Sau Khi Gia A Toi Bi Doi Thu Song Con Biet Duoc
Lục Trì Châu cũng không biết Chu Nghĩa Giác đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy nắm đấm của cậu vung được một nửa lại thu hồi... Đây là đau lòng cho hắn? Không nỡ đánh?Lục Trì Châu bị ý nghĩ trong lòng mình làm cho đẹp đến mắt nở nụ cười ngu ngơ.Nhất định là không nỡ đánh hắn.Trong lòng khẳng định vẫn có hắn, chỉ là tính tình cương quyết, mạnh miệng không chịu thừa nhận mà thôi."Tôi không có ý làm nhục cậu, tôi chỉ muốn......""Câm miệng."Lời Lục Trì Châu muốn xin lỗi còn chưa nói xong, đã bị Chu Nghĩa Giác giận dữ mắng trở về, tính tình Chu Nghĩa Giác thoạt nhìn so với vừa rồi còn muốn tức điên hơn, sắc mặt cũng đen đến mức so sánh với đáy nồi, cậu hung tợn trừng Lục Trì Châu một cái, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng nhịn không được, vẫn vung một quyền lên mặt Lục Trì Châu.Chu Nghĩa Giác vừa nghĩ đến nhiệm vụ của mình là sinh cho tên hỗn đản này bảy nhóc hồ lô, liền tức giận không chỗ phát tiết, lực vung quyền cũng nặng hơn trước, một quyền đánh tới Lục Trì Châu đứng cũng đứng không vững.Lục Trì Châu nếm được mùi máu tươi nơi khóe miệng, vừa vặn lại bị đánh chảy máu.2333: "Ký chủ, nhiệm vụ của cậu là yêu đương với đối phương, kết hôn, sinh bảy nhóc hồ lô... Không đúng, là bảy đứa nhỏ, hơn nữa HE, nếu không sẽ phán nhiệm vụ thất bại, sẽ bị xóa bỏ.""Câm miệng, có bản lĩnh thì xử lý ta ngay bây giờ đi, làm không xong thì đừng ép." Chu Nghĩa Giác tức giận đến sắc mặt tái mét, nắm tay lại buông ra, nhắm hai mắt hít sâu một hơi thật dài, mở ra, ngoài cười nhưng trong không cười nói với Lục Trì Châu: "Ngại quá, trượt tay một chút."Lục Trì Châu: "..." Cái trượt này rất chuẩn."Không sao, tôi đi xuống trước đây." Chu Nghĩa Giác xoay người, đi rất nhanh, giống như phía sau có mãnh thú đang đuổi theo cậu.
2333: "Ký chủ, cậu bỏ lỡ một cơ hội sửa chữa kịch bản tuyệt hảo, hắn xem ra có lời muốn nói với cậu."Chu Nghĩa Giác: "Ngươi có thể câm miệng không? Nói cho ta biết ngươi lần trước là vì nguyên nhân gì xuất hiện tổn thương nghiêm trọng?"2333 cảnh giác, "Cậu muốn làm gì? Hành hạ hệ thống đến chết là phạm pháp."Chu Nghĩa Giác cười lạnh: "Ha ha, nói cách khác, hệ thống vẫn làm được."2333: "... Ký chủ bình tĩnh.""Con mẹ nó ngươi muốn một thẳng nam như ta sinh bảy đứa con cho một nam nhân khác, tên kia còn là người ta ghét nhất, ngươi lại không biết xấu hổ kêu ta bình tĩnh?"
"Cũng không phải không thể, nếu như kí chủ nguyện ý hy sinh sửa chữa nội dung cốt truyện, tôi sẽ báo cáo khen ngợi lên cấp trên, để tổng bộ phát thưởng cho cậu.""Khen ngợi cmm, cút mm đi.""Ta sẽ chuyển lời khen ngợi của cậu, nàng hẳn là sẽ vui vẻ.""Câm miệng, đừng cmn lộn xộn nữa, tôi cần yên tĩnh một lát."Từ khi Chu Nghĩa Giác nhập học tới nay, lần đầu tiên trốn học.Leo tường ra khỏi sân trường, đón xe về đến nhà, ở bồn tắm đầy nước lạnh, ngâm mình hẳn một giờ, thân thể này của cậu biến thái đến mức làm cho người ta phẫn nộ, ngâm cả tiếng đồng hồ, vẫn ẩm, sáng bóng, trơn mịn, một chút nếp nhăn cũng không có.Mẹ nó.Cậu sớm nên rõ ràng, một Omega có được thân thể đặc thù như vậy, tuyệt đối không có chuyện tốt.Vốn đây cmn chính là một quyển ABO sinh tử văn, tác giả ngu l thiết lập lại là sinh được càng nhiều càng được hoan nghênh, mà nhân vật của cậu, cũng vì liên tiếp sinh bảy đứa con, mà được bầu chọn là Omega tuyệt nhất.Cút cmm đi.Chu Nghĩa Giác đứng dậy, ngay cả quần áo cũng không mặc, ngã xuống giường trùm đầu ngủ một giấc, hy vọng tỉnh ngủ phát hiện vẫn là một cơn ác mộng.Tuy nhiên.Vừa thức dậy vào ngày hôm sau."Chào buổi sáng, ký chủ, hôm nay cũng phải cố gắng làm việc thật tốt nha.""Cút cho lão tử.""Cút vào lòng cậu sao? Thật đáng ghét, tình thoại của kí chủ càng ngày càng có tình ý, cái này rất dễ dàng làm cho người ta cầm cự không được a."Chu Nghĩa Giác: "..." Hệ thống ngu l này sẽ không bị hỏng sau một đêm đâu ha?""Người ta mới không có ý xấu đâu, là số liệu biểu hiện nói, chế độ nhuyễn manh như vậy càng làm các kí chủ ưa thích, tối qua người ta suy nghĩ kỹ lại, ném cậu một thân một mình ở chỗ này sống mười tám năm là người ta không đúng, cho nên lần này là cố tình thăng cấp thành chế độ nhuyễn manh vì kí chủ, tính coi đó là lời xin lỗi, ký chủ thích người ta đáng yêu như vậy không?"Chu Nghĩa Giác: "Ha ha, chết cho lão tử."Mẹ nó, thiểu năng."Ký chủ hôm nay dự báo thời tiết sẽ có mưa ó, nhớ mang dù, nhưng mà, các kết quả được lọc ra dựa trên cơ sở dữ liệu của người ta cho thấy, trời mưa, càng dễ tạo ra sự lãng mạn nha."Chu Nghĩa Giác: "... Ngươi có thể khôi phục bình thường không?""Ký chủ chẳng lẽ không thích người ta sao?""Xin ngươi đó, ta đồng ý làm nhiệm vụ thật tốt được chưa? Chỉ cần ngươi cmn đừng có nói chuyện ỏng ẹo như vậy bên tai lão tử, ngươi muốn ta làm gì cũng được." Chu Nghĩa Giác nghe xong âm thanh hệ thống làm nũng, rốt cục cũng sụp đổ.2333 lập tức khôi phục máy móc âm, "Được, hôm nay cũng xin kí chủ cố gắng tiếp xúc với Lục Trì Châu, tranh thủ sớm ngày mang thai hài tử."Chu Nghĩa Giác: "......"Mẹ nó.Trường học.Chu Nghĩa Giác đến chỗ ngồi, phát hiện trên vị trí có thêm một phần bữa sáng, lúc đầu tưởng là Viên Đại Đầu mang, sau khi hỏi mới phát hiện Viên Đại Đầu vẫn chưa ăn bữa sáng."Tiểu Chu Chu, có phải An Nhiên thích cậu đưa tới không?" Viên Đại Đầu hỏi.Chu Nghĩa Giác cảm giác có người đang nhìn mình, theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua, vừa vặn đối diện với khuôn mặt tươi cười của Lục Trì Châu..."Ai da, đau, Tiểu Chu cậu buông tay ra, cánh tay tôi sắp bị cậu nắm trật khớp rồi."Bây giờ Chu Nghĩa Giác nhìn thấy mặt Lục Trì Châu, liền nghĩ đến nhiệm vụ của mình, tâm tình nóng nảy cũng không đè xuống được.Cả người đều biến thành bánh bao di động, ai nhìn thấy đều phải trốn.Cậu cầm bánh bao, vừa định nhét vào miệng, sau đó liếc mắt một cái nhìn thấy trên bàn Lục Trì Châu có một phần bữa sáng giống nhau như đúc, tay liền chuyển hướng, trực tiếp nhét bánh bao vào miệng Viên Đại Đầu, thuận tiện ném bữa sáng trên bàn đến trước mặt Viên Đại Đầu, "Tôi không đói bụng, cho cậu ăn."
"A, cám ơn cậu Tiểu Chu Chu, tôi thật sự yêu cậu quá chừng." Viên Đại Đầu nhận lấy bữa sáng, mở hộp ra, "Woww, có bánh bao hấp tôi thích ăn nhất, thật hạnh phúc, yahoo, Tiểu Chu Chu cậu thật sự quá tốt với tôi."Miệng Viên Đại Đầu ăn đầy dầu mỡ, còn muốn lại gần hôn Chu Nghĩa Giác một cái, bị Chu Nghĩa Giác ghét bỏ đẩy ra, "Cút xa một chút, miệng đầy dầu mỡ, ghê muốn chết."Tiểu Chu Chu chính là miệng đầy dao tâm đậu hũ, rõ ràng trong lòng yêu người ta nhất, nhưng lại không chịu nói."Lục Trì Châu giả vờ cầm rác, cố ý đi ngang qua Chu Nghĩa Giác, vốn chỉ muốn hỏi Chu Nghĩa Giác vì sao không ăn bữa sáng hắn mua, thuận tiện hỏi cậu thích ăn gì, lần sau sẽ mang đến hộ, kết quả vừa vặn nghe được lời Viên Đại Đầu nói.Phía trước không nghe rõ, duy nhất chỉ nghe được một câu cuối cùng: miệng đầy dao tâm đậu hũ, trong lòng yêu nhất... lại không chịu nói.Lục Trì Châu ném rác xong, trở lại chỗ ngồi, choáng váng không nói một lời, cho đến khi Ngô Kỳ và Hầu Tử kề vai sát cánh đi tới, chạm vào vai hắn, hỏi: "Lục ca, sao vậy?""Cậu ấy thích tôi, nhưng không dám nói ra...... Cậu ấy thích tôi, tôi biết ngay, cậu ấy nhất định thích tôi, chỉ là không chịu thừa nhận." Lục Trì Châu đột nhiên kích động túm lấy cổ áo Hầu Tử, khí lực quá lớn, siết đến cổ Hầu Tử, khiến Hầu Tử thiếu chút nữa nghẹn đến mức thăng thiên."Khụ khụ khụ......""Lục ca, học viện này ngoại trừ An Nhiên, còn có ai không thích mày? Mày mau buông tay đi, nếu không Hầu Tử sẽ ngủm đó."Lục Trì Châu cười như kẻ ngốc, buông tay ra, lại vỗ vỗ vai Hầu Tử, sau đó còn tri kỷ giúp cậu ta sửa sang lại cổ áo một chút, cười nói: "Tụi bây không hiểu, cậu ấy thật sự thích tao, chỉ là xấu hổ không chịu nói ra."Hầu Tử: "......"Ngô Kỳ: "......"Đột nhiên bị người ta nhét một miệng cẩu lương là sao đây?"Lục ca, người mà mày nói rốt cuộc là ai?""Lục ca, mày sợ không phải cũng thích người ta chứ?"Hầu Tử và Ngô Kỳ gần như đồng thời hỏi, Lục Trì Châu nhìn về phía Ngô Kỳ, bỗng nhiên mở miệng, giọng nói như được bọc trong nước đường, "Tao cảm thấy cậu ấy dễ thương chết đi được."
2333: "Ký chủ, cậu bỏ lỡ một cơ hội sửa chữa kịch bản tuyệt hảo, hắn xem ra có lời muốn nói với cậu."Chu Nghĩa Giác: "Ngươi có thể câm miệng không? Nói cho ta biết ngươi lần trước là vì nguyên nhân gì xuất hiện tổn thương nghiêm trọng?"2333 cảnh giác, "Cậu muốn làm gì? Hành hạ hệ thống đến chết là phạm pháp."Chu Nghĩa Giác cười lạnh: "Ha ha, nói cách khác, hệ thống vẫn làm được."2333: "... Ký chủ bình tĩnh.""Con mẹ nó ngươi muốn một thẳng nam như ta sinh bảy đứa con cho một nam nhân khác, tên kia còn là người ta ghét nhất, ngươi lại không biết xấu hổ kêu ta bình tĩnh?"
"Cũng không phải không thể, nếu như kí chủ nguyện ý hy sinh sửa chữa nội dung cốt truyện, tôi sẽ báo cáo khen ngợi lên cấp trên, để tổng bộ phát thưởng cho cậu.""Khen ngợi cmm, cút mm đi.""Ta sẽ chuyển lời khen ngợi của cậu, nàng hẳn là sẽ vui vẻ.""Câm miệng, đừng cmn lộn xộn nữa, tôi cần yên tĩnh một lát."Từ khi Chu Nghĩa Giác nhập học tới nay, lần đầu tiên trốn học.Leo tường ra khỏi sân trường, đón xe về đến nhà, ở bồn tắm đầy nước lạnh, ngâm mình hẳn một giờ, thân thể này của cậu biến thái đến mức làm cho người ta phẫn nộ, ngâm cả tiếng đồng hồ, vẫn ẩm, sáng bóng, trơn mịn, một chút nếp nhăn cũng không có.Mẹ nó.Cậu sớm nên rõ ràng, một Omega có được thân thể đặc thù như vậy, tuyệt đối không có chuyện tốt.Vốn đây cmn chính là một quyển ABO sinh tử văn, tác giả ngu l thiết lập lại là sinh được càng nhiều càng được hoan nghênh, mà nhân vật của cậu, cũng vì liên tiếp sinh bảy đứa con, mà được bầu chọn là Omega tuyệt nhất.Cút cmm đi.Chu Nghĩa Giác đứng dậy, ngay cả quần áo cũng không mặc, ngã xuống giường trùm đầu ngủ một giấc, hy vọng tỉnh ngủ phát hiện vẫn là một cơn ác mộng.Tuy nhiên.Vừa thức dậy vào ngày hôm sau."Chào buổi sáng, ký chủ, hôm nay cũng phải cố gắng làm việc thật tốt nha.""Cút cho lão tử.""Cút vào lòng cậu sao? Thật đáng ghét, tình thoại của kí chủ càng ngày càng có tình ý, cái này rất dễ dàng làm cho người ta cầm cự không được a."Chu Nghĩa Giác: "..." Hệ thống ngu l này sẽ không bị hỏng sau một đêm đâu ha?""Người ta mới không có ý xấu đâu, là số liệu biểu hiện nói, chế độ nhuyễn manh như vậy càng làm các kí chủ ưa thích, tối qua người ta suy nghĩ kỹ lại, ném cậu một thân một mình ở chỗ này sống mười tám năm là người ta không đúng, cho nên lần này là cố tình thăng cấp thành chế độ nhuyễn manh vì kí chủ, tính coi đó là lời xin lỗi, ký chủ thích người ta đáng yêu như vậy không?"Chu Nghĩa Giác: "Ha ha, chết cho lão tử."Mẹ nó, thiểu năng."Ký chủ hôm nay dự báo thời tiết sẽ có mưa ó, nhớ mang dù, nhưng mà, các kết quả được lọc ra dựa trên cơ sở dữ liệu của người ta cho thấy, trời mưa, càng dễ tạo ra sự lãng mạn nha."Chu Nghĩa Giác: "... Ngươi có thể khôi phục bình thường không?""Ký chủ chẳng lẽ không thích người ta sao?""Xin ngươi đó, ta đồng ý làm nhiệm vụ thật tốt được chưa? Chỉ cần ngươi cmn đừng có nói chuyện ỏng ẹo như vậy bên tai lão tử, ngươi muốn ta làm gì cũng được." Chu Nghĩa Giác nghe xong âm thanh hệ thống làm nũng, rốt cục cũng sụp đổ.2333 lập tức khôi phục máy móc âm, "Được, hôm nay cũng xin kí chủ cố gắng tiếp xúc với Lục Trì Châu, tranh thủ sớm ngày mang thai hài tử."Chu Nghĩa Giác: "......"Mẹ nó.Trường học.Chu Nghĩa Giác đến chỗ ngồi, phát hiện trên vị trí có thêm một phần bữa sáng, lúc đầu tưởng là Viên Đại Đầu mang, sau khi hỏi mới phát hiện Viên Đại Đầu vẫn chưa ăn bữa sáng."Tiểu Chu Chu, có phải An Nhiên thích cậu đưa tới không?" Viên Đại Đầu hỏi.Chu Nghĩa Giác cảm giác có người đang nhìn mình, theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua, vừa vặn đối diện với khuôn mặt tươi cười của Lục Trì Châu..."Ai da, đau, Tiểu Chu cậu buông tay ra, cánh tay tôi sắp bị cậu nắm trật khớp rồi."Bây giờ Chu Nghĩa Giác nhìn thấy mặt Lục Trì Châu, liền nghĩ đến nhiệm vụ của mình, tâm tình nóng nảy cũng không đè xuống được.Cả người đều biến thành bánh bao di động, ai nhìn thấy đều phải trốn.Cậu cầm bánh bao, vừa định nhét vào miệng, sau đó liếc mắt một cái nhìn thấy trên bàn Lục Trì Châu có một phần bữa sáng giống nhau như đúc, tay liền chuyển hướng, trực tiếp nhét bánh bao vào miệng Viên Đại Đầu, thuận tiện ném bữa sáng trên bàn đến trước mặt Viên Đại Đầu, "Tôi không đói bụng, cho cậu ăn."
"A, cám ơn cậu Tiểu Chu Chu, tôi thật sự yêu cậu quá chừng." Viên Đại Đầu nhận lấy bữa sáng, mở hộp ra, "Woww, có bánh bao hấp tôi thích ăn nhất, thật hạnh phúc, yahoo, Tiểu Chu Chu cậu thật sự quá tốt với tôi."Miệng Viên Đại Đầu ăn đầy dầu mỡ, còn muốn lại gần hôn Chu Nghĩa Giác một cái, bị Chu Nghĩa Giác ghét bỏ đẩy ra, "Cút xa một chút, miệng đầy dầu mỡ, ghê muốn chết."Tiểu Chu Chu chính là miệng đầy dao tâm đậu hũ, rõ ràng trong lòng yêu người ta nhất, nhưng lại không chịu nói."Lục Trì Châu giả vờ cầm rác, cố ý đi ngang qua Chu Nghĩa Giác, vốn chỉ muốn hỏi Chu Nghĩa Giác vì sao không ăn bữa sáng hắn mua, thuận tiện hỏi cậu thích ăn gì, lần sau sẽ mang đến hộ, kết quả vừa vặn nghe được lời Viên Đại Đầu nói.Phía trước không nghe rõ, duy nhất chỉ nghe được một câu cuối cùng: miệng đầy dao tâm đậu hũ, trong lòng yêu nhất... lại không chịu nói.Lục Trì Châu ném rác xong, trở lại chỗ ngồi, choáng váng không nói một lời, cho đến khi Ngô Kỳ và Hầu Tử kề vai sát cánh đi tới, chạm vào vai hắn, hỏi: "Lục ca, sao vậy?""Cậu ấy thích tôi, nhưng không dám nói ra...... Cậu ấy thích tôi, tôi biết ngay, cậu ấy nhất định thích tôi, chỉ là không chịu thừa nhận." Lục Trì Châu đột nhiên kích động túm lấy cổ áo Hầu Tử, khí lực quá lớn, siết đến cổ Hầu Tử, khiến Hầu Tử thiếu chút nữa nghẹn đến mức thăng thiên."Khụ khụ khụ......""Lục ca, học viện này ngoại trừ An Nhiên, còn có ai không thích mày? Mày mau buông tay đi, nếu không Hầu Tử sẽ ngủm đó."Lục Trì Châu cười như kẻ ngốc, buông tay ra, lại vỗ vỗ vai Hầu Tử, sau đó còn tri kỷ giúp cậu ta sửa sang lại cổ áo một chút, cười nói: "Tụi bây không hiểu, cậu ấy thật sự thích tao, chỉ là xấu hổ không chịu nói ra."Hầu Tử: "......"Ngô Kỳ: "......"Đột nhiên bị người ta nhét một miệng cẩu lương là sao đây?"Lục ca, người mà mày nói rốt cuộc là ai?""Lục ca, mày sợ không phải cũng thích người ta chứ?"Hầu Tử và Ngô Kỳ gần như đồng thời hỏi, Lục Trì Châu nhìn về phía Ngô Kỳ, bỗng nhiên mở miệng, giọng nói như được bọc trong nước đường, "Tao cảm thấy cậu ấy dễ thương chết đi được."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store