ZingTruyen.Store

Ong Xa Than Bi

Chương 35: Hạnh Phúc

Mùi sữa tắm thơm ngát vây quanh cô, trên người ấm áp là kết quả Anh ôm cô từ phía sau.

Cô nhắm mắt lại hít sâu chính là cảm giác này, cảm giác được anh ôm lấy cảm giác lưu luyến quên về trong mộng ngoài mộng…

“Bảo bối, đang làm gì ngon vậy?” Võ Minh Lâm cắn vành tai cô muốn ôm lấy cô.

Cô mở mắt ra quay đầu nhìn thấy Võ Minh Lâm gần như chỉ quấn khăn tắm bên hông:

“Mau tới làm sủi cảo không gói không có ăn!”

“Tết trung thu không làm bánh trung thu ăn, ăn sủi cảo cái gì!” Võ Minh Lâm ngồi xuống ghế dài bên cạnh cô.

“Em thích!” Thoại Mỹ đã hòa  bột mì, nhân thịt cũng băm xong “Sủi cảo khiến cho em nghĩ đến mẹ, nhớ tới nhà có cảm giác đoàn viên!” Cô nghiêm túc cán kỹ một miếng vỏ đưa cho anh “Anh tới gói! Có thể không?”

“Sẽ không!” Võ Minh Lâm rất bất đắc dĩ nhìn miếng da sủi cảo này

“Bà xã! bây giờ sắp rạng sáng rồi, tết trung thu đã sớm qua, chúng ta vẫn nên đi ngủ sớm một chút! Nhé?” Trong mắt của anh lóe tia lửa mong đợi.

“Ông xã, anh thật sự rất mệt sao?” Thoại Mỹ rất quan tâm nhìn anh.

“Đúng vậy!” Anh kiên định gật đầu.

“Vậy… Uống ly sữa tươi rồi ngủ cái gì cũng không làm!” Cô nghiêng đầu, rất thuần khiết nhìn anh.

Anh không nói gì, trong mắt tỏ ý cầu xin

“Một lần cũng không được?”

“Một lần của anh mất bao lâu đây?” Thoại Mỹ tiếp tục cán kỹ vỏ sủi cảo.

“Một tiếng?” Anh thử nói ngắn thời gian lại một chút.

Cô trầm mặt không nói lời nào.

“Vậy… Bốn mươi phút?” Rất không tình nguyện mà rút ngắn.

Thoại Mỹ vẫn không nói lời nào.

“Nửa tiếng đi? Nếu không ông xã em quá vô dụng!” Đã là cực hạn…

“Anh yêu! Nửa giờ đã đủ để em cho dạ dày của anh ăn no, chỉ vì anh mạnh khỏe, em thà nguyện ý tiêu thời gian vào sủi cảo…” Thoại Mỹ nhặt một miếng vỏ sủi cảo lên“Đến đây học với em.”

Thoại Mỹ bày một khay mứt táo lớn gói mứt táo vào trong sủi cảo, hơn nữa lặng lẽ làm một dấu hiệu nói với Võ Minh Lâm :

“Khi còn bé lúc mẹ em làm sủi cảo trong sủi cảo có một viên bọc mứt táo còn nói nếu như người nào ăn sủi cảo có mứt táo bên trong, năm sau sẽ hạnh phúc giống như mật chỉ có điều hàng năm em đều ăn được sủi cảo có mứt táo.”

“Đó là mẹ thương em, chắc chắn làm dấu hiệu trong sủi cảo!” Võ Minh Lâm học dáng vẻ của cô gói cũng có dáng có vẻ rất vui vẻ đưa cho Thoại Mỹ như hiến vật quý “Như thế nào? Giống không?”

“Không tệ! Rất có thiên phú! Đại tổng giám đốc Võ quả nhiên làm gì cũng xuất sắc!”  Thoại Mỹ rất tán thưởng.

“Vậy anh tới gói, em chuyên tâm cán bột mì đi, nhanh nhanh! Gói bao nhiêu? Hai mươi cái đủ chưa?” Anh vừa gói vừa hỏi.

“Anh là con lợn tham ăn, có thể ăn bao nhiêu gói bấy nhiêu!” Thoại Mỹ chú ý tới thân thể trần truồng của anh rửa tay đi lên gác lấy một chiếc áo ngủ khoác thêm cho anh.

Anh ngây ngốc nhìn cô đột nhiên nói “Dáng vẻ này của em giống mẹ anh.”

“Vậy sau này anh gọi em là mẹ!” Thoại Mỹ nói giỡn.

“Nhóc heo! Nói càn!” Tuy trách mắng, nhưng trong mắt lại tràn đầy cưng chiều.

Cho tới bây giờ Thoại Mỹ vẫn chưa từng nghe anh nói chuyện cụ thể về mẹ anh, chỉ biết khi Anh còn rất nhỏ bà đã bệnh mà chết, vì vậy hỏi cẩn thận từng ly từng tí:

“Minh Lâm! khi anh còn bé mẹ anh nhất định rất thương anh hả?”

Anh hơi trầm ngâm :

“Cuộc đời anh không biết là may mắn hay không may mắn anh là con riêng, ông cụ nhà họ Võ cũng chính là cha anh đã qua đời chỉ cần con trai không cần mẹ khi anh được năm tuổi đã đoạt anh từ trong tay mẹ, sự xuất hiện của anh khiến người nhà họ Võ không thích, mẹ cả cũng chính là mẹ Võ Minh Long coi anh như cái đinh trong mắt, lúc nào cũng đề phòng anh nuốt tài sản nhà họ Võ cũng dùng cách này giáo dục Võ Minh Long cuối cùng Võ Minh Long lạnh nhạt thờ ơ với anh chỉ có má Tằng rất tốt với anh.”

Cô không ngờ tuổi thơ Anh như vậy khó trách anh học đến cấp ba thì phải chạy sang Nhật Bản học không nhịn được đưa tay đặt lên tay anh đang dính đầy bột:

"Võ Minh Lâm"

Anh chỉ cười cười:

Không sao anh còn chưa đến nỗi cần một cô nhóc an ủi!”

“Cái gì! Em là bà xã của anh không phải cô nhóc! Em muốn chia sẻ tất cả với anh!” Thoại Mỹ không vui chu miệng lên.

“Còn không phải cô nhóc! Động một chút là chu mỏ!” Võ Minh Lâm quét qua môi cô toàn bộ bột mì trên tay dính ngoài miệng Thoại Mỹ.

“Vậy sau đó thì sao?” Cô hồn nhiên không biết trên môi mình trắng xóa một mảnh.

“Sau đó…” Trong mắt Anh hơi xám xịt :

“Thật ra cho tới bây giờ anh vẫn chưa từng nghĩ nhà họ Võ có điểm tốt nào anh chỉ muốn trở lại bên cạnh mẹ, anh khóc xin cha muốn cha đưa anh về nhưng nói gì cha cũng không đồng ý. Sau đó, có một lần người cả nhà đi du hồ, anh vốn không muốn đi nhưng cha bắt anh phải đi, kết quả ở bên hồ mẹ cả vô ý rơi vào trong hồ, lúc ấy anh ở bên cạnh nhìn thấy, anh mới sáu tuổi nhảy xuống nước làm thế nào cũng không có cách cứu bà, chờ cha và Võ Minh Long chạy đến, mẹ cả đã chìm vào trong nước rồi, anh cũng thoi thóp từ đó Minh Long hận anh nói anh đẩy mẹ cả vào trong hồ chết chìm, cũng may cha không cho là như thế nhưng ý hận của Anh ấy với anh không cách nào xóa bỏ.

“A?” Thoại Mỹ nhẹ giọng thét chói tai
nhà họ Võ này người chết cũng quá nhiều!

“Về sau nữa, mẹ anh bị bệnh- bệnh rất nghiêm trọng bác sỹ nói loại bệnh này không có thuốc chữa, cuối cùng cha anh còn chút lương tri nhận mẹ vào nhà lớn họ Võ mời bác sỹ giỏi nhất trị bệnh cho bà. Võ Minh Long càng thêm hận hai mẹ con anh, còn nói mẹ anh là hồ ly tinh hại chết mẹ anh ấy. Anh rất tức giận thường vì chuyện này mà đánh nhau với anh ấy, anh có thể tha thứ người nhà họ Võ miệt thị anh nhưng không thể tha thứ cho việc bọn họ ức hiếp mẹ.”

Nói đến đây Anh khẽ dừng lại, điều chỉnh tâm tình rồi nói tiếp:

“Nhưng cho dù thế nào mẹ anh vẫn đi, trong một đêm gió rét mưa lạnh cầm tay anh giao cho má Tằng muốn má Tằng chăm sóc anh thật tốt. Đáng tiếc chính là mẹ anh lại không hề oán hận cha chỉ mong cha dưỡng dục anh thành người, nhưng anh thương mẹ mặc dù cuối cùng bà vẫn tiến vào nhà lớn họ Võ nhưng vẫn không được danh phận phu nhân nhà họ Võ cứ danh bất chính ngôn bất thuận như vậy mà thẳng bước đi, ngay cả tư cách vào từ đường nhà họ Võ cũng không có.”

Cô phát hiện thật ra Võ Minh Lâm đáng thương hơn cô nhiều, ít nhất thời thơ ấu của cô không có thù hận mặc dù nghèo khó nhưng có mẹ quan tâm có Doãn Tử Nhiên và A Kiều chăm sóc, khắp nơi đều dịu dàng.

“Anh à! xin lỗi em không nên hỏi những chuyện này.” Cô hơi áy náy không nên đi vạch vết sẹo của anh ra.

Võ Minh Lâm chỉ cười một tiếng:

“Những chuyện này đã là quá kh anh không để trong lòng rồi em còn đau lòng gì? Không phải em muốn chia sẻ tất cả với anh sao? Cho nên anh mới nói cho em biết.”

“Anh à… về sau có em với anh…” Hốc mắt Cô dần ửng đỏ, chỉ vì đau lòng người đàn ông thiếu hụt tình thương này.

Võ Minh Lâm lộ vẻ xúc động, hai mắt như nước, nhìn cô đăm đăm:

“Anh biết rõ, bé ngốc!”

“Em muốn bảo vệ anh không bao giờ để cho anh chịu uất ức nữa!” Thoại Mỹ nói với anh cũng là thề với bản thân.

Võ Minh Lâm bị dáng vẻ nghiêm túc của cô chọc cười:

“Em thật khờ! Phải là anh bảo vệ em không để cho em chịu uất ức! Nhanh lên một chút! Tới phòng bếp đun nước, chuẩn bị nấu sủi cảo!”

Cô gượng cười, bưng sủi cảo gói xong vào phòng bếp, Anh nhìn theo bóng lưng của cô, trong mắt dần hiện lên một tầng u buồn…

Hơn mười phút sau, Cô bưng sủi cảo và nước tương ra đưa một chén lớn cho Võ Minh Lâm

“Phải ăn được viên gói mứt táo! Người nào ăn được người đó sẽ có ngọt ngọt ngào ngào hạnh phúc!”

“Được!” Võ Minh Lâm nhìn cô cười cười.

Cô ngồi xuống, tự ăn trước, nhưng vội phun ra:

“Này! chuyện gì xảy ra? Cái này… Rõ ràng…”

Anh cười ha ha “Cảm thấy kỳ quái hả? Làm dấu hiệu rõ ràng muốn cho anh ăn đúng không?”

“Đúng vậy…” Cô nhìn anh chằm chằm “Anh làm trò quỷ gì?”

Anh dùng đũa gắp một viên lên

“Em làm ký hiệu ở đây? Ngốc thật, nghe chuyện xưa đến mê mẩn rồi, không phát hiện khay mứt táo ít đi nhiều sao?”

Lúc này Thoại Mỹ mới chú ý tới khay mứt táo đầy tràn đã vơi phân nửa, cô nhìn anh chằm chằm

“Thì ra anh bỏ mứt táo vào trong từng viên sủi cảo?”

“Như vậy không tốt sao? Hai chúng ta đều ngọt ngọt ngào ngào mỗi ngày đấy!” Anh cười đút sủi cảo vào trong miệng cô

“Bà xã, có được không?”

Cô hé miệng cười…

Ăn xong sủi cảo Võ Minh Lâm không kịp chờ ôm lấy Thoại Mỹ đi lên tầng trên.

Thoại Mỹ thẹn thùng nằm trong ngực anh

“Đợi chút, em còn chưa tắm…”

“Anh tuyệt đối không để ý, anh không đợi được!” Anh tung một cước đá văng cửa phòng đặt Cô trên giường lớn xoay người đóng cửa cởi bỏ áo ngủ một loạt động tác được làm liền mạch.

“Quá muộn rồi! Không phải anh mệt sao? Đi ngủ sớm một chút thôi…” Thoại Mỹ lấy tay ngăn giữa thân thể dính nhau của họ, nhưng những lời còn sót lại chưa kịp nói ra miệng đã bị Võ Minh Lâm nhiệt tình chặn lại.

Hơi thở quen thuộc bao phủ tất cả cô dần buông lỏng, cánh tay từ trước ngực vòng qua cổ anh ôm lấy anh đáp lại anh…

Đều vô cùng quen thuộc thân thể của nhau nhanh chóng không khí trong phòng ngủ đã bốc cháy…

Tiểu biệt thắng tân hôn một đêm khởi sắc trong tiếng thở dốc và tiếng rên nhẹ rực rỡ đến tận cùng…

Trong giây phúc kiệt sức kia Anh ôm cô vào lòng hôn lên trán cô nói nhỏ

Thoại Mỹ! chúng ta ly hôn đi.”

“Cái gì? Anh nói cái gì?” Cô hoảng hốt. Người đàn ông hư này vừa lừa gạt cô lên giường, lại muốn bỏ rơi cô sao?

Anh cười nhẹ:

“Ý của anh là bây giờ em vẫn là bà xã của Võ Minh Long đúng không? Em ly hôn với Võ Minh Long trước sau đó anh thuận lợi vui vẻ cưới em vào cửa.”

Lúc này Thoại Mỹ mới thả lỏng  chân mày cười khẽ:

“Ly hôn rồi gả cho anh, đương nhiên được chỉ có điều cũng không cần gióng trống khua chiêng dù sao bên ngoài cũng biết em là bà xã của anh ai cũng không biết anh giở trò quỷ trong đó.”

“Em không cảm thấy uất ức sao? Kết hôn là chuyện lớn cả đời mỗi cô gái đều coi trọng em cứ đơn giản như vậy mà gả cho anh không tiếc nuối?” Anh vuốt tóc cô hỏi.

Cô ôm lấy hông anh hạnh phúc nhắm mắt lại.

“Em gả cho anh cũng không cần nghi thức cưới gả, chỉ cần anh thương em yêu em cả đời là đủ rồi!”

Võ Minh Lâm thắt chặt tay hôn tóc cô

“Thoại Mỹ! anh nhất định không phụ em mấy ngày nữa anh sẽ làm xong thủ tục!”

“Nhưng mà nói không tiếc nuối là giả…” Thoại Mỹ buồn buồn vùi vào trong ngực anh : “Em còn muốn hai món đồ không biết có quá phận không?”

“Cái gì? Em nói đi! Cho dù em muốn cái gì anh cũng cho em!” Ngón tay ấm áp của Võ Minh Lâm vuốt vẻ cái cổ sáng bóng của cô.

“Em… Chỉ muốn một chiếc nhẫn cưới không cần rất lớn chỉ cần ý tứ là được rồi nhưng chứng minh… Em là bà xã của anh.”

Thoại Mỹ lo lắng ngẩng đầu:

“Có phải em rất hư vinh không?”

“Không! Em mới hai mươi tuổi là tuổi mộng mơ, do anh không chú ý đến. Ngày mai chúng ta đi mua nhẫn luôn, hoặc trực tiếp đặt hàng?” Anh trưng cầu ý kiến của cô.

“Đến thẳng mua đi! Đặt hàng còn phải đợi chừng mấy ngày!” Co sốt ruột khó nén muốn đeo nhẫn cưới lên.

Hình như Anh nhìn thấu khẩn trương của cô cười khẽ một tiếng.

“Vậy còn muốn một thứ khác là cái gì?”

“Em muốn chụp hình cưới! Chờ chúng ta già rồi còn nhớ rõ hình dáng khi còn trẻ!” Thoại Mỹ hơi lo lắng Võ Minh Lâm không có thói quen chụp hình…

Ai ngờ Anh lại nói:

“Chỉ là chuyện nhỏ ngần ấy? Được cùng nhau đi! Ngày mai mua nhẫn rồi chụp hình cưới!”

“Đâu có dễ dàng như vậy, chụp hình cưới phải hẹn trước!” Cô bĩu môi.

Anh vỗ vỗ mặt cô

“Anh đi chụp hình còn phải hẹn trước? Ngủ nhanh lên một chút nếu không ngày mai hai mắt gấu mèo chụp hình không đẹp!”

Thoại Mỹ cười chui vào ngực anh

“Đều tại anh! Quá kiêu ngạo!”

Trăng rằm mười lăm mười sáu tròn lúc này đã rạng sáng mười sáu, vầng trăng sáng ngoài cửa sổ lặng lẽ chiếu vào lặng lẽ chiếu lên cặp đôi đang ôm nhau ngủ…

Võ Minh Long ngủ một giấc rất ngon khi Thoại Mỹ tỉnh lại mình vẫn nằm trên người anh, hai chân quấn lấy hông anh mà anh ôm cô đầu vùi trên cổ cô hô hấp đều đều, ngủ say giống như con nít.

Thoại Mỹ liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã bảy giờ, tối hôm qua định hôm nay đi mua nhẫn và chụp hình cưới, nhưng dáng vẻ này của Anh cô không đành lòng đánh thức anh.

Nhẹ nhàng dời tay của anh trên eo ra nhẹ nhàng xuống giường Cô nhìn tư thế ngủ của anh chằm chằm, lần đầu phát hiện lông mi của anh rất cong rất dài, nếu đứa bé của bọn họ là con gái giống như anh chắc rất đẹp! Chỉ có điều sắc mặt của anh hơi tái nhợt nhất định là ăn uống không ổn định lâu dài, dinh dưỡng không đầy đủ…

Cô khẽ đau trong lòng rất muốn đưa tay vuốt vẻ khuôn mặt tái nhợt của anh, nhưng sợ đánh thức anh cuối cùng thu tay lại nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.

Trong bếp, người làm đã bắt đầu vội vàng làm bữa sáng, Thoại Mỹ gạt bọn họ ra, tự mình đeo tạp dề, tỉ mỉ chuẩn bị bữa sáng dinh dưỡng, vừa làm vừa nghĩ lần sau phải học hỏi hai bác sỹ gia đình nhà họ Võ cách phối hợp đồ ăn dinh dưỡng mới được…

Chuẩn bị xong bữa ăn sáng, Anh còn chưa dậy, Cô đi một mình ra bờ biển thật thích sáng sớm như vậy, cảm giác chuẩn bị bữa sáng cho người nhà rất tuyệt.

Bờ biển lúc này, thủy triều đã lui, lưu lại rất nhiều vỏ ốc, ánh mặt trời buổi sáng chiếu lên bờ cát, mỗi một vỏ ốc lóe ánh sáng nhàn nhạt.

Thoại Mỹ đi chân trần trên bờ cát nhặt vỏ ốc, đúng lúc gặp một cô bé cũng đang nhặt vỏ ốc ở đây nhìn thấy Cô đi tới, cô gái nhỏ chạy tới đưa cho cô một vỏ ốc màu tím còn có đường vân màu trắng.

“Chị! vỏ ốc tím có thể mang đến hạnh phúc! Có muốn không?” Nằm lặng yên trong lòng bàn tay bé gái là món đồ hạnh phúc trong truyền thuyết.

Cô rất thích truyền thuyết đẹp đẽ như vậy, thích màu tím sáng long lanh cầm vỏ ốc màu tím nho nhỏ trong tay bé gái lên, cúi người xuống nói

“Vỏ ốc xinh đẹp như vậy, sao em không cần? Cho em hạnh phúc mà!”

Cô gái nhỏ cúi đầu _“Hạnh phúc của em chính là trong sinh nhật mẹ mua cho mẹ một bó hoa xinh đẹp nhất, nhưng mà, em không có tiền…”

Thoại Mỹ hiểu ra - “Em muốn bán hạnh phúc này cho chị thật sao?”

Cô gái nhỏ cúi đầu

“Xin lỗi, vốn nên đưa cho chị nhưng mà em thật sự vô cùng cần số tiền kia…”

Thoại Mỹ nắm vỏ ốc trong tay lộ ra khuôn mặt tươi cười rạng rỡ

“Không sao! Hạnh phúc là vô giá, em muốn bao nhiêu đây?”

“Hai mươi đồng có được không?” Cô gái nhát gan hỏi.

Hai mươi? Thoại Mỹ hơi sững sờ cô cho rằng bé gái này cần hai trăm…

“Hoa bao nhiêu tiền?” Cô hỏi.

“Em đi hỏi rồi, bó hoa xinh đẹp nhất phải năm trăm…” Cô gái nhỏ giọng nói.

“Vậy sao em đủ?” Thoại Mỹ tò mò hỏi.

“Sinh nhật mẹ em còn lâu mà! Mỗi ngày em đều đến nhặt vỏ ốc, cứ vài ngày sẽ nhặt được một vỏ ốc màu tím, sau đó chỉ bán cho những chị xinh đẹp tốt bụng y như chị, nhặt đủ hai mươi lăm vỏ ốc là đủ rồi!” Cô gái nhỏ khờ dại ngẩng khuôn mặt tươi cười lên.

Cô ngẩn ngơ, bị khuôn mặt tươi cười của cô gái nhỏ ngây thơ cảm động cô dắt tay bé gái

“Đi theo chị!”

Buổi sáng ra ngoài nhặt vỏ ốc cô không mang theo tiền, nên cầm tay cô bé trở về lúc này Võ Minh Lâm đã rời giường đang định ra ngoài tìm cô thấy cô dắt theo một cô bé rất kinh ngạc.

“Võ Minh Lâm! Mau cho em một ngàn đồng!” Cô thấy Anh mở cổng ra vội vàng gọi.

Anh không biết cô muốn tiền làm gì lấy một ngàn đồng từ trong ví ra đưa cho cô, cô cầm lấy đưa cho cô gái nhỏ

“Cầm đi đi! đủ mua hoa rồi đừng mới sáng sớm đã ngoài nhặt vỏ ốc, có thời gian thì đọc sách nhiều!”

“Nhưng mà em chỉ muốn hai mươi đồng! Quá nhiều!” Cô gái nhỏ kinh hoàng rút tay về.

Thoại Mỹ kéo tay nhỏ bé của cô gái từ sau lưng ra bỏ tiền vào lòng bàn tay bé

“Chị đã nói hạnh phúc là vô giá! Hiếu thuận mẹ là được!” Thoại Mỹ nhớ tới mẹ của mình bây giờ cô muốn hiếu thuận đã không thể rồi.

Cô gái nhỏ cảm kích vái cô một cái lúc chạy đi cười xảo quyệt một tiếng

“Chúc chị và chú vĩnh viễn hạnh phúc!”

Thoại Mỹ cười cong môi vẫy tay với cô bé.

“Em đang chơi gì vậy?” Võ Minh Lâm đưa tay ôm eo cô hỏi.

“Em?” Cô cũng học nụ cười xảo quyệt của cô bé “Hôm nay em mua được vật quý giá nhất thế giới – hạnh phúc!”

Võ Minh Lâm nhướng mày không rõ ý gì

“Em đừng bị lừa bây giờ trẻ con lừa tiền rất nhiều!”

“Chỉ có anh trái tim u ám mới không nhìn thấy thế giới tốt đẹp! Thương nhân! Hơi tiền!” Thoại Mỹ khinh bỉ dùng đầu ngón tay chọc ngực anh.

Anh khẽ mỉm cười

“Lừa tiền cũng không sao cả anh chỉ sợ em bị lừa đi thôi! Bé ngốc giống như em vậy ai lừa cũng sẽ đi theo!”

“Vậy ý của anh là em bị anh lừa tới sao?” Cằm Thoại Mỹ khẽ nhếch lên.

Anh thuận thể mổ lên môi cô

“Cũng không phải!”

Thoại Mỹ né tránh anh chui vào trong nhà bận rộn hồi lâu mới ra ngoài.

Anh ngồi bên bàn ăn đợi cô

“Trứng chiên phải xinh đẹp như vậy sao bản thân không đến ăn? Em ở đó rỗi hơi gì?” Anh chỉ vào hai miếng trứng chiên cố tình tạo hình trên bàn cơm.

Thoại Mỹ chạy đến trước ngực anh treo vỏ ốc tím trước ngực anh hơn nữa vội vàng đè lại

“Không cho phép bỏ ra!”

Võ Minh Lâm rất khó xử

“Anh là một người đàn ông…”

Thoại Mỹ cởi nút áo sơ mi đầu tiên của anh ra nhét vỏ ốc vào trong áo sơ mi

“Càng muốn anh mang! Đây chính là do em tự mình đục lỗ tự mình xỏ dây anh xem đầu ngón tay cũng bị đâm, anh mà không mang em với anh không xong!”

Thì ra cô chui vào nhà lâu như vậy chính là bận làm cái này! Anh cầm đầu ngón tay cô lên hôn

“Bà xã làm cái gì anh cũng mang được chưa? Mau ăn bữa sáng đi, hôm nay chúng ta có nhiều việc phải làm!”

Lúc này Cô mới ngồi bên cạnh anh đút miếng trứng chiên hình trái tim vào trong miệng anh…




Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store