Tong Hop Cac Oneshot Ma Be Dich
Tác giả: 四打女神Source: https://sidanushen.lofter.com/post/1f9d943e_1c8ddb2a9___________________________________________________1,
Viên Nhất Kỳ là một thiếu niên 3 tốt, tiếp nhận nền giáo dục của xã hội chủ nghĩa mà trưởng thành, không bao giờ ngờ được sợi tơ hồng thần ký kết nối những cặp tình nhân trong truyền thuyết sẽ có một ngày xuất hiện trên tay mình.
Nhất là khi đầu bên kia của tơ hồng lại là Thẩm Mộng Dao.
Trước đây em thậm chí còn chẳng dám nghĩ đến chuyện này.Nhưng bây giờ gặp phải chuyện kỳ lạ, điều em thắc mắc là tại sao tiếng của Tưởng Thư Đình còn chưa xuất hiện.
Quá thảm rồi.Tại sao lại là mình?
Chuyện thảm hơn rất nhanh liền đến, sau khi em hỏi đồng nghiệp bên cạnh, sau khi nhận được lời trêu chọc của bạn đồng hội đồng thuyền Đa Vân Chuyển Tình đang tay nắm tay nhau, em phát hiện ra lần này chỉ có mình trúng chiêu.Tại sao chỉ có mỗi mình?Không công bằng!
Đương nhiên, loại chuyện thảm thương này không có điểm dừng.
Hôm nay là ngày tồi tệ nhất, Viên Nhất Kỳ phát hiện, chỉ cần khoảng cách giữa mình cùng Thẩm Mộng Dao vượt qua một giới hạn nhất định, tim em sẽ đau nhói, là cơn đau thắt phát ra từ tim, lại có thể theo khoảng cách đã vượt qua mà càng ngày càng đau.Chuyện đáng sợ nhất là, Viên Nhất Kỳ phát hiện, giớii hạn này không ngừng thu nhỏ lại.
Cứu mạng a! Giết người! Các người sao đều bắt nạt Kỳ Kỳ đệ đệ? Đây là phải nhàm chán như thế nào mới nghĩ ra được loại tra tấn này?
Viên Nhất Kỳ tự kỷ rồi.Em cảm thấy mình có lẽ sẽ phải mang theo một viên thuốc đau tim có hiệu quả nhanh theo bên người.
Viên Nhất Kỳ cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhìn kỹ sợ chỉ màu đỏ, nhận ra nó không đẹp đẽ như mạch máu mà trong fanfic thường miêu tả, nhưng nó có thể phát ra ánh sáng đỏ tươi đầy tiên diễm trong bóng tối.
Sợi chỉ đỏ này, nên nói thế nào đây, cực kỳ giống sợi chỉ đỏ định mệnh 5 tệ một cái mà mấy người bán hàng nhỏ thường bán khi đi chùa lễ Phật. Sợi chỉ đỏ định mệnh nghe rất hay, nhưng chỉ có thể dỗ dành tình yêu cuồng nhiệt của các đôi. Trên thực tế nó chỉ là một sợi dây gai được gia công một cách thô ráp, có lúc còn sẽ phai màu.
Viên Nhất Kỳ đã chịu rất nhiều vì vậy, một vòng cổ tay đều đỏ ửng, rửa như thế nào cũng không sạch, nếu rửa không thì tại sao lại phai màu? Viên Nhất Kỳ lúc ấy liền tức giận ném sợi dây đó vào một góc nào đó không ai biết.Cái của Thẩm Mộng Dao thế nhưng lại hoàn toàn nguyên vẹn, chỉ là sau này cũng không thấy nàng đeo nữa, có lẽ là đã vứt đi rồi.
Rõ ràng tơ hồng kia trông như dây gái thấp kém thô ráp, nhưng Viên Nhất Kỳ không chạm vào nó được. Nó giống như một sợi dây 3D, dễ dàng chìm vào trong bóng tối.
Viên Nhất Kỳ nằm trên giường, trong lòng đã mắng Nguyệt lão hơn ngàn lần. Em chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được, tơ hồng trên tay trái xuyên qua bức tường trắng, nối với Thẩm Mộng Dao cách em 4 căn phòng.
Các nàng được kết nối với nhau.Viên Nhất Kỳ cảm nhận được một chút cảm giác kỳ lạ.
Thẩm Mộng Dao hẳn là cũng nhìn thấy tơ hồng. Ngày mai phải đi hỏi nàng xem có đau lòng như thế này không, nếu nàng không có. . . . . . .
A, Thiên Tuyển gia tộc, ngươi sẽ lại nhận đánh giá 1 sao của Viên Nhất Kỳ.
2,
Làm cách nào để xoá bỏ tơ hồng?Thẩm Mộng Dao mở Baidu ra bắt đầu tìm kiếm.
Kết quả nhận được đều là giải thích "Làm cách nào để xoá gạch đỏ dưới văn bản".
Thẩm Mộng Dao không tin, lại tìm "Làm cách nào để phá vỡ tơ hồng của Nguyệt lão". Câu trả lời của mọi người bên dưới làm Thẩm Mộng Dao viết một đoạn văn 200 chữ mắng.
"Nếu đã cho bạn giữ nó thì sao lại phải phá?"
Chúng ta chia tay, ngươi có hiểu hay không a? Là sau khi chia tay thì xuất hiện a. Cứu mạng, tôi không cần!
"Dùng kéo cắt"
Nếu có thể dùng kéo để cắt thì tôi còn lên Baidu sao đại ca?
"Đây chỉ là chuyện cổ tích thôi."
Cổ tích cái quỷ! Đến xem cái sợi tơ hồng trên tay tôi rồi tôi cho anh biết cái gì gọi là chuyện cổ tích!À không đúng, nhìn cũng không thấy.
Chỉ là sợi tơ hồng thấp kém này lại làm Thẩm Mộng Dao cảm thấy có chút quen mắt, nàng nhìn nó, rõ ràng không thể chạm vào nhưng nàng vẫn cảm nhận được kết cấu thô ráp của dây gai trên tay, nàng lục tung lên tìm ra được sợi chỉ đỏ định mệnh mà Viên Nhất Kỳ cùng nàng mua từ rất lâu về trước.
Hai người một đôi bên nhau ngoại trừ sợi chỉ đỏ định mệnh bị phai màu ra thì cũng rất bình thường, dây cũng có vài sỡ bị đứt lộ ra ngoài, rất giống nhau.
Tim Thẩm Mộng Dao khẽ động, nhớ đến mùa hè năm ấy, thiếu niên ngoài miệng nói không tin Phật lại cùng mình thành kính quỳ trước Nguyệt lão.Rõ ràng ngoài miệng ghét bỏ chỉ đỏ định mệnh nhưng sau khi mua về vẫn luôn đeo không hề tháo xuống, làm cho nó bị phai màu nặng, còn bị Thẩm Mộng Dao cười nhạo một phen.
Nàng nắm lấy sợi chỉ đỏ định mệnh đứng dậy.
Thẩm Mộng Dao nằm trên giường cảm nhận được tơ hồng kia kết nối với trái tim của nàng, nghĩ đến giờ phút này người được tơ hồng nối với nàng cũng đang nằm trên giường.
Chúc ngủ ngon.
Suy nghĩ của nàng vô tình truyền vào sợi tơ hồng dài mấy chục thước, rơi thẳng vào trong lỗ tai của Viên Nhất Kỳ.
Viên Nhất Kỳ bị đánh thức.
Chẳng lẽ Thiên Tuyển gia tộc thay đổi gói giọng nói sao? Lần này là gói giọng nói của Thẩm Mộng Dao?
Cút ra đây cho ta!
Viên Nhất Kỳ cũng dùng suy nghĩ đáp lại.
Thẩm Mộng Dao hoảng sợ, sau khi nghe rõ đó là giọng của Viên Nhất Kỳ, nàng vội vàng trả lời:
Em đang nói chuyện với ai đấy?
Viên Nhất Kỳ nghĩ thầm trí tuệ nhân tạo hiện tại to gan đến mức nào mà còn dám chất vấn mình, Viên Nhất Kỳ không chút nhân nhượng đáp:
Nói với ngươi đấy! Thiên Tuyển gia tộc! Lần trước chơi đùa với ta chưa đủ vui sao? Lần này còn dùng giọng của bạn gái cũ ta đến đoạ người, ngươi nghĩ ta sợ chị ấy sao? Ngươi không biết lúc trước ta còn ở 336 có địa vị với tôn nghiêm cỡ nào sao?
Ta nói một Thẩm Mộng Dao tuyệt đối không dám nói hai!
Thế giới đột nhiên im lặng.
Sau một hồi lâu, Viên Nhất Kỳ mới nghe được suy nghĩ từ tơ hồng kia truyền đến:
Viên Nhất Kỳ, chị là Thẩm Mộng Dao.
Cuối cùng, Thẩm Mộng Dao nhớ đến gì đó, bổ sung thêm một chữ:
Một.
Viên Nhất Kỳ nhanh chóng đáp lại Thẩm Mộng Dao bên đầu kia của tơ hồng:
Một, chúc ngủ ngon.
A a a a a a a a a a a a a a a a a a tại sao có thể như vậy a? Hôm nay em chính thức tuyên bố, tính xã hội của Viên Nhất Kỳ đã chết. Sao có thể ở trước mặt bạn gái cũ làm chuyện mất mặt như vậy a? Để ai đó cầm kiếm đến đâm chết em đi. Em không muốn sống nữa.Sao cái tơ hồng rác rưởi này còn có chức năng gọi điện thoại chứ? Nếu vậy thì gọi là đường dây điện thoại không được sao? Sao lại sơn đỏ bản thân để hại người a?
Viên Nhất Kỳ tuyên bố, tối nay Nguyệt lão bị chính em ám sát.
"Dao Dao, chị chưa ngủ sao?"Bạn cùng phòng Vương Dịch của Thẩm Mộng Dao bị động tĩnh của Thẩm Mộng Dao đánh thức, xuống giường đi xem nàng, chỉ nhìn thấy một Thẩm Mộng Dao đang nhìn cổ tay trái của mình cười ngây ngô.
Sao gần đây tất cả mọi người đều không được bình thường nhỉ?
3,
Ngày tiếp theo, trên hành lang trung tâm, Thẩm Mộng Dao cùng Viên Nhất Kỳ tổ chức một trận chiến sinh tử về trái tim.
Thẩm Mộng Dao vừa nói vừa lùi về phía sau:Em đừng đến đây.
Viên Nhất Kỳ từng bước đi đến:Em sẽ đến đó.
Thẩm Mộng Dao đáp lại:Tránh xa chị ra một chút.
Viên Nhất Kỳ uỷ khuất kêu thành tiếng:
"Em đau!"
Viên Nhất Kỳ giọng lớn, có thể làm cửa phòng hai bên hành lang đều mở ra, lần lượt những chiếc đầu nhỏ ăn dưa tò mò nhô ra từ ra bên trong. Sau khi nhìn rõ ràng hai người đang giằng co là ai, các tiền bối đều gọi bằng hữu đến tranh giành vị trí ăn dưa tốt nhất, các tiểu hậu bối vô tội ngây thơ không biết phải làm gì, người hiểu chuyện (đúng vậy, chính là Đa Vân Chuyển Tình cùng Quách Sảng) còn lấy điện thoại ra chuẩn bị quay lại cảnh tượng khó có thể gặp được một lần trong thế kỷ.
"Để mình vào."Trương Hân đến chậm giơ camera của mình lên, mọi người đều tặng vị trí quay chụp tốt nhất cho người chuyên nghiệp này.
Khán giả cùng bỏng ngô đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn chờ diễn viên.
Thẩm Mộng Dao thấy thế, đang định chạy đi, nhưng Viên Nhất Kỳ đang từng bước tiếp cận mình, nàng chỉ có thể giận dữ dùng suy nghĩ nói với Viên Nhất Kỳ:
Em kêu cái gì? Bây giờ nhiều người như vậy thì làm sao đây?
Viên Nhất Kỳ không trả lời, chỉ dùng sức ôm lấy tim mình, hy vọng có thể giảm bớt đau đớn, em dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn Thẩm Mộng Dao.
Em thật sự đau sắp chết rồi.Cứu hài tử với.Thẩm Mộng Dao chị không phải là người bạc tình đến như thế.Không cần lại chạy.Lộ trước camera thì có sao.
Nhưng Thẩm Mộng Dao cũng theo từng bước đến gần của em mà ôm tim mình.
Chẳng lẽ Thẩm Mộng Dao càng ở gần mình thì càng đau lòng sao?Viên Nhất Kỳ thấy thế liền dừng bước.
Đây là kiểu sắp đặt gì vậy? Tại sao chúng ta lại không thể đến gần cũng không thể rời xa nhau? Tơ hồng được sử dụng như thế này sao?Nguyệt lão, ta nói cho ngươi biết, ngươi liền chết nếu muốn đôi ta vĩnh viễn không quay lại với nhau được.
Viên Nhất Kỳ đột nhiên nhớ đến Thiên Tuyển gia tộc có giọng nói của Tưởng Thư Đình, ít nhất khi đó em còn có nhiệm vụ rõ ràng, tình huống hiện tại em thật sự chỉ có thể tự mình khám phá từng chút một, quan trọng hơn nữa là, lùn đi thì còn đau hơn vạn lần so với đau lòng a.
Viên Nhất Kỳ bắt đầu đi ngược lại, cơn đau từ trong tim truyền đến càng lúc càng không thể chịu đựng được, nhưng em xoay người dứt khoát đi về hướng ngược lại với Thẩm Mộng Dao.Haiz, ai bảo mình là dưa chứ? Vậy để mình chịu đựng cơn đau này đi!Bóng dáng của em trong mắt Thẩm Mộng Dao nhất định rất vĩ đại!
Em đau đến mức mất đi thị giác, nước mắt cũng vô thức rơi ra khỏi khoé mắt.5555555555 thật sự đau quá a.
Nhưng thính giác của em lúc này lại rất nhạy. Em nghe được tiếng tơ hồng bị người xé rách, em nghe được tiếng cười của mọi người xung quanh, em nghe được tiếng dép lê của người nọ vì chạy bộ trên sàn nhà mà phát ra từng tiếng vang thanh thuý, à, em còn nghe được tiếng dép rơi vì chạy.
Thẩm Mộng Dao từ phía sau ôm lấy em.Tay trái của Thẩm Mộng Dao phủ lên tai trái của em, khoảng cách giữa cả hai, biến thành 0.
Cơn đau của Viên Nhất Kỳ biến mất.
Vạn vật trên thế gian này đều có âm thanh, nhưng giờ phút này em lại chỉ có thể nghe được tiếng tim đập mãnh liệt của Thẩm Mộng Dao.
Viên Nhất Kỳ không phản ứng kịp với sự thay đổi lớn này trong một thời gian, nhưng em vẫn theo bản năng hỏi Thẩm Mộng Dao:
"Chị không đau sao?"
Thẩm Mộng Dao ngẩn người, lập tức phản ứng lại, ở bên tai Viên Nhất Kỳ thấp giọng trả lời:
"Em càng đến gần, chị càng tâm động."
Viên Nhất Kỳ dựa trên lời nói của Thẩm Mộng Dao, nghĩ đến một chút sự tình đã diễn ra sáng nay, đột nhiên ý thức được gì đó.Thẩm Mộng Dao coi thường mình đến vậy sao?
Tốt xấu gì thì em cũng là tuyệt thế dưa vàng được tâng bốc lên đến tận trời của đường Gia Hưng, nhưng Thẩm Mộng Dao lại không chịu được việc đối với em tâm động cơ chứ?
Viên Nhất Kỳ giận dữ giãy khỏi cái ôm của Thẩm Mộng Dao, em nhìn xung quanh, nhận ra một loạt cửa phòng trên hành lang đều đóng chặt, hành lang vừa rồi còn vô cùng náo nhiệt lúc này lại đột nhiên trở nên vắng vẻ.
Là ảo giác sao?
"Ngươi thật thông minh." Giọng nói của Tưởng Thư Đình vang lên trong khoảng không.
"Quả nhiên là ngươi giở trò quỷ!"Viên Nhất Kỳ phẫn nộ hét lên.
"Người trẻ tuổi không cần phải nóng vội như vậy, nhìn cổ tay của ngươi đi."
Viên Nhất Kỳ nhìn về phía cổ tay của mình, phát hiện sợi tơ hồng huyền bí của mình cùng Thẩm Mộng Dao đã biến mất, thay vào đó là một sợi chỉ đỏ định mệnh quen thuộc xuất hiện bên trên. Trông rất giống sợi chỉ đỏ của em cùng Thẩm Mộng Dao, cũng giống sợi chỉ đó định mệnh đã phai màu bị em ném đi.
Viên Nhất Kỳ dời tầm mắt của mình lên cổ tay của Thẩm Mộng Dao, nơi đó vẫn như vậy.
"Sợi chỉ đỏ định mệnh của nàng đã được bảo quản rất tốt, lần này đừng đánh mất nữa, bằng không ta lại đến."
Giọng Tưởng Thư Đình lười biếng vang lên, như thể đang giải thích cho Thẩm Mộng Dao và uy hiếp Viên Nhất Kỳ.
4,
Cùng lúc đó, ở đầu bên kia trung tâm, một thành viên đã thăng Đường nhìn tơ hồng trên tay kéo dài ra thế giới bên ngoài cửa sổ và che miệng mình lại với vẻ mặt đầy sửng sốt.
"Thiên Tuyển gia tộc cấp tốc nổ thành pháo hoa cho ta."________________________________________________________Không biết có bạn nào nghe về Vương Quốc Chuột Chũi không nhỉ? Vì game có bản mobile mới ra mắt nên mình làm nhẹ chiếc video đi thăm nhà của các xox trong game lúc chán :))
Viên Nhất Kỳ là một thiếu niên 3 tốt, tiếp nhận nền giáo dục của xã hội chủ nghĩa mà trưởng thành, không bao giờ ngờ được sợi tơ hồng thần ký kết nối những cặp tình nhân trong truyền thuyết sẽ có một ngày xuất hiện trên tay mình.
Nhất là khi đầu bên kia của tơ hồng lại là Thẩm Mộng Dao.
Trước đây em thậm chí còn chẳng dám nghĩ đến chuyện này.Nhưng bây giờ gặp phải chuyện kỳ lạ, điều em thắc mắc là tại sao tiếng của Tưởng Thư Đình còn chưa xuất hiện.
Quá thảm rồi.Tại sao lại là mình?
Chuyện thảm hơn rất nhanh liền đến, sau khi em hỏi đồng nghiệp bên cạnh, sau khi nhận được lời trêu chọc của bạn đồng hội đồng thuyền Đa Vân Chuyển Tình đang tay nắm tay nhau, em phát hiện ra lần này chỉ có mình trúng chiêu.Tại sao chỉ có mỗi mình?Không công bằng!
Đương nhiên, loại chuyện thảm thương này không có điểm dừng.
Hôm nay là ngày tồi tệ nhất, Viên Nhất Kỳ phát hiện, chỉ cần khoảng cách giữa mình cùng Thẩm Mộng Dao vượt qua một giới hạn nhất định, tim em sẽ đau nhói, là cơn đau thắt phát ra từ tim, lại có thể theo khoảng cách đã vượt qua mà càng ngày càng đau.Chuyện đáng sợ nhất là, Viên Nhất Kỳ phát hiện, giớii hạn này không ngừng thu nhỏ lại.
Cứu mạng a! Giết người! Các người sao đều bắt nạt Kỳ Kỳ đệ đệ? Đây là phải nhàm chán như thế nào mới nghĩ ra được loại tra tấn này?
Viên Nhất Kỳ tự kỷ rồi.Em cảm thấy mình có lẽ sẽ phải mang theo một viên thuốc đau tim có hiệu quả nhanh theo bên người.
Viên Nhất Kỳ cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhìn kỹ sợ chỉ màu đỏ, nhận ra nó không đẹp đẽ như mạch máu mà trong fanfic thường miêu tả, nhưng nó có thể phát ra ánh sáng đỏ tươi đầy tiên diễm trong bóng tối.
Sợi chỉ đỏ này, nên nói thế nào đây, cực kỳ giống sợi chỉ đỏ định mệnh 5 tệ một cái mà mấy người bán hàng nhỏ thường bán khi đi chùa lễ Phật. Sợi chỉ đỏ định mệnh nghe rất hay, nhưng chỉ có thể dỗ dành tình yêu cuồng nhiệt của các đôi. Trên thực tế nó chỉ là một sợi dây gai được gia công một cách thô ráp, có lúc còn sẽ phai màu.
Viên Nhất Kỳ đã chịu rất nhiều vì vậy, một vòng cổ tay đều đỏ ửng, rửa như thế nào cũng không sạch, nếu rửa không thì tại sao lại phai màu? Viên Nhất Kỳ lúc ấy liền tức giận ném sợi dây đó vào một góc nào đó không ai biết.Cái của Thẩm Mộng Dao thế nhưng lại hoàn toàn nguyên vẹn, chỉ là sau này cũng không thấy nàng đeo nữa, có lẽ là đã vứt đi rồi.
Rõ ràng tơ hồng kia trông như dây gái thấp kém thô ráp, nhưng Viên Nhất Kỳ không chạm vào nó được. Nó giống như một sợi dây 3D, dễ dàng chìm vào trong bóng tối.
Viên Nhất Kỳ nằm trên giường, trong lòng đã mắng Nguyệt lão hơn ngàn lần. Em chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được, tơ hồng trên tay trái xuyên qua bức tường trắng, nối với Thẩm Mộng Dao cách em 4 căn phòng.
Các nàng được kết nối với nhau.Viên Nhất Kỳ cảm nhận được một chút cảm giác kỳ lạ.
Thẩm Mộng Dao hẳn là cũng nhìn thấy tơ hồng. Ngày mai phải đi hỏi nàng xem có đau lòng như thế này không, nếu nàng không có. . . . . . .
A, Thiên Tuyển gia tộc, ngươi sẽ lại nhận đánh giá 1 sao của Viên Nhất Kỳ.
2,
Làm cách nào để xoá bỏ tơ hồng?Thẩm Mộng Dao mở Baidu ra bắt đầu tìm kiếm.
Kết quả nhận được đều là giải thích "Làm cách nào để xoá gạch đỏ dưới văn bản".
Thẩm Mộng Dao không tin, lại tìm "Làm cách nào để phá vỡ tơ hồng của Nguyệt lão". Câu trả lời của mọi người bên dưới làm Thẩm Mộng Dao viết một đoạn văn 200 chữ mắng.
"Nếu đã cho bạn giữ nó thì sao lại phải phá?"
Chúng ta chia tay, ngươi có hiểu hay không a? Là sau khi chia tay thì xuất hiện a. Cứu mạng, tôi không cần!
"Dùng kéo cắt"
Nếu có thể dùng kéo để cắt thì tôi còn lên Baidu sao đại ca?
"Đây chỉ là chuyện cổ tích thôi."
Cổ tích cái quỷ! Đến xem cái sợi tơ hồng trên tay tôi rồi tôi cho anh biết cái gì gọi là chuyện cổ tích!À không đúng, nhìn cũng không thấy.
Chỉ là sợi tơ hồng thấp kém này lại làm Thẩm Mộng Dao cảm thấy có chút quen mắt, nàng nhìn nó, rõ ràng không thể chạm vào nhưng nàng vẫn cảm nhận được kết cấu thô ráp của dây gai trên tay, nàng lục tung lên tìm ra được sợi chỉ đỏ định mệnh mà Viên Nhất Kỳ cùng nàng mua từ rất lâu về trước.
Hai người một đôi bên nhau ngoại trừ sợi chỉ đỏ định mệnh bị phai màu ra thì cũng rất bình thường, dây cũng có vài sỡ bị đứt lộ ra ngoài, rất giống nhau.
Tim Thẩm Mộng Dao khẽ động, nhớ đến mùa hè năm ấy, thiếu niên ngoài miệng nói không tin Phật lại cùng mình thành kính quỳ trước Nguyệt lão.Rõ ràng ngoài miệng ghét bỏ chỉ đỏ định mệnh nhưng sau khi mua về vẫn luôn đeo không hề tháo xuống, làm cho nó bị phai màu nặng, còn bị Thẩm Mộng Dao cười nhạo một phen.
Nàng nắm lấy sợi chỉ đỏ định mệnh đứng dậy.
Thẩm Mộng Dao nằm trên giường cảm nhận được tơ hồng kia kết nối với trái tim của nàng, nghĩ đến giờ phút này người được tơ hồng nối với nàng cũng đang nằm trên giường.
Chúc ngủ ngon.
Suy nghĩ của nàng vô tình truyền vào sợi tơ hồng dài mấy chục thước, rơi thẳng vào trong lỗ tai của Viên Nhất Kỳ.
Viên Nhất Kỳ bị đánh thức.
Chẳng lẽ Thiên Tuyển gia tộc thay đổi gói giọng nói sao? Lần này là gói giọng nói của Thẩm Mộng Dao?
Cút ra đây cho ta!
Viên Nhất Kỳ cũng dùng suy nghĩ đáp lại.
Thẩm Mộng Dao hoảng sợ, sau khi nghe rõ đó là giọng của Viên Nhất Kỳ, nàng vội vàng trả lời:
Em đang nói chuyện với ai đấy?
Viên Nhất Kỳ nghĩ thầm trí tuệ nhân tạo hiện tại to gan đến mức nào mà còn dám chất vấn mình, Viên Nhất Kỳ không chút nhân nhượng đáp:
Nói với ngươi đấy! Thiên Tuyển gia tộc! Lần trước chơi đùa với ta chưa đủ vui sao? Lần này còn dùng giọng của bạn gái cũ ta đến đoạ người, ngươi nghĩ ta sợ chị ấy sao? Ngươi không biết lúc trước ta còn ở 336 có địa vị với tôn nghiêm cỡ nào sao?
Ta nói một Thẩm Mộng Dao tuyệt đối không dám nói hai!
Thế giới đột nhiên im lặng.
Sau một hồi lâu, Viên Nhất Kỳ mới nghe được suy nghĩ từ tơ hồng kia truyền đến:
Viên Nhất Kỳ, chị là Thẩm Mộng Dao.
Cuối cùng, Thẩm Mộng Dao nhớ đến gì đó, bổ sung thêm một chữ:
Một.
Viên Nhất Kỳ nhanh chóng đáp lại Thẩm Mộng Dao bên đầu kia của tơ hồng:
Một, chúc ngủ ngon.
A a a a a a a a a a a a a a a a a a tại sao có thể như vậy a? Hôm nay em chính thức tuyên bố, tính xã hội của Viên Nhất Kỳ đã chết. Sao có thể ở trước mặt bạn gái cũ làm chuyện mất mặt như vậy a? Để ai đó cầm kiếm đến đâm chết em đi. Em không muốn sống nữa.Sao cái tơ hồng rác rưởi này còn có chức năng gọi điện thoại chứ? Nếu vậy thì gọi là đường dây điện thoại không được sao? Sao lại sơn đỏ bản thân để hại người a?
Viên Nhất Kỳ tuyên bố, tối nay Nguyệt lão bị chính em ám sát.
"Dao Dao, chị chưa ngủ sao?"Bạn cùng phòng Vương Dịch của Thẩm Mộng Dao bị động tĩnh của Thẩm Mộng Dao đánh thức, xuống giường đi xem nàng, chỉ nhìn thấy một Thẩm Mộng Dao đang nhìn cổ tay trái của mình cười ngây ngô.
Sao gần đây tất cả mọi người đều không được bình thường nhỉ?
3,
Ngày tiếp theo, trên hành lang trung tâm, Thẩm Mộng Dao cùng Viên Nhất Kỳ tổ chức một trận chiến sinh tử về trái tim.
Thẩm Mộng Dao vừa nói vừa lùi về phía sau:Em đừng đến đây.
Viên Nhất Kỳ từng bước đi đến:Em sẽ đến đó.
Thẩm Mộng Dao đáp lại:Tránh xa chị ra một chút.
Viên Nhất Kỳ uỷ khuất kêu thành tiếng:
"Em đau!"
Viên Nhất Kỳ giọng lớn, có thể làm cửa phòng hai bên hành lang đều mở ra, lần lượt những chiếc đầu nhỏ ăn dưa tò mò nhô ra từ ra bên trong. Sau khi nhìn rõ ràng hai người đang giằng co là ai, các tiền bối đều gọi bằng hữu đến tranh giành vị trí ăn dưa tốt nhất, các tiểu hậu bối vô tội ngây thơ không biết phải làm gì, người hiểu chuyện (đúng vậy, chính là Đa Vân Chuyển Tình cùng Quách Sảng) còn lấy điện thoại ra chuẩn bị quay lại cảnh tượng khó có thể gặp được một lần trong thế kỷ.
"Để mình vào."Trương Hân đến chậm giơ camera của mình lên, mọi người đều tặng vị trí quay chụp tốt nhất cho người chuyên nghiệp này.
Khán giả cùng bỏng ngô đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn chờ diễn viên.
Thẩm Mộng Dao thấy thế, đang định chạy đi, nhưng Viên Nhất Kỳ đang từng bước tiếp cận mình, nàng chỉ có thể giận dữ dùng suy nghĩ nói với Viên Nhất Kỳ:
Em kêu cái gì? Bây giờ nhiều người như vậy thì làm sao đây?
Viên Nhất Kỳ không trả lời, chỉ dùng sức ôm lấy tim mình, hy vọng có thể giảm bớt đau đớn, em dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn Thẩm Mộng Dao.
Em thật sự đau sắp chết rồi.Cứu hài tử với.Thẩm Mộng Dao chị không phải là người bạc tình đến như thế.Không cần lại chạy.Lộ trước camera thì có sao.
Nhưng Thẩm Mộng Dao cũng theo từng bước đến gần của em mà ôm tim mình.
Chẳng lẽ Thẩm Mộng Dao càng ở gần mình thì càng đau lòng sao?Viên Nhất Kỳ thấy thế liền dừng bước.
Đây là kiểu sắp đặt gì vậy? Tại sao chúng ta lại không thể đến gần cũng không thể rời xa nhau? Tơ hồng được sử dụng như thế này sao?Nguyệt lão, ta nói cho ngươi biết, ngươi liền chết nếu muốn đôi ta vĩnh viễn không quay lại với nhau được.
Viên Nhất Kỳ đột nhiên nhớ đến Thiên Tuyển gia tộc có giọng nói của Tưởng Thư Đình, ít nhất khi đó em còn có nhiệm vụ rõ ràng, tình huống hiện tại em thật sự chỉ có thể tự mình khám phá từng chút một, quan trọng hơn nữa là, lùn đi thì còn đau hơn vạn lần so với đau lòng a.
Viên Nhất Kỳ bắt đầu đi ngược lại, cơn đau từ trong tim truyền đến càng lúc càng không thể chịu đựng được, nhưng em xoay người dứt khoát đi về hướng ngược lại với Thẩm Mộng Dao.Haiz, ai bảo mình là dưa chứ? Vậy để mình chịu đựng cơn đau này đi!Bóng dáng của em trong mắt Thẩm Mộng Dao nhất định rất vĩ đại!
Em đau đến mức mất đi thị giác, nước mắt cũng vô thức rơi ra khỏi khoé mắt.5555555555 thật sự đau quá a.
Nhưng thính giác của em lúc này lại rất nhạy. Em nghe được tiếng tơ hồng bị người xé rách, em nghe được tiếng cười của mọi người xung quanh, em nghe được tiếng dép lê của người nọ vì chạy bộ trên sàn nhà mà phát ra từng tiếng vang thanh thuý, à, em còn nghe được tiếng dép rơi vì chạy.
Thẩm Mộng Dao từ phía sau ôm lấy em.Tay trái của Thẩm Mộng Dao phủ lên tai trái của em, khoảng cách giữa cả hai, biến thành 0.
Cơn đau của Viên Nhất Kỳ biến mất.
Vạn vật trên thế gian này đều có âm thanh, nhưng giờ phút này em lại chỉ có thể nghe được tiếng tim đập mãnh liệt của Thẩm Mộng Dao.
Viên Nhất Kỳ không phản ứng kịp với sự thay đổi lớn này trong một thời gian, nhưng em vẫn theo bản năng hỏi Thẩm Mộng Dao:
"Chị không đau sao?"
Thẩm Mộng Dao ngẩn người, lập tức phản ứng lại, ở bên tai Viên Nhất Kỳ thấp giọng trả lời:
"Em càng đến gần, chị càng tâm động."
Viên Nhất Kỳ dựa trên lời nói của Thẩm Mộng Dao, nghĩ đến một chút sự tình đã diễn ra sáng nay, đột nhiên ý thức được gì đó.Thẩm Mộng Dao coi thường mình đến vậy sao?
Tốt xấu gì thì em cũng là tuyệt thế dưa vàng được tâng bốc lên đến tận trời của đường Gia Hưng, nhưng Thẩm Mộng Dao lại không chịu được việc đối với em tâm động cơ chứ?
Viên Nhất Kỳ giận dữ giãy khỏi cái ôm của Thẩm Mộng Dao, em nhìn xung quanh, nhận ra một loạt cửa phòng trên hành lang đều đóng chặt, hành lang vừa rồi còn vô cùng náo nhiệt lúc này lại đột nhiên trở nên vắng vẻ.
Là ảo giác sao?
"Ngươi thật thông minh." Giọng nói của Tưởng Thư Đình vang lên trong khoảng không.
"Quả nhiên là ngươi giở trò quỷ!"Viên Nhất Kỳ phẫn nộ hét lên.
"Người trẻ tuổi không cần phải nóng vội như vậy, nhìn cổ tay của ngươi đi."
Viên Nhất Kỳ nhìn về phía cổ tay của mình, phát hiện sợi tơ hồng huyền bí của mình cùng Thẩm Mộng Dao đã biến mất, thay vào đó là một sợi chỉ đỏ định mệnh quen thuộc xuất hiện bên trên. Trông rất giống sợi chỉ đỏ của em cùng Thẩm Mộng Dao, cũng giống sợi chỉ đó định mệnh đã phai màu bị em ném đi.
Viên Nhất Kỳ dời tầm mắt của mình lên cổ tay của Thẩm Mộng Dao, nơi đó vẫn như vậy.
"Sợi chỉ đỏ định mệnh của nàng đã được bảo quản rất tốt, lần này đừng đánh mất nữa, bằng không ta lại đến."
Giọng Tưởng Thư Đình lười biếng vang lên, như thể đang giải thích cho Thẩm Mộng Dao và uy hiếp Viên Nhất Kỳ.
4,
Cùng lúc đó, ở đầu bên kia trung tâm, một thành viên đã thăng Đường nhìn tơ hồng trên tay kéo dài ra thế giới bên ngoài cửa sổ và che miệng mình lại với vẻ mặt đầy sửng sốt.
"Thiên Tuyển gia tộc cấp tốc nổ thành pháo hoa cho ta."________________________________________________________Không biết có bạn nào nghe về Vương Quốc Chuột Chũi không nhỉ? Vì game có bản mobile mới ra mắt nên mình làm nhẹ chiếc video đi thăm nhà của các xox trong game lúc chán :))
[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video. Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store