Longfic Wonha Chuyen Ver Only You Sowon Eunha
Dành thời gian cả đêm suy nghĩ, tìm cho mình một lý do hợp lý, cố thuyết phục bản thân phải can đảm đối diện với Sowon và nói ra quyết định khó khăn kia nhưng mọi chuyện dường như quá sức với Eunha, cô ấy căn bản không biết nói gì, phải mở lời thế nào, cô ấy thậm chí còn muốn quay đi, tiếp tục lẩn tránh Sowon, lẩn tránh luôn cả quyết định của chính mình.
Trải qua một đêm say rượu, đầu óc Sowon đau nhức đến mơ mơ hồ hồ, những tưởng sự thật mà mình được biết đêm qua chỉ là một cơn ác mộng nhưng khi đối diện Eunha, Sowon biết tất cả đều là thật.
" Sowon " Eunha lo lắng khi thấy Sowon loạng choạng suýt ngã khi bước xuống từ cầu thang, không khó để nhìn ra Sowon hiện tại đang vô cùng mệt mỏi.
Từ chối cánh tay đang vươn tới muốn đỡ lấy mình, Sowon tùy tiện ngã người lên chiếc ghế gần đó trong khi hai tay không ngừng xoa lấy hai bên thái dương. Cơn đau đầu chẳng là gì nếu so với sự thật mà Sowon sắp được nghe. Đừng là hôm nay, cũng đừng là lúc này, Sowon vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để chấp nhận những điều Eunha sắp nói với mình.
" Sowon à ... "
Eunh quan tâm chỉ muốn hỏi thăm Sowon nhưng còn chưa kịp hỏi Sowon đã khoác tay tỏ ý không muốn nghe tiếp.
" Để tôi một mình " Sowon khổ sở hai tay ôm lấy đầu, ngay cả can đảm nhìn Eunha một lần Sowon cũng không có. Sowon sợ, rất sợ cảm giác khi nhìn vào đôi mắt đó sẽ không nhìn thấy sự tồn tại của mình.
Một khoảng lặng kéo dài, Eunha im lặng nhưng cũng không có ý định rời đi, cô muốn nán lại lâu hơn để được nhìn thấy Sowon bất chấp hai người chẳng bao giờ có thể hiểu được trong lòng đối phương đang nghĩ gì.
" Sowon "
Eunha lên tiếng phá vỡ sự im lặng giữa hai người khi cảm thấy Sowon đang khổ sở lẩn tránh mình. Eunha có thể không hỏi lý do tại sao Sowon làm vậy, cô chỉ không muốn nhìn thấy hình ảnh đó của Sowon, cô không muốn bản thân hối hận về quyết định của mình, cũng không muốn mềm lòng bước đến ôm lấy Sowon.
" Đừng nói gì vào lúc này cả, không phải hôm nay "
Bắt gặp ánh mắt buồn bã, đau lòng và mệt mỏi của Sowon nên Eunha không còn cách nào khác là gật đầu đồng ý. Hôm nay không nói, kéo dài thêm một ngày cũng là cho cô thêm thời gian chuẩn bị.
" Em đi làm trước "
Eunha rời đi ngay trước khi Sowon có thể nói thêm điều gì đó, hiện tại cả hai tốt nhất nên bình tâm lại trước khi có thể đối diện nhau và chấp nhận thực tế rằng Eunha sẽ đính hôn với người mà cô ấy không yêu và Sowon sẽ mất người mà mình yêu.
Rất lâu sau khi Eunha rời khỏi nhà, Sowon cũng đến công ty để làm việc nhưng xe chỉ đi được nửa đường Sowon đã đổi ý muốn đến JK. Chưa phải lúc thích hợp để đối diện với Eunha nhưng Sowon biết mình không thể dễ dàng từ bỏ, Sowon nhất định phải đụng mặt nói chuyện với Chunji và xem anh ta muốn gì.
Vẫn giống như lần đầu tiên, Sowon chọn cách không cần thông báo ngang nhiên dẫn vệ sĩ xông vào JK và đến thẳng văn phòng làm việc của Chunji.
" Thưa Giám đốc, ... "
" Được rồi, cô ra ngoài trước đi " Chunji khoác tay ra hiệu cho cô thư riêng ra ngoài trước khi thấy Sowon lần nữa không mời mà tới, lần này lại còn ngang nhiên lấn lối đến tận phòng làm việc của mình.
Cánh cửa vừa khép lại cũng là lúc cuộc chiến giữa Sowon và Chunji bắt đầu bùng nổ.
" Kim Sowon, cô nghĩ JK của tôi là nơi nào mà lại tự ý xông vào đây ? " Chunji không khách khí ném cho Sowon cái nhìn đầy khó chịu.
" Anh muốn thế nào ? " Sowon từ tốn tiến vào giữa phòng làm việc của Chunji, không quên đáp lại anh ta bằng cái nhìn lạnh lẽo, chán ghét.
" Thế nào là thế nào ? Cô tự ý xông vào đây, người nên hỏi câu đó là tôi mới phải "
" Anh muốn bao nhiêu tiền ? "
" Tiền ??? " Chunji bật cười " Tôi không thiếu tiền và tôi cũng không cần tiền của cô, Kim Sowon " Chunji ghét nhất là kiểu nói chuyện khinh người của Sowon, cho dù JK quy mô không bằng Queen nhưng cũng không có nghĩa là Sowon có thể ở đây lớn tiếng xem thường người khác.
" Bao nhiêu tiền để anh rời xa Eunha ? " Sowon không muốn mất thời gian nói chuyện với Chunji nên rất nhanh đã đi thẳng vào vấn đề, Sowon không tin là Chunji không ham tiền, chỉ cần anh ta ra giá, bao nhiêu Sowon cũng sẽ đáp ứng.
" Cô định dùng tiền để mua tình cảm của tôi và Eunha à ? Nực cười " Chunji biết Sowon đến tìm mình không phải chuyện tốt nhưng cũng không ngờ Sowon dám thẳng thừng dùng tiền muốn mình rời xa Eunha. Đây đúng là chuyện nực cười nhất mà Chunji từng nghe.
" Đừng dài dòng, ra giá đi " Sowon lạnh giọng ném cho Chunji cái nhìn khinh bỉ, cái nhìn như thể Sowon có thể nhìn thấu lòng dạ anh ta.
" Kim Sowon, cô nghe cho rõ đây, tôi yêu Eunha và tôi không cần tiền của cô " Chunji từng chữ từng chữ chắc nịch tuyên bố.
" Tình yêu của anh đáng giá bao nhiêu ? " Vốn không có nửa điểm tin tưởng Chunji nên đối với tuyên bố của anh ta, Sowon hoàn toàn đã bỏ ngoài tai.
Chunji đối với thái độ xem thường mình của Sowon từ tức giận lại chuyển thành đắc ý, hả hê. Giờ phút này nhìn Sowon chẳng khác nào một kẻ thất bại tội nghiệp đang dùng tiền để mua lấy tình cảm. Chunji trong lòng vô cùng sảng khoái khi thấy Sowon ngoài tiền ra không thể làm gì khác để giành lấy Eunha.
" Cô là một kẻ thất bại đáng tội nghiệp " Chunji hai tay khoanh trước ngực, trên môi nở ra nụ cười đắc ý của kẻ chiến thắng đang nhìn đối thủ của mình giãy giụa trong thất bại. Cảm giác chiến thắng Sowon có thể nói là thành tựu rất lớn của Chunji.
" Khốn kiếp, rốt cuộc anh muốn bao nhiêu mới chịu buông tay ? " Sowon tức giận xông tới nắm lấy cổ áo Chunji nhưng anh ta từ đầu tới cuối đều không tránh né, mặc khác còn rất thưởng thức cơn giận của Sowon.
" Dù cô có tức giận thế nào thì cũng không thể thay đổi được sự thật, Eunha yêu tôi và cô ấy sắp đính hôn với tôi " Chunji nhếch mép, nghiêng người tới gần thì thầm vào tai Sowon. Chunji thật sự rất muốn để Sowon nghe rõ và ghi nhớ thật kỹ những lời mình nói.
" Tên khốn này ? Anh muốn bao nhiêu ? Là bao nhiêu hả ? "
Cơn giận của Sowon đã lên đến đỉnh điểm và Chunji hoàn toàn hài lòng với điều đó. Chỉ thiếu một bước nữa Sowon sẽ nện cho Chunji một đấm thì cửa phòng phía sau hai người lại đột nhiên mở ra.
" Sowon, đủ rồi " Eunha đứng bên ngoài đã nghe hết toàn bộ quá trình Sowon dùng tiền ngã giá với Chunji, cô không ngờ Sowon lại có thể xem nhẹ cảm giác của mình và coi đây như một vụ kinh doanh. Eunha đau lòng 1 nhưng cô thất vọng về Sowon đến 10.
Sự xuất hiện bất ngờ của Eunha là lý do khiến Sowon chắc chắn mình đã bị Chunji gài bẫy, anh ta đúng là một tên khốn kiếp, vô lại và trơ tráo. Chỉ tiếc Eunha quá ngây thơ và nhẹ dạ nên không nhìn ra bộ mặt thật của anh ta.
" Thả anh ấy ra, Sowon " Eunha gần như hét lên với Sowon, cô không muốn nhìn thấy Sowon đã sai lại càng sai. Đây là JK không phải là nơi mà Sowin có thể tự do đến mặc cả và đánh người.
" Eunha " Chunji không ngại bày ra vẻ mặt vô tội ngay trước mặt Eunha, chỉ cần cô ấy có thể đứng về phía mình thì cách gì Chunji cũng sẽ làm.
" Em xin lỗi, em sẽ nói chuyện với anh sau "
Trước khi Chunji có thể tiếp tục diễn kịch, Eunha đã tức giận kéo Sowon ra khỏi phòng làm việc của anh ta.
" Bỏ ra, tôi còn chưa nói xong với tên khốn đó "
Sowon bị Eunha lôi đi nhưng vẫn ngoan cố muốn quay lại để giải quyết Chunji. Nếu anh ta ngoan cố không chịu nhận tiền thì Sowon thề sẽ đấm nát cái bản mặt đẹp trai lừa tình đểu giả của anh ta.
" Đừng khiến em phải ghét Sowon "
Eunha thả tay Sowon ra nhưng ánh mắt của cô vô cùng kiên định, chỉ cần Sowon quay lại và làm tổn thương Chunji thì chắc chắn cô sẽ không tha thứ cho Sowon.
" Tên khốn đó, tôi sẽ ... "
" Đừng lúc nào mở miệng ra cũng gọi anh ấy là đồ khốn, Sowon có biết hành động vừa rồi của mình khiến em thất vọng thế nào không ? " Eunha để mặc nước mắt tuôn rơi, cô đã quá mệt mỏi và thất vọng về cách hành xử ngang ngược, vô lý của Sowon " Sowon nghĩ tiền có thể mua được tình cảm của em sao ? "
Sowon không nghĩ tiền có thể mua được tình cảm của Eunha nhưng Sowon chắc chắn tiền có thể mua được tình cảm của Chunji. Sowon thậm chí còn có thể chắc chắn anh ta không yêu Eunha nhiều như những gì anh ta đã nói, thứ mà anh ta muốn chỉ là cảm giác muốn chiến thắng trước Sowon.
" Sowon đã nói sẽ tôn trọng quyết định của em, để em làm những gì mình muốn, chính Sowon đã nói những lời đó, chỉ mới đây thôi, là do Sowon nói và cũng chính Sowon phá bỏ nó "
Ngu ngốc, Sowon ước gì mình đã không nói những lời chết tiệt đó để bản thân hiện tại không phải hối hận. Sowon đã quá chủ quan xem thường Chunji nên mới đưa ra quyết định sai lầm đó. Nếu có thể quay lại, Sowon chắc chắn sẽ không nói thế, không bao giờ.
" Em đã làm gì sai hả Sowon ? "
" Em không nên yêu tên khốn kiếp đó "" Chunji, anh ấy là người yêu và cũng là ... hôn phu của em " Eunha không muốn nói những lời này nhưng chính Sowon đã ép cô phải nói ra.
" Khônggggggg " Sowon liên tục lắc đầu, quyết liệt từ chối hai chữ "hôn phu" mà Eunha vừa nói với mình.
" Chunji là người tốt, Sowon không có lý do gì để ghét anh ấy cả "
" Tôi có " Sowon mất bình tĩnh hét lên, không chỉ một mà Sowon có hàng ngàn lý do để ghét thậm chí căm thù Chunji.
" Sowon, làm ơn ... "
" Tôi ghét hắn bởi vì tôi yêu em. Phải. Tôi yêu em, Eunha " Cái gì Sowon cũng không muốn nghĩ nữa, sỉ diện cũng vứt sang một bên, nếu còn tiếp tục im lặng Sowon sợ mình sẽ phát điên lên mất.
Ba chữ vừa rồi ngay cả trong mơ Eunha cũng muốn một lần được nghe nhưng hiện tại chính miệng Sowon thừa nhận cô lại không dám tin.
" Tôi ghét Chunji. Tôi ghét hắn cướp mất em. Tôi ghét hắn khiến em quên đi lời hứa. Tôi ghét tất cả những gì thuộc về hắn bởi vì hắn là người em yêu "
Nói ra những lời này trước mặt người mình yêu lẽ ra phải có cảm giác hạnh phúc nhưng Sowon lúc này chỉ thấy đau lòng và tội nghiệp bản thân. Có lẽ Chunji nói đúng, Sowon chỉ là kẻ thất bại đáng tội nghiệp.
" Sowon ... " Eunha nhất thời cũng không cách nào tiếp nhận những lời bày tỏ của Sowon. Những lời này nếu Sowon chịu nói sớm hơn có lẽ mọi chuyện đã khác và Eunha đã vui vẻ hạnh phúc chấp nhận chứ không đau khổ, khó xử như hiện tại.
" 10 năm, hơn 10 năm tôi luôn mong em trở về " Sowon nở một nụ cười chua chát " Rốt cuộc cũng chờ được em trở về nhưng trái tim em lại thuộc về người khác "
" Không phải Sowon, không phải như vậy "
Mọi chuyện không thể thay đổi, ngày đính hôn cũng đã cận kề, Eunha dù muốn cũng không thể nói với Sowon rằng người trong lòng cô yêu vẫn luôn là Sowon.
" Em có thể ghét tôi nhưng tôi vẫn phải nói với em, thật lòng nói với em rằng tôi yêu em " Những lời này Sowon rất muốn nói với Eunha ngay ngày đầu tiên cô ấy trở về Hàn Quốc. Đáng tiếc lòng kiêu hãnh, sự chần chờ đã lấy đi cơ hội của Sowon.
" Chunji tuyệt đối không yêu em nhiều hơn tôi. Tôi biết nói ra điều này thật vô nghĩa nhưng em hãy suy nghĩ lại "
Sowon cố gắng níu kéo chút hy vọng cuối cùng nhưng câu trả lời sau đó của Eunha đã chính thức chặt đứt mọi hy vọng của Sowon.
" Sowon, em xin lỗi. Chuyện em đã quyết định sẽ không thay đổi " Eunha tuyệt đối không nuốt lời, cô đã hứa đính hôn với Chunji thì sẽ là như vậy.
Một khoảng lặng kéo dài, thậm chí còn dài hơn cả lúc sáng. Nếu như Eunha đau lòng vì không thể đáp lại tình cảm của Sowon thì Sowon lúc này cũng đang gắng gượng để không trở nên quỵ lụy yếu đuối trước mặt Eunha.
Những gì cần nói Sowon đã nói, níu kéo cũng đã níu kéo, là Eunha không tiếp nhận, cô ấy không yêu mình nên Sowon không thể mặt dày tiếp tục ở trước mặt cô ấy nói ra những lời yêu thương vô nghĩa. Thất bại vẫn là thất bại.
" Sowon ... " Eunha đau lòng, cố kiềm lại nước mắt khi thấy Sowon cúi mặt lầm lũi bước ngang qua người mình, muốn rời đi.
" Em xin lỗi "
Ba chữ Sowon muốn nghe không phải ba chữ đó, tuyệt đối không phải là ba chữ đó.
" Sowon ... Hãy tin là em có yêu Sowon "
Khoảnh khắc Sowon ngước lên nhìn vào mắt Eunha, trong đôi mắt đó có sự chân thành, có đau lòng và có cả hối tiếc. Sowon biết mình không thể trách Eunha, có trách thì nên trách bản thân đã chần chừ, do dự quá lâu và tự đánh mất cô ấy.
" Em xin lỗi, em không thể phụ Chunji " Eunha lắc đầu, môi dưới bị cắn đến bật máu. Không phải đau lòng mà cảm giác của cô lúc này cũng giống như Sowon, là loại cảm giác tuyệt vọng. Rõ ràng biết rõ tình cảm đối phương dành cho mình nhưng vẫn không có cách nào đến được với nhau. Eunha không thể ích kỷ làm theo trái tim mình, ở giữa hai người vẫn còn Chunji. Khoảng cách là một lời hứa và Eunha không thể bước qua.
Sowon nén lại cơn đau lầm lũi bước đi, đơn giản là Sowon nên tránh đi thật nhanh, hiện tại không phải lúc thích hợp để nói chuyện, càng ở lại càng khiến cả hai đau lòng, khó xử và bế tắc.
Im lặng không có nghĩa là bỏ cuộc, Sowon có thể hiểu được quyết định của Eunha nhưng Sowon chắc chắn không buông tay. Sẽ thật ngu ngốc nếu Sowon lần nữa đứng nhìn, hai tay dâng người mình yêu cho Chunji. Mặc kệ Eunha sẽ hận mình, bằng mọi cách nhất định Sowon phải giành lại cô ấy.
=================
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store