ZingTruyen.Store

...

4.

JinviTran


Author: sheol93

Translator: JinviTr


Một tuần sau, Yongsun nghĩ rằng sẽ không mất nhiều thời gian để nàng lấy một khẩu súng và tự bắn vào giữa trán mình. Với một tiếng cằn nhằn, Yongsun bước vào quán café, dường như nàng đã quen thuộc với không khí nơi đây, nàng lê thân người về phía quầy pha chế.

Trước khi nàng kịp order một ly caramel latte, như mọi ngày thứ năm, người nữ phục vụ đằng sau quầy đã đặt một ly thức uống yêu thích của nàng trước mặt.

"Như cũ, đúng chứ?" Người phục vụ hỏi với một nụ cười thân thiện. Yongsun cười đáp lại với một cái gật đầu trước khi lấy ly caramel latte và hướng về cái bàn nàng thường ngồi.

Với một cái thở dài nặng nhọc, Yongsun thình lình ngồi xuống, dựa vào lưng ghế, ngã đầu ra sau với một cử chỉ của sự mỏi mệt. Tuần đó đúng là kinh dị, cả núi công việc và dự án nàng phải hoàn thành và đã hoàn thành đã bị phá hoại. Và tất cả những gì nàng muốn làm là nằm dài trên giường và thiếp đi mãi mãi.

"Mình làm cái quái gì ở đây vậy.."  Yongsun nói, nâng ly và nhấp một ngụm nhỏ caramel latte. "Mình nên ở nhà tiếp tục hoàn thành dự án"

Vào thời điểm đó một tiếng leng keng vang khắp căn phòng và một nụ cười hiện trên khuôn mặt Yongsun. Đột nhiên mệt mỏi không còn là một vấn đề, đột nhiên căng thẳng và các dự án của mình không còn quan trọng với nàng, và chỉ đơn giản là nàng mong đợi cô gái tóc vàng làm nàng ngạc nhiên như tuần trước.

Sau khi nghe tiếng kéo ghế trên sàn, Yongsun cắn môi một cách lo lắng, hơi quay đầu nhìn về phía cửa sổ lớn.

Vào hôm đó mặt trời đã không tỏa sáng một cách ngoạn mục như nó đã từng vào vài tuần trước, nhưng ánh sáng mềm mại xuyên qua những đám mây của hoàng hôn tạo nên một vầng hào quang vàng mềm mại xung quanh cô gái đó.

Cô gái trẻ mặc một chiếc áo len màu nâu trông mềm mại như tấm ga trải giường của nàng, làm nàng hơi tự hào về nó bởi vì nó là thứ ấm áp nhất trên thế giới này. Tóc cô gái đó được buộc gọn theo kiểu đuôi ngựa và được vén qua một bên vai. Những ngón tay thon dài đang nghịch điện thoại và một nụ cười nhỏ nhảy múa trên đôi môi của cô ấy. Trong một khoảnh khắc Yongsun đã tự hỏi liệu cô gái ấy đã có bạn trai chưa. Hoặc là bạn gái. Chắc chắn là có, cô ấy rất thu hút và trông yên tĩnh, Yongsun không nghi ngờ điều đó. Một gánh nặng đè trong lồng ngực nàng, quay đầu nhìn ly caramel latte của mình, một cái cau mày nhẹ xuất hiện giữa lông mày của Yongsun. Nàng cảm thấy mỗi ngày, mỗi tuần trôi qua nàng càng thích cô gái này, và không có đủ dũng khí để đến trước mặt cô ấy và giới thiệu bản thân, không biết tên cô ấy và cả chắc chắn rằng cô ấy đã là của ai đó. Nàng bắt đầu tự hỏi liệu cô ấy có đáng để mình đến đây mỗi tuần chỉ để ngắm cô ấy trong vài phút.

Yongsun thở dài, đặt một bàn tay lên bàn và để ngón tay chơi đùa cùng mặt bàn gỗ. Sau đó một tiếng cười êm tai từ cái bàn kế bên cửa sổ phát ra và tim Yongsun thắt lại. Nhanh chóng lấy điện thoại, Yongsun chụp một tấm ảnh, phông nền là nụ cười của cô gái tóc vàng.

Yongsun nhẹ nhàng quay đầu, nhìn qua khóe mắt với nỗ lực tìm hiểu cái gì làm cô ấy cười. Có lẽ là thứ gì đó mà người bạn trai hoặc bạn gái đã kể với cô ấy... Yongsun nghĩ, nhưng sau đó nàng quay đầu lại và thấy rằng cô ấy đang nhìn vào quyển sách của cô ta, quyển sách bìa trắng quen thuộc, một nụ cười nhỏ hiện trên môi nàng, một sự trộn lẫn giữa cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp mà nàng không thể gọi tên lan qua khắp cơ thể.

Đó là khi cô ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của cô ấy xoẹt ngang qua ánh nhìn của Yongsun. Mắt Yongsun mở to, nhanh chóng quay đầu lại để dấu đi khuôn mặt mình và quay lưng lại với cô ấy, che đi khuôn mặt đang đỏ bừng.

"Chúa ơi.." Yongsun rít lên, chun mũi. "Mày có muốn minh bạch thêm một chút không, Yongsun..? Cô ấy sẽ nghĩ mình là một tên biến thái đáng sợ, như Wheein đã nói..."  Một cái thở dài nặng nhọc thoát ra từ đôi môi Yongsun. "Và đó không phải là mình, đúng không? Tại sao mình không ngừng đến đây vào mỗi thứ năm? Kim Yongsun, mày hơi say rồi.."  Yongsun cầm lên tách caramel latte và đưa lên miệng, uống một ngụm lớn cho đến khi nàng gần như đã uống đầy hết ly.

Một vài phút sau đó, tiếng chuông cửa thông báo sự rời đi của cô ấy. Yongsun gầm lên thất vọng và sau đó một vài phút, nàng đứng dậy và sau khi để lại tiền trên bàn, nàng rời khỏi quán café.

"Mày say rồi, Kim Yongsun. Thật sự say rồi..." 

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store