ZingTruyen.Store

marjames .ᐟ neverland

03

petalarchive



cả ngày hôm sau, martin sống trong một trạng thái lơ lửng. thế giới của cậu vẫn vậy. vẫn là tiếng chửi thề của mấy gã bốc vác, tiếng rao khàn đặc của bà bán cá và mùi tanh tưởi nồng nặc của khu cảng lúc triều lên. cậu vẫn phải luồn lách qua những con hẻm bẩn thỉu, vẫn phải cảnh giác với những ánh mắt dò xét, và cái đói vẫn âm thầm gặm nhấm từ bên trong. nhưng có một điều gì đó đã khác. tên của cậu. martin edwards. nó đã được zhao yufan gọi lên.

giọng nói của yufan, những vần thơ về các vì sao, và lời đề nghị "tôi có thể đọc cho cậu nghe được không?" cứ vang vọng mãi trong đầu martin, giống như một bản nhạc lạc lõng giữa những âm thanh hỗn tạp của cuộc đời cậu. nó vừa ngọt ngào, vừa khiến cậu bất an. "mày bị sao thế?" juhoon huých vai martin, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ. "trông mày cứ như người mất hồn ấy." martin giật mình. "không có gì."

"lại nghĩ đến bọn nhà giàu đó à?" juhoon nheo mắt, nhìn xoáy vào cậu. "trông mày không giống như đang căm ghét chúng nó đâu." sự sắc sảo của junho khiến martin chột dạ. cậu quay đi, lảng tránh. "tao chỉ mệt thôi." juhoon không hỏi thêm nữa, nhưng sự im lặng của nó còn nặng nề hơn. martin biết bạn mình đang lo lắng. juhoon và những người khác ở đây được dạy là phải căm ghét, vì căm ghét là một thứ vũ khí, một tấm khiên để tự vệ trước sự bất công. còn martin, cậu đang làm một điều nguy hiểm: cậu đang nhìn thấy một con người ở phía bên kia bức tường cấm.

đêm đó, nỗi sợ hãi và sự háo hức giằng co trong lồng ngực martin. nhỡ đâu lính tuần tra đã tăng cường canh gác? nhỡ đâu yufan chỉ nói đùa? nhỡ đâu... đây là một cái bẫy? nhưng đôi chân cậu vẫn tự tìm đường đi. không khí ở khu thượng lưu đêm nay dường như lạnh hơn. martin di chuyển còn cẩn trọng hơn mọi khi, mỗi bước chân đều nhẹ như một chiếc lá rơi. cậu nấp vào vị trí quen thuộc sau thân cây, tim đập rộn ràng. cậu chờ đợi. cửa sổ tầng hai vẫn tối om. năm phút. mười phút. sự thất vọng bắt đầu len lỏi. có lẽ yufan đã quên. có lẽ anh ấy đã nghĩ lại. một đứa trẻ khu cảng thì có tư cách gì để nghe thơ về những vì sao chứ? martin định quay lưng đi, thì một tiếng động nhỏ xíu vang lên từ phía hàng rào sắt. không phải từ cửa sổ. mà là từ khu vườn.

cậu nheo mắt nhìn. trong bóng tối lờ mờ của giàn hoa giấy, một bóng người đang đứng đó. là yufan. anh ấy đã xuống dưới này. martin do dự. bước ra khỏi bóng tối đồng nghĩa với việc phơi bày bản thân hoàn toàn. nhưng yufan vẫn kiên nhẫn đứng đó, tay cầm một cuốn sách nhỏ, như thể cậu biết chắc martin sẽ đến. cuối cùng, martin hít một hơi thật sâu và bước ra. khi thấy cậu, yufan không có vẻ gì là ngạc nhiên. anh ấy chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm. "anh đã sợ là em sẽ không đến."

"em..." martin không biết nói gì.

"ở trên cửa sổ nói chuyện không tiện," yufan giải thích, giọng thì thầm. "ba anh thỉnh thoảng sẽ đi kiểm tra phòng." hóa ra, yufan cũng có những nỗi sợ của riêng mình. martin đứng sát bên ngoài hàng rào, còn yufan đứng ngay bên trong. những thanh sắt nguội lạnh là ranh giới duy nhất giữa họ. yufan mở cuốn sách ra, nghiêng nó về phía ánh trăng yếu ớt. "bài thơ này," yufan nói nhỏ, "kể về một vì sao chỉ có thể được nhìn thấy từ những nơi tăm tối nhất. người ta nói rằng, ánh sáng của nó không rực rỡ, nhưng lại là ngôi sao kiên định nhất trên bầu trời." rồi yufan bắt đầu đọc.

martin không hiểu hết những từ ngữ hoa mỹ, những cấu trúc câu phức tạp. cậu là một đứa trẻ chưa bao giờ được đến trường. nhưng cậu hiểu được giai điệu. giọng đọc của yufan trầm ấm, du dương, lúc lên lúc xuống như một dòng suối chảy trong đêm. nó vẽ ra trong đầu martin hình ảnh về một đốm sáng cô độc nhưng không bao giờ tắt, lấp lánh giữa khoảng không vô tận. lần đầu tiên trong đời, martin cảm thấy các vì sao không còn xa xôi và lạnh lẽo nữa.

cậu nhắm mắt lại, chỉ để lắng nghe. âm thanh của khu cảng lùi lại phía sau, chỉ còn lại giọng nói của yufan và câu chuyện về các vì sao kiên định. trong khoảnh khắc đó, không có giàu và nghèo, không có chiến tranh, không có đói khổ. chỉ có hai cậu bé đứng dưới ánh trăng, chia sẻ một bí mật được dệt nên từ những con chữ.

"yufan! con còn chưa ngủ sao?" một giọng nói đàn ông nghiêm khắc vọng ra từ trong nhà, phá tan không gian yên tĩnh. yufan giật bắn mình, vội vàng gấp sách lại. "là ba của anh," anh thì thầm, vẻ mặt thoáng chút hoảng hốt. "em mau đi đi, nhanh lên." martin không cần đợi nhắc. cậu lùi lại, hòa vào bóng đêm. trước khi đi, cậu kịp nhìn thấy ánh mắt lo lắng của yufan.

trên đường trở về, martin không chạy thục mạng như đêm qua. cậu đi chậm rãi, trong đầu vẫn còn văng vẳng những câu thơ. cậu không nhớ chính xác từng từ, nhưng cảm giác mà chúng mang lại thì vẫn còn vẹn nguyên. một cảm giác ấm áp, và buồn bã một cách kỳ lạ.

đêm đó, martin nằm trên chiếc đệm rơm cũ kỹ của mình, nhìn lên trần nhà mục nát. cậu biết, từ ngày mai, mỗi khi nhìn lên bầu trời đêm đen kịt, cậu sẽ không chỉ thấy bóng tối nữa.

cậu sẽ đi tìm một vì sao.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store