Chap 31 + 32
Chương 31
Từ sau lần đó, Lý Đô cũng không gặp lại Giang Mạn Thanh nữa.
Chớp mắt bốn năm đã trôi qua.
Trong bốn năm này, Lý Đô càng thêm liều mạng mà làm việc, thậm chí có đôi lúc Bạch Huy phải ra lệnh bắt buộc y mới chịu dừng lại mà nghỉ ngơi. Ngoại trừ việc này ra, bởi vì áp lực lên mình quá độ, khúc mắc trong lòng y ngày càng nghiêm trọng, không chỉ thường xuyên bị mất ngủ, có đôi khi cảm xúc còn rơi vào một trạng thái tiêu cực không ổn định. Là Bạch Huy tìm cho y bác sĩ tâm lý, làm qua vô số lần tâm lý trị liệu, lại phải dùng thêm một số loại thuốc, mới từ từ mà khống chế được.
Lúc này Tần gia vẫn chưa đem Bạch Huy và Lý Đô để trong lòng, đặc biệt là sau khi Bạch Vĩ Đường mất, Bạch Huy chính thức tiếp quản công ty, lại bị chèn ép khăp nơi. Tần gia còn cho rằng hắn sẽ không làm được cơn mưa ngọn gió nào, lại càng kiêu ngạo hơn nữa.
Biến cố phát sinh chỉ trong một đêm.
Trên mạng đột nhiên xuất hiện một đoạn video cảnh quan hệ giữa Phùng Quốc Quang và một người phụ nữ.
Người phụ nữ kia có thể thấy còn rất trẻ, thoạt nhìn chưa đến 20 tuổi, bối cảnh là một căn biệt thự xa hoa. Điều đáng cười hơn chính là, trước đó một ngày Phùng Quốc Quang còn mới công khai phát biểu một hồi diễn thuyết vì dân vì nước, mặt nạ đạo đức của ông ta cứ như vậy bị người ta lạnh lùng mà xé rách, dư luận dậy sóng.
Đây mới chỉ là khúc dạo đầu, sau khi Lý Đô giao lên tài liệu báo cáo mà y đã thu thập trong nhiều năm, Phùng Quốc Quang đã bị kiểm tra kỷ luật khống chế.
Tần gia hoảng loạn, còn chưa kịp nghĩ ra cách để cứu người thì Bạch Huy người mà trước nay luôn tỏ ra yếu thế đã bất ngờ phản công, phối hợp cùng với những gia tộc khác thâu tóm toàn bộ sản nghiệp của Tần thị.
Hai người này một người trong tối, một người ngoài sáng, một bên âm thầm điều tra Phùng Quốc Quang, một bên đối phó với Tần thị, cùng nhau đánh một ván bài hoành tráng, khiến cho Tần gia không kịp trở tay.
Tần gia vận dụng hết tất cả các mối quan hệ, vốn định nếu không ổn sẽ bỏ trốn ra nước ngoài, kết quả người vợ đã theo Phùng Quốc Quang suốt mười mấy năm, bị đoạn video kia làm cho thương tâm, bà cho rằng ông ta xem ả nhân tình kia quan trọng hơn mình, nên đã giao nộp hết toàn bộ bằng chứng nhận hối lộ từ trước đến nay của Phùng Quốc Quang.
Trong đó Tần gia đã đút lót một số tiền khổng lồ, tình tiết cực kì nghiêm trọng, còn liên quan đến vấn đề làm giả chứng từ và trốn thuế, cả Tần gia và công ty rơi vào trong cảnh hỗn loạn.
Chỗ dựa của Tần Quang Chí không còn. Ông ta biết không ai có thể bảo vệ được ông ta nữa, cái công ty nhỏ bé kia ông ta cũng mặc kệ, nghĩ cách để mình trốn ra nước ngoài. Kết quả còn chưa đi tới sân bay, đã bị người ta bắt trở về.
Sau đó, ông ta bị đưa đến nhà cũ của Lý Đô.
Lúc đó chỗ này đã sắp bị phá bỏ, tương lai sẽ xây dựng và phát triển thành một trung tâm thương mại.
Những người xung quanh đều đã dời đi, cả tòa nhà trống không, lúc Tần Quang Chí bước vào, Lý Đô đang đứng tựa bên cửa sổ, vẻ mặt hờ hững mà nhìn ra bên ngoài, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì.
Hai tay Tần Quang Chí bị trói ra sau lưng, miệng bị băng dán dính chặt, nhìn biểu tình mờ mịt trên khuôn mặt Lý Đô, không hiểu vì sao ông ta lại dựng hết cả tóc gáy. Qua ngần ấy năm, chàng thiếu niên năm đó bị ông ta đạp dưới chân nay đã trưởng thành so với ông ta còn có phần cao lớn chững chạc hơn. Mà ông ta thì sao, ngày càng già đi, trở thành một lão già rụt rè sợ hãi, đâu còn cái khí thế của thuở xưa.
Tần Quang Chí xoay người muốn chạy ra bên ngoài, bị Đao Ba gạt chân ngã xuống đất.
Dường như lúc này Lý Đô mới chú ý tới động tĩnh ở bên đây, ngẩng đầu lên đưa mắt nhìn Tần Quang Chí, nhàn nhạt nói: "Đánh gãy chân ông ta đi."
Ngữ khí của y vô cùng bâng quơ nhẹ nhàng nhưng lời nói ra lại đáng sợ tới như vậy, Tần Quang Chí đột nhiên trừng lớn mắt.
Đao Ba đáp lời, từ trên bàn lấy xuống một cây cờ lê, đi đến bên cạnh Tần Quang Chí, đè chân ông ta lại, hung hăng mà đập vào mắt cá chân của ông ta, trong nháy mắt xương cốt đều vỡ vụn.
Tần Quang Chí phát ra một tiếng kêu cực kì thê thảm, mặt mũi méo xệch, từng giọt mồ hôi to như hạt đậu rơi trên trán.
Một chân bị đánh gãy, Đao Ba lại nắm cái chân còn lại của ông ta, Tần Quang Chí cố hết sức lắc đầu, nhìn về phía Lý Đô mà kêu rên ' ưhhh ưhhh '.
Lý Đô không nhìn ông ta, hạ tầm mắt châm một điếu thuốc, sau đó đặt điếu thuốc lên bàn, vẻ mặt hờ hững nhìn làn khói thuốc từ từ bay lên.
Trong phòng lại vang lên một âm thanh nặng nề.
Hai chân Tần Quang Chí kéo lê sau người tư thế vô cùng quỷ dị, cơn đau quá sức chịu đựng làm ông ta ngất đi.
Chờ lúc ông ta tỉnh lại, băng dán trên miệng đã được tháo ra, trong phòng ngoại trừ Lý Đô, còn có một người khác đang bị trói chặt ngồi trên ghế, Giang Mạn Thanh.
Tần Quang Chí vừa nhìn thấy bà ta, hận đến mức siết chặt hàm răng. Nếu không phải vì người đàn bà này! Nếu không phải vì cái đồ đê tiện này! Ông ta sao có thể rơi vào kết cục thê thảm như ngày hôm nay!
Giang Mạn Thanh ngoài miệng bị dán băng dính, mái tóc từ xưa đến nay luôn được bà ta bới cẩn thận lúc này đã xõa tung mà rũ xuống, trang điểm tinh tế trên khuôn mặt cũng không còn, hoảng loạn mà nhìn Tần Quang Chí, lại ngẩng đầu dùng ánh mắt oan độc nhìn chằm chằm vào Lý Đô.
Lý Đô vẫn như cũ, đứng dựa người vào khung cửa sổ đầu hướng ra bên ngoài, ánh mặt trời dừng ở bên cạnh, có thể lờ mờ nhìn thấy bụi bặm bay lơ lửng trong không khí.
Tần Quang Chí muốn đứng lên, nhưng vừa cử động dưới chân đã truyền đến một trận đau đớn xuyên tim.
Ông ta rên rỉ, rốt cuộc Lý Đô cũng quay đầu lại, nhìn thấy Tần Quang Chí biểu tình thống khổ giãy giụa trên mặt đất, đột nhiên nói: "Ba tôi đứng ở chỗ này nhìn tôi cả đời, tôi chưa từng một lần quay đầu lại mà nhìn ông ấy. Cho đến lúc tôi muốn quay đầu nhìn lại, ông ấy..... đã không còn."
Lời y nói nghe có vẻ rất bình thường, biểu cảm trên khuôn mặt cũng vô cùng bình tĩnh, nhưng đã làm cho Tần Quang Chí bị dọa đến mức toàn thân run rẩy. Ông ta lắc đầu, giọng nói run run, đứt quãng: "Lý Đô, không... không phải tôi..... tôi không hề muốn giết ba của cậu......."
Đột nhiên ông ta ngẩng đầu nhìn Giang Mạn Thanh, hét lớn: "Là con đàn bà này.... chính bà ta...... bà ta nói nếu Lý Văn Trác không chết sẽ quấn lấy bà ta không buông, là bà ta xúi giục tôi....."
Thần sắc Lý Đô không hề thay đổi, giống như câu trả lời này không hề nằm ngoài dự đoán của y.
Giang Mạn Thanh ngồi trên ghế, bà ta không có một chút áy náy nào, vẫn dùng ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm vào Lý Đô.
Nếu miệng không bị dán lại, Lý Đô nghĩ bà ta chắc chắn sẽ mắng y đến khàn cả giọng, mắng y hủy hoại người mà bà ta yêu, hủy hoại cuộc sống xa hoa của bà ta, hủy hoại giấc mộng cả đời của bà ta.
Tần Quang Chí vẫn còn lãi nhãi nói, ông ta muốn chứng mình mình vô tội. Nhưng Lý Đô lười nghe, mà cũng không có kiên nhẫn để nghe, liền lấy một khẩu súng trên bàn bên cạnh, cầm nó trong tay.
Thoáng chốc Tần Quang Chí câm lặng.
Ông ta trừng lớn mắt khi nhìn thấy khẩu súng kia, các cơ trên mặt bắt đầu co giật mất tự nhiên, quỳ rạp trên mặt đất giọng cầu xin nói: "Tôi sai rồi tôi sai rồi..... Lý Đô... Cầu xin cậu.... Đừng giết tôi..."
Lý Đô nâng mi mắt liếc nhìn ông ta một cái, cười nói: "Ông sai rồi? Vậy ông đi xuống dưới hỏi xem, bọn họ có tha thứ cho ông hay không đã."
Tần Quang Chí theo ánh mắt của y mà quay đầu lại, nhìn thấy khung ảnh ở trên bàn. Trên hình là ảnh chụp Lý Văn Trác ôm Lý Đô, Lý Văn Anh thoạt nhìn còn rất nhỏ, tết bím tóc hai bên, đang đứng bên cạnh anh của mình, cười đến nỗi đôi mắt híp lại.
Bọn họ đều đang nhìn ông ta.
Tần Quang Chí cảm thấy có một luồng khí lạnh từ bàn chân xông lên.
Ông ta sinh ra ở Tần gia, lại còn là con trai út, đi đến đâu người ta đều phải cúi đầu khom lưng, dần dần ông ta cũng không đem những người này để vào mắt. Sinh mạng của bọn họ đối với ông ta chỉ như cỏ rác, ai dám cản đường ông ta, ai dám làm ông ta không vui, ông ta sẽ đi dạy dỗ người đó. Loại cảm giác nắm trong tay quyền sinh tử của người khác làm cho ông ta phát nghiện, nhưng mà đến một ngày, thân phận thay đổi, đến lượt ông ta bị biến thành rác rưởi bị tra tấn bị uy hiếp, ông ta mới biết nó đáng sợ đến dường nào.
Tần Quang Chí run run, dùng thân trên của mình đứng thẳng lên, đối với tấm ảnh kia không ngừng dập đầu, mỗi một cái đều hung hăng lấy đầu đập lên sàn nhà.
"Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi sai rồi, tôi sai rồi..."
Lý Đô sắc mặt không chút biểu cảm mà nhìn ông ta, nhìn đầu ông ta đã chảy đầy máu, y mới từ từ đứng dậy đi tới bên cạnh Tần Quang Chí, ngồi xổm xuống, đem ngón tay Tần Quang Chí đặt vào cò súng, sau đó nâng tay ông ta lên hướng về phía Giang Mạn Thanh, nhẹ giọng nói: "Ông giết bà ta, tôi sẽ để ông được sống."
Cuối cùng Giang Mạn Thanh cũng hoảng sợ, dùng sức giãy giụa, chiếc ghế trói bà ta cũng ngã ra sàn, bà ta liều mạng nhìn về phía Tần Quang Chí lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ khẩn cầu và kinh hoàng.
Cổ tay của Tần Quang Chí bị Lý Đô bắt lấy và điều khiển, Giang Mạn Thanh vùng vẫy tới đâu thì họng súng cũng di chuyển theo tới đó.
Lý Đô không cho Tần Quang Chí một chút thời gian do dự, nhỏ giọng nói bên tai ông ta: "Một....."
Y vừa đếm xong số một, Tần Quang Chí đã bóp cò súng.
Âm thanh lạch cạch vang lên.
Không có chuyện gì xảy ra cả.
Bên trong súng không hề có đạn.
Chẳng qua là Lý Đô muốn tra tấn Giang Mạn Thanh, muốn bà ta nếm thử cái cảm giác bị người chính người mình yêu phản bội nó có mùi vị như thế nào.
Trong lúc Tần Quang Chí còn đang ngồi ngây ngốc ở đó, Lý Đô đã lấy cây súng, từ từ đứng lên, chậm rãi nạp đạn, sau đó mở khóa an toàn, cúi người dùng một tay nắm lấy cổ áo của Tần Quang Chí, kéo ông ta về phía trước.
Cuối cùng Tần Quang Chí cũng nhận ra điều gì đó, nước mắt cùng nước mũi chảy ròng ròng trên mặt, dưới thân không tự chủ được mà tè một bãi lên sàn nhà.
"Lý Đô, tôi cầu xin cậu, tôi cầu xin cậu đừng giết tôi.... Cậu muốn tôi làm gì tôi cũng sẽ làm....." Tần Quang Chí cố gắng gỡ tay Lý Đô ra, mà Lý Đô cũng không muốn động vào ông ta, sau khi kéo Tần Quang Chí tới trước mặt Giang Mạn Thanh thì buông tay.
Y đứng lên, từ trên cao nhìn xuống mà đánh giá đôi nam nữ này.
Tần Quang Chí muốn bò đi, vừa động đậy đã bị Lý Đô dùng chân dẫm lên cái chân gãy lìa kia của ông ta, quá đau đớn ông ta không nhịn được mà thét lên.
Tóc của Giang Mạn Thanh bị mồ hôi làm ướt, từng sợi từng sợi dính lên trên mặt, nhìn thấy Lý Đô đưa khẩu súng nhắm ngay Tần Quang Chí, cả người bà ta như phát điên, xoang mũi không ngừng phát ra những âm thanh chói tai.
Lý Đô thưởng thức hình ảnh này trong chốc lát, sau đó y khẽ cười, bóp cò súng.
Khẩu súng lục được trang bị ống giảm thanh, Giang Mạn Thanh còn chưa kịp phản ứng, khuôn mặt của bà ta đã nhuộm đỏ máu.
Thời gian như đứng yên.
Giang Mạn Thanh không dám động đậy. Một lúc lâu sau, bà ta mới cứng đờ mà đưa mắt nhìn Tần Quang Chí, trên đầu bị bắn thủng một lỗ toàn là máu, Tần Quang Chí chết không nhắm mắt.
Đột nhiên bà ta trừng lớn mắt, tròng mắt như sắp rơi ra ngoài.
Lý Đô buông súng, đi đến trước mặt Giang Mạn Thanh từ từ ngồi xổm xuống, lau đi vết bẩn không biết là máu hay là óc của Tần Quang Chí trên mặt bà ta, cười nói: "Đừng sợ, tôi sẽ không để bà chết."
Giang Mạn Thanh không ngừng run rẩy.
Nụ cười trên khóe miệng của Lý Đô dần dần biến mất, nhấn mạnh từng câu từng chữ nói: "Tôi muốn bà mỗi ngày đều phải sống trong sợ hãi như thế này."
Cả người Giang Mạn Thanh chấn động, thân thể cứng đờ mà ngất xỉu.
Lý Đô không chút cảm xúc mà liếc nhìn bà ta một cái, sau đó đứng lên, đi đến bên cửa sổ.
Y nhìn bức ảnh kia, muốn đưa tay cầm lấy, lại thấy ngón tay mình dính đầy máu, liền chán ghét mà nhăn mi lại.
Y dùng sức lau đi vết máu, lực độ mạnh đến mức ngón tay sắp bị ma sát cho rách toạc ra. Lại một lần nữa đưa tay tới, y vẫn cảm thấy rất dơ, cũng không muốn chạm vào bức ảnh kia nữa, cứ đứng ngơ ngác như vậy mà nhìn.
Đến lúc Bạch Huy mang theo người tiến vào, đã nhìn thấy một Lý Đô như người mất hết thần trí đứng ở đó.
Mùi máu tươi trong phòng làm cho Bạch Huy phải nhíu chặt mày, hắn cho người đến đem Lý Đô ra ngoài, nhưng Lý Đô lại không chịu đi.
Bạch Huy bận quá, từ lúc hắn bước vào cửa điện thoại liền gọi tới không ngừng, hắn ở một bên vừa nghe báo cáo, vừa đi đến trước mặt Lý Đô trầm giọng nói: "Cậu về đi. Chuyện ở đây tôi sẽ xử lý."
Lý Đô không nói lời nào, nhìn chằm chằm vào Bạch Huy một hồi lâu, cuối cùng cũng bước chân đi ra ngoài.
Lúc đi ra tới cửa, đột nhiên y dừng lại, quay đầu gọi: "Bạch Huy."
Bạch Huy ngẩng đầu nhìn qua.
Lý Đô đối mặt với hắn, ánh mắt như muốn đem người này khắc sâu vào trong đáy lòng, sau đó y không nói gì cả, xoay người đi ra ngoài.
Chương 32
Chuyện sau đó, Lý Đô không nhớ rõ.
Sau khi y trở về thì sinh bệnh nặng, lúc tỉnh lúc mê, gặp đủ loại ác mộng. Ấn tượng duy nhất chính là mỗi lần mơ thấy Bạch Huy, y sẽ từ trong cơn mơ mà bình tĩnh trở lại.
Giống như chỉ cần có Bạch Huy ở đó, sẽ không có vấn đề gì. Cảm giác tín nhiệm đến mức nó đã theo vào trong giấc mộng của Lý Đô.
Sau khi Lý Đô khỏi bệnh, y cũng không còn kìm nén tình cảm của mình dành cho Bạch Huy nữa, nhưng vì y quá cố chấp, nên bọn họ đã trãi qua mấy năm không được thoải mái lắm.
Kỳ thật trong lòng Lý Đô vốn biết rõ, Bạch Huy chưa từng thích mình.
Những chuyện Bạch Huy làm cho y, giống như cách đối xử với một người bạn bình thường, không hơn không kém.
Nhưng bởi vì bản thân y thiếu thốn tình cảm đến mức đáng thương, mới xem Bạch Huy là sợi rơm cứu mạng cuối cùng của mình.
Lâu lắm rồi Lý Đô không nhớ về những chuyện trước kia, bây giờ nhớ đến, giống như là đem những vết thương chưa bao giờ lành lại, bị y che giấu cẩn thận một lần nữa xé toạc ra.
Y nhìn bia mộ mà nghĩ, báo thù xong thì sao? Giết Tần Quang Chí, bức điên Giang Mạn Thanh rồi thì sao? Thời gian có thể quay lại sao? Người đã mất đi có thể trở về sao?
Còn có những lỗi lầm của y, những lần y khinh rẻ ba và cô của mình, những lần y tùy hứng, luôn tự cho là mình đúng, làm sao để có thể bù đắp đây?
Giờ khắc này, Lý Đô đột nhiên không biết mình còn sống là vì điều gì.
Không biết đã qua bao lâu.
Nơi xa đột nhiên truyền đến những tiếng sấm sét yếu ớt, bầu trời bắt đầu tối sầm lại, ngay sau đó là màn mưa mỏng manh từ trên trời ập tới.
Lý Đô quỳ gối trước mộ, hơi thở quanh thân thê lương tới tận cùng, cả người giống như đã chết lặng. Nước mưa lạnh như băng từng đợt dội vào người nhưng y không hề nhúc nhích.
Đến khi đôi chân hoàn toàn mất đi cảm giác, y mới dứt khoát từ từ nằm xuống, cuộn tròn bên cạnh bia mộ của Lý Văn Trác.
Bên tai là tiếng mưa rơi tí tách, cả thế giới dường như đều yên lặng.
Lý Đô nhắm hai mắt gối đầu lên bia mộ lạnh lẽo không có chút hơi ấm, nghĩ đến những lời trước kia Lý Văn Anh đã nói với mình, lúc y mới sinh ra, mỗi đêm đều khóc nháo không ngừng. Lý Văn Trác sợ làm phiền đến những người trong khu nhà, liền dùng chăn bao y lại ôm y đến hành lang, vừa đi vừa dỗ dành. Có rất nhiều đêm những người xung quanh về trễ, đứng từ xa thấy hình ảnh này, còn tưởng rằng là do quỷ đang quấy.
Lý Đô nhớ tới bộ dáng cười không ngừng của Lý Văn Anh khi đó, trên mặt cũng gợi theo một nụ cười nhợt nhạt, cho dù mỉm cười nhưng mày đã gắt gao nhíu lại.
Y lẩm bẩm một câu: "Ba... Con mệt mỏi quá...."
Tất cả mọi người đều cho rằng Lý Đô mạnh mẽ tới mức không có gì là y không làm được.
Cho rằng y sẽ không đau đớn, sẽ không khổ sở, sẽ không sợ hãi, lại càng không biết đến mệt mỏi.
Nhưng đây mới là Lý Đô.
Một kẻ yếu đuối đến đáng thương chỉ có thể tìm kiếm chút hơi ấm an ủi từ tấm mộ bia lạnh lẽo.
Mưa vẫn tiếp tục trút xuống không ngừng.
Nước mưa dội vào bia mộ, thoạt nhìn thật giống như người trên di ảnh đang rơi lệ.
Cận Ngôn ngủ một giấc tới tận buổi chiều.
Kỳ thật cậu đã tỉnh dậy một lần, bởi vì bên ngoài trời mưa tối sầm, cậu nhìn lướt qua còn tưởng là trời chưa sáng, lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Chờ tới lúc cậu tỉnh lại đã là hai giờ sau.
Cận Ngôn dụi mắt cầm lấy điện thoại, nhìn thấy thời gian và cuộc gọi nhỡ hiển thị trên màn hình, đột nhiên bật dậy khỏi giường.
Cậu gọi vào số của Lý Đô, kết quả gọi mấy cuộc đều bị từ chối, nên cậu gọi vào số của Đường Tuyết.
Bên kia vừa nghe máy, cậu liền gấp giọng hỏi: "Chị Đường Tuyết, chú Lý có đi cùng chị không?"
Đường Tuyết cao giọng hỏi lại: "Không phải em đi đón anh ấy sao?"
Cận Ngôn luống cuống: "Thực xin lỗi chị Đường Tuyết đều tại em ngủ quên....."
Đường Tuyết ngắt lời của cậu: "Em trước tiên đừng hốt hoảng, có lẽ anh ấy không đợi được em nên đã đi trước rồi."
Cận Ngôn vội nói: "Em gọi điện thoại chú ấy đã tắt máy."
Đường Tuyết nghe xong tâm tình liền chùng xuống, công việc của Lý Đô vẫn còn rất nhiều, sẽ không tùy tiện tắt máy.
"Như thế này đi, bây giờ em tới sân bay tìm xem, chị sẽ ở bên này đi dò hỏi."
Cận Ngôn đáp lời liền nhảy từ trên giường xuống, vừa chạy ra ngoài vừa mặc quần áo, gấp đến độ mặc mấy lần quần áo cũng chưa mặc vào được.
Sau khi ngắt điện thoại Đường Tuyết đã liên hệ với khách sạn mà Lý Đô đang ở, bên kia khách sạn nói Lý Đô vẫn chưa quay lại. Cô dò hỏi qua một số nơi Lý Đô thường hay lui tới, cũng không tìm thấy người. Sau đó Cận Ngôn cũng báo tin đến, nói Lý Đô đã rời khỏi sân bay từ sớm.
Đường Tuyết nghe Cận Ngôn gấp đến độ âm thanh còn mang theo tiếng khóc nức nở, cũng không rảnh lo việc khác, lập tức gọi điện thoại cho Tả Minh Viễn.
Vừa lúc Tả Minh Viễn đang ở trong nhà của Bạch Huy.
Hôm nay trong nhà Bạch Huy có vài người bạn cũ, nói là có việc tới, thật ra là muốn tới xem Ninh Việt.
Ninh Việt cũng không có tránh né, thoải mái để cho bọn họ ngắm nhìn, cách đối đãi với người khác hoàn hảo không nhìn ra chút sơ hở. Cậu ta vốn dĩ lớn lên đã vô cùng xinh đẹp, lại còn thêm tính cách ôn hòa, ai gặp cũng sẽ sinh ra vài phần thiện cảm.
Nào có giống với Lý Đô, ngày thường gặp được người này, nhiều nhất chỉ là gật đầu, một lời cũng không nói qua.
Mấy người bọn họ đang ngồi trong phòng kính bên ngoài ban công, vừa uống rượu vừa ngắm cảnh khu vườn dưới tấm rèm che mưa, cùng với tiếng mưa rơi tí tách trên mái trần bằng kính.
Nhưng mà hiện tại trời đã có chút lạnh, sau khi trời đổ mưa, Ninh Việt ngồi một lúc rồi đi xuống lầu.
Ninh Việt vừa đi, liền có người nói chuyện phiếm mà hỏi Bạch Huy: "Cậu thật sự không cần Lý Đô?"
Bạch Huy không nói lời nào, người nọ lắc đầu, trông có vẻ bất đắc dĩ mà thở dài: "Đáng tiếc tên Lý Đô này không nhìn trúng tôi. Nếu cậu ta nhìn trúng tôi, tôi nguyện cả đời không kết hôn cũng được nha." Những người này đều xuất thân từ chốn hào môn, nhưng mà tiền đâu dễ kiếm, bọn họ mỗi ngày cũng mệt muốn chết đi sống lại, mấy ai không muốn có được một người có bản lĩnh và năng lực làm việc mạnh mẽ như Lý Đô, lại còn cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa bên cạnh mình.
Người bên cạnh châm chọc nói: "Đúng là không kết hôn, nhưng mà ở bên ngoài chơi gái thì lại không tính đúng không?"
Người nọ bị nhìn thấu tâm tư, cười 'hắc hắc' một tiếng. Loại người thích trêu hoa khắp nơi như hắn ta, bắt hắn phải ở bên Lý Đô cả đời, hắn thà chết đi còn hơn.
Bọn họ ở bên này câu được câu không mà trò chuyện, Tả Minh Viễn nghe điện thoại xong muốn đi tới lại ngập ngừng.
Bạch Huy đưa mắt nhìn biểu tình trên gương mặt của anh, đem ly rượu đặt lên bàn nói: "Mọi người nói chuyện trước."
Hắn đứng dậy đi ra ngoài, bước ra khỏi phòng kính, trực tiếp hỏi Tả Minh Viễn: "Chuyện gì?"
Tả Minh Viễn đáp: "Không tìm thấy Lý Đô."
Gương mặt Bạch Huy bỗng dưng trầm xuống: "Không tìm thấy là có ý gì?"
"Đường Tuyết vừa mới gọi điện thoại tới, nói bọn họ sau khi xuống máy bay thì tách ra, Cận Ngôn không đón được người, bây giờ người không tìm thấy."
Nháy mắt không khí dường như ngưng đọng.
Bạch Huy lấy điện thoại ra, hỏi Tả Minh Viễn: "Số điện thoại của Đường Tuyết."
Tả Minh Viễn đọc liền một dãy số, Bạch Huy vừa bấm số gọi đi vừa nói: "Anh tới sân bay, cho người kiểm tra."
Tả Minh Viễn nhìn thấy khuôn mặt như đóng băng của Bạch Huy, nhất thời có chút khẩn trương.
Sau khi Bạch Huy gọi được cho Đường Tuyết liền hỏi qua về hành trình của bọn họ, bao gồm cả việc Lý Đô làm cái gì, lúc nào, đi nơi nào.
Nghe Đường Tuyết báo lại có một buổi chiều nọ Lý Đô ra ngoài một mình, sau khi trở về thì bản thân có chút khác thường, Bạch Huy trầm ngâm một lúc.
Lâm Thành.... Hắn nhớ rõ dượng của Lý Đô là Triệu Huy đang ở đó.
Giọng nói của Đường Tuyết đầy ảo não: "Bạch tổng chuyện này là do tôi, tôi nên kiên trì ở lại đó."
Bạch Huy không nói gì, chỉ dặn dò Đường Tuyết chú ý điện thoại đừng bỏ lỡ cuộc gọi của Lý Đô.
Bên này hắn vừa mới nói xong, Tả Minh Viễn liền tới báo Cận Ngôn đã đi kiểm tra qua camera giám sát. Đại khái khoảng chừng mười giờ rưỡi Lý Đô đã rời khỏi sân bay, nhưng mà sau đó đi đến nơi nào, hiện tại vẫn chưa có tin tức.
Bạch Huy không nói chuyện, cau mày không biết đang suy nghĩ cái gì, hồi lâu, hắn mới mở miệng nói: "Chuẩn bị xe đi."
Tả Minh Viễn đáp lời, Bạch Huy lập tức đi trở vào, nói với những người bạn của mình: "Tôi có việc phải đi ra ngoài một chuyến, mọi người cứ tự nhiên."
Nói xong cũng không đợi người ta hỏi nhiều lời đã bỏ đi, để lại mấy gã đàn ông trơ mặt mà nhìn nhau.
Bạch Huy và Tả Minh Viễn rất nhanh đã xuống lầu, điện thoại trên tay Tả Minh Viễn cứ vang lên không ngừng.
Ninh Việt ở dưới lầu đang cho người chuẩn bị bữa tối, nhìn thấy bộ dáng hai người có chút kinh ngạc, điều khiển xe lăn theo phía sau hỏi: "Có chuyện gì xảy ra sao?"
Bước chân Bạch Huy vẫn không ngừng lại, chỉ đáp một câu: "Không có việc gì, em trở vào đi." Thậm chí còn không quay đầu nhìn lấy cậu ta một cái.
Lên xe, Bạch Huy nói địa chỉ với tài xế: "Nghĩa trang Dương Sơn."
Tả Minh Viễn nghe xong, rất nhanh đã hiểu được. Anh gọi điện thoại cho người quản lý ở bên đó, nhưng vào lúc này, trong văn phòng căn bản không có ai.
Bạch Huy sốt ruột đưa tay xoa nhẹ giữa mày: "Đừng gọi, với cái tính tình của cậu ấy, người khác có khuyên cậu ấy cũng không đi đâu."
Xe rất nhanh đã tới.
Lúc bọn họ tới trời vẫn còn lất phất mưa.
Tả Minh Viễn vốn định mở dù che cho Bạch Huy, kết quả Bạch Huy một giây cũng không chờ được đã xông ra ngoài, thậm chí Tả Minh Viễn cũng không đuổi kịp hắn.
Bọn họ đi qua hết một cái cầu thang thật dài, từ xa đã nhìn thấy một người nằm cuộn tròn trên mặt đất.
Hô hấp của Bạch Huy đình trệ, Tả Minh Viễn kinh hoảng hét lên: "Lý Đô!"
Bạch Huy bước nhanh tới, ngồi xổm xuống sau đó lật người Lý Đô lại.
Người này đã bị mưa xối ướt, mái tóc thấm đẫm nước mưa dính trên mắt, sắc mặt trắng bệch, đôi môi tái xanh, hơi thở mỏng manh mà yếu ớt.
Bạch Huy đưa tay chạm vào mặt y, ngón tay bị cảm xúc lạnh lẽo tấn công khiến nó hơi rụt lại.
Đây là nhiệt độ cơ thể mà con người nên có sao....
Bạch Huy không dám để cho Lý Đô ngủ như vậy, dừng sức vỗ vào mặt Lý Đô sau đó gọi tên của y, thật vất vả mới khiến cho Lý Đô mở mắt ra.
Bạch Huy nhìn đôi mắt khép hờ của Lý Đô, lau đi nước mưa trên mặt y trầm giọng nói: "Đừng ngủ."
Nói xong liền đem Lý Đô kéo dậy, lại để cho Tả Minh Viễn đỡ lấy y, hắn ngồi xổm xuống đem Lý Đô ôm lên.
Lý Đô sốt cao đến mơ màng, mãi cho đến giờ khắc này, cảm nhận được hơi ấm từ trên người Bạch Huy truyền đến, y mới xác định, y không có nằm mơ, cũng không phải là ảo giác.
Tuy nhiên, Lý Đô lại ngây người tự nhủ, tại sao lại là Bạch Huy.....
Tại sao mỗi lần y yếu đuối đáng thương nhất, đều là Bạch Huy ở bên cạnh y....
Tại sao vào lúc y muốn từ bỏ, Bạch Huy lại một lần nữa xuất hiện....
Lý Đô duỗi tay muốn chạm vào mặt của Bạch Huy, nhưng mà dù y có dùng hết sức lực toàn thân cũng không thể nhấc nỗi một ngón tay.
Y cúi đầu, ở bên tai Bạch Huy cất giọng khàn khàn gọi tên của hắn.
"Bạch Huy..."
Bước chân Bạch Huy vẫn không ngừng, chỉ lặp lại một câu: "Lý Đô, đừng ngủ."
Hai mắt Lý Đô đỏ ửng, cố hết sức mới nói được vài câu đứt quãng.
"Em nhận thua... Em đầu hàng...."
"Anh yêu Ninh Việt... Em sẽ đem chính mình biến thành Ninh Việt...."
"Anh yêu người khác.... Em sẽ đem chính mình biến thành người khác....."
"Em.... Xin anh.... Đừng bỏ rơi em...."
Sau đó, lời đã nghẹn ngào không thốt lên được nữa, nước mắt từ trên mặt y rơi xuống, từng giọt từng giọt hòa với nước mưa rơi trên đất.
Lý Đô thời thời khắc khắc đều như một con kiến hèn mọn mà cầu xin tình yêu của Bạch KÍnh, lại phải duy trì dáng vẻ kiêu ngạo cùng tự tôn đáng thương của chính mình. Y giống như một cơ thể mâu thuẫn sắp bị tách thành hai nữa, nhưng mà cuối cùng, giữa hai người y vẫn chọn Bạch Huy, vứt bỏ bản thân mình.
Lần đầu tiên Bạch Huy nghe thấy Lý Đô ăn nói khép nép mà cầu xin người khác.
Một Lý Đô kiêu ngạo như thế.
Một Lý Đô cho dù mất đi hết người thân, bị người ta dẫm lên mặt mà khinh nhục bị đánh thiếu chút nữa không còn mạng cũng chưa từng cúi đầu...
Cứ như vậy mà nhỏ giọng đi cầu xin người khác.
Dưới chân Bạch Huy mềm nhũn, vẫn là Tả Minh Viễn kịp thời đưa tay đỡ hắn mới có thể đứng vũng.
Bạch Huy nghiến chặt răng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hắn phải thật dùng sức, dùng hết sức để thở, mới có thể xoa dịu cơn đau đớn bất chợt tràn ngập trong lòng, dường như muốn xé rách cả trái tim.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store