ZingTruyen.Store

Nàng thơ

người đời

moniquelaurent

Thật kì lạ khi nếu rằng tôi đường đường chính chính sóng bước bên nàng, thì con mắt người đời sẽ tự động nheo lại- để những gì lọt qua chỉ có đôi chân dập dừng cùng dáng đi cục mịch. Cho rồi người mặc sức thở phào mà mai mỉa tôi rằng đũa mốc mà đòi chòi mâm son.

Nhưng nếu tôi náu mình dưới một bậc cầu thang nào đấy rồi trông nàng như tan ra giữa bụi mưa phùn. Thì cũng bằng ấy con người khốn khổ, lại sẵn lòng rỏ nước mắt cho những đớn đau của một kẻ thầm thương trộm nhớ.

Một kẻ đớn hèn nên nỗi chẳng dám vươn tay chạm tới người dấu yêu.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store