Gặp gỡ bất ngờ
Buổi sáng sớm, không khí trong lành pha lẫn mùi hoa sữa thoang thoảng khiến đường phố nhỏ trở nên dịu dàng hơn hẳn. Ánh nắng ban mai trải dài trên mặt đường gạch, tạo thành những vệt sáng ấm áp, dịu mắt. Tiếng xe cộ và tiếng người hòa lẫn thành một bản nhạc thành phố rộn ràng nhưng không ồn ào.
Taufan bước đi nhanh nhẹn trên con đường quen thuộc dẫn đến ga tàu. Cậu mang trên vai chiếc balo cũ kỹ, trên mặt vẫn còn nét mơ màng của người vừa thức giấc nhưng ánh mắt thì đầy quyết tâm và háo hức cho một ngày mới.
Đến ga tàu, không khí trở nên đông đúc hơn với dòng người qua lại tấp nập. Tiếng còi tàu vang lên dội vào các bức tường, tạo thành một âm thanh rộn rã kích thích tinh thần. Taufan vừa né tránh những người đi vội, vừa lo lắng dây balo bị tuột khiến đồ đạc trong balo có nguy cơ rơi ra ngoài.
Trong khoảnh khắc bất cẩn, khi quay đầu tránh một người đi nhanh, cậu va chạm nhẹ với một chàng trai khác. Chiếc balo bung ra, và đồ đạc rơi xuống sàn loạn xạ.
"Ê, cẩn thận chút!" Giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh, khiến Taufan giật mình ngẩng đầu lên.
Trước mắt cậu là một chàng trai cao lớn với mái tóc đen nhánh, ánh mắt sắc lạnh nhưng lại lấp ló chút ấm áp khó tả. Ánh sáng mặt trời chiếu xiên qua mái tóc, làm nổi bật từng đường nét trên gương mặt nghiêm nghị ấy.
"Xin lỗi… tớ không sao đâu." Taufan lắp bắp, vội vã nhặt từng món đồ rơi vãi.
"Để tôi giúp." Chàng trai cúi xuống, tay nhẹ nhàng gom đồ cho Taufan, cử chỉ tuy đơn giản nhưng khiến không khí xung quanh trở nên dịu dàng hơn hẳn.
"Tớ là Taufan, còn cậu là…?" Cậu cố gắng nở nụ cười, dù mặt vẫn đỏ bừng vì ngại ngùng.
"Halilintar." Giọng nói trầm ấm, dứt khoát nhưng không hề khó chịu.
Tim Taufan đập nhanh hơn, cậu nói với một chút run run: "Tớ muốn làm bạn với cậu."
Halilintar nhíu mày, ngạc nhiên. "Bạn?"
"Ừ, dù mới gặp nhưng tớ nghĩ cậu không khó gần như vẻ ngoài."
Halilintar khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng hơn lần đầu: "Được. Nhưng đừng làm phiền tôi quá."
"Cậu yên tâm!" Taufan cười tươi, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Halilintar đứng dậy, nhẹ nhàng chỉnh lại áo khoác, ánh mắt vẫn đọng chút suy tư khi nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của Taufan giữa dòng người hối hả.
"Bạn... chứ không chỉ là người lạ."
Trong lòng cậu, lần đầu tiên sau nhiều ngày lạnh lùng, một ngọn lửa nhỏ bắt đầu bùng lên – lửa của sự tò mò và mong đợi về một mối quan hệ mới, dù chưa biết sẽ đi về đâu.
Taufan bước lên tàu, tim đập rộn ràng, chưa từng nghĩ rằng một cuộc gặp gỡ tình cờ lại có thể mang đến một điều gì đó thật đặc biệt.
Cửa tàu đóng lại với tiếng "ting" nhẹ nhàng, nhấn chìm Taufan trong dòng người đang di chuyển.
Cậu ngồi xuống vị trí quen thuộc, ánh mắt không rời khỏi cửa sổ, nơi Halilintar vẫn còn in đậm trong tâm trí.
Tim Taufan cứ rộn ràng như thể có ai đó đang thổi bùng một ngọn lửa mới trong lòng cậu, một cảm giác vừa lạ lẫm vừa ấm áp.
Ở đầu bên kia thành phố, Halilintar bước ra khỏi ga tàu, ánh mắt khẽ dõi theo chiếc tàu đã khuất.
Cậu tự hỏi liệu cuộc gặp gỡ này có thật sự chỉ là sự tình cờ hay là bước khởi đầu cho một hành trình không thể đoán trước.
Bầu trời buổi sáng như rộng lớn hơn, ánh nắng cũng ấm áp hơn — như thể thế giới cũng đang chào đón một điều mới mẻ.
Taufan siết chặt quai balo, vẫn chưa thể làm nguôi cảm giác ngượng ngùng lẫn bối rối sau cuộc chạm mặt bất ngờ. Trái tim cậu vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mỗi khi nhớ lại ánh mắt của Halilintar—ánh mắt ấy tưởng chừng lạnh lùng, vậy mà khi cúi xuống giúp nhặt đồ lại dịu dàng đến kỳ lạ.
Cậu lén nhìn vào lòng bàn tay mình — nơi Halilintar vô tình chạm vào khi trao lại cuốn sổ rơi xuống. Ấm áp. Rất thật.
Tàu dần lướt qua những tán cây ngả bóng trên con đường dẫn đến học viện. Âm thanh của bánh tàu lăn đều trên đường ray như một điệp khúc nhẹ nhàng ru lòng, nhưng chẳng thể át đi tiếng thở dài bâng khuâng của Taufan.
“Halilintar… thật sự là kiểu người mình muốn biết thêm nhiều hơn.” Cậu lẩm bẩm, ánh mắt ánh lên sự mong chờ, như thể vừa được trao một sợi chỉ đỏ vô hình.
Ở một góc phố khác, Halilintar đang đứng dưới tán cây bên cạnh trạm chờ xe buýt. Cậu vẫn giữ nét điềm tĩnh, ánh mắt hướng về xa xăm, nhưng trong lòng lại lặp đi lặp lại gương mặt cậu nhóc nhỏ con vừa va vào mình lúc sáng.
“Muốn làm bạn sao? Ngốc nghếch thật,” cậu khẽ cười — nhưng không hiểu sao, khóe môi lại cong lên một cách đầy vô thức.
Bầu trời trong vắt trên cao như mỉm cười với cả hai người. Một mối dây kết nối mỏng manh đã được hình thành, dù chưa ai nhận ra — một bước ngoặt nhỏ bé nhưng đủ để khiến mọi thứ đổi thay.
Ngày hôm đó, ga tàu vốn bình thường bỗng trở thành điểm bắt đầu của một điều gì đó rất khác. Không ai trong họ biết rằng, cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên ấy… sẽ dẫn đến một mối liên kết sâu sắc hơn cả những gì họ từng tưởng tượng.
End.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store