21
Sau cái hôn là một mảnh không gian im ru phủ kín boong tàu. Sơn dứt khỏi môi Khoa sau khi khuôn mặt cả hai đều đã đỏ ửng.
Khoa vội vàng đưa tay che lên môi mình, như thể chưa kịp tiêu hóa hết những gì vừa xảy ra thì Sơn đã miết nhẹ cánh môi còn đang ẩm mọng và đọng lại vị ngọt trên đầu lưỡi. Lần đầu tiên hôn một người, lại còn là Trần Anh Khoa trong trạng thái cả hai hoàn toàn tỉnh táo mà không có chút mùi cồn, Sơn bỗng dưng thấy có gì đó là lạ khang khác.
Hôn một người có cảm giác thế nào? Sơn đã trải qua vô số những cái hôn từ nhẹ nhàng đến mãnh liệt, không có một cái hôn nào khiến lồng ngực Sơn chộn rộn như cái chạm với Khoa. Sơn đưa tay đặt lên tim mình, tim đập nhanh không kiểm soát, đây là trải nghiệm lần đầu tiên có trong đời.
Khoa không có cảm giác đó, không cảm giác tim đập chân run, sau khi đã định hình chuyện gì vừa xảy ra thì co gối thúc thẳng vào người Sơn.
"Anh biết đó là nụ hôn đầu của tôi không? Đồ khốn nạn này, trả lại nụ hôn đầu của tôi đây!"
Sơn lãnh trọn cú thúc gối của Khoa, quặn người lại đau đớn mà trên môi vẫn cười toe toét:
"Trả kiểu gì? Hôn thêm cái nữa đền bù nhé?"
Khoa nghe lại càng tức hơn, nhào tới nắm đầu Sơn:
"Anh tới số với tôi, đồ chó này ASCq&@e#d??!!$%Q..." rồi kéo theo sau là một chuỗi âm thanh hỗn loạn không nghe được đầu cuối.
Nhân viên trên tàu kéo ra giữ người Khoa để ngăn không cho cậu hành hung Sơn. Mặc kệ chuyện có khi Sơn sẽ kéo cậu lên mặt báo vì làm người nổi tiếng mà giở thói côn đồ, Khoa vẫn nhào đến nắm đứt vài sợi tóc của Sơn. Sơn đau đến vã mồ hôi, vẫn không đáp trả lại Khoa miếng nào. Điều này đến chính anh cũng không hiểu, không hiểu vì sao để yên cho Khoa làm khùng điên mà không phản kháng lại chút gì.
Khoa nhảy cẫng lên đòi đạp Sơn xuống tàu, Sơn lách khỏi đám người, vòng tay nhấc bổng Khoa lên cao. Cậu khỏe thì khỏe thật, nhưng so với Sơn vẫn phải chịu thua. Tác giả buff nam chính có sức khoẻ hơn người, nhân vật phụ như Khoa rõ ràng không có cửa. Hai người giằng co vùng vẫy một hồi lâu, tàu ngả nghiêng chỉ cần thêm chút sóng to gió lớn sẽ lật úp.
Sơn giữ càng chặt Khoa giãy càng hăng, chuyển từ bồng bế sang kẹp cổ, Khoa vẫn đấm thúc khắp nơi nhưng đều không trúng cái nào. Sơn chê món đòn của Khoa xoay đi xoay lại chỉ có nhiêu đó, Khoa xoay đầu cắn phập vào cẳng tay Sơn đang kẹp cổ mình.
Sơn đau đến nghiến răng mặt trắng nhách, càng đau càng ghì chặt tay hơn. Khoa ngộp thở, thả ra để hớp lấy mấy ngụm không khí ít ỏi thì bị Sơn nhấc bổng lên xoay vòng.
"Cậu là chó hay gì?"
"Gâu gâu."
Khoa sủa một câu, định nhào tới cắn thêm cái nữa. Càng về chiều biển càng động, Khoa chưa kịp hoá thú đã say mùi muối nồng và mấy ngọn sóng chông chênh.
"Ọe..."
"Ê!"
Sơn suýt nữa đã thả tay ném Khoa xuống sàn tàu, mặt cậu tái mét đi chỉ trong vài tích tắc. Hai người đều có cảm giác như chỉ cần sóng vỗ thêm lần nào nữa thì trên người Sơn sẽ có ngay một bãi.
"Thả tôi ra."
Khoa đã gào lên câu đó từ nãy đến giờ, Sơn đều bỏ ngoài tai cho đến khi giọng nói cậu mềm nhũn như sợi bún. Ngay lúc này đây Sơn biết nếu mình không nghe lời thì sẽ hưởng trọn bữa sáng trưa của Khoa lên người.
Anh đặt Khoa từ từ xuống đất, rồi từ từ dìu cậu đi về phía mạn tàu. Chỉ cần thấy biển dập dìu sóng nước Khoa đã chịu không nổi nôn thốc nôn tháo, Sơn đứng phía sau vỗ lưng cậu, bờ biển xanh trong vì chiến công của Khoa bỗng dưng lại trôi lềnh bềnh mớ thức ăn còn chưa tiêu hóa hết.
Xong xuôi đâu đó, Khoa vịn tay Sơn đứng dậy, lần này không có màn đánh nhau nào nữa, cậu ghé sát mặt về phía Sơn, bắt chước nguyên xi điệu bộ cười cợt của anh rồi thều thào:
"Muốn hôn nữa không? Hôn ngay bây giờ luôn đi này."
Mấy người trên thuyền đều quay mặt đi che miệng cười gần hết. Sơn đen mặt trừng mắt với cậu. Tiếng cười khúc khích vẫn còn vang lên đâu đó, còn Khoa đã lả đi vì cơn say sóng tàu.
==========
Tàu về lại đảo chỉ chừng năm mười phút sau, Khoa dồn hết sức nhảy vội xuống bờ rồi ngã lăn quay ra bãi cát trắng. Sơn thong thả bước xuống theo hướng dẫn của nhân viên, nhìn Khoa nằm xụi lơ thì tiện tay vòng ngang eo bế xốc.
Khoa bất ngờ được bồng bế nên có chút giật mình, lại càng giật mình hơn khi khuôn mặt nam chính chình ình ngay trước mắt.
"Làm gì thế? Thả tôi xuống mau."
Sơn chỉ hừ lạnh:
"Có đi nổi không mà đòi đi? Còn say sóng thì ngồi im đó, tôi đưa về."
"Không cần. Thả tôi xuống."
Khoa vùng vằng, Sơn không thèm giữ. Khoa đi được ba bước thì cơn choáng váng ập tới làm cậu ngã khuỵ. Sơn bĩu môi chê cậu đã yếu còn ra gió, Khoa ngoảnh mặt làm ngơ không quan tâm.
"Ngồi đây say nắng!"
Sơn không nói không rằng vác Khoa lên ngang vai rồi lôi Khoa đi xuềnh xuệch trên bãi cát. Nắng hắt xuống hàng dừa tại thành dải bóng râm trải dọc từ bến tàu đến trung tâm resort, Khoa mệt lả người, cậu nghĩ rằng mình không còn sức để mà tiếp tục đôi co với Sơn. Thôi thì đằng nào chả mấy khi nam chính ba xu cư xử cho ra dáng người tử tế, Khoa cũng phải chớp lấy thời cơ.
...
Sơn thả Khoa xuống ngay dãy phòng bình thường mà cậu đang ở, không có ý định rời đi mà yên ắng dìu cậu về phòng. Khoa ngả hẳn người vào vai Sơn, rên rỉ bên tai:
"Thi thoảng tôi thấy não anh giống như cái hộp treo ở gần cửa ra vào nhà Huyền My."
"Là sao?"
"Hộp ngay cửa ra vào nhà Huyền My là cái cầu dao. Lúc bật lúc cúp."
Sơn đưa tay nhéo ngay eo Khoa một cái, Khoa la oái oái rồi cũng nắm lấy tai Sơn vặn ngược. Hai người không ai nhường ai, co kéo một lúc cũng lết về phòng Khoa ngay cuối dãy hành lang.
Khoa hất tay Sơn ra khỏi eo mình, không thèm cảm ơn đã quẹt thẻ phòng rồi trốn luôn trong đó. Sơn không bắt bẻ cậu, chỉ biết ôm tai trái đỏ ửng lên vì cái vặn không xót tay của Khoa khi nãy.
Một buổi trưa chiều của Khoa đi tong, cậu nằm ngay đơ trên ghế không thiết tha làm gì nữa. Cảm giác sóng dập dìu vẫn còn đọng lại trong đầu, Khoa lao vội vào nhà vệ sinh rồi nôn thốc nôn tháo. Phòng được thiết kế theo dạng nhà chòi ở rừng nhiệt đới kết lại bằng mấy ống tre, nhà vệ sinh nằm phía ngoài cùng nên cách âm không tốt lắm. Sơn vẫn chưa rời đi, nghe tiếng Khoa vọng từ bên trong thì đưa tay gõ cửa.
"Này, ổn không?"
Khoa không trả lời, Sơn tiếp tục gõ thêm mấy lần nữa lên cửa:
"Ổn không Trần Anh Khoa?"
Sơn lặp lại câu ổn không lần thứ ba, Khoa vẫn còn không lời hồi đáp.
"Không ổn thì tôi đưa đi bệnh viện."
Cánh cửa phòng của Khoa mở toang còn mặt cậu xanh lè như tàu lá chuối. Khoa đưa tay chùi miệng rồi nói lớn:
"Tôi sống ba mươi năm trên đời chưa từng thấy ai vì say sóng mà phải nhập viện luôn đấy? Nam chính ngôn tình mấy người chỉ cần thấy có người không khoẻ là vứt người ta vào nhà thương à? Làm ơn để tôi yên đi, cút về."
Khoa chỉ tay về phía đầu dãy, cảm giác choáng váng cộng dồn với việc đã nôn hết thức ăn trong bụng từ sáng khiến cậu khó chịu. Sơn mím chặt môi nhìn Khoa mà không lên tiếng. Khoa biết mình lỡ lời thì cũng đã muộn, Sơn xoay gót rời đi ngay khi để lại câu "Tôi cũng chỉ lo cậu bị làm sao thôi" mà chưa kịp nghe Khoa phân bua giải thích thêm gì.
...
Trời đổ về chiều, Khoa vẫn nằm im trong phòng chưa thoát khỏi cơn say sóng còn Sơn đã mất hút ở đâu. Khoa không hỏi, cũng không còn ai hỏi chuyện ở resort thế nào. Căn phòng không thắp đèn nhìn qua lại lấy lạnh lẽo, Khoa lồm cồm bò dậy khi vừa tỉnh táo hơn.
Gần sáu giờ, mấy ngọn đèn đom đóm treo quanh mấy hàng dừa đã được thắp lên sáng loáng. Khoa mở cửa bước ra ngoài ban công, biển chiều hôm nay cũng không khác mọi khi là mấy.
Ánh mắt của Sơn lúc chiều làm cho Khoa phải suy nghĩ. Như thể lời cậu nói đã làm anh tổn thương nhưng rồi Khoa vẫn phủi vai nghĩ rằng người như Sơn còn lâu mới tổn thương vì người khác.
Khoa phê phán Sơn chỉ biết sống theo những mặc định đã vạch ra nhưng quên rằng chính cậu cũng đang mặc định Sơn không khác gì cỗ máy. Khoa cũng trót quên rằng Sơn là người và cũng có trái tim.
Khoa vẫn ở im trong phòng đợi cho cơn say sóng qua hẳn rồi mới lò dò bước ra khỏi. Chỉ còn ở đây chơi nốt đêm nay, Khoa còn đang luyến tiếc chưa kịp chơi đã nằm bẹp dí trôi qua nửa ngày.
Nhà hàng bên trong resort vẫn chong đèn sáng rực cả một góc, bên trên thiết kế kiểu Trung Hoa nhưng phía dưới lại trồng đầy mấy bụi cây nhiệt đới. Kể ra thì thấy lạ, nhưng vốn dĩ Khoa sống trong một thế giới không có thật từ trong sách vẽ nên thì điều gì lạ cũng trở nên hợp lý.
Ngày hôm nay nhà hàng vắng hoe, không một đoàn khách nào đặt kín bàn như trước. Khoa ngồi một mình ở chiếc bàn hôm trước rồi gọi một set ăn vừa đủ cho hai người. Xong xuôi đâu đó, Khoa lấy điện thoại từ trong túi ra nhắn cho Sơn một tin:
"Bàn cũ chỗ cũ. Ra đây tôi chuộc lỗi."
Sơn trả lời đúng hai chữ: "Lỗi gì?"
Khoa vốn không muốn nhận sai, nhưng cậu là người sống biết sau biết trước, đối với Sơn đã không ngại ôm vai đưa mình về tận phòng, Khoa vẫn biết hành động của mình là cũng quá đáng.
"Chuyện ở phòng tôi, anh ra đây đi."
Sơn trả lời chỉ trong vài giây:
"Chuyện đó không liên quan đến tôi nữa, cậu thích làm gì thì làm."
Khoa trực tiếp bấm gọi cho Sơn, Sơn rất nhanh đã nghe, nhưng anh quyết tâm không lên tiếng. Khoa nhịn không được nữa mới cất lời:
"Anh đâu phải trẻ con, cũng đâu phải lần đầu tôi chửi anh. Anh giận dỗi cái gì? Ra đây đi, tôi đợi anh nhé?"
"Tôi không đến đâu. Cậu ăn tối rồi về nghỉ đi. Bận rồi, đi đây."
Sơn tắt máy rồi mà Khoa cứ dán mắt vào màn hình điện thoại. Màn hình tắt tối om, cậu phục vụ cũng đã bắt đầu lên món. Khoa cứ nghĩ Sơn chỉ nói miệng thế thôi rồi cũng sẽ vác xác ra đúng như kịch bản ngôn tình vẫn thế. Sơn vẫn sẽ là nam chính, điều này không hề thay đổi, nhưng Khoa quên mất rằng nhân vật chính còn lại trong câu truyện đâu phải là cậu.
Tám giờ tối, mấy đĩa thức ăn trên bàn đã nguội mà Khoa cũng đã ngồi đợi một tiếng hơn. Bụng cậu sục sôi vì dày trống rỗng, Sơn vẫn chưa xuất hiện. Chấm tròn xanh trên ảnh đại diện Sơn cũng biến mất, tất cả chỉ để lại Khoa một khoảng im lặng đến rùng mình.
Khoa mở điện thoại lướt một vòng insta, Long gửi ảnh đã về lại công ty cho cả nhóm xem, mọi người dù có làm ầm lên rằng để Khoa với Sơn ở riêng thì không tốt, cả hai vẫn im ru không nói gì.
Hai người vẫn ở lại resort nhưng không có màn đấu khẩu nào xảy ra, rõ là rất tốt nhưng Khoa vẫn thấy lòng mình nguội lạnh. Một điều nào đó sẽ trở nên không tốt nếu mọi thứ trở nên quá tốt mà không có kẽ hở nào, Khoa vẫn nhìn mãi về phía hướng của khu phòng vip, gần chín giờ, không có bóng dáng nào.
Bụng Khoa đánh trống khua chiêng ầm ĩ đòi có người đổ thức ăn vào đó, không đợi được nữa, Khoa ăn hết mớ thức ăn trên bàn một mình.
Như Khoa vẫn luôn mặc định, cậu sẽ không bao giờ trở thành điều gì đó kỳ lạ khác thường trong đời sống của Sơn. Vốn dĩ cũng không mong chờ, vậy mà khi một mình ngồi đối diện với bàn ăn trống trải, Khoa vô thức nghĩ về màn đốp chát tưởng như không có hồi kết vào buổi tối hôm qua.
...
Sơn cho Khoa leo cây dù đã nói rằng mình sẽ không đến từ trước.
Khoa hẹn gặp Sơn, anh thừa nhận khoé môi mình đã kéo cao khi thấy tin nhắn cậu nhận lỗi trước. Sau đó Sơn giật mình không hiểu vì sao mình lại vui.
Mười giờ tối, Sơn khoác áo đi về phía nhà hàng. Trên tầng cao nhất có một quầy bar theo kiểu rooftop, mấy ngọn đèn treo bọc xung quanh sáng rực lên lắc lư theo chiều gió. Nhà hàng đã ngưng đón thêm khách, tầm giờ này chỉ mỗi chỗ đó là mở cửa đón khách về đêm.
Sơn đi dọc theo dãy sàn lót gỗ xung quanh trồng đầy mấy loại cây lạ hoắc, đi thêm vài bước nữa thì đã đến nơi. Dưới tầng trệt chỉ còn lác đác vài bóng người, trong số đó không có Khoa, Khoa không đời nào vì Sơn mà bỏ hẳn buổi tối chỉ để đợi chờ. Sơn không ngạc nhiên gì mấy nếu lẫn trong đám người không có bóng cậu. Anh bước đến thang máy, thang máy nằm ở bên hông toà nhà, nằm tách biệt với khu ăn uống. Bảng điện tử giảm dần, tầng năm rồi về trệt, cánh cửa thang máy vừa mở ra thì Sơn giật mình khi thấy Khoa đứng ngẩn ngơ ở quầy tráng miệng.
Trái tim Sơn thắt lại một cái, thoáng qua như sợi tóc trượt kẽ tay nhưng vẫn đủ để ánh mắt anh dừng lại trên gò má hồng. Đèn thang máy kêu một tiếng, nối theo sau là tiếng cánh cửa bằng thép chậm chạp vang lên. Sơn bước đến sau lưng Khoa, im lặng nhìn Khoa mải mê với tủ bánh đầy. Khoa không nhận ra sự xuất hiện của Sơn vì vẫn còn lưỡng lự giữa tart trứng và kem phô mai.
Nhà hàng đã ngừng nhận khách, Sơn bước vào chỉ vừa được vài phút đã có người đến thông báo mời ra. Sơn đặt tay lên môi, suỵt một cái, cậu nhân viên thừa biết người này đến đây vốn dĩ không phải để ăn mà chỉ đơn giản là ngắm nhìn một bóng hình.
Cách nhau một giàn nguyệt quế leo, Khoa lấp ló sau mấy nụ hoa trắng chỉ vừa bung nở, mùi hoa nhẹ nhàng trong đêm, hạt giống đã gieo mầm suốt bấy lâu đã thực sự nứt vỏ nảy mầm.
"Trần Anh Khoa."
Giọng Sơn vang lên rất khẽ, chỉ vừa đủ để người cần nghe có thể nghe. Khoa giật mình nhìn về phía sau, Sơn đứng kế bên giàn nguyệt quế, áo sơ mi mở hờ ba cúc đầu bay phập phồng trong gió biển buổi đêm.
Đồng hồ vừa đúng mười giờ ba mươi, Sơn xuất hiện sau ba tiếng kể từ tin nhắn cuối của hai người. Khoa đợi Sơn đến hơn chín giờ, bụng đói mốc meo mà bóng dáng anh vẫn không thấy, để đến khi tiệc tàn tiệc tan, Khoa ăn hết sạch suất ăn hai người mà vẫn còn sức ăn thêm tráng miệng bữa tối, Sơn mới xuất hiện.
Nói giận thì cũng không hẳn, vì Sơn có bắt cậu phải đợi đâu, nhưng trong lồng ngực Khoa vẫn cảm giác ngứa ngáy lắm. Cậu quay đi, không thèm đáp lại tiếng gọi của Sơn. Người bị giận lại giận ngược, Sơn cảm thấy trên đời này có lẽ chỉ duy nhất Trần Anh Khoa làm được điều mà trước nay chưa có người yêu cũ nào có thể làm.
"Ai bắt cậu đợi tôi?"
Khoa khịt mũi nghe Sơn luyên thuyên bên tai nhưng không đáp, mắt vẫn dán vào mấy món tráng miệng xếp đầy trong tủ kính. Sơn kéo vai cậu, buộc Khoa phải chú ý đến mình.
"Cậu giận tôi à? Tôi phải là người giận mới đúng chứ?"
"Ai giận anh? Anh là ai mà tôi phải giận? Nguyễn Huỳnh Sơn mà, việc gì phải quan tâm đến cảm xúc của ai."
Khoa lần nữa nói toẹt ra suy nghĩ của mình mà không thèm ngó trước ngó sau, lực tay của Huỳnh Sơn trên vai Khoa đã yếu đi, cậu hất anh ra khỏi mình rồi trở lại với tủ bánh.
Sơn ngập ngừng, vừa muốn bật lại Khoa nhưng chính anh cũng biết nếu tiếp tục thì tình hình vẫn sẽ tiếp tục kéo căng mà không có dấu hiệu dãn bớt.
"Cậu đang giận, tôi có bắt cậu đợi đâu."
Khoa hừ mạnh, nói: "Tôi đợi anh bao giờ? Bếp lên món lâu thì giờ tôi mới có đồ ăn, tôi sợ bể dáng nên ăn chậm nhai kỹ để không mất eo. Việc gì tôi phải đợi anh?"
Đầu bếp lẫn nhân viên nhà hàng nghe Khoa nói bếp lên món chậm thì muốn lao ra giải thích với Huỳnh Sơn rằng cậu đang nói dối, thức ăn được mang lên chỉ hai mươi phút sau khi Khoa order.
"Nhiều lúc cậu lạ thật đấy."
Khoa gắp một miếng bánh nướng để vào đĩa, liếc nhìn Huỳnh Sơn sắc lẹm như dao:
"Lạ thì đừng nói chuyện với tôi. Làm phiền tôi từ hôm qua đến giờ đã chán chưa? Anh nghĩ bọn mình thân thiết thật chắc? Chẳng qua cũng vì Ứng Duy Kiên và Trịnh Huyền My thôi."
Đáng lẽ ra Sơn phải trả lời khác, nhưng anh bắt đầu không muốn chịu thua Khoa. Sơn giữ chặt tay Khoa lại, kéo sát cậu về phía mình:
"Chưa, nên là cậu đừng nghĩ cậu sẽ thoát khỏi tay tôi. Trần Anh Khoa cậu biết mà, gây sự với tôi có kết quả gì."
Mối quan hệ của Khoa và Sơn sau lần ở resort đó vẫn không nhẹ nhàng với nhau hơn chút nào dù cả hai đã trải qua một nụ hôn bất đắc dĩ.
Sơn bỏ về ngay khi gõ lên trán Khoa một cái đau điếng, Khoa bận ôm trán không buồn chạy theo. Trời chưa kịp sáng, Khoa đã nghe phong phanh Sơn đã lên máy bay về lại thành phố trong chuyến bay sớm nhất ngày. Hành động con người khó lý giải, Khoa không phải chuyên gia tâm lý mà biết được nụ cười dịu dàng của Sơn trước khi để lại cú gõ trán nghĩa là sao.
...
Thư nhảy dựng lên khi nghe tin Khoa một mình bỏ đi du lịch mà không báo với quản lý, dù quản lý trên danh nghĩa cũng phải báo một tiếng để cô yên tâm. Khoa chỉ đưa tay ngoáy tai không trả lời, quyết định giấu nhẹm chuyện mình trúng thưởng online.
"Anh có biết nếu anh tự ý đi như thế sẽ bị cánh phóng viên chụp được không? Chẳng may có chuyện gì thì sao?"
Khoa uể oải nằm trên giường, ôm chặt cứng quyển sách dày sáu trăm trang mà nghiền ngẫm từng chữ một.
"Chuyện gì được mà chuyện gì? Anh đi một mình mà."
"Thật không?"
"Xạo làm chó."
Thư rất muốn nói anh đã từng sủa rồi đó thôi, nhưng lời nói ra đồng nghĩa với việc làm sẽ mất, cô bé chỉ đành thở dài một hơi. Thôi thì Trần Anh Khoa cũng không phải chưa từng dính scandal dù rằng mấy scandal lông gà vỏ tỏi từ trên trời rơi xuống nhưng cũng đều đã được xử lý êm, bây giờ chẳng may có thêm một cái nữa cũng không phải điều mới mẻ gì.
Thư ngồi xuống ghế sofa, chộp ngay gối ôm hình trái chuối của Khoa rồi nói: "Nghe nói anh sắp đi Phần Lan với đạo diễn ?"
"Ừ."
"Để làm gì? Du lịch?"
Khoa đẩy gọng kính, vừa đọc mấy dòng chữ dài ngoằng trong sách vừa trả lời:
"Anh đi tìm nguồn gốc xuất thân của anh."
"Bố mẹ anh sống ở bên đấy à?"
"Không." Khoa ậm ờ đáp, "Anh còn chả biết ông bà mặt mũi thế nào."
Thư cau mày, "Nếu không thì sao phải qua bên đấy?"
Khoa ném về phía Thư một chiếc gối ô vuông, chiếc gối vừa vặn đáp ngay mặt cô bé.
"Đã bảo là việc riêng của anh. Lo giải quyết xong hết mấy hợp đồng còn lại đi. Ít nhất trong một năm nữa anh không hoạt động nghệ thuật đâu."
Thư bĩu môi lẩm bẩm gì đó không rõ, Khoa trở lại đọc mấy trang sách dài.
Tiểu thuyết của tác giả KT, bộ truyện đầu tay Khoa viết nhưng nội dung bên trong đã bị biến tấu đi rất khác. Kết truyện bị bỏ dở, hai nhân vật chính không gặp lại nhau dù rằng Khoa nhớ rõ mình đã để nam chính gặp lại nữ chính trong một chiều nắng vàng.
Và lý do Khoa vì sao lạc vào đây vẫn là bí ẩn chưa thể tìm được câu trả lời.
...
"Bộ này ổn không?"
Huyền My đưa ra trước mắt Khoa một chiếc váy dài chạm mắt cá chân màu xanh ngọc, tối nay có bữa ăn giữa hai gia đình, tầm tám giờ là có người sang đón. Khoa nhìn chiếc váy sáng lấp lánh kim tuyến và một đống nhũ đính trên ngực, lắc đầu. Đi ăn với phụ huynh, tốt nhất là chọn đầm trơn đơn sắc, không cần quá kín cổng cao tường, chỉ cần lịch sự là đủ ăn điểm.
Sau gần nửa tiếng lần lữa đắn đo, Khoa đưa cho Huyền My một chiếc váy trắng bằng vải ren của trong bộ sưu tập giới hạn nào đó. Bộ váy thiết kế giá trên trời, Khoa vẫn thẳng tay dùng thẻ trả tiền cho bạn thân mà không nói năng lấy một tiếng.
Vì theo kịch bản, sau bữa tối, Huyền My sẽ gặp lại Khánh Ly ngay tại sảnh chính nhà hàng.
Bầu trời nhập nhoạng ánh chiều tà, Huyền My đã trang điểm và làm tóc xong, một bữa ăn tối đơn giản ngốn gần một tuần lương của người bình thường, Khoa thở dài khi biết thì ra thế giới của người giàu là như thế.
Tài xế của nhà Huyền My đã đến, nữ chính chào tạm biệt Khoa rồi bước ra xe rời đi lẫn vào dòng người. Khoa mở điện thoại, bảy giờ ba mươi tối, anh cũng phải xuất phát thôi.
Đoạn đường trung tâm ngập trong hàng lá phong đỏ rực như ánh lửa, Khoa ngồi trong xe nhắm mắt nghe tiếng động cơ rì rì vang bên tai mình. Theo đúng mạch truyện, đến hôm nay thì Sơn đã phải có tình cảm với nữ chính, anh sẽ đưa cô về nhau sau khi bên gia đình đã gặp nhau. Khoảnh khắc thân mật của hai người bị Khánh Ly vô tình phát hiện, cô nàng nữ phụ tức điên cho rằng Sơn vì yêu Huyền My nên mới đá mình.
Câu chuyện tình tay ba rắc rối đó sẽ diễn ra, Khoa đến chỉ để xem mình giúp được gì, biết đâu lại có manh mối thoát ra khỏi cuốn sách.
Nhà hàng hai nhà gặp nhau nằm ở tầng sáu mốt, muốn đi qua phải có thư xác nhận đặt bàn. Người bình thường hiếm khi đến đây, Khoa cũng trong tệp những người bình thường đó, cũng là đặt chân đến lần đầu.
Người đi trong tòa nhà ai cũng khoác lên mình hàng hiệu nước hoa, nhân viên ở đây cũng nhìn vẻ ngoài mà quyết định nhiệt tình hay hờ hững. Mấy chuyện này Khoa thấy đã quá quen, cậu không buồn có lấy một chút ngạc nhiên khi thấy nhân viên hờ hững đón tiếp mình.
Khoa được hướng dẫn đến bàn ăn nằm ở rìa nhà hàng, view không đẹp nhưng vừa đủ để thấy Huyền My đang ngồi kế bên Sơn.
Trước mặt hai bên gia đình, từng cử chỉ của Sơn rất nhẹ nhàng. Huyền My gần như không phải động tay vào bất cứ thứ gì mà chỉ ngồi yên để nam chính phục vụ từ trên xuống dưới. Tình cảm hai người mặn nồng, dù nét mặt Sơn lạnh tanh không biểu lộ chút cảm xúc.
Khoa không nghe được cuộc trò chuyện giữa hai bên, chỉ đành dáo dác chờ xem khi nào Hà Khánh Ly sẽ đến. Trời không phụ lòng người, chỉ ngay sau khi ông Nguyễn và ông Trịnh bắt tay tạm biệt nhau, Khánh Ly mới đỏng đảnh xách túi trên tay bước ra từ thang máy.
"Sơn chạm nhẹ lên tóc Huyền My để gỡ một mảnh giấy vụn không biết từ đâu mà có, hai người nhìn nhau, trái tim Sơn dường như đã bắt đầu lên tiếng." Tiểu thuyết gốc viết ngay khi cái nhìn của hai người trao nhau, Khánh Ly sẽ bước đến rồi mỉa mai Huyền My trơ trẽn.
Khoa đã đinh ninh là như thế, cho đến khi cái nhìn của Sơn dán lên người mình.
---
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store