ZingTruyen.Store

[Sunjay] 𝓓𝓪𝓭𝓭𝔂

05

ttyra_park2002

Sunoo tỉnh giấc do tiếng chuông điện thoại, tuy vậy em vẫn còn rất mệt nên chẳng muốn cử động mà cứ nằm yên một chỗ.

Một lúc sau không còn thấy tiếng chuông điện thoại, em tưởng là nó tự động tắt. Tuy nhiên, em nghe thấy giọng Jongseong nói chuyện với ai đó, hình như là gã đang nghe điện thoại.

-Anh hai!! Sao cả đêm qua anh không về! Em đã gọi mấy chục cuộc mà anh không nghe! Này, anh có ổn không? Anh đang ở đâu thế, có phải hôm qua em nói rằng em bị bệnh nên anh đã vội vã chạy về nhà rồi sau đó bị tai nạn không ạ?? Hức hức anh mau trả lời em đi, em lo lắm anh ơi!!

Mới sáng sớm tiếng gào khóc đã kêu inh ỏi bên tai Park Jongseong, đến mức gã phải nhăn nhó đưa điện thoại ra xa.

"Ồ, anh trai của cậu bị bắt cóc rồi"

-Hả???

Jongseong vừa cúp máy cũng là lúc em bật dậy. Gã quay sang thì thấy em đang hoảng hốt nhìn gã, tay gã cầm điện thoại của em.

Sunoo trợn mắt nhìn Jongseong, gã lúng túng chỉ biết đưa tay lên gãi đầu rồi rúc vào người em. Nhưng lại bị Sunoo đẩy ra.

"Trả lại đây, ai cho cậu tự tiện nghe điện thoại của tôi?"

"Em bé dậy rồi à, lại đây hôn anh cái nào"

Jongseong chu cái mỏ và hai tay dang rộng ra, nhưng thứ gã nhận được lại là một cái gối to đùng vào mặt khiến gã bật ngửa ra sau rồi té xuống đất.

"Mình đang đợi chờ cái gì nhỉ..."

Jongseong khù khờ xoa đầu tóc rối xù của mình rồi vào tư thế quỳ xuống xin lỗi em.

"Cậu! Đồ biến thái"

"Nhưng bé ơi...rõ ràng đêm qua người đề nghị làm việc này trước là bé mà..."

"Không hề!!"

Park Jongseong với lấy chiếc điện thoại trên tủ cạnh giường rồi bấm bấm một lúc, đoạn ghi âm nào đó trong máy bắt đầu phát:

"Jong...Jongseong..tớ..làm tình với tớ đi..."

Sau đó chỉ là tiếng tít tít rồi kết thúc. Sunoo ngồi im trên giường, mặt em đỏ bừng lên. Hai tay tức giận nắm chặt gối, chắc là cảm nhận được lại sắp bị em ném cho thêm phát nữa nên gã cúi gằm mặt xuống sàn nhà.

"Cái đồ vô liêm sỉ, lại còn ghi âm nữa!!"

Đúng là như thế thật, em quơ tay loạn xạ ném hết mấy thứ có sẵn trong tầm với vào người gã. Park Jongseong bật dậy, cố biện minh.

"Tôi phải có thứ làm chứng cứ chứ bé ơi...nhưng mà tôi thề, tôi chỉ ghi âm mỗi đoạn đấy, còn lúc sau chúng ta.."

"Im miệng ngay!!"

Ôi thôi, đôi tình nhân này lại cắn nhau tiếp rồi.

"Buông raaaa!"

"Bé à~~"

Jongseong ôm chặt em đè xuống giường, chẳng biết từ khi nào mà Sunoo đang giận dỗi ném đồ vào người gã, giờ lại thành người bị đè, Jongseong chiếm ưu thế. Gã ôm chặt lấy em, đầu rúc vào người em bé mà dụi.

"Đừng...khoan đã...nhột quá..ahaha"

"Bé đã chịu nghe anh nói chưa?"

"Ahaaha-này! d..dừng lại.."

Rồi tự nhiên từ đang đánh nhau lại chuyển sang đùa giỡn như một cặp uyên ương ngọt ngào.

Đột nhiên em dùng lực đá một phát, Park Jongseong bị em cho một cú thẳng vào chỗ đó nên giờ gã đang đau quằn quại mà gục mặt xuống giường.

"Anh...anh có một đề nghị.."

"Có xóa đoạn ghi âm đó đi không thì bảo?"

"Không được đâu..tư liệu quý mà"

"Không xóa là tôi đạp thêm cái nữa"

Park Jongseong sợ hãi lùi ra xa nhưng vẫn nắm chặt tay em bé. Gã dụi đầu mình vào tay em làm nũng.

"Em bé uống say rồi tấn công anh...anh mới là người thiệt thòi mà, bé chẳng thương anh..."

"Ai mới là người thiệt thòi hả!! Cả cơ thể tôi thì đau nhức không di chuyển nổi, là anh lợi dụng lúc tôi say rồi hành sự, tôi còn chưa đòi bồi thường là may đấy!!"

Gã cười hì hì:

"Em bé gọi anh là anh kìa"

Sunoo ngẫm lại, ừ nhỉ, cả hai bằng tuổi mà, mắc gì gọi gã là anh?

"Thằng biến thái"

"Quá đáng quá đi!! Tối qua em còn gọi anh thế nào em không nhớ à??"

Sunoo nhớ lại, em đỏ mặt vùi mặt mình vào hai đầu gối.

"Đừng có nhớ lại mà, quên đi não ơi..."

Park Jongseong tiến lại, cụng đầu mình vào đầu em sau đó tách hai tay em ra để cả hai đều đối mặt với nhau.

"Là ai dạy cho bé từ đó vậy hả~?"

"Đừng có dùng cái giọng trêu chọc đấy để nói với tôi!!"

Jongseong tiến tới hôn em, gã đè em xuống rồi ngấu nghiến phiến môi hồng ấy. Sunoo không phản ứng kịp, em giãy giụa rồi đập vào người gã, Park Jongseong thì ngược lại. Gã cầm nhẹ đôi tay đang cào gã rồi mân mê nó một cách dịu dàng, bên dưới gã cũng đang sờ soạng eo nhỏ của em.

"Em bé...tôi muốn hai ta trở thành bạn tình."

Sunoo bất ngờ, rồi sau đó em thay đổi thái độ, cương quyết đẩy gã ra. Jongseong có lùi lại một chút nhưng vẫn giữ nguyên tư thế đang đè em. Thế nhưng tay gã thì lại vuốt ve khuôn mặt em như đang nâng niu nó.

Sunoo hất tay gã ra.

"Không muốn"

Jongseong đưa tay vuốt nhẹ môi em, sau đó cười.

"Tôi có thể cho em tiền mà, bao nhiêu cũng được, chỉ cần đồng ý thì đôi bên đều có lợi"

Sunoo tức giận, em đẩy gã ra rồi ngồi dậy.

"Cậu coi tôi là cái gì? Trai bao à? Thằng khốn."

Jongseong hiểu tâm trạng của em hiện giờ, nhưng gã chỉ có thể làm vậy. Mong rằng sau này em sẽ hiểu, Park Jongseong là yêu em thật lòng, gã không hề xem em như một món đồ chơi, nhưng lúc này gã chưa thể thừa nhận điều đó với em. Sunoo yêu dấu sẽ nghĩ rằng gã đang trêu đùa tình cảm của em mất.

Park Jongseong buộc phải đề nghị như vậy để được ở bên em.

Jongseong không phải một thằng xem chuyện thổ lộ tình cảm là một việc qua loa, khi mà chỉ sau một đêm mây mưa, trong lúc cả hai đều say mèm đột nhiên lại nói gã thích em. Càng không thể đem chuyện tối hôm qua ra để đe dọa em phải trở thành người yêu của gã. Jongseong muốn sau này có thể nói lời yêu với em một cách chân thành và cẩn thận.

Câu trả lời của em đều phụ thuộc vào em, Park Jongseong không có quyền ép buộc.

Thế nên không thể tỏ tình với em lúc này, gã chỉ còn cách đề nghị cả hai trở thành bạn tình. Dù sao đối với em thì gã cũng là một thằng tồi tệ rồi, và gã cũng tự thấy bản thân mình chẳng ra gì. Đóng vai một thằng cặn bã để ở bên em cũng không khó đối với Jongseong. Mong em hiểu cho gã.

"Em không đồng ý cũng được thôi, đoạn ghi âm này mà tung ra thì cả trường.."

"Đủ rồi! Cậu được lắm Park Jongseong, trước giờ tôi cứ tưởng cậu tốt lành lắm, hóa ra cũng là loại người chẳng ra gì. Đúng là phiền phức khi dính phải cậu!"

Sunoo tức giận, em xuống giường định rời đi thì một cảm giác đau đớn từ eo truyền đến khiến em nhói nhẹ, suýt nữa té ngã xuống đất, may mà gã nhanh tay đỡ em.

"Buông ra, không cần"

"Anh tắm cho em nhé..."

"Bạn tình thì chẳng cần quan tâm nhau nhiều thế đâu"

Nói rồi khập khiễng tự đi vào phòng tắm đóng cửa cái rầm. Jongseong nhìn theo em bỗng thấy đau trong tim, gã nằm sõng soài xuống giường mà thở dài.

"Em bé giận mất rồi.."

Gã cứ nằm nghe bé cáo nhỏ quậy trong phòng tắm, cứ năm phút lại nghe thấy rầm một cái, có lẽ em bé định phá tung cái nhà gã ra mới hả hê. Park Jongseong tội nghiệp ôm lấy cái gối mà hồi tối em nằm, vùi mặt vào.

"Có mùi của em- thơm thật.."

Rồi lại rầm thêm cái nữa, Park Jongseong thở dài đi lại gần phòng tắm gõ nhẹ cửa.

"Bé ơi..cần anh giúp gì không? Em làm gì trong đó thế, anh cứ nghe thấy tiếng đ-"

RẦM!!

"Anh biết rồi..anh không phiền em nữa"

Con mèo to xác lủi thủi đi xuống phòng bếp định nấu gì đó cho em nhưng nhận ra mình không biết nấu ăn. Gã định sẽ đặt đồ về cho em.

Trong lúc đang ngồi chọn món thì thấy cáo nhỏ xù lông đi xuống rồi định mở cửa về luôn. Park Jongseong vội vã chạy ra kéo tay em lại. Em bé mặc quần áo của gã kìa, nó có hơi rộng so với em nhỏ nên khi mặc vào nhìn em bé xíu thấy cưng, Jongseong muốn giữ em lại một chút nữa, cục bông có chút xíu sao mà cứ đòi chạy đi vậy.

"Khoan đã, bé..ở lại ăn sáng đã, hôm nay được nghỉ.."

"Không thích, đồ ăn ở nhà "BẠN TÌNH" tôi không nuốt nổi"

Jongseong khựng lại một chút, ôi em ơi, em nói thế gã đau lòng chết mất, gã đâu có muốn em hiểu theo hướng thế này đâu.

"Anh đưa em về.."

"Sao anh cứ thích làm vẻ tốt bụng với "BẠN TÌNH" thế?"

"Bé có thể đừng nhắc đến cái từ bạn t-"

Sunoo chìa tay ra.

"Ăn tôi rồi thì đưa tiền bồi thường đây, để tôi còn trả tiền taxi chứ?"

Jongseong im lặng, gã lấy điện thoại chuyển tiền cho em sau đó nhìn em với ánh mắt cún con.

"Biết cả số tài khoản của tôi?"

"À..anh"

"Ha- đúng là tôi gặp phải một tên biến thái chính hiệu rồi, còn cái gì của tôi mà cậu chưa stalk nữa không?"

"Không phải.."

Sunoo mở điện thoại ra, em bất ngờ khi phát hiện ra người chuyển tiền cho em là gã, đã từng chuyển cho em rất nhiều rồi.

Thật ra trước đây, mỗi lần em thiếu tiền hay đang cần gấp một khoản tiền lớn cho việc gì đó, đều thấy có một số tiền lớn chuyển tới cho em, ban đầu em nghĩ là chuyển nhầm nên đã chuyển lại cho người ta. Nhưng người đó cứ liên tục chuyển tiền cho em với vô vàn lời nhắn động viên em cố lên.

Sunoo biết ơn lắm, và cũng thắc mắc nữa. Giờ thì em biết người đó là ai rồi. Thôi thì em đã lấy thân mình trả cho gã rồi còn gì.

"Cảm ơn vì bộ đồ, khi nào gặp lại thì tôi trả"

Sunoo định đi về thì Jongseong cứ nắm chặt tay em. Cáo nhỏ khó chịu nhìn gã.

"Làm gì vậy? Buông ra"

"Hôn anh..rồi hẵng đi chứ..."

"Gì? Tôi chưa đấm cậu là may!"

Sunoo giật tay lại rồi quay đuôi cáo bỏ đi, đóng cửa cái rầm. Để mặc Jongseong ngơ ngác cứ đứng đó mong đợi Sunoo yêu dấu sẽ quay lại và âu yếm gã, nhưng chẳng có gì cả.

"Buồn thật đấy, yêu dấu của mình đi mất rồi.."

*

Trên taxi mà Sunoo đang ngồi. Em nhìn điện thoại hiện lên hàng đống cuộc gọi từ em trai, giờ em mới nhớ ra, vội vàng bấm gọi lại.

"Anh hai!! Anh có ổn không? Em báo cảnh sát nhé huhu"

"Taki!! Sao thế, em có ổn không? Bệnh thế nào rồi?"

"Em không sao, khỏe rồi ạ! Anh hai cả đêm qua không về, nãy có người nói anh bị bắt cóc, anh đang ở đâu để em báo cảnh sát!!"

"À..không, anh ổn, anh đang về đây"

Bắt cóc cái gì chứ, tên Park Jongseong đó đúng là đồ điên nhưng lại dịu dàng với mỗi Sunoo. Đó là điều mà em ghét ở gã, khi mà trông gã có vẻ sẽ là người tốt đối với em thì tự dưng lại đề nghị cả hai trở thành bạn tình, khiến cho cái nhìn của em về gã thay đổi hoàn toàn. Em sẽ khiến cho cuộc đời của gã tan nát cho mà xem, cứ đợi đấy.

*

"Cảm ơn bác"

"Cháu trả tiền mặt hay chuyển khoản đây"

"À, cháu không đem theo tiền mặt, cháu chuyển khoản nhé ạ, đợi cháu một chút.."

Sunoo mở máy ra, em sốc khi nhìn vào số tiền có trong tài khoản. Có thể dư để em và đứa em trai đi du lịch trong vòng một tháng luôn.

Chiếc taxi rời đi nhưng em vẫn còn đứng đó vì bất ngờ. Không nghĩ rằng tên Park Jongseong đó lại chơi lớn đến vậy. Sao gã lại cho em nhiều tiền đến thế chứ?

"Park Jongseong..cậu bị điên rồi. Tôi sẽ đào hết tiền của nhà cậu cho mà xem! Đợi đấy"

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store