ZingTruyen.Store

Thèm Muốn Trong Mùi Dạ Hương

Chương 3 - SỰ THẬT RẠN NỨT

Ziie_Ziie

Cao Đồ phát hiện sự bất thường vào một buổi tối không có gì đáng nhớ—kiểu buổi tối trôi đi như mọi buổi tối khác trong một thành phố đã quen với hậu quả của đại dịch sinh học. Đèn đường tỏa ánh vàng nhạt, gió mang theo mùi kim loại ẩm và thuốc khử trùng cũ. Mọi thứ đều bình thường đến mức đáng ngờ.

Không phải lúc Hoa Vịnh chạm vào y. Không phải khi khoảng cách giữa họ vô thức bị rút ngắn. Mà là khi tuyến thể y phản ứng... sai cách.

Một Omega giả Beta như y, với tuyến bị khóa bằng công nghệ sinh học thế hệ cũ—thứ công nghệ ra đời trong thời kỳ người ta sợ hãi đến mức sẵn sàng hy sinh một phần nhân tính để đổi lấy trật tự—không nên cảm nhận rõ ràng pheromone của bất kỳ ai. Càng không thể phân biệt tầng mùi. Cơ thể y đáng lẽ chỉ nhận biết nguy hiểm bằng bản năng mơ hồ, không bằng sự tinh tế.

Thế nhưng mùi Dạ Hương của Hoa Vịnh không ập đến.

Nó không xâm lấn.

Nó ở đó từ trước—như thể luôn tồn tại trong không khí, hòa lẫn vào đêm tối, chỉ chờ y nhận ra.

Cảm giác ấy không giống kích thích. Nó giống một ký ức bị đánh thức: rất cũ, rất sâu, và không hề vội vã. Tuyến cổ của Cao Đồ không nóng lên, không run rẩy, chỉ âm ỉ—như một cánh cửa bị gõ nhẹ. Không mở, nhưng cũng không thể giả vờ là không nghe thấy.

Ba đêm liên tiếp, Cao Đồ mất ngủ.

Không mộng xuân. Không ham muốn bộc phát. Không có cơn bồn chồn kiểu heat bị dồn nén. Chỉ là sự tỉnh táo kéo dài đến mệt mỏi, nơi từng tiếng động đều trở nên rõ ràng quá mức: đồng hồ đếm giây, hơi thở của chính mình, và khoảng trống giữa các ý nghĩ.

Y nhận ra một điều đáng sợ: cơ thể y đang học cách lắng nghe.

Sáng ngày thứ tư, Cao Đồ bắt đầu quan sát Hoa Vịnh kỹ hơn—không phải bằng ánh mắt tò mò, mà bằng sự thận trọng của một kẻ từng sống sót nhờ tránh né.

Một Omega thật sự sẽ không bao giờ đứng quá gần Alpha cấp cao mà không phòng vệ. Một Omega thật sự sẽ không giữ ánh mắt bình thản đến mức đó khi bị nhìn thẳng—nhất là trong một thế giới nơi pheromone vẫn là ngôn ngữ quyền lực.

Hoa Vịnh thì khác.

Hắn dễ đỏ mắt, dễ im lặng, dễ lùi nửa bước—như thể sẵn sàng nhường quyền kiểm soát cho bất kỳ ai. Nhưng tuyến thể hắn chưa từng run. Không có phản xạ né tránh vô thức, không có sự căng cứng rất Omega khi đối diện nguy cơ bị áp chế. Hắn giống một bề mặt tĩnh lặng che giấu dòng chảy sâu bên dưới.

Tối hôm đó, khi họ ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn ăn hẹp, Cao Đồ hiểu ra một điều—nhẹ như sợi tóc, nhưng sắc như lưỡi dao:

Hoa Vịnh không phải Omega.

Nhưng y không nói.

Không phải vì sợ. Mà vì y cần biết: nếu mình im lặng, Hoa Vịnh sẽ làm gì tiếp theo.

Hoa Vịnh biết sự thật của Cao Đồ sớm hơn Cao Đồ tưởng.

Không phải bằng dữ liệu. Không phải bằng xét nghiệm. Mà bằng cách tuyến thể bị khóa... cư xử với hắn.

Một Omega giả Beta khi ở cạnh Enigma sẽ không bùng phát. Khóa không vỡ—nhưng sẽ lệch. Những lệch rất nhỏ, đến mức chỉ Enigma mới cảm nhận được: nhịp thở thay đổi trước khi ý thức kịp phản ứng; ánh mắt chậm hơn nửa nhịp khi pheromone Dạ Hương lan nhẹ; và sự dao động mơ hồ giữa né tránh và chờ đợi, như con lắc chưa chọn được phía để dừng lại.

Hoa Vịnh không vạch trần.

Hắn không cần.

Bản chất Enigma không thống trị bằng ép buộc. Hắn không đẩy bản năng của đối phương—hắn kích hoạt những tầng sâu vốn đã tồn tại, rồi lùi lại, để người kia tự quyết định có bước tiếp hay không. Enigma không săn mồi. Enigma mở cửa.

Hắn bắt đầu thay đổi rất nhỏ—những thay đổi đủ tinh tế để không thể gọi tên, nhưng đủ rõ để không thể phủ nhận.

Đứng gần hơn một bước.

Nói chậm hơn một nhịp.

Im lặng lâu hơn một chút sau mỗi câu trả lời của Cao Đồ, để khoảng trống tự làm phần việc còn lại.

Không có hành động nào đủ để bị gọi là tấn công. Nhưng mỗi hành động đều là một lời mời không phát ra tiếng.

Hoa Vịnh muốn biết:

Cao Đồ sẽ tiếp tục trốn trong vỏ Beta—hay sẽ chủ động bước ra.

Không ai nói ra sự thật.

Nhưng mọi cử động đều mang tính thăm dò.

Cao Đồ bắt đầu tránh chạm—không phải vì ghét, mà vì sợ nếu chạm, tuyến thể sẽ phản bội y. Y học cách giữ tay trong túi áo, cách nghiêng người vừa đủ để khoảng cách luôn tồn tại. Những động tác nhỏ ấy từng cứu y khỏi rất nhiều thứ.

Hoa Vịnh thì ngược lại. Hắn tạo ra những khoảng cách đủ gần để nếu Cao Đồ lùi, y sẽ tự nhận ra mình đang sợ điều gì. Hắn không theo đuổi; hắn chỉ đứng yên ở nơi ranh giới mỏng nhất.

Bữa ăn chung trở nên yên lặng.

Không phải kiểu im lặng căng thẳng ồn ào, mà là kiểu im lặng khiến người ta nghe thấy nhịp tim của chính mình—đều đặn, nặng nề, và không thể giả vờ không tồn tại.

Cao Đồ nhận ra một sự thật khác, còn đáng sợ hơn:

Hoa Vịnh biết. Và hắn đang chờ.

Chờ điều gì?

Một lời thú nhận—hay khoảnh khắc y tự nguyện buông vỏ bọc?

Cao Đồ thử phản công—rất khẽ.

Y giả vờ vô tình hỏi về quá khứ tuyến thể của Hoa Vịnh. Giọng điệu nhẹ, ánh mắt không ép, câu hỏi được bọc trong lớp vỏ tò mò vô hại. Đó là cách y từng dùng để thăm dò mà không để lộ mình đang run.

Hoa Vịnh trả lời bằng sự thật... được cắt gọt.

Hắn nói về cảm giác không thuộc về Alpha hay Omega—về việc lớn lên trong những khu kiểm soát sinh học, nơi người ta phân loại bằng hồ sơ nhiều hơn bằng con người. Hắn nói về những lần xét nghiệm không cho ra kết quả rõ ràng, về ánh mắt của bác sĩ khi không biết nên xếp hắn vào đâu.

Hắn không nhắc đến Enigma.

Không phủ nhận—chỉ để trống.

Cao Đồ hiểu ra: Hoa Vịnh không nói dối. Hắn chọn phần sự thật không gây nguy hiểm cho mình.

Và trong khoảnh khắc đó, Cao Đồ thấy chính mình phản chiếu trong hắn.

Hai kẻ đều từng bị sinh học phản bội. Hai kẻ đều học cách sống sót bằng cách ẩn danh tuyến thể.

Lừa dối, suy cho cùng, không phải để làm hại đối phương—mà để giữ quyền được lựa chọn.

Triệu chứng vi mô của Cao Đồ rõ hơn.

Mất ngủ nặng hơn.

Tuyến cổ đau âm ỉ khi Hoa Vịnh ở quá gần—không phải đau sắc, mà là cảm giác bị kéo căng, như một cơ quan lâu ngày không dùng đến đang bị gọi dậy. Cảm xúc lệch nhịp: dễ buồn, dễ mềm lòng, dễ muốn được giữ lại—những mong muốn nhỏ, không có hình dạng cụ thể, nhưng bám dai dẳng.

Nhưng heat không đến.

Khóa sinh học vẫn còn.

Chỉ là nó đang chịu áp lực từ một pheromone không xâm lấn, chỉ gợi mở—như ánh sáng chiếu qua khe cửa, không đủ để làm lộ căn phòng, nhưng đủ để chứng minh bên trong có thứ gì đó đang chờ.

Hoa Vịnh nhận ra ranh giới.

Hắn dừng lại.

Không tiến thêm—dù chỉ một bước.

Đó là khoảnh khắc nguy hiểm nhất của hắn.

Vì Enigma mạnh nhất khi có thể chiếm mà chọn không chiếm.

Cao Đồ nhìn thấy điều đó.

Và lần đầu tiên, y tự hỏi—một ý nghĩ khiến ngực y thắt lại:

Nếu Hoa Vịnh ép buộc... có lẽ mọi thứ sẽ dễ hơn?

Dễ hơn vì khi đó, y sẽ không cần lựa chọn.

Sự thật không vỡ tung.

Nó rạn ra—từng đường nhỏ, không thể hàn kín.

Cao Đồ biết Hoa Vịnh là Enigma. Hoa Vịnh biết Cao Đồ là Omega giả Beta.

Không ai nói.

Nhưng từ khoảnh khắc đó, mọi lựa chọn đều mang trọng lượng. Mỗi bước lại gần không còn là ngẫu nhiên; mỗi lần lùi lại đều mang ý thức rõ ràng. Họ không còn đứng trong vùng mù của vô thức sinh học nữa.

Không còn là tò mò sinh học đơn thuần. Không còn là thí nghiệm ranh giới cảm xúc.

Mà là câu hỏi treo lơ lửng giữa họ—mong manh và sắc bén như thủy tinh:

Nếu biết rõ bản chất của nhau, chúng ta còn dám tiến thêm một bước— hay sẽ tự tay đóng lại cánh cửa vừa mới hé?

Chương 3 kết thúc ở đó.

Không phải bằng cao trào.

Mà bằng một sự im lặng đã không còn vô tội.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store