Cổ Long nhân sinh luận!
Một người nhập vào chốn giang hồ rồi, cũng giống như đang cưỡi lưng cọp, muốn xuống cũng khó lắm.
Bùn đất cũng có chỗ khả ái của bùn đất… nó yên lặng chịu đựng mình tàn đạp, còn lấy cái ẩm ướt mềm mại của nó lại bảo vệ cho chân mình. Trên đời này không có bùn đất, hạt mầm làm sao nảy sinh ra? Cây cối làm sao mọc rễ? Chúng không oán, không hận, bởi vì chúng rất hiểu cái giá trị và quý giá của mình.
Trên đời này có những người không phải cũng như bùn đất vậy sao? Bọn họ chịu đựng hết những sự vũ nhục và khinh bỉ của người khác, nhưng bọn họ không hề oán than, không hề chống đối…
Đời người vốn có những thứ không ai có thể làm gì được hơn. Sáu chữ “không thể làm gì được hơn” xem ra rất bình thường, kỳ thực là cái bi ai lớn nhất, thống khổ nhất của đời người.
Dù cho mình có muốn thân hóa ra thành tro, vĩnh viễn xuống địa ngục, cũng không đổi được cái mà mình đã mất đi… không chừng mình vốn chưa hề đã từng có được.
Đời người có những chuyện, mình chỉ cần gặp phải, vĩnh viễn sẽ không bao giờ còn chạy trốn khỏi.
Người ta sống, là phải cần lý tưởng, có mục đích, là phải bất cố nhất thiết phấn đấu hoài. Còn kết quả có thành công hay không, sung sướng hay không, họ không muốn để vào lòng.
Có những người không chừng cho rằng những người đó ngu xuẩn, nhưng trên đời này nếu không có những hạng người đó, thế giới này đã không biết biến thành ra cái thứ gì rồi.
Ly biệt giữa anh hùng, nhiều khi còn đứt ruột hơn cả sự chia ly của nhi nữ thường tình, bởi vì bọn họ dù có cả một trời ly biệt trong lòng, nhưng chẳng ai muốn nói ra ngoài miệng.
Đời người vốn không có chuyện gì là tuyệt đối, chỉ xem mình suy nghĩ ra sao thế thôi.
Cái lúc tối nhất trong ngày, cũng chính là lúc gần sáng nhất. Đời người cũng thế, chỉ cần mình ráng qua được cái đoạn gian khổ hắc ám đó, sinh mệnh của mình sẽ lập tức tràn đầy ánh sáng và hy vọng.
Tia sáng mặt trời cuối cùng, lúc nào cũng huy hoàng mỹ lệ nhất… có lúc sinh mệnh cũng như vậy.
Không chọn được cách nào khác! Không làm cách gì được hơn! Hoàn cảnh bi thảm nhất của đời người không phải là sinh ly, không phải là thất vọng, không phải là thất bại. Hoàn cảnh bi thảm nhất của đời người, là đến cái lúc không thể làm gì được, không chọn được cách nào khác.
Đời người trên thế gian, chuyện bất hạnh tuy không ít, nhưng lúc vận khí lại, dù có đóng cửa lại cũng ngăn không nổi nó.
Trong thế giới này, trong cuộc đời người, không còn chuyện gì “không khoái lạc” bằng suy nghĩ, từ xưa đến nay, từ nay về sau, từ chết tới sống, đều không. Bởi vì chuyện mình suy nghĩ, thông thường đều là những chuyện mình làm không được.Đêm ngày cứ nghĩ, nghĩ đến thiếu điều muốn chết muốn sống, nghĩ đến chết xong sống lại, nghĩ muốn bò lăn bò càng, nghĩ muốn thành si luôn, nhưng mình có nghĩ được ra không? Ha ha.
Mệnh vận con người, có lúc quả thật là kỳ diệu, nhưng cái ý trong câu “Hữu ý tài hoa hoa bất phát, vô tâm tháp liễu liễu thành âm” (Có ý vun bón hoa, hoa không chịu nở, vô ý cắm nhành liễu, liễu mọc ra um tùm), chỉ sợ chỉ có người quá tuổi trung niên mới lãnh hội được thôi, ở cái tuổi “Vi phú tân từ cưỡng thuyết sầu” (Làm câu thơ mới, ráng nói sầu cho được), nhất định là không hiểu nổi.
Có những người dù còn chưa chết, cũng như đã chết rồi. Có những người chết rồi, mà vĩnh viễn vẫn còn sống, sống trong lòng người.
Dù là người biết nói dối nhất đời, con mắt cũng không biết nói dối.
Không đến lúc tất yếu, y không bao giờ nói dối… Vì vậy y nói dối mới đặc biệt có hiệu quả.
Nói dối nguyên do đầu tiên nhất chỉ bất quá là bảo vệ chính mình, một người phải nói dối không biết bao nhiêu lần rồi, mới hiểu được làm cách nào dùng lời nói dối để gạt người khác.
Mục đích của nói dối, nếu không phải là muốn nịnh nọt người khác, thì cũng là muốn bảo vệ mình.
… Nếu mình đã không coi một người ra gì cả, thì sẽ không có lý do gì để nói dối, vậy thì hà tất phải nói dối.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store