ZingTruyen.Store

𝓐𝓵𝓵𝓗𝓲𝓮𝓾 ·♪·¯·♫¸¸ 𝓢𝓸𝓾𝓵 𝓗𝓮𝓪𝓵𝓮𝓻 ·♪¸♩·¯·♬¸¸

31

amijeonjk_1997

Tiếng gọi "Cún ơi!" vang lên giữa không gian lớp học ồn ào như một nốt nhạc êm ái, kéo Minh Hiếu ra khỏi những suy tư chồng chéo về Quang Hùng hay sự hờn dỗi của Thành An.

Em lập tức quay đầu nhìn về phía cửa lớp. Đứng đó là Đinh Minh Hiếu – Kewtiie. Hắn tựa lưng vào khung cửa, dáng vẻ nhàn nhã nhưng lại toát ra khí chất nổi bật khiến vài bạn nữ trong lớp phải ngoái nhìn. Vừa thấy bóng dáng nhỏ nhắn của em, đôi mắt hắn vốn đang mang vẻ lạnh lùng chợt tan chảy, hiện lên sự cưng chiều rõ rệt. Hắn khẽ vẫy tay, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

Minh Hiếu nhanh chóng chạy lại phía cửa, gương mặt em bừng sáng hơn hẳn khi gặp được người bạn thân thiết nhất của mình. Kewtiie không nói nhiều, hắn trực tiếp dúi vào tay em một chiếc bánh ngọt vẫn còn hơi ấm, rồi theo một thói quen tự nhiên như hơi thở, hắn đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc mềm mại của em.

- Cho bạn đấy, tao mới xuống canteen mua xong. Ăn đi không đói, nhìn cái mặt là biết nãy giờ lại lo bao đồng rồi đúng không?

Hắn nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự quan tâm tuyệt đối.

Em cầm lấy cái bánh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Đứng trước Kewtiie, Minh Hiếu dường như trút bỏ hết cái vẻ người hùng hay bảo vệ kẻ yếu, em trở nên ngoan ngoãn và nhỏ bé hơn hẳn. Em khẽ gật đầu, nở một nụ cười tít mắt:

- Tớ cảm ơn Kew nha!

Cảnh tượng ngọt ngào ấy diễn ra ngay trước sự chứng kiến của cả lớp, và đương nhiên, không thể thiếu ba khán giả đặc biệt đang ngồi phía trong.

Thành An nhìn cái thói quen xoa đầu của Kewtiie mà lòng gào thét vì ghen tị. Cậu thầm nghĩ:

"Sao thằng chó Kewtiie được xoa đầu Cúnnn! Không chịu đâuuu, chẳng công bằng tý nào hết!"

 Cậu vừa ấm ức vừa không làm gì được, chỉ biết bặm môi nhìn cái bánh trong tay Hiếu như muốn ăn tươi nuốt sống nó.

Đăng Dương lặng lẽ quan sát từ xa, y nhìn cách Kewtiie tự nhiên xoa đầu Hiếu, nhìn sự tin tưởng tuyệt đối trong ánh mắt em dành cho người con trai kia. Một cảm giác tự ti len lỏi vào tâm trí Dương. Y nhận ra, dù y có giỏi đến đâu, y vẫn chưa có được cái sự gắn kết tự nhiên và lâu bền như cách Kewtiie và Hiếu đang có.

Còn ở góc bàn cô đơn, Quang Hùng khẽ ngước mắt nhìn qua khe tóc. Hình ảnh Minh Hiếu rạng rỡ bên cạnh một người bạn ưu tú như Kewtiie càng khiến cậu thấy bản thân mình giống như một vết mực đen lạc lõng trên tờ giấy trắng. Cậu thấy ngưỡng mộ, nhưng cũng thấy xa xôi quá đỗi.

Như thể vừa sực nhớ ra điều gì đó quan trọng, hắn lại thò tay vào túi áo khoác, lôi ra thêm một chiếc bánh nhỏ nữa rồi đưa cho em.

- Bạn mang cái này vào cho thằng An nhé. Không tý nữa nó lại nhảy cẫng lên đấy. 

Hắn nói, giọng có chút ý vị trêu chọc nhưng không thiếu phần quan tâm.

Minh Hiếu cầm lấy chiếc bánh thứ hai, khẽ liếc nhìn về phía chỗ ngồi của Thành An. Đúng như dự đoán, An đang ngồi đó với ánh mắt sắc lẹm, lườm Kewtiie như muốn thủng cả cửa lớp vì tội dám xoa đầu của em. Hiếu nén cười, quay lại gật đầu với hắn:

- Tớ biết rồi. Kew về lớp đi, tan học gặp lại nhé.

Hắn mỉm cười nhẹ, ánh mắt dừng lại trên em thêm một giây như để nạp năng lượng rồi mới xoay người:

- Tạm biệt. Học ngoan nhé, bạn nhỏ.

Em quay trở vào lớp, bước đến cạnh Thành An và đặt chiếc bánh xuống bàn trước sự ngỡ ngàng của cậu bạn.

- Kew nhờ bạn đưa cho An nè.

Thành An há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào chiếc bánh nhỏ xinh trên bàn. Cậu kinh ngạc đến mức đóng băng mất vài giây. Bởi vì Kewtiie chính là người đầu tiên biết về quá khứ cậu bị chê bai ngoại hình và chứng kiến cảnh cậu hành hạ bản thân bằng cách nhịn ăn cực đoan suốt một thời gian dài. Chính vì tôn trọng và cũng vì lo lắng cho tâm lý nhạy cảm của An, đã từ lâu lắm rồi Kewtiie tuyệt nhiên không bao giờ nhắc đến chuyện ăn uống hay mua đồ ăn trước mặt cậu để tránh làm An áp lực.

- Trời má ơi! Hiếu ơi bạn có cho nó uống thuốc gì không đó? Tự nhiên hôm nay tốt bụng vậy trời! 

An thốt lên, giọng điệu vừa sốc vừa có chút cảm động không giấu giếm.

Em bật cười, nhìn cái điệu bộ quá khích của cậu mà thấy lòng nhẹ tênh:

- Chứ không phải tại lúc trước An cự tuyệt ăn uống quá nên Kew mới không dám mua à? Giờ thấy An ngoan rồi nên người ta mới mua cho đó.

Thành An gãi gãi đầu, khuôn mặt đỏ ửng vì bị nói trúng tim đen. Cậu lí nhí:

- Ờ.. thì... tại lúc đó tui...

Cậu cầm chiếc bánh lên, cảm giác nặng trĩu của tình bạn khiến lòng cậu ấm áp lạ thường. Hóa ra, không chỉ có em, mà cả Kewtiie cũng vẫn luôn âm thầm quan sát và chờ đợi ngày cậu học cách yêu thương bản thân mình trở lại.

Ở phía bên cạnh, Đăng Dương chứng kiến toàn bộ sự việc. Y nhìn thấy cách ba người họ quan tâm nhau, một sự gắn kết bền chặt và đầy tinh tế. Dương khẽ cụp mắt xuống, y chợt nhận ra rằng thế giới của Minh Hiếu thật sự rất rộng lớn và tràn đầy tình thương. Y tự hỏi, liệu một kẻ lạ mặt vừa mới bước chân vào vòng tròn này như y, hay một người đang thu mình trong bóng tối như Quang Hùng, có thể một ngày nào đó cũng nhận được sự thấu hiểu tự nhiên đến thế không?

Quang Hùng lúc này cũng đang nhìn trân trân vào chiếc bánh trên tay Thành An. Ánh mắt cậu thoáng hiện lên một sự ngưỡng mộ pha chút tủi thân, rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống, tiếp tục vẽ những vòng tròn vô nghĩa trên trang giấy trắng.

( Flop quãi đạnnn )

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store