ZingTruyen.Store

NEW

EP 43

capricorn0p1

Thee dễ dàng ôm chặt lấy chàng nhiếp ảnh trẻ vào lòng, môi họ vẫn quấn chặt trong nụ hôn nồng cháy. Anh hôn cậu hết lần này đến lần khác, sâu lắng và cuồng nhiệt, cắn nhẹ, mơn trớn, như muốn khiến Peach chẳng thể nghĩ đến điều gì khác ngoài ngọn lửa rực rỡ mà anh truyền vào từng cái chạm. Lưỡi họ quấn quýt, không chịu tách rời, nụ hôn của Thee ngày càng trở nên gấp gáp, thậm chí mang chút chiếm hữu, kéo Peach chìm sâu hơn vào cơn lốc cảm xúc.

Chưa kịp hoàn toàn ý thức chuyện gì đang xảy ra, Peach đã thấy mình được đặt xuống chiếc giường rộng lớn. Thân hình cao lớn và rắn rỏi của Thee bao trùm lấy cậu, chống đỡ bằng đôi tay vững chãi, nhưng môi họ vẫn không hề rời nhau. Trí óc Peach quay cuồng, đã hiểu rõ chuyện này sẽ đi đến đâu. Cậu không hẳn ngây thơ, song cảm giác pha trộn giữa e dè và háo hức khiến ngực cậu nóng bừng. Máu nóng dồn lên mặt, đôi má đỏ ửng khi nằm dưới thân hình cao lớn của Thee.

Chỉ nhìn vào sự chênh lệch rõ rệt về vóc dáng, Peach cũng chẳng cần ai phải giải thích ai mới là người dẫn dắt.

Thee hôn dọc xuống cổ cậu, để lại những vệt đỏ nhàn nhạt. Những ngón tay anh khẽ lướt dọc hông Peach, chọc ghẹo qua lớp vải mỏng trước khi lách vào bên trong. Lòng bàn tay nóng ấm khám phá làn da rắn chắc, vẽ những đường nét mơ hồ trên các thớ cơ co lại theo từng cái chạm. Khi bàn tay lướt lên, chạm nhẹ bụng cậu, cả người Peach khẽ run, cảm giác tê dại lan ra toàn thân.

Khi đầu ngón tay Thee khẽ lướt qua nơi nhạy cảm nơi ngực Peach, cậu bật ra một tiếng thở gấp, lưng hơi cong lên khỏi mặt giường. Nắm bắt khoảnh khắc ấy, Thee kéo cậu lại gần, chỉ một động tác dứt khoát đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi. Giờ đây, Peach nằm trần trước mắt anh, làn da trắng ngần không chút tì vết như phát sáng trong ánh đèn mờ nhạt bởi thói quen sống trong nhà. Ngực cậu phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, khiến Thee khẽ mỉm cười đầy thỏa mãn.

Anh cúi xuống, đặt những nụ hôn mềm mại lên làn da mịn, chậm rãi trượt xuống, rồi bao trọn đỉnhπgự¢ hồng hào trong làn môi nóng ấm. Thee không hề ngần ngại, luân phiên mútkhẽ, cắn nhẹ, trêu đùa. Tiếng rêπ khe khẽ của Peach như bản nhạc êm ái, càng khiến anh say mê, không bỏ qua bất kỳ nơi nào.

Cuối cùng, Thee ngẩng lên, ngắm nhìn Peach nằm trước mắt. Thân thể mềm mại, lồngπgự¢ phập phồng dữ dội. Ánh mắt Peach chạm vào anh, tròn xoe và sáng lấp lánh, vừa e lệ vừa phảng phất bóng tối khác lạ bị ngọn lửa dụ¢√ọng khơi lên. Đôi môi hơi sưng đỏ vì những nụ hôn đang hé mở để hít thở gấp gáp.

Vị mafia nuốt khan, bàn tay trượt dọc theo đôi chân thon dài săn chắc ẩn dưới lớp quần jeans bó. Môi anh lướt đến tai Peach, cắn nhẹ, khơi lên một tiếng rêπ ngọt ngào.

"Peach... anh có thể chứ? Em khiến anh không thể cưỡng lại. Anh không kìm được nữa rồi."

Peach khẽ cắn môi, dư vị rượu vang đỏ từ nụ hôn của Thee vẫn vương vấn, mê hoặc lòng cậu. Ngọn lửa nóng bỏng bùng lên từ tận sâu bên trong, khiến thân thể cậu runrẩy. Thế nhưng, sự dịu ngọt dâng đầy trong tim còn mãnh liệt hơn cả ngọn lửa khát khao đang cuộn chảy trong huyết quản.

Vòng tay qua cổ Thee, Peach chủ động hôn lên môi anh. Chỉ một hành động đó thôi cũng đủ để mở ra một điều gì đó nguyên sơ. Nụ hôn của Thee trở nên cuồng nhiệt, chuyển từ thụ động sang hung hăng chỉ trong chớp mắt. Khi môi họ quấn lấy nhau, đôi tay anh khéo léo cởi cúc quần của Peach. Chỉ trong chốc lát, mọi rào cản giữa họ đã bị phá bỏ.

Thee hơi ngả người ra sau, mắt anh lướt qua thân hình nhợt nhạt của Peach đang nằm dài trên giường. Như thể anh muốn ghi nhớ từng chi tiết, từng đường cong. Cùng lúc đó, anh cởibỏ quần áo, để lộ vóc dáng thon gọn, cơ bắp và... một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó to lớn hơn, săn chắc hơn, và không thể nào phớt lờ.

Ít nhất thì gen ngoại lai của bố cho anh cũng đã gây được ấn tượng.

Ánh mắt của Peach vô tình nhìn xuống và cậu lo lắng nuốt nước bọt.

Dù đã quyết tâm và dốc hết tâm huyết, nhưng việc đối mặt với thực tế vẫn khiến cậu rối bời. Chuẩn bị cho một điều gì đó không có nghĩa là đã sẵn sàng.

Thee lại cúi xuống hôn cậu, sâu và dứt khoát, khiến Peach quên đi nỗi sợ hãi. Môi anh lướt xuống, để lại những dấu vết chiếm hữu trên làn da mềm mại. Cơ thể nhỏ nhắn của Peach căng cứng dưới sự quan tâm ấy, nhất là khi lưỡi Thee lướt quanh rốn cậu, khiến cậu rêπrỉ khe khẽ, không tự chủ và cong hông. Phản ứng đó gần như khiến anh đạt đến giới hạn.

Chỉ cần tiếng rêπrỉ khàn khàn của Peach và những chuyển động tinh tế của cơ thể cậu cũng đủ để thử thách sự kiềm chế của Thee đến giới hạn. Anh tiến dần xuống dưới, môi anh chạm vào nguồn kích thích của Peach, vốn đã cứng ngắc - đang thổn thức vì khao khát. So sánh với điều đó, dòng máu lai của Thee mang lại cho anh một lợi thế đáng kể về kích thước, và anh không khỏi mỉm cười. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên đầu "cậu nhỏ" Peach trước khi từ từ đưa nó vào miệng.

Anh chưa từng làm thế này với bất kỳ ai trước đây, nhưng khi nói đến Peach, anh không hề cảm thấy chút do dự hay khó chịu nào.

"Kian!" Peach kêu lên kinh ngạc, giọng run rẩy khi một luồng hơi ấm tràn qua, khiến nhiệt độ giữa hai chân cậu càng nóng bừng. Cơ thể nhỏ bé của cậu vặn vẹo và căng cứng, môi mím chặt để kìm nén tiếng nói. Hai tay cậu tìm thấy bờ vai rộng của Kian, không biết nên đẩy ra hay kéo anh lại gần hơn.

Thee tăng tốc độ vuốt√e, những động tác của anh vừa thận trọng vừa trêu chọc. Cùng lúc đó, anh với lấy lọ dầu bôi trơn trên tủ đầu giường và thoa đều lên ngón tay. Lợi dụng lúc Peach đang mê man, ngập tràn khoái¢ảm từ phía trước, Thee nhẹ nhàng luồn ngón tay đã được bôi trơn vào phía sau ¢ăng¢ứng, chưa được chạm đến.

"A... Kian, đau quá." Peach giật mình, theo bản năng cố gắng thoát khỏi sự xâm nhập lạ lẫm. Nhưng khi hông cậu nhấc lên để rút ra, nó chỉ khiến cậu trượt sâu hơn vào miệng Thee. Sự tương phản rõ rệt giữa cảm giác khoái cảm dâng trào từ phía trước và sự khó chịu từ phía sau - khiến cậu bị mắc kẹt, giằng xé giữa việc rút lui và đầu hàng. Mọi nỗ lực cử động của cậu đều bị Kian nắm chặt và những ngón tay dai dẳng của anh xoay tròn, ấn mạnh, dụ dỗ cơ thể cậu khuất phục.

Cậu cảm thấy như mình bị nhốt ở một chỗ: mọi chuyển động chỉ làm tăng thêm độ nhạy cảm của cậu.

"Anh ở đây. Thư giãn đi Peach. Chỉ cần hít thở thôi," Thee thì thầm dịu dàng, dừng lại để buông "Peach" ra khỏi miệng anh. Môi anh lướt nhẹ trên đùi mềm mại của cậu, gặm nhấm và liếmlàn da ửng hồng để thổi bùng ngọn lửa đang âm ỉ trong lòng Peach. Anh nhích lên, lần nữa chiếm lấy môi Peach, lưỡianh kéo căng sự căng thẳng khi đôi tay anh tiếp tục cuộc tấn công kép - thỏa mãn phía trước trong khi cẩn thận xoa dịu phía sau.

Peach tuyệt vọng nắm chặt tấm ga trải giường, buộc mình phải thư giãn mặc dù cảm giác lạ lẫm. Cậu có thể cảm thấy Thee trượt ngón tay thứ hai vào. Cậu càng lúc càng căng cứng, sự khó chịu nhường chỗ cho một áp lực choáng váng. Toàn thân cậu ngứa ran, từng dây thần kinh như bùng cháy với cảm giác bồn chồn xen lẫn một nỗi khao khát đau nhói sâu thẳm trong bụng.

Khi Thee đưa thêm ngón tay thứ ba vào, cơ thể Peach run lên vì căng¢ứng, sự căng giãn đã đẩy cậu đến giới hạn. Thee di chuyển cẩn thận, xen kẽ giữa những cúthú¢ chậm và những động tác xoắn, tạo ra những khoái cảm mềm mại.

Cậu thở hổn hển và rênrỉ. Khi những ngón tay anh chạm vào điểm nhạy cảm sâu bên trong cậu, Peach cong người khỏi giường, bụng cậu thắt lại rõ rệt khi một tiếng rênrỉ ngọt ngào, the thé thoát ra khỏi môi cậu.

Anh mỉm cười hài lòng rồi nhẹ nhàng dùng tay kia nhấc chân của người nhỏ bé kia qua vai, tạo thêm khoảng trống giữa hai người.

Anh cúi xuống đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên đường cong thanh tú của một bên mắt cá chân, những ngón tay anh vẽ những vòng tròn dịu dàng lên điểm khiến mắt cá chân kia run rẩy. Một âm thanh trầm khàn thoát ra khi đôi mắt khép hờ của Peach lấp lánh những cảm giác cậu chưa từng trải qua trước đây. Ánh mắt Thee cháy bỏng đam mê thầm lặng khi anh chiêm ngưỡng từng bộ phận trên cơ thể Peach. Chỉ cần ở gần thôi cũng đủ say đắm. Ngay cả đường cong duyên dáng của mắt cá chân Peach, nhợt nhạt và mềm mại dưới sự chạm vào của anh, cũng khiến anh nán lại lâu hơn dự định.

Lùi lại một bước để giữ thăng bằng, anh kiểm tra xem mọi thứ đã sẵn sàng chưa. Khi đã hài lòng, anh cầm lấy gói màu vàng và nhanh nhẹn xé nó bằng răng. Sau khi chắc chắn mọi thứ đã an toàn và chuẩn bị xong, anh quét một lượng gel lên các ngón tay, quyết tâm làm cho trải nghiệm này thoải mái nhất có thể. Đây là lần đầu tiên của Peach và Thee quyết tâm đảm bảo rằng nó chỉ tràn ngập sự dịu dàng. Anh muốn từng khoảnh khắc là điều Peach sẽ trân trọng. Thee nghiêng người về phía trước và ôm an ủi Peach. Nhẹ nhàng, anh hướng dẫn đôi bàn tay run rẩy đang nắm chặt tấm ga trải giường đặt lên lưng mình. Môi anh lướt qua tai Peach, đặt những nụ hôn nhẹ nhàng tan chảy thành một lời thì thầm, trầm thấp và nhuốm màu cảm xúc.

"Cho anh vào. Em là của anh, Peach," anh thì thầm.

Peach nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt xám khói yêu thích của cậu giờ đây tràn ngập khao khát và ấm áp. Sự kết nối ấy khiến anh cảm thấy một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng, một luồng nhiệt mà anh gần như không thể kiềm chế. Tuy nhiên, Thee vẫn cố gắng kiềm chế, mặc dù mồ hôi vẫn lấp lánh trên thái dương.

Anh không muốn trở thành cơn ác mộng của nhiếp ảnh gia bên dưới.

"Anh cũng là của em, Kian," Peach thì thầm đáp lại. Cậu đặt một nụ hôn dài lên cằm Thee, kết nối cả hai trong khoảnh khắc thân mật của tình yêu. "Chúng ta thuộc về nhau."

Âm thanh đáp lại của Thee trầm thấp, bản năng nguyên thủy, như thể sợi dây kiềm chế cuối cùng đã đứt. Anh chậm rãi ngả người ra sau, hai bàn tay to lớn ôm lấy hông Peach để đỡ lấy.

Với sự cẩn thận có chủ ý, anh bắt đầu hướng dẫn sự kết nối của họ, những chuyển động của anh chậm rãi và cân nhắc, đảm bảo rằng Peach cảm nhận được từng nét gần gũi giữa họ.

Peach khẽ thở hổn hển, hơi thở dồn dập khi cảm giác mới mẻ khiến mắt cậu mở to. Những ngón tay cậu theo bản năng áp vào tấm lưng rộng của Thee, bám chặt vào đó để tìm kiếm sự an ủi.

Mặc dù căng thẳng, nhưng sự kiên nhẫn và nhẹ nhàng của Thee đã dần làm dịu đi sự khó chịu.

Anh nghiến chặt hàm, các cơ trên mặt căng cứng vì kiềm chế. Anh cố gắng hết sức để trấn an Peach, xen kẽ những cái chạm nhẹ nhàng và những nụ hôn dịu dàng lên ngựccậu, hy vọng làm dịu đi sự khó chịu của cậu.

"Thư giãn đi cưng. Em ôm anh chặt quá," Thee thì thầm bên môi Peach, hôn cậu thật nhẹ nhàng để đánh lạc hướng cậu.

Thee từ từ và cẩn thận bước đi, tiến về phía trước với tốc độ vừa phải.

Anh di chuyển với sự kiên nhẫn vô điều kiện, để cơ thể Peach từ từ thích nghi. Anh đo lường từng chuyển động, lún sâu hơn với mỗi cú ấn nhẹ nhàng. Anh chưa bao giờ thể hiện sự tự chủ như vậy trước đây, nhưng với Peach, anh quyết tâm phải cẩn thận. Anh không thể chịu đựng được ý nghĩ sẽ làm cậu đau dù chỉ một chút. Bất kể điều đó thử thách quyết tâm của anh đến mức nào. Anh sẵn sàng chờ đợi.

Chẳng mấy chốc. Anh thấy mình được ôm trọn, cơ thể áp chặt vào Peach. Một âm thanh lớn thoát ra từ môi Peach, hơi thở anh nghẹn lại khi cảm nhận được hơi ấm lan tỏa khắp người. Anh theo bản năng điều chỉnh lại tư thế, nghiêng người về phía trước để đảm bảo mọi cử động đều mang lại sự thoải mái cho mình, ngay cả khi hơi thở nhẹ nhàng của Peach chuyển thành những tiếng thở dài khe khẽ, run rẩy. Cúi xuống, Thee đặt một nụ hôn khác lên môi Peach, dịu dàng nhưng vương vấn, bàn tay anh lướt qua đôi má ửng hồng của chàng trai nhỏ bé. Anh chờ đợi, cảm thấy sự căng thẳng dần dịu đi.

Khi cuối cùng Peach cũng thư giãn, Thee thì thầm nhẹ nhàng, khàn khàn vào tai câu, giọng nói tràn đầy cảm xúc không kiềm chế.

"Thư giãn đi, tình yêu của anh. Anh không thể kiềm chế được nữa."

Thee hôn Peach thật sâu, môi anh kiên định và không hề nhượng bộ, tay anh nhẹ nhàng dẫn dắt cơ thể Peach theo nhịp điệu của anh. Dần dần, những chuyển động của anh trở nên tự tin hơn, mỗi bước đều tràn đầy sự cẩn trọng và chủ đích. Peach đáp lại theo bản năng, vòng tay ôm chặt lấy bờ vai rộng của Thee.

Khi những chuyển động của Thee trở nên mạnh bạo hơn, môi anh tìm đến xương quai xanh của Peach, vuốt ve làn da mềm mại một cách cung kính. Đôi tay mạnh mẽ của anh ôm lấy eo Peach, giữ chặt cậu khi họ chuyển động. Nhịp điệu đều đặn ngày càng mãnh liệt hơn, một làn sóng phấn khích tràn ngập cả hai.

Peach, thiếu kinh nghiệm nhưng háo hức, chỉ có thể đáp lại bằng cách giữ chặt hơn, cơ thể cậu nương theo sự dẫn dắt của Thee. Giọng nói của cậu, ngọt ngào và nghẹn ngào, lấp đầy không gian giữa họ, mỗi âm thanh đều cho thấy nó mới mẻ và choáng ngợp như thế nào đối với anh. Mỗi chuyển động đều cố gắng đốt cháy thứ gì đó sâu bên trong anh, hơi ấm tích tụ trong anh cho đến khi nó tràn ra.

Cuối cùng, Peach run rẩy bên cạnh Thee, cơ thể nóng bỏng của cậu căngcứng khi một làn sóng giải phóng tràn qua cậu, khiến cậu nghẹt thở. Thee không dừng lại, ngay cả sau khi thấy Peach đã đạt đến giới hạn của mình. Nếu có gì đó, thì là cái ôm chặt hơn quanh anh chỉ càng làm tăng thêm ham muốn của chính anh.

Ngửa đầu ra sau, Thee phát ra một âm thanh trầm thấp, khàn khàn, được thúcđẩy bởi sức nóng của khoảnh khắc đó. Với một cú thúcsâu cuối cùng, anh chôn mình hoàn toàn, cơ thể anh runrẩy khi sức nóng lan tỏa khắp người anh. Anh cúi người về phía trước, tựa trán vào vai Peach, môi anh đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên làn da ửng hồng, như thể đang cố gắng chia sẻ những cảm xúc dâng trào đang chạy trong anh.

Tìnhdục xuất phát từ tình yêu của hai người mang lại cảm giác ý nghĩa hơn nhiều!

Cẩn thận, Thee rút ra, cố ý di chuyển chậm rãi để không gây khó chịu. Dù cảm thấy hơi ấm còn vương vấn giữa hai người, anh vẫn không dừng lại. Tay anh nhanh chóng di chuyển, bỏ lớp bảo vệ trước đó và chuẩn bị một lớp khác. Môi anh lại tìm đến Peach, gợi lên những tiếng thở dài nhẹ nhõm khi anh lại đặt mình vào vị trí cũ, nhẹ nhàng tiến về phía trước.

"Ahh...Kian, anh đang làm gì vậy?" Giọng Peach run rẩy, cơ thể cậu vẫn còn nhạy cảm sau lần tiếp xúc trước đó.

"Anh đã nói là anh không thể chịu đựng được nữa rồi. Anh muốn ở bên em như thế này, cả ngày lẫn đêm." Thee nhẹ nhàng cắn vào tai Peach, hơi thở ấm áp và đều đặn khi anh thay đổi tư thế.

Anh dừng lại một chút, thả lỏng hoàn toàn rồi cẩn thận đỡ Peach nằm sấp xuống, nâng hông cậu lên một chút để tìm góc thoải mái. Chậm rãi và thận trọng, anh lại tiến về phía trước, đảm bảo mỗi động tác đều chậm rãi và tỉnh táo.

"Ưm... Anh đã xuất rồi." Peach rên khẽ trước cảm giác choáng ngợp khi họ lại chuyển động, đôi tay mạnh mẽ nhẹ nhàng đưa cậu vào một tư thế mới. Nằm sấp xuống, Peach cảm thấy Thee nâng hông mình lên một chút, giúp anh dễ dàng tiếp cận hơn. Động tác chậm rãi nhưng có chủ đích, và Peach có thể cảm nhận từng khoảnh khắc gần gũi mới mẻ của họ.

"Nhưng anh đâu có nói là chỉ một lần." Anh chậm rãi di chuyển hông, nhưng vẫn giữ nhịp điệu mạnh mẽ khi ra vào. Peach rênrỉ ngọt ngào, thì thầm đầu hàng, và âm thanh tên anh lặp đi lặp lại như một câu thần chú. Nhịp điệu chậm rãi nhưng đều đặn của Thee đã khơi gợi mọi phản ứng anh mong muốn, đảm bảo Peach cảm nhận được trọn vẹn tình yêu và sự tận tụy của anh.

"Kian, đừng trêu em... ah, Kian..." Peach tựa đầu lên gối, giọng run rẩy cùng những tiếng rênrỉ khe khẽ khi gọi người yêu. Dù đã lên đến đỉnhđiểm, cơ thể cậu lại giật giật không ngừng.

"Anh ở đây, tình yêu của anh. Nói cho anh biết em muốn gì," anh thì thầm sâu lắng. Môi anh lướt nhẹ trên vai Peach, nếm được vị mằn mặn của mồ hôi. Một tay anh ôm chặt lấy thân hình mảnh mai, nâng đỡ cậu trong từng cử động, tay kia dịu dàng vuốt ve, khiến Peach càng thêm ngọt ngào.

Peach quay lại nhìn anh, đôi mắt long lanh những giọt nước mắt chưa rơi, môi sưng đỏ vì bị cắn. Đôi má và đôi tai ửng hồng của cậu khiến cậu trông thật đáng yêu, thử thách sự kiên nhẫn của Thee đến giới hạn. Anh không thể chịu đựng thêm được nữa.

Thee cúi xuống, chiếm lấy đôi môi Peach bằng một nụ hôn nồng cháy, bóp nghẹt tiếng rênrỉ khe khẽ tràn ngập không gian. Cùng lúc đó, anh tăng tốc độ chuyển động, mỗi động tác đều sâu sắc và mãnh liệt.

Peach bám chặt lấy anh, cơ thể runrẩy khi cảm xúc dâng trào. Peach thở hổn hển khi cậu lại đạt đến giới hạn, cơ thể cậu khuất phục trước những cảm giác choáng ngợp, khiến một chất lỏng đặc quánh lại tràn ra khắp giường. Trong khi đó, Thee cũng theo sau ngay sau đó, tỏa ra hơi ấm mà chàng trai nhỏ hơn có thể cảm nhận được trên bụng mình mặc dù đã có baocaosu ngăn cách giữa hai người.

Sau một nụ hôn kéo dài, cuối cùng Thee cũng rút lui, mặc dù sự miễn cưỡng thể hiện rõ trong từng cử động của anh. Peach ngã vật xuống giường, hoàn toàn kiệt sức, hơi thở yếu ớt và không đều. Thee nhìn cậu với nụ cười trìu mến, nhẹ nhàng hôn lên vai cậu trước khi bế cậu lên và đưa vào phòng tắm.

Mặc cho Peach ngái ngủ phản đối và những lời trách mắng tinh nghịch, Thee vẫn ở bên cạnh, thấy vẻ cáu kỉnh của cậu đáng yêu hơn là đáng sợ. Anh lặng lẽ quan sát Peach, đảm bảo cậu không ngất xỉu vì kiệt sức. Sau khi Peach tắm rửa sạch sẽ và thay quần áo mới, Thee bế cậu trở lại phòng ngủ. Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn họ đã gây ra, Thee nhẹ nhàng bế Peach lên với vẻ mặt phấn khởi.

"Hình như phòng cho khách không còn ổn nữa," Thee nói với giọng điệu hài lòng, nghe chẳng có vẻ gì là ngượng ngùng cả. "Chắc tối nay em phải ngủ ở phòng anh rồi."

Peach đảo mắt một cách kịch liệt, không thể kiềm chế được mà vỗ nhẹ vai Thee. Chẳng những không hề phật ý, tên trùm mafia còn bật cười, rõ ràng là thích thú, rồi nhanh chóng dẫn chàng trai nhỏ con lên cầu thang về phòng mình.

Thee nhẹ nhàng đặt Peach lên chiếc giường cỡ lớn, nơi cơ thể nhỏ bé gần như biến mất vào trong tấm ga trải giường mềm mại.

Sau khi liếc nhìn cảnh tượng đó một cách thỏa mãn, anh bước đi để lấy lại tinh thần. Khi anh trở lại, Peach đã ngủ say, cơn mệt mỏi xâm chiếm cậu sau một ngày dài di chuyển, phát quà cho trẻ em và... à, những hoạt động khác khiến cậu kiệt sức hoàn toàn. Thở dài mãn nguyện, Thee trượt xuống giường, luồn cánh tay khỏe mạnh xuống dưới Peach và cẩn thận kéo cậu lên cho đến khi anh chàng nhỏ bé nằm gọn trong ngực mình.

Ngón tay thô ráp của anh lười biếng khẽ vẽ những đường trên mái tóc mềm mượt, xoắn lấy vài sợi quanh đầu ngón, khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng. Anh ngắm nhìn gương mặt yên bình của Peach — hàng mi dài khẽ khép, đôi má còn ửng hồng, và đôi môi vẫn hơi sưng vì những nụ hôn dồn dập.

Những vết mờ nhạt chạy dọc cổ cậu, như minh chứng cho sự thân mật họ vừa chia sẻ. Việc có một người anh yêu, và cũng yêu anh, đang nằm yên tin tưởng trong vòng tay khiến Thee cảm thấy một sự ấm áp mà trước nay anh chưa từng biết đến. Thứ cảm giác ấy vừa an ủi, vừa ngọt ngào, vừa dịu dàng — như một viên kẹo dẻo nướng chín vừa tới, vàng óng và mềm mại.

Anh siết vòng tay lại một chút, như muốn ôm chặt hơn, như thể có thể gắn kết hai linh hồn thành một. Đặt một nụ hôn thật lâu lên đỉnh mái tóc mềm mại, anh khẽ thì thầm: "Ngủ ngon nhé... Mơ đẹp, tình yêu của anh."

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store