112
Mingyu vẫn còn nhớ như in cái ngày đầu tiên anh gặp Yn. Đó là ở một buổi thử giọng cho các thực tập sinh mới, nơi Yn làm việc trong đội ngũ hậu trường. Cô gái với mái tóc đen dài, gương mặt không biểu cảm nhiều nhưng đôi mắt lại sắc sảo và đầy cuốn hút. Cô đang nghiêm túc kiểm tra hệ thống âm thanh, hoàn toàn không để ý đến bất kỳ ai xung quanh, kể cả những ánh nhìn ngưỡng mộ từ các thực tập sinh.
Mingyu đã thầm nghĩ: Chà, cô gái này nhìn khó tính thật đó. Anh đã thấy vài đồng nghiệp cố gắng bắt chuyện với cô nhưng đều nhận lại sự lạnh lùng và những cái lắc đầu. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, Mingyu, người đã quen với sự chú ý của mọi người, lại bị cuốn hút một cách mãnh liệt bởi sự độc lập và bình thản của Yn. Có cái gì đó ở cô, một vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng đầy nội lực, khiến trái tim anh như bị một lực hút vô hình kéo lại.
Anh tự nhủ: "Chết rồi, mình lỡ mê cô ấy từ cái nhìn đầu tiên rồi. Phải làm sao đây?" Biết là cô khó tính, biết là có lẽ sẽ phải đối mặt với không ít "tảng băng trôi" trong cái môi trường đầy áp lực này, nhưng Mingyu vẫn quyết tâm.
Ngày nào cũng vậy, bất kể lịch trình bận rộn đến đâu, anh đều cố gắng để ý đến Yn. Anh ghi nhớ loại cà phê cô hay uống trong giờ giải lao, cách cô buộc tóc gọn gàng khi làm việc, và cả những lần cô khẽ mỉm cười khi xem video về động vật. Anh còn giả vờ nhờ vả cô chỉnh micro hay kiểm tra âm thanh để có cớ được nói chuyện thêm vài giây. Yn vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng những câu trả lời của cô đã dài hơn, và đôi khi, anh còn thấy khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhẹ.
Dần dần, Mingyu nhận ra, cái vẻ lạnh lùng bên ngoài của Yn chỉ là một lớp vỏ bọc. Bên trong, cô là một người vô cùng ấm áp và chu đáo. Cô luôn im lặng nhưng tỉ mỉ chuẩn bị đồ ăn nhẹ cho cả nhóm trong những buổi tập khuya, cô sẽ lặng lẽ đưa nước ấm cho anh khi anh ho, và cô luôn là người đầu tiên nhận ra khi anh có chuyện buồn chỉ qua một ánh mắt.
Anh còn phát hiện ra những nét đáng yêu rất riêng của Yn: cái cách cô nhăn mũi khi anh bắt cô nghe nhạc pop sôi động, cái vẻ mặt bất lực khi anh giả vờ mè nheo, hay sự hào hứng như một đứa trẻ khi được đi xem phim hoạt hình. Yn không phải là kiểu người thể hiện cảm xúc ra bên ngoài một cách ồn ào, nhưng mỗi hành động, mỗi ánh mắt của cô đều chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Mingyu nhớ mãi khoảnh khắc Yn lần đầu tiên chủ động cười thật tươi với anh sau một buổi biểu diễn thành công, hay cái cách cô ngại ngùng khi anh gọi cô là "bé hạt tiêu" và tự tin gọi anh là "cún iu".
Mingyu biết, để chinh phục được Yn giữa lịch trình bận rộn và sự quan tâm của công chúng, anh đã phải dùng đến rất nhiều sự kiên nhẫn, chân thành và một chút "liều lĩnh". Nhưng mọi thứ đều xứng đáng.
Giờ đây, khi nhìn Yn đang cười nói vui vẻ bên cạnh mình, đôi khi còn trêu chọc anh bằng những câu nói "cà khịa" đáng yêu, Mingyu lại thầm nghĩ: "Đúng là em khó tính thật đó, nhưng mà anh lỡ mê em từ cái nhìn đầu tiên rồi, và anh chưa bao giờ hối hận vì đã tiến tới."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store