Chương 35
Greg POV
Môn tiếng Anh chán chết khi không có Mike. Ý tôi là, tất nhiên là có Mycroft ở đó, nhưng ảnh là giáo viên dạy kịch, kiêm luôn phó hiệu trưởng. Và vì một lý do nào đó mà tôi không được phép cúi người lên bàn ảnh rồi van nài ảnh làm tình với tôi. Mà nghĩ tới thì, chắc cũng khá là kích thích đấy.
"Em Lestrade?"
Tôi chớp mắt, ngước lên nhìn người đang gọi. "Xin lỗi, thầy nói gì cơ ạ?"
"Tôi hỏi em có thể chỉ cho tôi chỗ lớp thường để sách thơ không."
"À, ở phía bên kia trường." Tiện ghê.
"Phải rồi, nhưng thông tin thế thì chưa đủ." Cả lớp cười ồ lên. Nếu không phải vì tôi hiểu được ý thầy thì có lẽ tôi đã bực vì bị cả lớp cười vào mặt rồi.
"Thầy muốn em dẫn thầy đi không?"
"Tôi bắt đầu nghĩ chắc em không bao giờ hỏi đấy. Có lẽ em nên đội mũ bảo hiểm khi chơi rugby đi. Dạo này đầu óc có vẻ chậm chạp rồi, nếu tôi được phép nhận xét."
Tôi đảo mắt. "Đi thôi."
Tụi tôi cùng bước ra khỏi lớp, và sau khi chắc chắn không có ai xung quanh, tôi nghiêng người lại gần. "Vừa nãy anh thô lỗ đấy."
"Đừng lo, anh sẽ đền bù cho em."
"Tốt hơn là anh nên vậy," tôi lầm bầm.
Mycroft hơi cúi xuống. "Sớm thôi, chứ không phải muộn đâu, anh đảm bảo đấy."
Tụi tao đi nhanh sang phía bên kia trường, bị thúc đẩy bởi cơn mưa như trút nước đang dội thẳng xuống đầu. Tim tôi đập loạn lên khi tụi tôi đi cạnh nhau, cánh tay khoác áo choàng của thầy khẽ chạm vào áo đồng phục mỏng của tôi. Cái va chạm nhỏ đó như một lời nhắc nhở rằng đây là người có quyền hành với tôi, người được trả tiền để dạy dỗ và chăm sóc tôi. Tôi nhìn sang thầy—người đàn ông đẹp trai với chiếc cằm cứng cáp và đôi mắt xanh sắc bén—vẫn đang nhìn thẳng về phía trước.
Tóc tôi chắc chắn đã ướt sũng dính bệt vào trán vì mưa, trong khi tóc thầy vẫn trông hoàn hảo như mọi khi. Cứ như thể ngay cả thời tiết cũng không thể chạm đến thầy. Một người đàn ông mà bạn không nên đụng vào, dù là theo bất kỳ cách nào, hình dạng nào, hay tình huống nào. Nhất là một thằng nhóc tuổi teen đang nhìn thầy bằng ánh mắt đầy tình cảm như tôi.
Bụng tôi quặn lại bởi cảm giác mình không xứng đáng. Giống như bị cuốn vào một dòng chảy, tôi đang chìm trong mọi thứ thuộc về con người ấy—và dù cơ hội cứu vớt có trôi qua trước mặt, mang theo mọi tia hy vọng—tôi vẫn nhắm mắt làm ngơ, để bản thân bị cuốn trôi. Và tôi có hối hận không? Một chút cũng không.
Thầy quay mặt sang nhìn tôi khi đang mở cửa, chờ tôi bước vào.
"Sao em nhìn anh kiểu đó vậy?"
"Hả? Em có nhìn anh đâu."
Anh nhếch mép cười. "Ừ, tất nhiên rồi, em Lestrade."
Tôi đảo mắt và lặng lẽ cảm ơn anh ấy khi bước vào tòa nhà. Quãng đường còn lại đến phòng chứa đồ rất yên tĩnh, tuy nhiên, hiệu phó thỉnh thoảng lại dừng lại để nói chuyện với các giáo viên và học sinh đi ngang qua. Có vẻ như tất cả bọn họ đều cảm thấy giống tôi về anh ấy. Tôi phải lấy hết can đảm để không hét vào mặt họ bảo họ cút đi.
Mycroft nói rõ rằng anh ấy đã nhận ra khi chúng tôi đến phòng chứa đồ. "Em ghen đấy," anh ấy nói khi đẩy cửa ra.
"Ghen?" Tôi khịt mũi lặp lại. "Tại sao em phải ghen?"
Anh ấy đóng cửa lại sau lưng chúng tôi và bật đèn. "Anh không thể chịu được khi nói chuyện với người khác. Nếu em hỏi anh thì điều đó hơi loạn thần một chút." Anh ấy mỉm cười và tiến về phía tôi, vòng tay qua eo tôi.
"Anh thật phiền phức," tôi rên rỉ, cọ hông vào anh.
Mycroft nghiêng người lại gần, môi anh áp vào tai tôi. "Và em đang thử thách khả năng tự chủ của anh."
"Có lẽ anh nên đầu hàng đi," tôi gợi ý, tiếp tục lắc hông vào anh một cách hữu ích, cọ xát con cặc của anh vào của tôi với một sự ma sát tuyệt đẹp.
"Em thích thế phải không? Em sẽ thích nếu anh đưa em đến đây và ngay bây giờ."
"Phải thầy ơi, em sẽ làm vậy."
Mycroft hơi dịch ra xa để mắt anh chạm mắt tôi. Một tay di chuyển từ eo tôi, dọc theo đường quần dài của tôi, và xuống dưới quần. Tôi hít vào một hơi khi ngón tay anh lướt qua đầu cặc của tôi. Anh nhướn một bên mày và tôi có thể thấy anh đang cố không cười. "Được chứ?"
"Im đi, anh thật là - ưm," tôi tự ngắt lời mình khi Mycroft bắt đầu vuốt ve tôi.
"Xin lỗi, ý em là gì vậy? Vậy thì sao?"
"Ư-ưm, anh hiểu ý em mà."
Mycroft cười khúc khích, tăng tốc độ bằng một tay khi anh kéo quần dài và quần lót của tôi xuống hoàn toàn bằng tay kia. "Được rồi. Thôi, dù sao thì, anh cần nói chuyện với em về một chuyện." Không hề dừng chuyển động tay, anh cúi xuống và hôn tôi nồng nhiệt.
Tôi đặt tay lên vai Mycroft và cố gắng làm ngơ trước nụ cười đầy tự mãn mà tôi có thể cảm nhận được trên mặt anh.
"Không đợi được à? Anh đang..." Tôi hít một hơi khi Mycroft tăng tốc đến mức không tưởng, cảm thấy hơi ấm lan toả trong bụng mình, "Ừ thì, anh yêu, anh đang tự tay làm giúp em đấy."
Tôi thề là mình nghe thấy Mycroft thì thầm "đó là ý định mà" dưới hơi thở.
"Ờ, thì, cha mẹ anh muốn gặp em. Họ muốn mời em tới nhà ăn tối."
"Mycroft, em sắp... anh đang cố hết sức thật đó, đúng không?!"
"Muốn hay không? Em trai anh sẽ không có mặt đâu, anh đảm bảo. Nhưng lần nữa, muốn hay không?"
"Em... Ừ," tôi thở ra khi xuất tinh đầy lên tay Mycroft.
Anh nhanh chóng rút tay lại, lấy khăn tay trong túi ra lau sạch tay.
"Vậy là đồng ý rồi ha. Tuyệt, anh sẽ báo cho họ biết. Giờ thì, mấy quyển sách thơ đâu nhỉ?" Anh bắt đầu tìm quanh các kệ sách trong khi tôi vẫn đứng đó, sững sờ.
"Em... Chuyện gì vừa xảy ra vậy?!" tôi gắt lên.
Mycroft nhún vai. "Không biết em đang nói cái gì nữa. Tìm thấy rồi, đi thôi."
Anh quay lại cửa và đặt tay lên tay nắm. "Đi nào, kéo quần lên đi. Nhìn em bê bối quá."
Tôi đảo mắt nhưng vẫn kéo quần lót và quần dài lên lại. "Chắc cũng đáng mà," tôi lẩm bẩm khi đi theo anh ra ngoài.
Khi cả hai lặng lẽ đi trở lại lớp, tôi tự suy nghĩ trong đầu về chuyện người đàn ông tôi yêu — phó hiệu trưởng, Mycroft Holmes — vừa khiến tôi lên đỉnh chỉ để thuyết phục tôi đồng ý gặp cha mẹ anh.
Tôi đoán đó chính là tình yêu đích thực, vì tôi chẳng thấy phiền chút nào cả.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store