ZingTruyen.Store

Tân Tân | Iridescence

3

lamphong_98



//

Cửa phòng bị đẩy ra, rồi đóng sầm lại một cách đầy dứt khoát. Trương Tân Thành bị ép chặt lên cánh cửa vẫn còn đang rung nhẹ, từng nụ hôn cuồng nhiệt nhanh chóng rơi xuống, cuốn lấy mọi hô hấp của cậu. Chiếc thẻ từ mở cửa đã bị ném vào góc nào chẳng rõ, trong phòng tối đen như mực, chỉ có ánh mắt khát khao của người đàn ông trước mặt là sáng đến dọa người.

"Ưm... anh..."

"Anh ơi... hưm... đau quá...", Trương Tân Thành khe khẽ rên lên, nhưng Phó Tân Bác chẳng hề buông tha cho cậu. Anh sớm đã quen với việc cậu thích chọc ghẹo mình bằng mấy câu nói lấp lửng trên phim trường, nhưng lại không ngờ lúc này tên nhóc con cũng dám chơi trò mập mờ như vậy. Thật sự nghĩ anh là một quý ông đứng đắn hay sao?

"Tân Thành, Thành Thành... hít thở đi", Phó Tân Bác khẽ dừng một chút, luồn tay xoa nhẹ sau gáy cậu, hướng dẫn cậu nhóc đang bị anh hôn đến không thở nổi mở miệng lấy chút dưỡng khí.

"Cắm thẻ cửa vào... để anh nhìn rõ em", giọng nói Phó Tân Bác trầm khàn, không còn chút dáng vẻ bình tĩnh thường ngày, quyến rũ đến mức khiến người ta phát điên. Trương Tân Thành thản nhiên rút ra một chiếc thẻ cắm vào ổ thẻ cạnh cửa, đèn hành lang đột ngột bật sáng, soi rõ từng ngóc ngách trong căn phòng.

Áo quần của Trương Tân Thành xộc xệch, tóc tai rối bời, vành mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, khuôn mặt mềm mại ửng hồng mang theo vẻ dịu dàng xen lẫn ngang ngược. Dù chỉ là một ánh mắt thôi, cũng đủ khơi dậy dục vọng trong lòng Phó Tân Bác.

Nụ hôn lại lần nữa rơi xuống, Trương Tân Thành thấp hơn Phó Tân Bác một chút, lúc này bị ép vào cửa, một tay cậu vòng lên kéo cổ áo anh, ngửa đầu lên đón lấy nụ hôn nóng rực ấy. Đột nhiên, đôi chân cậu lơ lửng khỏi mặt đất, hai cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy eo cậu, nhấc bổng cậu lên. Vị trí của cả hai thay đổi, chân Trương Tân Thành theo phản xạ quấn lên eo anh, thuận theo mà phối hợp tiếp tục nụ hôn ngọt ngào kia.

Lần này, nước bọt chưa kịp nuốt trôi liền thuận theo trọng lực mà chảy dọc theo cằm, đọng lại trên khoé môi của Phó Tân Bác, rơi xuống lớp râu lún phún.

Tiếng tách khẽ vang lên khi môi hai người rời nhau, nhưng sợi tơ bạc mềm mỏng vẫn còn vương vấn giữa hai đôi môi, chưa chịu đứt lìa.

"Đi tắm trước đã."

"Ừm."

Mặt bàn trong phòng tắm vẫn còn vương hơi lạnh, lúc Trương Tân Thành được anh đặt lên, cái lạnh đột ngột ấy khiến cậu hơi giật mình. Phó Tân Bác cởi vội chiếc áo thun trên người, để lộ vòng eo săn chắc và dáng người khoẻ khoắn. Anh cúi xuống, chăm chú cởi từng cúc áo của Trương Tân Thành, sau đó trút bỏ lớp áo mỏng cuối cùng trên người cậu. Vòng eo mềm mại đang run rẩy trong tay anh chính là kết quả cho những ngày tập luyện tận tâm với vai diễn của cậu. Nhưng đối với anh có vẻ hơi quá đà một chút, nó quá mỏng manh để chạm vào, như thể chỉ cần anh dùng sức nó sẽ vỡ vụn ngay lập tức, mang theo cảm giác đau nhói lan theo từng đầu ngón tay. Ánh mắt anh tối xuống, đường mỹ nhân ngư kéo dài rồi khuất vào lớp quần, Phó Tân Bác giúp cậu tháo bỏ lớp vải vướng víu, rồi nắm tay cậu dẫn dắt làm điều tương tự với mình.

Trương Tân Thành bị kéo xuống khỏi mặt bàn lạnh lẽo, được người kia nửa đẩy nửa dắt vào phía trong. Vòi sen treo cao trên tường, làn nước ấm vội vã xối xuống, hơi nước nóng ẩm nhanh chóng bao phủ cả hai cơ thể đang quấn quít lấy nhau bên dưới.

Bàn tay Phó Tân Bác chậm rãi lướt trên người cậu, từ đôi má mềm mại đến hõm eo thon gọn rồi trượt xuống gò mông nhô cao. Phần thịt nơi đây vốn là nơi mềm mại nhất trên người Trương Tân Thành, mỗi khi cậu mặc quần tây được ủi phẳng phiu, vừa vặn ôm sát, đường nét tròn trịa căng đầy ấy càng khiến người ta khó mà mơ tưởng xa xôi.

Những ngón tay theo dòng nước chảy khẽ khàng tách hai cánh mông của cậu, tìm đến cái miệng nhỏ nóng ẩm ở bên trong.

"Ưm...", đầu ngón tay của anh chậm chạp chen vào bên trong, đột nhiên tìm thấy một điểm nhỏ nhô lên, Phó Tân Bác không nhanh không chậm nhấn xuống, đổi lại là một tiếng rên rỉ ngắn ngủi. Trương Tân Thành mở to mắt, vội đưa tay che miệng, cố nuốt xuống mấy âm thanh xấu hổ đang không ngừng tuôn trào. Thế nhưng tiếng tiếng thở hỗn loạn đứt quãng vẫn tràn qua kẽ tay, vang vọng trong phòng tắm ẩm ướt, khiến bầu không khí càng trở nên quyến rũ đến máu huyết cũng muốn sôi sục.

Trương Tân Thành dựa vào bức tường trong phòng tắm, một tay cố gắng bịt chặt miệng để ngăn tiếng nức nở một tay bám chặt lấy bờ vai của Phó Tân Bác, chịu đựng cảm giác căng đầy tồn tại một cách rõ ràng của mấy ngón tay ở bên trong mình.

Phó Tân Bác cho thêm một ngón tay vào, đến khi miệng nhỏ hoàn toàn thích nghi được với ba ngón tay, chân Trương Tân Thành đã hoàn toàn mềm nhũn, khuôn mặt nhuộm một màu đỏ rực, tầm mắt trở nên mơ hồ, vô thức ngẩng đầu nhìn lên. Những ngón tay của anh vẫn tiếp tục chuyển động, tay còn lại phủ lên vật nhỏ bị bỏ quên của Trương Tân Thành, cẩn thận vuốt ve. Chẳng cần mất bao lâu, cậu đã run rẩy chịu thua trước Phó Tân Bác, chất lỏng tanh ngọt dính đầy trên tay anh, có mấy giọt còn rơi xuống sàn tắm ẩm ướt.

Những ngón tay ở bên dưới cũng dần dần rút ra, cái miệng nhỏ vừa mới quen với cảm giác được lấp đầy trở nên trống rỗng lạ thường, cậu như thể vẫn còn lưu luyến cảm giác đó, càng khao khát được anh chạm vào. Phó Tân Bác tắt vòi nước, bế cậu nhóc đang choáng váng bước ra khỏi phòng tắm, từng giọt nước nhỏ xuống theo bước chân của anh vẫn đọng lại trên sàn nhà. Sự chênh lệch nhiệt độ bên ngoài khẽ đánh thức một phần ý thức của Trương Tân Thành. Lúc này, một người thì mất hết sức, ngoan ngoãn dựa vào bờ vai rộng, một người thì vén nhẹ mái tóc ướt trước trán, một tay ôm chặt lấy cậu. Cả hai chìm vào ánh đèn mờ ấm áp, mang theo hơi ấm và hơi thở của đối phương.

Tư thế này không ổn chút nào, Trương Tân Thành nghĩ, khi thứ cương cứng của người kia thỉnh thoảng lại cọ vào mông cậu, từng đợt từng đợt, kích thích thần kinh nhạy cảm của cậu như những làn sóng nối tiếp nhau.

Một vệt nước kéo dài từ cửa phòng tắm tới tận giường ngủ, Trương Tân Thành bị ném lên giường lớn, tiếp theo đó Phó Tân Bác cũng nhanh chóng đổ ập xuống.

Lại là một nụ hôn nữa, nhưng lần này lại đính kèm theo mấy ngón tay không yên phận, lả lướt chạm vào đầu ngực khiến cậu không kiềm nén nổi từng cơn run rẩy lẫn vào tiếng thở dốc khó nhọc. Một cánh tay khác nhấc chân của cậu lên rồi gập lại đè sát trước ngực, đầu gối chạm vào vai, hoàn toàn phơi bày cái miệng nhỏ mềm mại sâu kín dưới ánh đèn mờ ảo.

Phó Tân Bác buông tha cho đôi môi đỏ ửng vì bị dày vò, đầu lưỡi khẽ liếm lên vành tai đỏ bừng rồi chậm rãi trượt xuống chiếc cổ thanh mãnh, hôn mạnh vào yết hầu đang căng ra của cậu. Cuối cùng, Phó Tân Bác nhấc người dậy, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống thu hết cơ thể mềm mại của cậu vào trong tầm mắt. Cảm giác xấu hổ bất chợt dâng lên, Trương Tân Thành giơ tay che mắt, che đi ánh mắt nóng rực kích động của mình nhưng đôi tai đỏ ửng như nhỏ máu vẫn hoàn toàn tố cáo cậu.

Người phía trên hình như đang tìm tòi thứ gì đó ở cạnh giường, vài âm thanh sột xoạt nho nhỏ vang lên. Một ít chất lỏng mát lạnh được tỉ mẩn bôi lên cái miệng nhỏ ẩn náu sau hai cánh mông, ngay sau đó cái thứ to lớn nóng bỏng kia mang đầy chất lỏng mát lạnh áp sát, lần này không hề có lớp ngăn cách nào.

Phó Tân Bác không hề di chuyển ngay lập tức, anh kéo tay đang che mắt của Trương Tân Thành xuống, khẽ nâng mặt cậu lên, "Tân Thành, em không thể trốn tránh được đâu. Chúng ta ngay từ đầu đã là đồng phạm rồi."

Đúng vậy, những trò dụ dỗ nho nhỏ, những lời nói ẩn ý, những động tác thuần thục đó, cậu chỉ là người được hưởng chút mát lành dưới tán cây mà thôi, vốn dĩ giữa họ không nên có những trải nghiệm thế này. Là cậu chủ động mời gọi anh, cũng là cậu cho phép anh bước vào.

Họ từ lâu đã là "đồng phạm" của nhau rồi.

Nước mắt Trương Tân Thành trào ra khỏi khoé mắt, để lại vài vệt nước lấm tấm trên ga trải giường, cậu dùng sức kéo Phó Tân Bác xuống, cắn lên môi anh, nghiến chặt như đang muốn trút hết mọi oán giận. Thứ kia cũng vội vàng đâm vào bên trong, chất bôi trơn lành lạnh chạm vào thành vách nóng ẩm, từng nếp gấp như đang run rẩy kêu gào. Mỗi nhịp tiến vào rồi rút ra đều cọ xát vào những nếp gấp mềm mại, rồi lại vuốt phẳng chúng một lần nữa.

"Ưm~", một tiếng rên rỉ nhẹ nhàng trôi dạt vào không khí.

Cái miệng vừa cắn xé anh giờ đây không còn kiềm nổi tiếng rên rỉ khe khẽ khiến người ta muốn phát điên. Trương Tân Thành ngửa đầu ra sau, ánh mắt gần như tan rã, âm thanh mềm nhũn đứt quãng bật ra theo từng cái va chạm của anh, một cú thúc mạnh chạm vào điểm nhạy cảm, rồi lao thẳng tới nơi sâu nhất, Trương Tân Thành cong người lên, sau đó lại nặng nề ngã xuống.

Vật nhỏ đứng hẳn lên, dịch thể nóng hổi bắn thẳng lên bụng anh rồi trượt xuống ga giường trắng tinh. Cậu nghiêng đầu sang một bên, hai tay vô lực buông thõng ngay bên cạnh, Phó Tân Bác vuốt ve cánh tay cậu, đan tay vào khẽ hở giữa những ngón tay, siết chặt, yên lặng chờ hơi thở cậu dần ổn định lại.

"Thành Thành? Thành Thành? Em vẫn ổn chứ?", Phó Tân Bác dừng lại, với lấy chai nước ở đầu giường. Ý thức của Trương Tân Thành chậm chạp trở lại, một lúc lâu sau cậu mới tìm được giọng nói của mình, "Hưm... em không sao..."

"Uống chút nước đã, người em ra nhiều mồ hôi lắm", Phó Tân Bác bế cậu ngồi lên đùi mình, đưa miệng chai sát lại gần.

Khi được anh nhấc lên, thứ kia vẫn luôn chôn chặt trong miệng nhỏ của cậu, sức nặng dồn hết về phía dưới, Trương Tân Thành chỉ còn cảm nhận được nó càng lúc càng tiến sâu vào bên trong. Hiện tại Trương Tân Thành chẳng còn sức để quan tâm đến chuyện uống nước nữa, sự chú ý của cậu đều đặt ở cái miệng nhỏ đang được lấp đầy từng chút một.

Phó Tân Bác nhìn ý thức của người trước mắt lại bắt đầu lơ lửng, anh ngậm một ngụm nước, từ từ truyền sang cho cậu qua đôi môi kề sát. Cho đến khi nửa chai nước được đưa hết vào bụng Trương Tân Thành, anh mới uống nốt phần còn lại rồi tiện tay ném chai xuống đất.

Trương Tân Thành cố lắm mới nhớ lại cách hít thở, định nói gì đó nhưng chẳng còn đủ sức, cậu chỉ biết ôm chặt lấy anh, dựa vào vai anh thở dốc.

"Được rồi, hôm nay đến đây thôi."

Trương Tân Thành siết chặt lấy anh, đầu ngón tay ấn mạnh vào lưng để lại mấy vết trăng non nhỏ xíu, "Em không muốn... anh có thể... có thể bắn vào bên trong... không sao đâu..."

Cậu vẫn cảm nhận được thứ kia trong cơ thể mình bừng bừng hưng phấn, cậu không muốn để tất cả kết thúc bằng sự dịu dàng nuông chiều như thế này.

Phó Tân Bác nghe đến đây, nghiêng người hôn lên má cậu rồi vòng tay ôm lấy đường eo thon gọn, xoay người đổi tư thế. Trương Tân Thành cũng cảm nhận được vật kia bên trong mình động một cái, lưng áp xuống giường, mũi và miệng ngập trong mùi hương của anh.

Phó Tân Bác siết chặt tay và eo cậu, nhịp nhàng thúc tới. Hơi thở gấp gáp của Trương Tân Thành len lỏi qua từng sợi vải, mái tóc hơi dài bung xoã, theo từng động tác mà khẽ đung đưa lên xuống.

"Anh... anh ơi... em không chịu nổi mất...", Trương Tân Thành khẽ kêu lên, mơ hồ cầu cứu người đàn ông duy nhất tồn tại trong mắt mình.

"Nhiều quá cũng không tốt, đợi anh một chút", Phó Tân Bác buông những ngón tay đang ghì chặt, chuyển sang nắm lấy vật nhỏ của Trương Tân Thành, bên dưới cũng tăng tốc, đâm vào bên trong thêm mấy lần nữa. Dịch thể nóng hổi bắn vào bên trong thành vách ẩm ướt giữa những tiếng nức nở của Trương Tân Thành. Lần này, anh không dừng lại mà tiếp tục di chuyển thêm vài lần nữa, khiến lớp dịch trắng đục tạo thành bọt ở nơi giao hợp. Người dưới thân đã hoàn toàn mất sức, ngất lịm đi.

Trong cơn choáng váng, Trương Tân Thành cảm nhận được thứ bên trong đã được rút ra, phía dưới trở nên trống trải, chất lỏng nóng hổi không thể kiểm soát trào ra từng đợt. Cả người cậu lại bị nhấc bổng, chìm vào vòng tay anh. Nước nóng một lần nữa xối xuống, hơi nước quấn lấy cơ thể mềm nhũn, ý thức của cậu cũng dần chìm xuống.

Sáng hôm sau, cậu tỉnh giấc trong tiếng chuông báo thức ở đầu giường. Có một vòng tay vững chãi ôm lấy mình, cơ thể sạch sẽ nhưng vùng eo vẫn âm ỉ đau nhức. Phó Tân Bác ôm cậu, với tay tắt chuông điện thoại, nửa tỉnh nửa mê hé mắt nhìn Trương Tân Thành.

"Chào buổi sáng, anh Phó."

"Chào buổi sáng, Thành Thành."

Họ trao nhau một nụ hôn nhẹ, lại bắt đầu chuẩn bị cho một ngày làm việc bận rộn khác, nhưng đêm tiếp theo sẽ như thế nào? Ai mà đoán được.

Có lẽ lại thêm một lần làm đồng phạm.

Rửa mặt xong, Phó Tân Bác ra cửa đứng chờ cậu. Anh phát hiện có một tấm thẻ phòng nằm trơ trọi trên sàn nhà, trông giống như tấm thẻ anh vứt vội tối qua, anh nhặt lên bỏ vào túi. Vậy tấm thẻ tối qua cắm ở ổ thẻ là gì? Cũng là thẻ phòng, Phó Tân Bác rút tấm thẻ ra xem, trên đó ghi rõ ràng số phòng 8002.....

"Em xong rồi, đi thôi anh", Trương Tân Thành đã thay quần áo xong, bước đến chỗ anh, dù dáng đi vẫn còn hơi cứng và vài cơn đau nhói ở eo nhắc nhở cậu về chuyện tối qua.

Phó Tân Bác đợi cậu dừng lại ở trước mặt mình liền kẹp tấm thẻ giữa hai ngón tay, số phòng vừa vặn rơi vào tầm mắt của cậu.

"À, anh nhớ tối qua có người nói thẻ phòng bị trợ lý cầm đi mất... Em hứng thú nhất thời hay là đã tính toán từ trước?"

Anh nở nụ cười đắc ý, nhìn thẳng vào mắt Trương Tân Thành mà không hề chớp. Đối phương gần như chẳng có chút lúng túng nào khi bị vạch trần, thản nhiên lấy lại thẻ từ tay anh, còn vênh váo nhìn anh, "Anh mắc câu là được."

"Được, mắc câu thì mắc câu, anh tự nguyện."

Phó Tân Bác cười cưng chiều, cúi xuống hôn khẽ nơi khóe môi cậu, chỉ chạm nhẹ một cái rồi rời đi.

"Đi thôi, không nhanh là muộn bây giờ."

__

Hậu kỳ:

"Tân Thành, hôm nay cậu thấy không khỏe à?"

"À, sáng nay lúc ngủ dậy thì bị trật eo một chút thôi, không sao đâu. Hôm nay quay phim cũng không có cảnh vận động mạnh, nên ổn mà."

"Ồ ồ, dù là thanh niên trai tráng nhưng vẫn phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé~"

[Trong truyện, Phí Độ yêu Lạc Văn Chu; trong phim, Bùi Tố yêu Lạc Vi Chiêu; ngoài đời, Trương Tân Thành yêu Phó Tân Bác — phiên bản giới hạn thời gian.]

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store