[ Shatou Fanfic ]Trái Tim Không Nói Thành Lời
CHƯƠNG 22 - Lửa Gần Rơm
Đội tuyển quốc gia quyết định tổ chức một buổi sinh hoạt dã ngoại nhẹ sau chuỗi ngày tập luyện căng thẳng. Địa điểm là khu nghỉ dưỡng gần ngoại ô, có hồ nước, bếp nướng, sân chơi – và quan trọng nhất: không có huấn luyện viên nào đi theo.“Tối nay có trò chơi tập thể nhé~” – Chen Meng hí hửng phát động.
“Luật chơi đơn giản: Bốc thăm chia cặp – chơi game đôi, ai thua sẽ bị phạt... tiết lộ một bí mật!”Wang Manyu chen vào:
“Không tính những bí mật kiểu ‘em từng trốn tập’ đâu nha. Phải là chuyện cá nhân cơ~”Cả nhóm bật cười. Wang Chuqin đang chuẩn bị than nướng, còn Sun Yingsha đứng bên bàn trái cây, chỉ liếc mắt nhìn nhẹ.
---Và rồi bốc thăm bắt cặp.Chen Meng bắt đầu la lớn:
“Chết rồi chết rồi! Không lẽ... số phận có thật?”Tờ giấy cuối cùng trên tay cô ghi:> Wang Chuqin – Sun Yingsha
Sun định từ chối. Nhưng ánh mắt mọi người như thể đang chờ xem phim.Wang Chuqin nhún vai, đưa tay:
“Lần đầu đánh đôi ngoài sân... cũng được nhỉ?”
---Trò chơi bắt đầu: "Hiểu nhau cỡ nào?"Luật: Hai người trong cặp sẽ đứng lưng quay lưng, trả lời cùng một câu hỏi. Nếu giống nhau – thắng. Không thì... tiết lộ bí mật.Câu hỏi đầu tiên:> “Người kia thích màu gì?”
Wang: “Xám.”
Sun: “Xám.”
Trúng.Chen Meng huýt sáo:
“Ghê ha. Hợp lạ thường luôn~”Tiếp:> “Người kia hay làm gì khi căng thẳng?”
Wang: “Uống nước liên tục.”
Sun: “Uống nước liên tục .”
Cười nổ trời. Hợp đến từng chi tiết.
---Đến câu:> “Người kia đang thầm thích ai trong đội?”
Cả hai im. Mọi ánh mắt đổ dồn về họ.Sun: “...Không nói.”
Wang: “Câu hỏi tiếp theo đi.”Kuiman hét:
“Không trả lời là thua nha~”Wang Chuqin cười nhạt, nghiêng đầu về phía Sun:
“Thế thì… phải tiết lộ một bí mật rồi.”Sun quay sang:
“Anh trước.”Wang nhìn thẳng vào mắt cô, không đùa cợt, không lảng tránh:> “Bí mật à? Anh đang rất thích một người. Nhưng chưa chắc người đó hiểu hết.”
Mọi người nín thở.Sun đỏ mặt. Tim đập mạnh.Chen Meng vỗ tay cái “đét”:
“Rồi! Lộ rồi nhaaaa~”
---Tối hôm đó, khi mọi người tản ra ngồi quanh hồ nước.Sun ngồi bên bờ, tay nghịch mặt nước. Wang Chuqin tiến lại, im lặng vài giây.“Lúc nãy… anh nói thật à?”Anh không nhìn cô, chỉ đáp:
“Em thấy giống đùa sao?”Cô khẽ cười.
“Không. Em nghĩ em cũng có một bí mật.”Anh quay sang, nhìn cô.
“Gì thế?”Sun nhìn anh.
“Em đang bắt đầu thích một người. Nhưng em không chắc… người đó có đủ kiên nhẫn để chờ.”Wang Chuqin bật cười.
“Tin anh đi. Anh là người cực kỳ kiên nhẫn.”
---
“Luật chơi đơn giản: Bốc thăm chia cặp – chơi game đôi, ai thua sẽ bị phạt... tiết lộ một bí mật!”Wang Manyu chen vào:
“Không tính những bí mật kiểu ‘em từng trốn tập’ đâu nha. Phải là chuyện cá nhân cơ~”Cả nhóm bật cười. Wang Chuqin đang chuẩn bị than nướng, còn Sun Yingsha đứng bên bàn trái cây, chỉ liếc mắt nhìn nhẹ.
---Và rồi bốc thăm bắt cặp.Chen Meng bắt đầu la lớn:
“Chết rồi chết rồi! Không lẽ... số phận có thật?”Tờ giấy cuối cùng trên tay cô ghi:> Wang Chuqin – Sun Yingsha
Sun định từ chối. Nhưng ánh mắt mọi người như thể đang chờ xem phim.Wang Chuqin nhún vai, đưa tay:
“Lần đầu đánh đôi ngoài sân... cũng được nhỉ?”
---Trò chơi bắt đầu: "Hiểu nhau cỡ nào?"Luật: Hai người trong cặp sẽ đứng lưng quay lưng, trả lời cùng một câu hỏi. Nếu giống nhau – thắng. Không thì... tiết lộ bí mật.Câu hỏi đầu tiên:> “Người kia thích màu gì?”
Wang: “Xám.”
Sun: “Xám.”
Trúng.Chen Meng huýt sáo:
“Ghê ha. Hợp lạ thường luôn~”Tiếp:> “Người kia hay làm gì khi căng thẳng?”
Wang: “Uống nước liên tục.”
Sun: “Uống nước liên tục .”
Cười nổ trời. Hợp đến từng chi tiết.
---Đến câu:> “Người kia đang thầm thích ai trong đội?”
Cả hai im. Mọi ánh mắt đổ dồn về họ.Sun: “...Không nói.”
Wang: “Câu hỏi tiếp theo đi.”Kuiman hét:
“Không trả lời là thua nha~”Wang Chuqin cười nhạt, nghiêng đầu về phía Sun:
“Thế thì… phải tiết lộ một bí mật rồi.”Sun quay sang:
“Anh trước.”Wang nhìn thẳng vào mắt cô, không đùa cợt, không lảng tránh:> “Bí mật à? Anh đang rất thích một người. Nhưng chưa chắc người đó hiểu hết.”
Mọi người nín thở.Sun đỏ mặt. Tim đập mạnh.Chen Meng vỗ tay cái “đét”:
“Rồi! Lộ rồi nhaaaa~”
---Tối hôm đó, khi mọi người tản ra ngồi quanh hồ nước.Sun ngồi bên bờ, tay nghịch mặt nước. Wang Chuqin tiến lại, im lặng vài giây.“Lúc nãy… anh nói thật à?”Anh không nhìn cô, chỉ đáp:
“Em thấy giống đùa sao?”Cô khẽ cười.
“Không. Em nghĩ em cũng có một bí mật.”Anh quay sang, nhìn cô.
“Gì thế?”Sun nhìn anh.
“Em đang bắt đầu thích một người. Nhưng em không chắc… người đó có đủ kiên nhẫn để chờ.”Wang Chuqin bật cười.
“Tin anh đi. Anh là người cực kỳ kiên nhẫn.”
---
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store