ZingTruyen.Store

TC

Chap 37 + 38

Nphd1794

Chương 37


Lý Đô ngủ giấc này cũng không sâu, hơn ba giờ đã tỉnh lại.

Trên tay vẫn còn cắm kim, hôm nay vẫn phải tiếp tục truyền thuốc, y nằm lâu đến độ cả người cảm thấy khó chịu, liền nhờ Cận Ngôn đỡ mình ngồi dậy.

Hiện tại đã ổn hơn lúc trưa rất nhiều thế nhưng đầu óc vẫn còn choáng váng.

Lý Đô không vui nói: "Sao vẫn không thấy đỡ hơn chứ?"

Cận Ngôn bất đắc dĩ nói: "Chú Lý hôm qua chú sốt tới 41 độ." Cậu lại nhỏ giọng thì thầm, "Nóng sắp chín luôn rồi...."

Lý Đô lại không có điếc, híp mắt nhìn cậu: "Còn nghĩ tôi bệnh thì sẽ không dạy dỗ được nhóc đúng không?"

Cận Ngôn cười 'hắc hắc' vội vàng múc cháo ra.

Lý Đô vẫn chỉ ăn nữa chén cháo, lại nói với Cận Ngôn: "Nói với bác Ngô sau này không cần đưa đồ tới nữa."

Cận Ngôn không rõ lí do, nhưng nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Lý Đô đành lặng lẽ mà gật gật đầu.

Lý Đô nhớ tới cuộc gọi lúc trưa, hỏi Cận Ngôn: "Nhóc đã đưa ảnh chụp cho Bạch Hạo?"

"Đã đưa....."

Lý Đô đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho việc Cận Ngôn sẽ kích động mà miêu tả cảnh tượng lúc đó cùng y, nói toạc ra Hạo có bao nhiêu bất ngờ và cảm động. Kết quả đợi nữa ngày cũng không thấy. Nhìn bộ dạng chán nản của Cận Ngôn, y nhíu mày hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Cận Ngôn nghi hoặc mà nhìn qua, sau một hồi mới có phản ứng mà trả lời lại: "Không có! Thiếu gia rất vui. Nhưng mà công việc của anh ấy bận rộn quá, bọn con vẫn chưa nói được mấy câu..........."

Lý Đô cảm thấy không đúng, nhưng cũng không tiếp tục hỏi nữa.

Cận Ngôn nhìn sắc mặt của y, thật cẩn thận nói: "Chú Lý, lúc trưa thiếu gia có gọi điện thoại tới cho con, nói lát nữa muốn tới thăm chú........"

"Kêu nó tới đây đi." Lý Đô đáp ứng.

Cận Ngôn lập tức vui vui vẻ vẻ chạy ra ngoài gọi điện thoại báo tin cho Bạch Hạo.

Cậu vừa đi, Lý Đô lại cầm lấy điện thoại gọi vào số của Đường Tuyết, hỏi một số chuyện trong công ty.

Đường Tuyết nói tất cả công việc còn dang dở trong tay y đều đã bàn giao lại hết cho Bạch Huy rồi, còn có một số dự án mới, cũng đã giao cho người khác phụ trách.

Lý Đô nghe xong, trầm ngâm hồi lâu mới mở miệng: "Đường Tuyết đến lúc em phải đi tìm bến đỗ mới rồi."

"Lý tổng!" Giọng nói của Đường Tuyết có chút gấp gáp.

Lý Đô trầm giọng nói: "Bây giờ vẫn chưa quyết định, nhưng em cũng nên chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ đi."

Thật lòng mà nói, Lý Đô cũng không muốn tách hoàn toàn khỏi Bạch Huy, không đến vạn bất đắc dĩ, y cũng không nghĩ mình sẽ rời khỏi Bạch gia. Không phải là y muốn quấn lấy Bạch Huy, chỉ là công ty này có tâm huyết mười mấy năm của y, quãng thời gian tốt đẹp nhất nhân sinh của y, tất cả sự nghiệp của y đều bắt đầu tại nơi này. Muốn y đoạn tuyệt hoàn toàn, chẳng khác nào bắt y phải tự tay cắt đi máu thịt của chính mình.

Chỉ là bây giờ y không thể tự mình quyết định đi hay ở. Trận bệnh này của y đến thật đúng lúc, vừa vặn thuận tiện cho Bạch Huy thu lại tất cả quyền lực từ trong tay của y, tránh cho hai người phải đi tới bước đường cùng trở mặt với đối phương.

Kì thật Lý Đô cũng có cách để phản kích.

Không có công ty nào có thể sạch sẽ tới mức không tra ra được chút sai sót gì, y đã ở bên cạnh Bạch Huy mười mấy năm, còn có chuyện gì y không biết? Ngay cả vấn đề tài chính năm đó cũng là do y một tay che đậy. Nếu y thật sự có dã tâm, một khi ra tay nhất định sẽ gây cho Bạch Huy một rắc rối không hề nhỏ.

Còn có không ít chuyện nội bộ của Bạch gia, mỗi một câu chuyện nếu được phơi bày ra ánh sáng nhất định sẽ là chủ đề đáng để bàn tán trong các buổi trà dư tửu hậu của dư luận, khiến cho Bạch gia trở thành trò cười trong mắt mọi người.

Mà quả thật ba năm trước đây y cũng đã từng làm qua. Vì ngăn cản Bạch Huy đính hôn với Phó Oánh, y không chỉ uy hiếp Bạch Huy, mà đến cả Phó gia y cũng cho người đi điều tra, một mình y tuyên chiến với hai đại gia tộc, ồn ào đến mức dư luận cả thành phố Kim Hải đều xôn xao.

Bây giờ Lý Đô nhớ lại, cảm thấy mình lúc đó quả thực quá điên cuồng.

"Được, em biết rồi." Đường Tuyết ở bên kia trả lời, "Nhưng mà chỉ cần anh còn ở đó một ngày, em nhất định sẽ theo anh một ngày."

Lý Đô lắc đầu cười: "Nếu tôi không đi, nhất định sẽ xem xét đến việc tăng lương cho em."

Đường Tuyết cũng thoải mái hơn lại trêu ghẹo nói: "Lời này em sẽ nhớ kỹ."

Lý Đô ngắt điện thoại, nụ cười trên môi phai nhạt dần. Vốn dĩ nếu y đi, cũng không có liên quan gì tới những người dưới trướng của y, chỉ là Đường Tuyết quá thân cận với y, Lý Đô không biết sau khi y đi rồi Bạch Huy có chấp nhận giữ cô ấy lại hay không.

Nghĩ đến cũng thật buồn cười, cuối cùng vẫn là y làm liên lụy tới người khác.

"Chú Lý! Thiếu gia nói một lát nữa sẽ tới."

Âm thanh của Cận Ngôn cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Đô, y ngẩng đầu, lại nhìn thấy bộ mặt cười đến đần độn của Cận Ngôn.

"Hai chữ 'thiếu gia' này buồn cười lắm sao?" Lý Đô nghiêm mặt nói.

"Sao ạ?" Cận Ngôn ngơ ngác hỏi.

Lý Đô trừng cậu: "Nhắc tới 'thiếu gia' liền cười ngây ngô."

Lần này Cận Ngôn không cười nữa, khuôn mặt 'bụp' một cái đỏ ửng lên, cậu bước tới gần mép giường, bộ dáng không thể giấu nỗi vẻ ngượng ngùng: "Chú Lý con muốn hỏi chú......."

"Hửm?" Lý Đô nhướn mày.

"Tình yêu...... Tình yêu là gì ạ?"

Lý Đô sửng sốt, sau khi nhìn thấy nét khó hiểu cùng nghi hoặc trên khuôn mặt của cậu, không biết vì sao trong lòng y lại có chút phiền muộn. Y không bao giờ muốn Cận Ngôn nhìn rõ tình cảm của cậu dành cho Bạch Hạo, nhưng lại không có tư cách nhúng tay can thiệp vào chuyện này, thậm chí có đôi khi y còn cảm thấy, đối với Cận Ngôn không biết tới tình cảm cũng là một chuyện tốt. Nếu như không cầu, cũng sẽ không bởi vì cầu không được mà khổ sở.

Nhưng mà đã là con người thì ai cũng sẽ có một ngày phải lớn lên.

Chỉ là trong chuyện tình cảm của mình Lý Đô cũng chưa được nếm qua chút ngọt ngào hạnh phúc nào, đối mặt với Cận Ngôn y cũng không muốn ngụy trang che giấu, cho nên đáp án chỉ có thể là đau khổ.

"Khi con nhìn thấy họ đối xử tốt với người khác, thân mật với người khác......" Y lại nhớ tới ngày đó Bạch Huy ở bên cạnh Ninh Việt, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, có chút bất đắc dĩ, "Sẽ rất khó chịu."

Cận Ngôn vốn dĩ cho rằng Lý Đô sẽ giống như mọi ngày, cười nhạo trêu đùa cậu một vài câu, căn bản không nghĩ tới y sẽ trả lời loại vấn đề ngu ngốc này. Nhưng mà khi cậu nhìn thấy bộ dạng lúc nói chuyện của Lý Đô, không hiểu vì sao trái tim lại co rút.

Không phải vì cậu, mà là vì Lý Đô.

Thậm chí trong lúc nhất thời cậu còn nghĩ, cậu có thể đi cầu xin Bạch Huy hay không, cầu xin hắn đừng đối xử tốt với người khác, cầu xin hắn đừng thân cận với người khác, cầu xin hắn có thể thích chú Lý của mình một chút hay không.....

Lý Đô thấy Cận Ngôn không nói lời nào, đôi mắt đỏ hồng mà nhìn mình, có chút hối hận không hiểu tại sao y lại nói với Cận Ngôn mấy chuyện đó, liền chuyển đề tài nói: "Ngày mai nhóc đừng tới đây nữa, có việc thì làm, không có việc thì ở nhà nghĩ ngơi đi."

Cận Ngôn lắc đầu: "Không, con muốn ở đây canh chừng chú."

Lý Đô cau mày: "Chỉ là một trận sốt, cũng không phải bệnh nan y sắp chết, canh chừng cái gì mà canh chừng."

"Phi phi phi! Chú Lý chú đừng nói bậy!"

Lý Đô quá cố chấp, Cận Ngôn nói nữa ngày cũng không lay chuyển được y, cuối cùng cũng bất đắc dĩ mà tạm thời đồng ý.

Ăn cơm chiều xong không bao lâu thì Bạch Hạo tới, trên tay còn cầm theo một giỏ hoa quả được đóng gói sang trọng.

Hắn đem đồ để lên bàn, cất giọng: "Chú Lý."

Lý Đô gật gật đầu: "Ngồi đi."

Bạch Hạo ngồi xuống sofa, Cận Ngôn biết Bạch Hạo không thích uống trà, liền đi rót một ly nước đem tới, cẩn thận đặt trước mặt Bạch Hạo: "Thiếu gia uống nước!"

Bạch Hạo liếc nhìn cậu một cái không nói gì, chỉ nói chuyện với Lý Đô: "Chú Lý, hôm nay tôi tới đây là muốn nói tiếng cảm ơn với chú. Cảm ơn chú đã giúp tìm được ảnh chụp của mẹ tôi."

Bạch Nhã lúc rời khỏi Bạch gia rất đỗi chật vật, hành lý cũng không mang theo nhiều, tấm ảnh chụp thời niên thiếu của bà ấy quả thật vô cùng quý giá.

Lý Đô nghe được liền cau mày: "Cậu cảm ơn tôi làm gì? Muốn cảm ơn thì nên cảm ơn Cận Ngôn."

Bạch Hạo không nói chuyện, bức ảnh đúng là do Cận Ngôn đưa cho hắn, nhưng mà chắc chắn nó được lấy ra từ nhà cũ của Bạch gia, đã nhiều năm như vậy vẫn còn tìm được không biết là đã hao tốn bao nhiêu công sức, Cận Ngôn làm sao có năng lực này, nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có Lý Đô.

Cận Ngôn đứng ở bên cạnh vô thố mà lắc lắc tay "Em em em cái gì cũng chưa làm, tất cả đều là do chú Lý......"

Bạch Hạo cũng gật đầu: "Chú Lý, đã làm phiền chú rồi."

"Được rồi." Lý Đô có vẻ không kiên nhẫn, cũng không muốn dây dưa mãi chuyện này, hỏi Bạch Hạo: "Cậu gần đây thế nào? Công việc thuận lợi không?" Lý Đô chưa bao giờ nghi ngờ năng lực làm việc của Bạch Hạo, câu hỏi này cũng chỉ là một câu khách sáo, ai mà ngờ được câu trả lời tiếp theo của Bạch Hạo lại mang đến cho y một tia 'kinh hỉ' siêu to khổng lồ. >_<!

"Tôi từ chức rồi."

"Cái gì?" Lý Đô cau mày còn nghĩ là mình nghe nhầm.

Bạch Hạo ngữ khí vẫn bình thản nói: "Tôi tự mình cảm thấy bản thân không thích hợp làm việc cho công ty của Bạch gia, nên đã từ chức."

Lý Đô nhìn bộ dạng tự đắc của hắn, lạnh lùng cười: "Bạch Hạo cậu lại thiếu kiên nhẫn tới như vậy?"

Bạch Hạo cũng cười theo, nhưng nụ cười lại vô cùng mỉa mai châm chọc: "Chú Lý, người khác có cha mẹ chống lưng, còn tôi chỉ có một mình, tôi làm sao so được với người ta? Làm sao mà trụ vững được?"

Lý Đô bị hắn chọc giận đến mức đau đầu: "Cậu cũng chỉ nhìn được cái trước mắt? Cậu có thể......."

Bạch Hạo ngắt lời của y nói: "Chuyện của tôi cũng không cần đến ai đồng ý." Hắn đứng lên, "Chú Lý nghĩ ngơi cho tốt, tôi không quấy rầy nữa."

Nói xong hắn liền đi ra ngoài, Cận Ngôn đứng bên cạnh cứng đờ mà nhìn sắc mặt lạnh lùng của Lý Đô, sau khi Bạch Hạo rời đi, cậu cũng đuổi theo chạy ra ngoài.

Nếu không phải vì bây giờ sức khỏe của Lý Đô không tốt, y cũng muốn đuổi theo Bạch Hạo, tát cho hắn vài cái thật mạnh, xem có thể đánh hắn tỉnh táo lại hay không.

Với sự thông minh của Bạch Hạo, vốn không nên có tầm nhìn hạn hẹp như vậy, chính là bản thân hắn càng đi càng vào ngõ hẹp. Hắn cảm thấy bản thân mình bị bạc đãi, hắn ganh ghét tất cả các con cháu của Bạch gia, vốn dĩ không có học vấn nghề nghiệp lại được cha mẹ nâng đỡ mà thuận buồm xuôi gió, Bạch Hạo muốn một bước lên mây, muốn nắm hết quyền lực trong tay, đại khái là muốn đạt đến vị trí như Bạch Huy hiện tại. Nhưng mà hắn không nghĩ lại, hắn mới về nước bao lâu, có bao nhiêu năng lực, trãi được bao nhiêu chuyện đời? Lý Đô đưa hắn đến chi nhánh nhỏ của công ty, cũng có ý từng bước từng bước nâng đỡ hắn đi lên, hắn cho rằng ở tổng bộ của công ty thì ghê gớm? Bạch Hằng không phải cũng ở tổng bộ đó sao? Nhưng tên đó là cái thá gì đâu....!

Lý Đô càng nghĩ càng đau đầu, cuối cùng không chịu được nữa đành ấn chuông gọi người. Ngụy Trạch đã về nhà, người đến là một bác sĩ khác, Lý Đô bắt người ta kê cho mình ít thuốc, vị bác sĩ nọ sau khi liên hệ xác nhận qua với Ngụy Trạch mới chịu kê thuốc cho y.

Chương 38


Cận Ngôn đuổi theo Bạch Hạo ra bệnh viện, nhưng lại không biết nên nói cái gì, vẫn là Bạch Hạo dừng chân trước, quay đầu hỏi cậu: "Em còn có việc gì?"

"Không... không có......."

"Không có thì quay về đi."

Cận Ngôn do dự một chút mới hỏi: "Thiếu gia anh..... Sau này có tính toán gì không?"

Bạch Hạo cau mày: "Em hỏi cái này để làm gì?"

"Em... em chỉ là muốn, em có thể giúp được gì cho anh không........"

Bạch Hạo cười cười: "Tôi muốn đến làm việc cho Tống gia, em có thể giúp được cái gì?"

không đợi Cận Ngôn trả lời hắn lại nói, "Hay là, em cũng định rời khỏi Bạch gia đi theo tôi?"

Hắn tuy rằng đang hỏi Cận Ngôn, nhưng trong lời nói ẩn giấu một chút ác ý, sắc mặt Cận Ngôn trắng bệch, cúi đầu ấp úng không biết nên nói như thế nào.

Nụ cười trên mặt Bạch Hạo càng thêm mỉa mai. Mày nhìn đi, Cận Ngôn mỗi lần đều là bộ dáng dường như không có mày sẽ không sống nỗi, nhưng mà sự thật đến cuối cùng thì sao, người ta vẫn biết rõ nên lựa chọn con đường nào tốt nhất.

Tựa như lần trước hắn ra nước ngoài du học, thật vất vả mới hạ quyết tâm sẽ mang Cận Ngôn theo cùng.

Tuy rằng lúc ấy hắn vẫn rất muốn đi học, Cận Ngôn lại còn nhỏ, nhưng hai người ở bên nhau lâu rồi, hắn vẫn không yên tâm để Cận Ngôn ở trong nước một mình. Cho nên hắn không hề sợ phiền phức, cũng không màng tới chuyện phải cúi đầu xin xỏ người khác, hắn vẫn nguyện ý mang Cận Ngôn theo.

Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng, Lý Đô đã đem mấy lời này hỏi trước, còn Cận Ngôn lúc đó đã nói cái gì? Cậu lúc ấy mặt đầy nịnh nọt mà bám theo bên người Lý Đô, sau đó trả lời: "Em tình nguyện đi theo chú Lý, cũng không muốn theo thiếu gia ra nước ngoài!"

Lúc ấy Bạch Hạo cảm thấy mình buồn cười hệt như một thằng hề, còn nóng vội tới mức cho rằng Cận Ngôn sẽ không bao giờ rời bỏ mình. Nhưng ngẫm lại cũng đúng, hắn chỉ là một thiếu gia trên danh nghĩa bị người ta nuôi ở bên ngoài, đi theo hắn thì được lợi lộc gì, làm sao so được với Lý Đô ở Bạch gia nói một lời ai dám không nghe.

Có lẽ Tống Tư Nhạc nói đúng, Cận Ngôn thoạt nhìn có vẻ ngu ngốc, nhưng thật ra người ta lại cực kì thông minh, biết khi nào nên nịnh nọt ai mới đúng.

Bạch Hạo thu hồi suy nghĩ của mình đang chuẩn bị rời đi, Cận Ngôn đột nhiên đưa tay giữ chặt hắn lại hỏi: "Thiếu gia anh đến Tống gia...... là vì Tống thiếu gia sao?"

Bạch Hạo nhìn cậu, một hồi lâu mới trả lời: "Đúng vậy."

Trước kia hắn cùng với Tống Tư Nhạc chỉ là bạn tốt, tuy rằng tính tình Tống Tư Nhạc có hơi kiêu ngạo, nhưng quả thật đã giúp hắn không ít, hôm sinh nhật của Bạch Hạo Tống Tư Nhạc đã tỏ tình, Bạch Hạo suy nghĩ một chút liền đồng ý. Đối với hắn mà nói tình yêu có hay không cũng không quan trọng, nhưng ở bên Tống Tư Nhạc chỉ có lợi không có hại. Chính hắn cũng biết suy nghĩ này của mình có bao nhiêu xấu xa, cho nên ngày đó khi bị Cận Ngôn bắt gặp hắn mới cảm thấy khổ sở, thậm chí còn thẹn quá hóa giận. Đương nhiên hắn sẽ không đem những lời này nói với Cận Ngôn, dù sao hắn nói là mình vì Tống Tư Nhạc cũng không hề sai.

Cận Ngôn chậm rãi rút tay về, nụ cười so với khóc còn trông khó coi hơn: "Em biết rồi."

Bạch Hạo đi rồi, Cận Ngôn đứng yên tại chỗ một lúc thật lâu, chờ cậu quay trở lại, Lý Đô mới vừa uống thuốc xong đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhìn thấy Cận Ngôn, lại nhìn rõ biểu tình trên khuôn mặt của cậu, Lý Đô không hỏi thêm gì cả.

Cận Ngôn chậm rãi đi đến bên giường của Lý Đô, trầm mặc thật lâu đột nhiên nói ra một câu không đầu không đuôi: "Chú Lý con hối hận rồi."

Lý Đô nhìn cậu.

Giọng Cận Ngôn vẫn nhẹ nhàng nói: "Nếu lúc đó con theo thiếu gia ra nước ngoài thì tốt rồi."

Lúc ấy cậu từ chối là vì không muốn Bạch Hạo khó xử.

Cậu cái gì cũng không biết, học càng không giỏi, nếu theo Bạch Hạo ra nước ngoài sẽ làm cho hắn phân tâm để chăm sóc cho cậu, chỉ có thêm phiền phức. Cậu tình nguyện ở lại trong nước đi theo Lý Đô, tự mình nuôi sống mình, nói không chừng chờ đến khi Bạch Hạo trở về cậu còn có thể giúp đỡ.

"Con có đi theo Bạch Hạo hay không, thì sớm muộn gì nó cũng rời khỏi Bạch gia."

Bạch gia đối xử với Bạch Hạo như thế nào trong lòng Lý Đô biết rất rõ, nhưng mà y không có tư cách đi can thiệp vào chuyện nhà người khác, chỉ có thể trong phạm vi năng lực của mình mà nói tốt vài câu cho Bạch Hạo, nhưng mà hiện tại xem ra Bạch Hạo cũng không muốn nhận ý tốt này của y rồi.

Thời gian chậm chạp trôi qua, Lý Đô nhìn thấy thần sắc mệt mỏi của Cận Ngôn, nghĩ đến cậu ngày hôm qua đã ở lại đây canh chừng y hết một đêm, thở dài nói: "Con về đi."

Tâm tình Cận Ngôn chùng xuống, cậu cũng không muốn mang bộ mặt này ở đây lắc lư chọc giận Lý Đô, liền gật gật đầu nói: "Chú Lý chú nhớ nghĩ ngơi cho tốt, ngày mai con lại đến thăm chú."

Sáng sớm hôm sau, Lý Đô mới tỉnh lại không bao lâu, còn chưa thấy được Cận Ngôn, đã gặp phải một người mà y không muốn gặp nhất hiện tại.

Ngụy Trạch dìu Phó Oánh đi trước, trên tay cô cầm một túi đồ ăn nhẹ, trong khi đó Ngụy Trạch lại cầm theo một hộp thức ăn.

Cô nhìn thấy Lý Đô, cười đến nỗi hai mắt cong thành mảnh trăng non, còn muốn tiến tới, đã bị Lý Đô lạnh giọng quát: "Đứng đó không được cử động."

Phó Oánh sợ tới mức bước chân dừng lại, Lý Đô cau mày nhìn về phía Ngụy Trạch: "Em ấy không hiểu chuyện? Cậu cũng không hiểu chuyện? Cậu cũng biết em ấy đang mang thai? Lại đưa người tới đây làm gì?"

Ngụy Trạch bị mắng đến phát ngốc, bất đắc dĩ mà cười cười: "Anh đã hạ sốt rồi, làm gì nghiêm trọng tới như vậy."

"Cậu đi tìm cho tôi cái khẩu trang lại đây."

"Đừng đừng đừng, tôi để cô ấy cách xa anh ra một chút là được rồi chứ gì?"

Ngụy Trạch nắm tay Phó Oánh đi đến một góc cách xa Lý Đô nhất, lại lấy đệm mềm trên sofa lót lên ghế, lúc này mới để cho Phó Oánh ngồi xuống.

Phó Oánh nhìn sắc mặt khó coi của Lý Đô, chột dạ nói: "Em cũng là..... Em cũng là lo lắng cho anh nên.............."

Lý Đô đưa mắt nhìn xuống bụng của cô: "Em nên tự lo cho mình trước đi."

Y cầm lấy di động nhìn thời gian, nhàn nhạt nói: "Năm phút."

"Cái gì?" Phó Oánh sửng sốt.

"Cho em năm phút."

Phó Oánh gấp đến độ muốn đứng lên, vừa nhìn thấy Lý Đô nhíu mày lại nhanh chóng ngồi về chỗ cũ, quay đầu giữ chặt tay Ngụy Trạch hờn giận nói: "Ông xã nhìn xem anh ấy sao lại như vậy!"

Ngụy Trạch cũng cảm thấy từ sau khi Phó Oánh mang thai, Lý Đô lo lắng có phần hơi thái quá, Phó Oánh đi nhiều vài bước cũng làm cho y phải trừng mắt. Cậu đương nhiên không thể hiểu, chuyện ngoài ý muốn của cô y lần đó đã để lại trong lòng y vết thương to lớn đến dường nào.

"Năm phút ít quá, mười lăm phút đi...." Ngụy Trạch thật cẩn thận mà thương lượng.

"Năm phút."

".......Mười phút."

"Năm phút."

"Ây da em vừa mới đến, anh cũng không để em nghỉ ngơi thêm một chút đã đuổi em đi, mệt chết em rồi!" Phó Oánh dứt khoát giả bộ làm ra bộ dạng mệt mỏi.

Lý Đô đối với cô thật không có biện pháp, nhưng không khí trong phòng bênh nặng nề, nếu không cẩn thận làm lây bệnh cho Phó Oánh thì phải làm sao bây giờ? Thai phụ sinh bệnh là phiền toái nhất, liền trầm giọng nói: "Mười phút, hết thời gian em ngoan ngoãn về nhà nghỉ ngơi cho anh."

"....... Cũng được." Phó Oánh bĩu môi, không tình nguyện mà trả lời.

Ngụy Trạch đem hộp đồ ăn để tới trước mặt Lý Đô, bày biện các món mang qua: "Đừng chỉ ăn cháo không, ăn thêm chút đồ ăn đi, này đều là Phó Oánh cho người trong nhà làm."

Lý Đô gật gật đầu, cầm lấy chén đũa.

Ngụy Trạch thấy sắc mặt y không tốt, lại nhớ tới chuyện đêm qua, hỏi y: "Đầu lại đau sao?"

Lý Đô 'ừ' một tiếng.

Ngụy Trạch nhíu mày: "Bây giờ cảm giác như thế nào?"

"Lúc mới vừa tỉnh lại vẫn còn đau, giờ thì đõ hơn một chút."

"Lý Đô." Ngụy Trạch thở dài, "Chiều nay tôi sẽ sắp xếp một cuộc kiểm tra cho anh."

"Không cần đâu, tôi........."

Ngụy Trạch cắt ngang lời của y, không kiên nhẫn nói: "Vốn dĩ ở bệnh viện cũng không có phiền phức gì, sao anh lại cố chấp đến như vậy!" Nói xong lại cảm thấy ngữ khí của mình có chút không tốt, "Xin lỗi tôi không có ý........"

"Tôi biết." Lý Đô rũ mắt xuống, "Cậu sắp xếp đi." Y biết Ngụy Trạch nổi giận cũng là vì lo lắng cho mình, chuyện này Ngụy Trạch đã nói qua rất nhiều lần, nhưng mà y cũng không để trong lòng, vốn dĩ y không hề coi trọng sức khỏe của bản thân.

Phó Oánh xem hai người bọn họ đã nói chuyện xong, mới lên tiếng nói: "Lý Đô, anh với Bạch Huy đừng ở bên nhau....." Kỳ thật cô cũng không muốn đề cập tới vấn đề này với Lý Đô, nhưng mà cô vừa mới biết chuyện của Ninh Việt, tức giận đến mức không thể đi xé xác Bạch Huy ngay lập tức. Bọn họ muốn làm gì thì làm, đừng kéo Lý Đô vào trong đó khiến cho y phải thêm phần khổ sở.

Cô lại sợ Lý Đô không chịu tỉnh ngộ ra cho nên vẫn không nhịn được mà đến khuyên y một câu.

Lý Đô nhìn bộ dạng thở phì phì của Phó Oánh cảm thấy buồn cười, giọng hoà hoãn nói: "Không ở bên nhau. Mà cho dù anh có muốn ở bên cạnh người ta, cũng không được."

Lại là vì Lý Đô không xứng đáng, Phó Oánh nghe y nói trong lòng phát sầu, cô buộc miệng nói ra: "Anh đừng luyến tiếc tên đó, anh có biết không ba năm trước đây....."

"Phó Oánh!" Đột nhiên Ngụy Trạch lớn tiếng ngắt ngang lời của cô.

Phó Oánh sửng sốt, sau khi lấy lại tinh thần thì sắc mặt trắng bệch, Lý Đô nhìn cô chằm chằm, ý cười trên khóe miệng phai nhạt dần: "Ba năm trước làm sao?"

"Ba năm trước đây suýt chút nữa em đã gả cho tên đó." Phó Oánh tức giận nói một câu.

Lý Đô lắc đầu: "Sao vẫn còn ghi hận chuyện này."

"Đương nhiên là giận rồi! Nếu em thật sự phải gả cho tên đó, ngày kết hôn em nhất định sẽ đâm đầu chết!"

"Đã nói bao nhiêu lần rồi, sắp làm mẹ tới nơi sao cứ treo mấy câu chết chóc bên cửa miệng vậy."

Ngụy Trạch ở bên cạnh cũng nhíu mày nói theo: "Đúng đó."

Phó Oánh không để ý tới bọn họ, nhìn Lý Đô cười 'hì hì' nói: "Anh trai à anh nhìn tử tế lại thông minh, tài giỏi như vậy sao lại sợ mình không tìm được người khác chứ? Em nói cho anh nghe, trên thế giới này đàn ông tốt so với Bạch Huy vẫn còn rất nhiều, vừa lúc em có quen một vài người! Cho nên anh nhanh chóng đá tên Bạch Huy đó đi em sẽ.............."

"Đá tôi rồi cô sẽ làm gì?"

Phó Oánh sửng sốt, quay đầu lại mới phát hiện Bạch Huy đứng cạnh cửa, vẻ mặt hờ hững mà nhìn cô.

Ngụy Trạch và Lý Đô nghe được giọng nói cũng quay đầu nhìn lại, Bạch Huy đối diện với tầm mắt của Lý Đô, nói một câu xin lỗi không có chút chân thành nào: "Xin lỗi, tôi vừa vào đã thấy cửa không đóng."

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store