Chiêu muốn sao?"

Triệu Viễn Chu thực ra có rất nhiều cách cao minh hơn để thực hiện cái gọi là quyến rũ. Những năm lăn lộn trong giới giải trí, cậu cũng học được cách diễn kịch, cũng từng giả vờ thân mật với một vài tên cặn bã đạo đức giả. Nhưng lúc này, cậu nghĩ mình thật sự không còn chút sức lực dư thừa nào để suy nghĩ xem nên quyến rũ một cách cao minh mà không mất kỹ xảo như thế nào nữa. Bọn họ muốn, vậy thì cứ cho. Bất kể là Anh Chiêu hay Trác Dực Thần, hoặc là Ly Luân, từ kiếp trước đến kiếp này, luôn là cậu nợ bọn họ, điểm này cậu không có gì để nói. Nhưng tại sao? Vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt? Rõ ràng cậu là yêu mà, không giống người coi trọng những thứ này...

"Cầm lấy đi, bất kể là thân thể đã lọt vào mắt các người này hay là bất cứ thứ gì khác, chỉ cần các người muốn, tôi đều có thể cho các người." Giọng cậu bình thản không chút gợn sóng, nhưng nước mắt lại không tự chủ rơi xuống, từng giọt từng giọt rơi xuống trái tim Trác Dực Thần và Ly Luân, vô cớ dấy lên sóng to gió lớn trong lòng họ.

"Anh Chiêu!" Ly Luân gần như nghiến răng nghiến lợi gọi tên Anh Chiêu, rồi trực tiếp hóa thành một đám lá hòe xông ra khỏi cửa phòng. Nếu Anh Chiêu có thể đoán trước được tất cả những chuyện này, ông nhất định sẽ kêu oan! Tiếc rằng ông hoàn toàn không ngờ sẽ có màn này, Anh Chiêu nguy rồi!

Sự phát điên đột ngột của Ly Luân làm kinh động mấy người đang canh giữ bên ngoài. Mấy người gần như trong nháy mắt nhìn nhau ngơ ngác, rồi xông vào phòng. Sau đó, mắt của Bùi Tư Hằng bị chị gái mình che lại, mặc dù chị gái cậu ta xem rất chăm chú. Mắt của Bạch Cửu bị Văn Tiêu che lại, Văn Tiêu tuy đầy vẻ nghi hoặc, nhưng cũng giống như Bùi Tư Tịnh, mắt trợn tròn. Anh Lỗi, Anh Lỗi còn chưa biết chuyện gì, đang tận tâm tận lực nấu cháo trong bếp.

Sự xông vào đột ngột làm kinh ngạc hai người đang trong bầu không khí lúng túng trong phòng. Trác Dực Thần vội vàng tiến lên che chắn một chút, hắn không muốn để bất cứ ai nhìn thấy Triệu Viễn Chu như vậy, dù là những người đồng đội từng thân mật vô cùng, cùng nhau sinh tử.

"Tiểu Trác cậu quá đáng rồi!" Văn Tiêu lựa chọn chất vấn Trác Dực Thần ngay lập tức, dù sao Triệu Viễn Chu bây giờ vẫn chưa khôi phục ký ức, nhìn qua đã thấy đơn thuần vô tội, yếu đuối dễ bị bắt nạt, không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là Trác Dực Thần có ý đồ xấu! Cô cô không chút do dự phán xét đứa cháu tốt của mình.

"Trác ca không được!" Dù bị che mắt, Bạch Cửu vẫn cố gắng lên tiếng, "Không thể thừa nước đục thả câu!"

"Đội trưởng Trác, anh... vội quá rồi..." Mặc dù xem rất thích thú, nhưng thật lòng mà nói, Bùi Tư Tịnh cũng không đồng ý với cách làm của Trác Dực Thần.

"Tôi không phải, tôi không có..."

"Mộng."

Trác Dực Thần còn chưa nói xong, đã thấy mấy người trong nháy mắt ngã xuống chìm vào giấc mộng đẹp. Hắn quay đầu lại, vừa vặn thấy Triệu Viễn Chu cúi mắt che giấu vẻ phức tạp trước đó, lúc này hắn chỉ có thể thấy động tác tay vừa buông xuống, nhưng lại không thấy được vẻ mặt của người trước mắt.

Thật là lâu rồi... Nhất Tự Quyết...

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store