Q4
Vừa rồi đi quanh một vòng, ngay cả khe nứt trên đất và đỉnh đầu Tiết Nhàn cũng không bỏ qua, săm soi cẩn thận nhưng vẫn chẳng thu hoạch được gì."Có lẽ trong đó sẽ nhắc tới." Huyền Mẫn đáp một câu.Hắn đang đứng bên chiếc giường đá nhìn sang vách đá tối tăm kia, cũng giống như vách đá trông thấy ở thạch động bướm đêm lúc trước, chỗ này cũng có khắc tự phù, khắc kín cả một mặt, vừa rồi lúc đi qua Tiết Nhàn đã cố nhìn, nhưng ngoại trừ hoa mắt váng đầu thì chẳng thu hoạch được gì khác. Với y mà nói, đây chính là một đống phù loằng ngoằng gà bới do quỷ vẽ nên, một chữ cũng không đọc ra được, chẳng hiểu sao Huyền Mẫn lại có kiên nhẫn đứng nhìn lâu như vậy.Tiết Nhàn vừa nhìn đến đống tự phù kia liền thấy đau đầu, cũng không quan tâm hắn nữa, mà hạ thấp người bên bờ đầm hắc thủy, cân nhắc xem có nên trực tiếp hút cạn sạch cái đầm này hay không.Y nhìn chằm chằm đầm hắc thủy một lát, phát hiện nước trong đầm sâu cạn khó dò, ít nhất từ góc độ của y, chỉ có thể nhìn thấy một mảnh tối đen, căn bản chẳng thấy rõ được chỗ sâu hơn.Nước này rút đến chỗ nào? Y ngó lung tung chung quanh, trong lòng nhủ thầm: "Dù sao cũng không hút tay không được, lần trước ở đảo Mộ Phần đã buồn nôn muốn chết rồi, thêm lần nữa thì chắc ói đầy ra phòng mất."Giữa lúc suy nghĩ, ánh mắt y đột nhiên rơi vào chiếc gương đồng nằm trên mặt đất cách đó không xa.Mép của chiếc gương đồng kia có dính máu, chắc cũng là do kẻ lúc trước đến đây lưu lại, hoặc là...... vốn không hề lo nó bị lấy đi mất. Tiết Nhàn vươn tay qua, định cầm gương đồng lại xem, song khoảnh khắc ngón tay chạm vào mép gương, y chợt cảm giác chiếc gương đồng kia rung lên khe khẽ.Mép gương bằng kim loại đụng vào nền đá, phát ra một ít tiếng va chạm, ngay sau đó đầm hắc thủy liền bất ngờ phát ra vài tiếng "Ùng ục", như thể có người nào đó ném một hòn đá nhỏ, đánh vỡ mặt đầm yên ắng.Huyền Mẫn nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thoáng qua chiếc gương đồng bên tay Tiết Nhàn và đầm hắc thủy nổi gợn sóng, trực tiếp đi tới ngồi xuống."Cái gương đồng này có chút cổ quái, ngươi nhìn xem." Khi hắn ngồi xuống, Tiết Nhàn liền đẩy gương đồng đến trước mặt Huyền Mẫn.Huyền Mẫn cau mày định cầm lấy chiếc gương nhìn kỹ, nhưng khi ngón tay chạm vào gương đồng, chợt nghe thấy tiếng rung càng rõ ràng hơn. Có điều phản ứng của gương đồng lúc này còn lớn hơn khi Tiết Nhàn chạm vào nó. Mà gợn sóng trong đầm hắc thủy cũng đột nhiên tăng tốc, toàn bộ đầm hắc thủy như thể sống dậy trong nháy mắt, từng vòng từng vòng sóng gợn lan rộng ra ngoài.Huyền Mẫn theo bản năng định ném gương đồng kia đi, nhưng lại phát hiện chiếc gương này dường như dính lấy ngón tay mình, nhất thời không rút tay ra được.Ngay sau đó, trong đống huyết tích hỗn độn dưới mặt đất đặt gương đồng, đột nhiên hiện ra âm dương phù. Tiết Nhàn thấy bàn tay nắm gương đồng của Huyền Mẫn thoáng co rút, thân thể dường như cương cứng, ánh mắt có chút mờ mịt hướng về phía đầm hắc thủy.Khoảnh khắc hắn chợt cứng người, Tiết Nhàn cũng nghe thấy trong đầu mình vang lên một tiếng "Keng", như là có ai đó vung roi da quất một cái trong đầu đến hôn mê, hồi lâu vẫn không tỉnh lại được.Khi Tiết Nhàn hoàn hồn lại một chút, có thể chuyển động cổ, y liền phát hiện, đầm hắc thủy đã không còn chìm trong bóng tối nữa. Nó như biến thành một tấm gương, trên mặt nước tối tăm dần dần hiện ra một cảnh tượng.Cảnh tượng kia tuy mơ hồ giống như mộng cảnh, nhưng không biết vì sao lại khiến người ta sợ hãi trong lòng, dường như bị mê hoặc đắm chìm vào trong đó.....Đó có vẻ là ở giữa sơn hà, cuồng phong đan xen gào thét bên tai, quần sơn phía sau ầm ầm chấn động, sóng nước ngút trời xô nhanh tựa như ngàn con ngựa trắng, gần như muốn xốc tung trời mà đi, vô số tiếng kêu kinh hãi và tiếng khóc thê lương bị cuồng phong và sóng lớn xé tan thành mảnh nhỏ.Trong trận sóng dữ tràn khắp đất trời, dưới màn mưa đá sụp đổ lăn lốc, có hai bóng người đang quỳ ngồi.Dù tất cả giống như bị phủ một tầng hơi nước, nhưng Tiết Nhàn vẫn nhận ra, đó là mình và Huyền Mẫn.Y thấy mình buông hai tay, bất động tựa như tượng đá, trường bào đen thẫm dường như bị sóng đánh ướt đẫm, bọc ở trên người, chẳng biết vì sao lại lộ ra cảm giác u ám khôn cùng.Tóc dài ướt sũng dính lên cổ, làm nổi bật làn da cổ tái nhợt không hề có huyết sắc.Mà hướng tiếp lên trên...... Hai mắt y bị một bàn tay che lại.Bàn tay kia gầy gò thon dài, vốn là rất đẹp, nhưng lại cũng tái nhợt chẳng chút huyết sắc, gần như hiện màu xám xịt mang theo tử khí.Đó là tay của Huyền Mẫn, mà Huyền Mẫn đang từ bên sườn mặt y ngẩng đầu lên, đôi mắt rũ xuống giấu dưới bóng đen, lại bị một tầng sương mù bao phủ, khiến người ta không thấy rõ cảm xúc.Đó kỳ thực là một tư thế cực kỳ ái muội, rất giống như vừa kết thúc một nụ hôn.Nhưng Tiết Nhàn xuyên thấu qua màn hơi nước nhìn hết thảy cảnh này, nhưng thậm chí chưa từng chú ý tới điểm ấy, bởi vì sau khi ngẩng đầu, Huyền Mẫn liền ho khan hồi lâu, một bàn tay của hắn vẫn che mắt đối phương, nhưng một tay còn lại thì buông thõng một bên trong tiếng ho mỗi lúc một nặng nề, mà bộ tăng bào vân tuyết xưa nay luôn một màu trắng của hắn, thì nhuốm đầy máu đỏ.....Từng mảng từng mảng máu lớn từ ngực hắn, lan tràn đến bên hông, giống như chảy không thể hết, thấm đẫm cả bộ tăng bào.Tiết Nhàn thấy bàn tay bịt mắt của Huyền Mẫn cũng dần dần mất lực, khi sắp trượt xuống, quanh thân đột nhiên giống như phát lạnh, vã ra một tầng mồ hôi lạnh. Mi mắt y run lên, sực giật mình, thoát ra từ cảnh tượng ngập tràn hơi nước kia.Y mở to mắt thẫn thờ hồi lâu, tiếng vang keng keng bên tai mới dần dần tan đi, tiếng hít thở nặng nề mà gấp gáp loáng thoáng truyền vào tai y.Lại qua một hồi lâu, y mới ý thức được, tiếng hít thở giống như đột nhiên bừng tỉnh từ trong ác mộng ấy, là phát ra từ chính y. Khi tầm nhìn trở nên rõ ràng, đầm hắc thủy kia vẫn lẳng lặng dập dềnh như lúc trước, bên trên không hề có cảnh tượng gì, tất cả đã biến mất không thấy tăm tích.Mà Huyền Mẫn vẫn lành lặn không thương tổn nửa ngồi trước mặt y, ngón tay không hiện sắc tro tàn, tăng bào cũng không nhuốm đẫm máu đỏ. Chỉ là lúc này hắn đang nghiêng mặt, ánh mắt buông hờ dừng ở đầm hắc thủy.Hắn dường như cũng bị kéo vào trong cảnh tượng nào đó, không biết những gì hắn nhìn thấy giống với cảnh mà Tiết Nhàn chứng kiến, hay là một cảnh tượng nào khác, chỉ thấy trong thần sắc trống rỗng của hắn có lộ ra một chút cảm xúc khác.Cảm xúc ấy người ngoài khó mà nắm bắt, song nhìn vào lại khiến người ta bất giác có chút khổ sở.....Tiết Nhàn lặng lẽ nhìn mặt hắn một lát, bỗng nhiên cau mày vươn tay đè ngực mình, sau đó thở ra một hơi dài, nâng tay thử vỗ vỗ Huyền Mẫn, cất giọng khàn khàn: "Lừa trọc?"Huyền Mẫn hình như không hề nghe thấy tiếng của y."Lừa trọc, tỉnh lại đi." Thanh âm Tiết Nhàn trầm như nước, có hơi khàn khàn.Vẫn không có bất cứ tiếng trả lời nào.Tiết Nhàn cau mày, tay từ trên vai Huyền Mẫn trượt xuống dưới, dừng ở mu bàn tay Huyền Mẫn, rồi sau đó cầm lấy ngón tay hắn.Y vừa động như vậy, ngón tay Huyền Mẫn liền dời ra khỏi chiếc gương đồng dưới đất.Tiết Nhàn cảm thấy ngón tay mình bị Huyền Mẫn nắm ngược lại, cũng không biết là để xoa dịu thống khổ trên thân thể hay là vì một ít cảm xúc khó để lộ, Huyền Mẫn siết vô cùng chặt, chặt đến nỗi Tiết Nhàn cảm giác xương tay mình sinh đau.Y cũng không rút tay ra, chỉ nâng mắt lên, liền thấy Huyền Mẫn vừa mới quay mặt sang, ánh mắt vẫn còn chút trống rỗng, mi tâm nhíu rất chặt.Ánh mắt hắn có vẻ còn chưa tìm được điểm nhìn, quét loạn hai lượt trên mặt Tiết Nhàn, rồi mím chặt môi khép mắt lại, hồi lâu sau, mới chậm rãi mở ra."Giờ tỉnh rồi chứ?" Tiết Nhàn thấp giọng hỏi.Huyền Mẫn nhìn y một lát, con ngươi sâu không thấy đáy, lại phức tạp khiến người ta chẳng thể thấu rõ. Một lúc sau, hắn buông mắt, thả lỏng ngón tay Tiết Nhàn ra, "Ừm" một tiếng, sau đó ống tay áo rộng rãi đảo qua, gương đồng liền bị gạt đến góc tường."Đầm hắc thủy vừa rồi....." Tiết Nhàn rút tay về, nghi hoặc nói."Gương đồng và đầm hắc thủy hợp thành một trận, chỉ có điều bị vết máu hỗn loạn này che lấp, cho nên nhất thời sơ ý không nhận ra." Huyền Mẫn nhàn nhạt nói, có vẻ đã khôi phục lại."Trận gì vậy? Lại là tâm ma sao?" Tiết Nhàn nhíu mi.Hắn lắc lắc đầu, dùng ngữ khí vô cùng bình tĩnh nói: "Là nhìn thấy tử kỳ."Hô hấp của Tiết Nhàn ngừng lại: "Tử kỳ?"Huyền Mẫn bấy giờ mới nhớ tới gì đó, nhíu mày nói: "Loại trận pháp này hẳn là không có tác dụng với bậc thần vật như chân long...... Ngươi thấy được chuyện gì?"Trong đầu Tiết Nhàn lúc này đang một mảnh trống rỗng, sau khi nghe được lời ấy của Huyền Mẫn, lại cảm giác những gì mình chứng kiến hẳn là lầm lẫn, trận pháp này không có tác dụng thực tế với y, vậy những gì y nhìn thấy có thể là một ít ảo cảnh sinh ra do ảnh hưởng từ trận cục này, cũng giống như mơ một giấc mộng hoàn chỉnh.Y ngẫm nghĩ một lúc, bấy giờ mới dần dần bình tĩnh lại. Thấy Huyền Mẫn vẫn nhíu mày nhìn y chờ đợi câu trả lời, y liền khoát tay nói: "Ta không nhìn thấy gì cả, chẳng qua là thấy đầm hắc thủy kia đột nhiên nổi gợn sóng, ngươi lại chậm chạp không lên tiếng trả lời, nên mới hỏi ngươi một câu thôi."Huyền Mẫn trầm giọng: "Thật sao?"Tiết Nhàn cười giễu một tiếng: "Đến thiên lôi còn không đánh chết được ta, đi đâu tìm chết bây giờ?"Huyền Mẫn nhìn vào mắt y nhưng vẫn không nhìn ra sơ hở gì, bấy giờ mới tin lời y nói, hắn "Ừm" một tiếng, trầm mặc một lát rồi lại nói thêm: "Dù vậy, nhưng sau này nhất định phải cẩn thận một chút."Tiết Nhàn lại không đáp lời này, mà hỏi lại hắn: "Ngươi thì sao? Ngươi thấy được chuyện gì?"Huyền Mẫn khép hờ mắt, đứng dậy, nói với Tiết Nhàn: "Không có gì, thọ chung chính tẩm." (Sống thọ và chết tại nhà)Hắn vừa nói, vừa phủi tay áo phủ trên mặt đất, thoạt nhìn cũng không có vấn đề gì, thế nhưng Tiết Nhàn bị ảnh hưởng từ cảnh tượng mà chính mình chứng kiến, nên cứ cảm thấy trong lòng có chút bất an mơ hồ. Hết thảy trong ảo cảnh vừa rồi đều mông lung trong màn hơi nước, chỉ có bộ dáng Huyền Mẫn máu me đầy thân tựa như một mũi gai nhọn chói mắt, đâm sâu vào da thịt, chỉ cần vừa nghĩ đến, liền khiến thân thể không thoải mái.Nhưng rồi y lại nghĩ, dù sao tuổi thọ của mình cũng rất dài, nếu Huyền Mẫn thật sự gặp phải chuyện gì, mình có thể giúp đỡ một phen. Vì thế ý nghĩ lóe lên trong nắng sớm tại núi Liên Giang lúc trước, giờ lại rục rịch nhen nhóm trong lòng, song lần này không còn là xung động nhất thời trỗi dậy nữa. Cũng chính bởi vì không phải nhất thời trỗi dậy, nên mới cần thận trọng một chút, ít nhất trong hoàn cảnh máu me đầy đất hiện giờ, trong tay còn có việc chưa làm xong, nói ra thì không đúng lúc cho lắm.Y dự định đợi đến khi tìm được "nhện Đồng Thọ", thoát ra khỏi thạch động tăm tối đầy máu và độc trùng này rồi, thì sẽ hỏi Huyền Mẫn.Ý nghĩ này vừa lóe qua, y liền cảm giác bên chân có thứ gì đó khẽ động đậy, phát ra tiếng sột soạt nho nhỏ.Q5. Mẫu tử nhệnChẳng lẽ độc trùng không chết hết mà trèo lên theo cầu thang?Y cúi đầu nhìn một vòng quanh chân mình, nhưng không thấy có cái gì ngọ nguậy cả, mà động tĩnh cực nhỏ kia cũng chợt ngừng lại, như thể biết y đang tìm mình vậy.Tiết Nhàn cau mày liếc xuống thang đá, bỗng nhiên nhận ra vài chỗ cổ quái: "Hai ta đốt như vậy thì thể nào cũng có vài con cá thoát lưới, dưới đất độc trùng hàng ngàn hàng vạn con, sao trên đây có thể sạch sẽ đến mức ngay cả một cái xác trùng cũng không thấy? Nếu như mấy con rết với du diên bò trăm bậc thang sẽ lao lực, thì chẳng phải vẫn còn kiến và bướm đêm có cánh hay sao, sao lại chẳng thấy con nào đi lên?"Huyền Mẫn đang nhìn tự phù kia, vẻ mặt nghiêm túc mà bình tĩnh, ánh mắt chậm rãi di chuyển theo những ký hiệu kỳ quái kia, dường như thật sự có thể xem hiểu nội dung, Hắn không quay đầu lại, nói: "Có lẽ là không dám đi lên."Phỏng đoán này cũng giống những gì Tiết Nhàn nghĩ, phòng đá bên trên rõ ràng không có cửa che, chia rõ thành hai thế giới với thạch đạo chỉ cách trăm bậc thang bên dưới, một bên là núi thây biển xác, một bên lại chẳng có lấy một cọng râu.Lời giải thích duy nhất có thể nghĩ đến, đó chính là đám độc trùng kia e ngại nơi này, dù không có gì che chắn, chúng nó cũng không dám vượt quá giới hạn.Nhện Đồng Thọ nhện Đồng Thọ, lại thêm dấu vết mạng nhện trên thang đá, Tiết Nhàn đương nhiên biết được đám độc trùng kia sợ hãi cái gì, mà thứ vừa phát ra động tĩnh bên chân y tất nhiên cũng có manh mối.REPORT THIS ADCó lẽ là thấy Tiết Nhàn cả buổi vẫn không có động tác gì, thứ bên chân rốt cuộc không thận trọng nữa, mà lại lớn gan lên.Tiếng động mà nó phát ra rất nhỏ, nếu không phải Tiết Nhàn có nhĩ lực hơn người thì e là không nghe thấy. Khuỷu tay Tiết Nhàn đặt trên đầu gối, ung dung ghé tai lắng nghe một lát, xác định chính xác chỗ phát ra âm thanh kia, sau đó đơn giản vươn ngón tay nhấn một cái.Y không dùng lực quá lớn, dù sao nếu đây thật sự là thứ y muốn tìm, với lực tay của y, không cẩn thận chút thôi thì sẽ nhấn chết nó mất.Như trong dự kiến, dưới ngón tay có một thứ giống như viên châu nho nhỏ, trơn bóng giòn giòn, dường như chỉ cần khẽ động một cái thì thân thể này sẽ bị dụi nát. Tiết Nhàn nhớ tới ở dưới lòng đất của trúc lâu lúc trước, khi thoát ra từ tâm ma, y nghe thấy tiếng viên châu lăn xuống đất, con ngươi khẽ động, nhếch khóe miệng nói: "Ta bắt được một thứ hay ho này."Bởi vì bình sinh rất ít đụng phải thứ gì thực sự gây uy hiếp, cho nên tính cảnh giác của Tiết Nhàn vĩnh viễn không thể so được với phàm nhân bình thường, độc vật cơ bản không đầu độc được y, hung vật hầu như cũng không gây thương tổn cho y được, cho nên phàm là gặp phải cái gì đó, y bao giờ cũng tay nhanh hơn miệng.Đây gọi là thường đi bên bờ sông, khó tránh khỏi ướt giày, y vừa mới nói với Huyền Mẫn xong, âm cuối cùng còn đang quanh quẩn trong phòng đá, thì cái thứ như viên châu ở dưới tay liền bỗng vùng lên phản kích.(Thường đi bên bờ sông, khó tránh khỏi ướt giày: ý nói ở trong một hoàn cảnh dễ bị ảnh hưởng bởi thói quen, hay thói hư tật xấu nơi đó. Giống câu "Đi đêm lắm có ngày gặp ma.")Tiết Nhàn chỉ cảm thấy ngón tay đột nhiên bị thứ gì đó chích một cái, cảm giác rõ ràng máu bị hút ra, mà đồng thời, viên châu giòn giòn kia cũng theo đó mà dần dần phình lên, chỉ vỏn vẹn một ngụm mà đã lớn hơn ban đầu cả một vòng.Ngay sau đó, lại có chất lỏng nào đó cũng theo đường ấy bị đưa vào trong da thịt.Nếu không phải thứ này vừa khó tìm vừa yếu ớt, Tiết Nhàn đã cho nó đi đời nhà ma ngay lúc bị chích rồi, nhưng khổ nỗi thứ này lại hơi hơi quý giá, vì thế Tiết Nhàn chỉ có thể trợn trắng mắt, lạnh mặt nhón cái thứ kia từ dưới đất lên.Huyền Mẫn vừa quay đầu lại, liền thấy Tiết Nhàn đang đấu đá với thứ trong tay, bèn hỏi: "Bắt được cái gì? Nhện hả?""Ừ." Tiết Nhàn vừa đáp, vừa vất vả chuyển viên châu trơn trượt kia từ kẽ tay đến lòng bàn tay, vì để ngừa cho đối phương dựa vào hình thể tròn nhẵn mà chạy trốn khỏi tay mình, y không thể không giữ nó lại.Khi dời nó đến lòng bàn tay, y nhờ ánh lửa nhìn kỹ mới phát hiện, thứ giòn giòn như thể chạm cái liền vỡ này đúng thật là nhện, đầu bụng đầy đủ, tám chân không thiếu cái nào, bên cạnh còn có một loạt gai trông như lông tơ.Sở dĩ lúc trước không thấy được, là vì hoa văn màu sắc của nó giống như đúc nền đá, nếu cứ không nhúc nhích nằm rạp trên đất, người bên cạnh dù có nhìn đến mù mắt cũng khó mà nhận ra vị trí của nó.REPORT THIS ADMà từ lúc nó lọt vào lòng bàn tay Tiết Nhàn, thân thể của nó liền dần dần nhạt đi như thể phai màu vậy, chỉ trong chốc lát đã sắp hòa thành một thể với bàn tay Tiết Nhàn. Công lực gạt người này thật khiến người ta nhìn mà không thể không ca ngợi.Huyền Mẫn vốn chỉ thuận miệng hỏi thôi, không ngờ y lại bắt được thật, hắn thoáng sửng sốt, lập tức bước tới dặn dò: "Là nhện thật sao? Cẩn thận chút, tuyệt đối không thể bị nó cắn ——"Hắn còn chưa nói xong, liền thấy ngón tay đang ấn trong lòng bàn tay của Tiết Nhàn đã nổi màu xanh đen, từ đầu ngón tay lan thẳng lên trên, chỉ trong chớp mắt đã lan tới cổ tay.Như vậy quả thực khó coi, toàn bộ bàn tay như thể bị lửa hun cháy rồi lại dội một tầng nước rau, trông giống cái móng gà ác.Tiết Nhàn thấy hắn đi tới, lập tức nâng khuôn mặt vừa vô tội vừa bất đắc dĩ lên, cười gượng một tiếng: "Nói hơi chậm một xíu rồi."Huyền Mẫn: ".......""Ui ——" Tiết Nhàn vô thức hít một hơi.Huyền Mẫn nghe vậy liền nhíu mi, muốn chạm vào tay y, nhận lấy con nhện độc cắn người kia, "Đau hả?""Cũng không phải." Tiết Nhàn lộ vẻ dở khóc dở cười, y vừa khua loạn ngón áp út và ngón út, vừa tránh tay Huyền Mẫn, nói: "Cái con này trơn trượt quá, khó bắt lắm, ngươi đừng cầm, đằng nào cũng cắn rồi. Có điều làm phiền giúp ta một việc, ta không dời ra được, cái tay bị cắn này sắp ngứa đến điên luôn rồi, gãi giúp ta, mau mau mau......"Huyền Mẫn: "......"Ngứa ngáy quả thực là một chuyện ghê gớm, so với đau nhức còn khó chịu hơn nhiều.Độc tính của con nhện trời đánh này quả thực có chút lợi hại, chỉ rót một chút dịch độc vào đầu ngón tay Tiết Nhàn thôi mà toàn bộ cánh tay y đều biến xanh, hơn nữa còn có xu thế lan đến vai cổ, nếu mà lên đến cả trên mặt thì đẹp phải biết.Cảm giác ngứa ngáy từ huyết mạch lan ra ngoài này khiến người ta tay chân luống cuống, lồng ngực nôn nóng, nếu là người có lực nhẫn nại thấp một chút, không chừng giờ phút này đã nước mắt đầm đìa rồi, hình dung một câu "Sống không bằng chết" cũng không quá.Tiết Nhàn cau mày, chân có hơi nhũn ra, bởi vì cố nhịn nên khóe mắt nóng lên, phủ đầy một tầng hơi nước. Y nhấc chân tiến một bước tới chỗ Huyền Mẫn, muốn thúc giục Huyền Mẫn hỗ trợ, kết quả khi đế giày chạm đất, lại lảo đảo ngả về trước như thể đạp vào khoảng không.Huyền Mẫn vừa thấy y ngay cả đứng cũng không vững, liền lập tức bế y lên, bước đến bên đài đá mới thả xuống. Hắn định khiến Tiết Nhàn đang ngứa ngáy cùng cực buông tay ra, ai ngờ đôi long trảo của tổ tông này quá khó gỡ, như thể muốn siết chết con nhện kia ở trong tay.Tiết Nhàn dựa lưng ngồi trên đài đá, nghiêng nghiêng ngả ngả không thẳng người nổi, y nói với Huyền Mẫn: "Nhanh lên, gãi giùm mấy cái, tay tay tay."Long huyết vốn có thể giải độc, cho nên đa số độc vật đều không có tác dụng gì lớn với Tiết Nhàn, cùng lắm là miệng vết thương sưng cháy hoặc bầm đen, nhưng hầu như chỉ giây lát liền khỏi.Tình huống hiện tại đủ cho thấy độc tính của con nhện trời đánh này rốt cuộc mạnh cỡ nào, dù là Tiết Nhàn cũng có chút chịu không nổi, càng khó tưởng tượng nếu người bình thường trúng chiêu thì sẽ chật vật đến mức độ nào.Huyền Mẫn đương nhiên không thể không kiêng dè gì mà vươn tay ra gãi được, bởi vì có một vài loại độc tính càng gãi lại càng mạnh. Hắn thấy màu xanh đen đã lan đến hõm vai Tiết Nhàn, liền lấy ra hai tấm phù, lập tức cắt ngón tay viết mấy nét rồng bay phượng múa lên một tấm trong đó.Hắn dán tấm phù dính máu lên gáy Tiết Nhàn, màu xanh đen không ngừng lan tràn kia dừng lại ngay trước tấm phù.Hắn lại dán một tấm phù khác vào mu bàn tay trông như cái móng gà ác của Tiết Nhàn, rồi sau đó nhẹ nhàng nắm cằm Tiết Nhàn, khiến khuôn mặt y nghiêng sang trái một chút. Đường nét từ cổ tới bả vai cũng bởi động tác này mà căng ra.Huyền Mẫn buông mắt, kéo vạt áo phải của Tiết Nhàn ra một ít, ngón giữa và ngón trỏ chụm lại, thoáng dừng một chút, cuối cùng vẫn đặt lên làn da trên hõm cổ Tiết Nhàn, hắn dùng hai ngón đo đạc một phen, ngón cái ấn lên xương quai xanh Tiết Nhàn, rồi sau đó cởi xâu tiền, vừa xoay rìa đồng tiền, vừa áp một lực vào trong làn da.Tiết Nhàn nghiêng đầu, nhẹ nhàng thở ra một hơi.Khi lực đạo kia áp vào huyệt vị, như thể có một dòng suối chậm rãi lan tràn theo kinh mạch, xoa dịu mỗi tấc da thịt khó chịu vì độc tính. Cảm giác ngứa ngáy đến cấu tim cào phổi kia vơi đi một nửa, một nửa còn lại, cũng dần dần bị long huyết hóa giải, ẩn xuống từng chút một.Tiết Nhàn miễn cưỡng dựa vào vách đá, khi Huyền Mẫn thẳng người dậy, y lại dùng mu bàn tay còn sót lại chút ngứa ngáy cuối cùng cọ cọ lên tay Huyền Mẫn, rồi sau đó thu tay về, chỉa chỉa cằm về phía vách đá bên kia, hỏi: "Ngươi nhìn lâu như vậy rồi, có nhìn ra chút manh mối gì không? Cái thứ trong tay ta chính là nhện Đồng Thọ trong truyền thuyết hả?"Y bị con nhện tròn vo kia cắn một lần, đương nhiên đã nhận một bài học, liền thay đổi góc độ giữ nó, đưa thứ trong lòng bàn tay cho Huyền Mẫn nhìn qua.Song lần này, con nhện tròn tròn kia đã có biến hóa so với lúc trước —— Màu sắc của nó vẫn y hệt màu da tay Tiết Nhàn, nhưng ở cái bụng tròn vo lại có thêm một tia máu.Huyền Mẫn nhíu mày, thần sắc nghiêm túc nhìn Tiết Nhàn, nói: "Nó hút máu của ngươi?"Tiết Nhàn cọ cọ tay, nói nhạt thếch: "Lúc cắn ta, nó có uống một ngụm máu của ta, rồi lại phun trả cho ta một ngụm dịch độc, lễ thượng vãng lai."Huyền Mẫn: "......""Trên đó có nói đến nhện Đồng Thọ thật hả?" Tiết Nhàn bĩu môi hướng về phía tự phù trên vách đá kia, hỏi: "Nó nói gì vậy? Cái con này là từ đâu mà ra, sao lúc trước tìm không thấy? Xuất hiện một tia máu nghĩa là sao, chẳng lẽ thế này liền đồng thọ?" (Đồng thọ = sống lâu ngang nhau, có cùng tuổi thọ.)Y hỏi liên tiếp mấy câu, sau đó ngừng lại một chút, cuối cùng hỏi một câu mà trong lòng thắc mắc nãy giờ: "Những tự phù này rất khó nhận biết, ta sống nhiều năm như vậy mà cũng chưa từng gặp qua, ngươi...... làm sao mà hiểu được vậy?"Editor: Hí hí lại bế rồi, mị là mị thích bế lắm, hồi trước chúng nó chưa tình như bây giờ nên ko có cảm giác gì nhiều, giờ hint tung tóe nên cứ có skinship là bấn vl :3Huyền Mẫn sửng sốt, nói: "Ngươi chưa từng gặp qua?"Tiết Nhàn nghe hắn nói vậy, cũng có chút kinh ngạc: "Chẳng lẽ đây là loại chữ thường gặp sao? Ta thực sự chưa từng thấy bao giờ, có lẽ là do vài người nào đó tự sáng tạo ra, nói thế nào nhỉ, nó quá...... cổ xưa đơn giản."Huyền Mẫn nghe vậy thì sắc mặt hơi chùng xuống, dường như đang hồi tưởng lại gì đó, sau một lát, hắn ngẩng đầu nhìn những tự phù kia, nói: "Ta có thể xem hiểu những chữ này, như thể thưở niên thiếu từng học một lần vậy, nhưng lại không nhớ là được ai dạy mấy thứ này."Có người dạy?Tiết Nhàn nhớ tới cảnh tượng từng nhìn thấy trong ký ức của Huyền Mẫn, lúc ấy góc nhìn của Huyền Mẫn có hơi thấp, ký ức lại quá mức mơ hồ, chỉ nhìn thấy vạt áo trắng gần chấm đất của đối phương, khi ấy Huyền Mẫn có mở miệng nói một câu gì đó, chỉ có hai ba chữ vô cùng đơn giản, như là xưng hô nào đó.Bây giờ ngẫm lại, có lẽ là...... Sư phụ?Giây phút đó, Tiết Nhàn thậm chí cảm giác có chút kỳ lạ. Bởi vì tính tình hay thói quen mà ngày thường Huyền Mẫn biểu hiện ra, đều không giống như là sẽ có quá nhiều liên hệ hay qua lại với người khác, một thân một mình ở trong tiểu trúc lâu ngập tràn sương mù, ngược lại mới phù hợp với biểu hiện xưa nay của hắn hơn.Có đôi khi, so với y, Huyền Mẫn thậm chí càng giống một người trời sinh đất dưỡng, hoàn toàn không dính dáng đến trần thế. Nhưng giờ đây, lại bỗng dưng phát hiện hắn cũng là từ một đứa trẻ nhỏ bé dần dần trưởng thành đến như hôm nay, hắn cũng từng có cha mẹ, từng có sư trưởng, thậm chí cả đệ tử...... Cũng giống như đứa bé xuất hiện trong ký ức vụn vặt, hỏi Huyền Mẫn là người phương nào.Những mối liên hệ đó khiến Tiết Nhàn chợt ý thức được, Huyền Mẫn mà y nhìn thấy chẳng qua cũng chỉ là một mặt trong đó mà thôi, những mặt còn lại, thậm chí ngay cả chính Huyền Mẫn cũng không biết.Tiết Nhàn nhất thời có chút xuất thần, yên lặng một hồi lâu, đến khi y phục hồi tinh thần lại, liền thấy Huyền Mẫn đang nhìn mình, có vẻ bởi vì y bỗng nhiên trầm mặc mà hiểu lầm gì đó."Ta sẽ không lừa ngươi." Con ngươi đen trầm của Huyền Mẫn lẳng lặng nhìn y, mở miệng nói.Tiết Nhàn sửng sốt, thả lỏng thần sắc, khoát tay nói: "Chỉ là bỗng nhiên nhớ lại vài chuyện thôi, không phải nghi ngờ ngươi gạt ta đâu, người xuất gia không nói dối, ta hiểu mà." Nói đoạn, y còn miễn cưỡng nháy mắt với hắn một cái.Huyền Mẫn: "......""Nói đến đây, ta cũng thẳng thắn với ngươi một chuyện." Tiết Nhàn kéo vạt áo lên, nghiêng trang ngồi thẳng người, ngẩng mặt nhìn Huyền Mẫn, ngượng ngùng nói: "Có vẻ xâu tiền của ngươi phản chủ rồi.""Phản chủ?" Huyền Mẫn theo bản năng cúi đầu nhìn xâu tiền treo trên ngón tay, nhất thời chưa thể hiểu được ý của lời nói này."Sau khi ta dùng nó để dưỡng gân cốt mấy lần, thì liền xuất hiện một ít phản ứng cổ quái." Nói lên lời này, Tiết Nhàn bất giác có hơi chột dạ, nhưng ngẫm lại, đây rõ ràng cũng không phải chuyện y có thể khống chế được, chột dạ cái con bà nó.Y dừng một chút, thu hồi cảm giác chột dạ kia, đứng đắn nói với Huyền Mẫn: "Có lẽ hiệu dụng của tiền đồng vẫn còn lưu lại trong thân thể ta, cho nên...... Giữa ta và ngươi dường như cũng vì thế mà xuất hiện một chút liên hệ, cảm xúc và phản ứng của ngươi sẽ bị truyền đến chỗ ta, cũng giống như ngươi bị long tiên...... ấy ấy đấy, tóm lại là ý như vậy."Đoạn trước còn nói đứng đắn được, đến phần sau thì bắt đầu mất não, khi nói đến câu cuối cùng, đầu lưỡi Tiết Nhàn liền líu lại, sau đó gãi quai hàm hàm hồ xem như xong.Huyền Mẫn: "......""Mấy cái này cũng không có gì đáng nói, trọng điểm là lần trước tiền đồng giải trừ cấm chế, khi ngươi khôi phục một phần ký ức, ta cũng thấy được đôi chút." Tiết Nhàn nhìn sắc mặt Huyền Mẫn, lập tức nói thêm: "Nhưng mà cũng không nhiều đâu, chỉ nhìn thấy vài đoạn ngắn vụn vặt thôi, ngay cả một câu cũng chưa nghe trọn, hơn nữa còn giống như xem hoa trong sương, rất mơ hồ ——"Cái tay gãi quai hàm của y ngừng lại, lập tức chỉ vào xâu tiền trong tay Huyền Mẫn, nói đúng lý hợp tình: "Đây là do lỗi của nó."Huyền Mẫn: "......"Khoảnh khắc đó, Tiết Nhàn thấy môi Huyền Mẫn khẽ động một chút, hình như muốn hỏi gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng. Trong ánh mắt hắn nhìn Tiết Nhàn không mang theo tức giận, cũng không có cảm xúc khiến người ta không thoải mái, hắn chỉ yên lặng một lát, rồi lắc đầu nói: "Không sao."Dứt lời, hắn lại thản nhiên lặp lại một câu: "Dù sao ta cũng sẽ không lừa ngươi, xem thì xem đi."Thái độ chẳng hề phòng bị này khiến lòng Tiết Nhàn có hơi ngưa ngứa, thế nhưng mối liên hệ này suy cho cùng vẫn không thỏa đáng lắm, vì thế y vẫn nói với Huyền Mẫn: "Ta tin ngươi, nhưng mối liên hệ này, nếu ngươi có biện pháp thì vẫn nên giải trừ đi.""Ra ngoài rồi nói sau." Huyền Mẫn thuận miệng đáp một câu, gương mặt thực sự nhìn không có vẻ gì là để ý.Hắn nâng tay chỉ vào tự phù trên vách đá, nói: "Trên đây nói rằng nơi này dưỡng hai loại nhện độc, độc trùng trong thạch động phía dưới đều là dùng làm thức ăn nuôi chúng, tiến hành phù trận, dưỡng đủ bảy bảy bốn mươi chín năm tính là một đời. Đây vốn là năm đó dưỡng theo ý muốn của người sở cầu, đợi đến khi dưỡng thành, người sở cầu cũng đã không còn ở đây, lấy nơi này phong cấm nhện độc.""Bốn mươi chín năm một đời, ban đầu là năm nào tháng nào? Dưỡng đến hôm nay cũng không biết đã sinh bao nhiêu đời rồi." Tiết Nhàn nhíu mày, cũng không biết chuyện này rốt cuộc là tốt hay xấu, chí ít chỉ nghe nguyên do thì người nuôi nhện ở đây cũng không tính là âm tà, "Bên trên còn viết gì nữa?"Huyền Mẫn lại chỉ vào hàng thứ ba, "Trong Độc thù quyển vu trận, không biết tử mà cũng chẳng thấy sinh." (Tạm dịch: Vòng tròn nhện độc)"Dài như vậy mà chỉ có ít ỏi mấy chữ là nói xong sao?" Tiết Nhàn buồn bực."Liên quan đến nhện Đồng Thọ chỉ có mỗi câu này thôi." Huyền Mẫn kiên nhẫn giải thích.Song vậy là đủ rồi, đống tự phù này thoạt nhìn tràng giang đại hải vô cùng vô tận, nếu đọc từ đầu đến đuôi cho y nghe, chắc y cũng chẳng có kiên nhẫn mà nghe, lựa trọng điểm rồi nói là được. Vì thế Tiết Nhàn gật đầu, cũng không hỏi nhiều nữa, ngón tay lười biếng vịn trên đài đá liền nhẹ nhàng gõ hai cái, nói: "Chẳng trách......"Huyền Mẫn trầm giọng đáp: "Hả?""Gương đồng kia." Tiết Nhàn nâng tay chỉ vào chiếc gương đồng nằm ở góc hẻo lánh, nói: "Chẳng phải vừa rồi ngươi nói trong Độc thù quyển vu trận, không biết tử mà cũng chẳng thấy sinh hay sao? Lúc trước chúng ta tìm một vòng trong này mà chẳng thấy một vật sống nào, có lẽ chính là vì nhện độc kia bị vây ở trong trận. Bởi vì xuyên thấu qua gương đồng nhìn thấy tử, cho nên mới có thể gặp được sinh cơ. Vậy thì liền có thể giải thích rõ ràng, không thì tại sao kẻ đến trước chúng ta một bước lại muốn bày trận ở nơi này, có lẽ chính là dựa vào cảm giác gần kề cái chết, dẫn nhện độc kia từ trong trận ra."Huyền Mẫn liếc nhìn gương đồng, gật gật đầu, lại cách hai hàng tự phù, chỉ vào câu phía sau, nói: "Câu này nói rằng nhện Đồng Thọ khởi hiệu lực như thế nào.""Như thế nào?"Huyền Mẫn có chút bất đắc dĩ nhìn lướt qua ngón tay Tiết Nhàn, nói: "Nhện Đồng Thọ kỳ thực là nhện Mẫu Tử, lấy Tử cung Mẫu, thấy máu thì có hiệu lực. Nhện Tử hút một ngụm máu từ trên người thọ chủ, bụng sẽ sinh ra tia máu, mà nếu con nhện Mẫu thành đôi với nó cũng hút một ngụm máu trên người một người khác, vậy hiệu dụng liền thành, người sau cùng người trước đồng thọ."Tiết Nhàn: "......"Y lập tức đứng dậy từ đài đá, trừng mắt tìm kiếm: "Con nhện Mẫu kia đâu?!"Con nhện Tử kia uống một ngụm máu của y, nếu một con nhện Mẫu khác tùy tiện hút của ai đó một ngụm, người nọ liền đồng thọ cùng chân long. Nếu giờ không tìm ra thứ kia, mặc nó trốn ở góc phòng, đợi y và Huyền Mẫn vừa đi khỏi, về sau nếu lại có người đến đây, vậy thì đúng là chuyện vui lớn.Nếu là người thật lòng hướng thiện, sống lâu một chút thì cũng không sao, nhưng nếu kẻ đó là hạng bàng môn tả đạo, vậy thì chẳng phải là tai họa lưu ngàn năm hay sao?Lui một vạn bước mà nói[1], dù để con nhện Mẫu kia cắn đại thiện nhân, thì cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, suy cho cùng không phải ai cũng có thể thừa nhận số tuổi thọ gần như vô cùng vô tận, tư vị đó vượt xa những gì thường nhân chốn trần thế có thể chịu được.Huyền Mẫn nói: "Mẫu Tử gắn kết lẫn nhau, nhện Tử ở trong tay ngươi, con khác hẳn sẽ không ở quá xa."Tiết Nhàn nghe vậy, liền dựng thẳng ngón tay đặt lên môi, ra dấu im lặng với Huyền Mẫn. Rồi sau đó vén áo hạ thấp người, ghé tai cẩn thận lắng nghe.Loại nhện độc này chân rất nhỏ, động đậy gần như không phát ra một âm thanh nào, cũng chỉ có thể dựa vào nhĩ lực không tầm thường mới có thể miễn cưỡng nghe ra được đôi chút. Tiết Nhàn nín thở nghe một lát, đột nhiên ngẩng đầu làm dấu tay với Huyền Mẫn, sau đó chỉ chỉ vào bên chân Huyền Mẫn.Nhện độc cực kỳ nhạy bén với động tĩnh của con người, nếu giờ Tiết Nhàn ngồi dậy đuổi theo, sợ là con nhện kia sẽ chạy đi mất. Vì thế Tiết Nhàn trừng mắt nhìn Huyền Mẫn, ý bảo hắn đi bắt.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store