7.
em và thế giới vẫn ở đó, mặc dù thế giới chìm nghỉm trong cái rộn rã riêng biệt, nhịp sống chậm trễ nhưng gấp gáp theo một cái gì đó khó hiểu và khó chịu. quả quýt quả cam giống nhau những chúng đâu phải một, em thường nhầm lẫn giữa chúng mặc dù là một người con đậm chất châu á. ăn cay không giỏi và chẳng thể dùng đũa, em chỉ nổi tiếng với cái nụ cười tỏa hơi nắng, đựng cả sắc bình minh và cái màu hoàng hôn lạnh nhạt khuấy đảo bình yên, cái rực rỡ thần hồn điên đảo.
chất giọng ngọt, đâu đến nỗi ngây ngấy tựa mật ong kẹo mút gì đó, nó chỉ là phép so sánh nhạt như nước ốc từ thuở nào thuở nao của nhiều ông đem ra thả thính cờ rớt. gió thổi lao xao vụng về rớt trên con mắt, đen kì quặc hiếm thấy, ba phần trầm cảm bảy phần làm chảnh vẫn hút người. em đào hoa bỏ mẹ ra, cặp kính nặng trĩu gò má xanh xao suy nhược cơ thể, đâm ra tuyệt vọng hẳn.
cái cách thế giới đối xử với anh diễm lệ, vì anh đâu còn thế giới của riêng mà tàn khốc hay chăng?
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store