Longfic Hopemin Neu The Gioi Nay Chap Nhan
Sau một hồi ngồi tâm sự cũng như giải tỏa hết nổi lòng mình ra thì lúc này Hope mở điện thoại lên , Hope cảm thấy choáng váng với số lần của mẹ điện cho mình 54 lần"Alo... mẹ gọi con có chuyện gì không ?""Hope à con vào bệnh viện gấp đi con , ba con đang nằm trong này này"_ Tiếng nói một lúc một nức nở "Dạ , cúp máy đi mẹ"_gấp gúc"Mày tính tiền hộ tao nha , ba tao nhập viện rồi""Rồi rồi.. đi nhanh lên đi , mọ̣i việc còn lại tao làm cho"Mất khoảng 15 phút để chạy đến bệnh viện"Bạch bạch.." _ Tiếng bước chân ngày càng nhanh hơn "Mẹ mẹ , ba đâu , ba có sao không""Ba con đang nằm trong phòng hồi sức , con bình tĩnh "Nói xong chạy thẳng vào phòng hồi sức . Đứa con nào mà không thương ba mẹ , đứa con nào mà không lo cho ba mẹ , cái tình cảnh khiến người ta phải đốn tim khi phần trăm mất họ lại đến •
•
•2 GIỜ CHIỀU"Mẹ.. mẹ về đi , con đây chăm ba cho , mẹ về nghĩ ngơi đi ""Ừm , cũng được , mẹ về đây"•
•
•Một giọt ... hai giọt...ba giọt nước mắt..đã chảy vào lòng bàn tay của ba anh khi anh đang nắm chặt lấy tay ba áp sát vào mặt . Cũng mất hơi nhiều nước mắt trước khi anh nói chuyện với ba"Con sai . Con sẽ kết hôn với Chelie , chỉ cần ba tỉnh con sẽ làm tất cả mọi chuyện vì ba , con sai , con sai rồi"----Sao lọt vào tình thế ngược tâm thế này chứ , khi con người ta đã vào ngõ hẹp của tình cảm rồi thì họ phải chấp nhận hi sinh để bảo vệ cái tình thương đó sao , cuộc đời thật trớ trêu , ông trời cũng biết cách trêu chọc con người đấy chứ----×××××××××××××××××××××××××××HAI NGÀY SAU TẠI CĂN BIỆT THỰ NHÀ HOPE"Ba mẹ , con có chuyện muốn thưa với ba mẹ""Nói đi""Con sẽ.... chấp nhận lấy....Chelie""Hope, thiệt hả con , ba mừng quá , cuối cùng con cũng thông suốt rồi"----Mẹ Hope đứng lên ,bước đến chỗ anh , ngồi xuống , cằm lấy tay Hope ----"Không có ba mẹ nào mà không thương con hết con à , con lấy Chelie mẹ tin đó là điều đúng đắn và mẹ cũng tin Chelie sẽ mang hạnh phúc đến cho con , con cần một người như Chelie con à""Mẹ con nói đúng đó , vừa lợi cho con vừa lợi cho công ty của ba nữa , nhưng ba vẫn đặt hạnh phúc của con lên hàng đầu""Dạ , vậy con xin phép lên phòng ạ"•
•
•----Hope lao lên giường , lao một cách điên cuồng , tay đập lên gas giường để giảm bớt tiếng ồn hơn khi đập vào thứ khác----"Min à , anh xin lỗi em , anh phải chấp nhận cái cuộc hôn nhân không mong muốn đó , vì ba anh , nhưng anh sẽ không bao giờ quên em cả , anh chỉ yêu một mình em thôi . Min à~" _Nước mắt Hope đã rơi nhưng anh lập tức sau giọt đầu tiên rời xuống thì dùng tay quẹc ngang y như rằng anh đang muốn gạt bỏ đi sự yếu đuối trong con người anh"Không, không được , bắt đầu từ bây giờ , đến khi mình được nhìn thấy Min thì sẽ không có giọt nước mắt nào rơi cả , ngay cả bản thân mình cũng không được quyền yếu đuối , đúng , ta cần mạnh mẽ để đấu tranh cho tình yêu của ta , mặc dù không hi vọng""Reeng...reeng""Alo...""Mày rảnh không đi làm vài chai với tao và Kookie đi , hôm nay Kookie không học này , được nghỉ 1 tuần lận" _ Taehyung gọi"Ừ , nhắn địa chỉ đi , tao đến""Ok"××××××××××××××××××××××××××××QUÁN RƯỢU"Hopi huyng à , lâu quá mới gặp anh đó , nhớ anh ghê" _ Jungkook chạy đến ôm lấy Hope"Khưmm..khưmm, đó là J-Hope chứ không phải Taehyung ""Biết rồi , anh khó khăn ghê , lâu lâu người ta mới gặp phải cho người ta bày tỏ tình cảm và nỗi nhớ thương chớ́""Thôi em qua bên nó đi , không thôi anh bị Taehyung cho ăn đấm đấy""Ơm̀.. Mà vụ kết hôn của mày , mày tính sao rồi ""Tao sẽ kết hôn""Hả , Hopi huyng à , anh ổn không đó , anh còn nhớ Min không""Nếu bảo anh nói thì anh sẽ nói không , nhưng trái tim anh không bao giờ nói dối được cả , nhưng anh sẽ cố giấu vào trong để thốt ra không thể hiện""Chắc anh đau lắm !!""Ok , hôm nay , không say không về , uống cho hết nổi đau" _ Hope đưa ly bia lên phía trước"Ổn không ?"_Taehyung hỏi"Ổn"•
•
•"Hope à , con lại say xỉn nữa rồi""Cho nó thoải mái đi bà , sau này có vợ rồi thì không nhậu được nữa đâu , phải lo cho vợ con chứ ""Ông nói cũng phải , để tôi lên lau mình cho con xong rồi ngủ , ông cứ ngủ trước đi "•
•
•Lại một lần nữa mẹ anh nghe được những lời anh nói trong cơn mê"Min à , anh sắp kết hôn rồi , hơh .. em có chúc mừng anh không... em có vui không, anh sắp kết hôn rồi đó"Cuộc đời không ai biết trước được điều gì cả , nó đến đột ngột bất ngờ , vỡ tan .. đâm vào niềm cương quyết , nó chả bao giờ làm cho con người ta mãng nguyện cả××××××××××××××××××××××××××××"Chào anh , anh hẹn tôi đến đây có chuyện gì không""À hôm nay tôi hẹn cô đến quán cà phê này là có chuyện muốn nói với cô""Ừm , anh nói đi""Thật ra..chuyện hôm trước tôi nói với cô ấy""Hửm.... À chuyện anh thích con trai hả""Cho tôi xin lỗi vì đã nói lớn tiếng với cô như vậy , hôm nay tôi xin đính chính lại với cô ""Ừm không sao đâu""Cảm ơn cô ... Ờm...Chelie này" "Hả""Cô đồng ý kết hôn với tôi chứ" _ Hope đứng lên , lấy từ trong túi áo một hộp nhẫn đưa ra trước mặt cô"Anh...thật hả..."_hai má đỏ lên----Hope khẽ gặt đầu----"Tôi ... đồng ý"_ tiếng nói chỉ nhỏ nhẹ chứ không phấn khích lắm*Sở dĩ cô dễ dàng tha thứ cho Hope như vậy là từ nhỏ cô đã để ý đến Hope và đã yêu thầm anh trong khoảng thời gian dài. Nhưng ngược lại Hope chả đếm xỉa gì tới cô , cũng như không biết có sự tồn tại cuả cô*----Hope lấy chiếc nhẫn ra , cầm tay Chelie lên , đưa chiếc nhẫn vào tay cô , nhưng...nó không trôi chảy thuần thuật mà nó cứ rung rung luyến tiết sao ấy----"Min à anh xin lỗi em , đúng ra chủ nhân của chiếc nhẫn này là em mới đúng , nhưng giờ anh phải nói lời xin lỗi với em nhiều hơn vì anh chả biết chuyện gì sẽ đến với anh nữa , anh lại đau nữa rồi Min à. Min a , em xấu lắm , sao cứ làm anh đau mãi vậy"Đấy là những lời cứ vằn vặt trong lòng Hope , chỉ một mình Hope biết không ai là người thứ hai biết đến cả , mất Min có lẽ là mất mát rất to lớn đối với Hope
•
•2 GIỜ CHIỀU"Mẹ.. mẹ về đi , con đây chăm ba cho , mẹ về nghĩ ngơi đi ""Ừm , cũng được , mẹ về đây"•
•
•Một giọt ... hai giọt...ba giọt nước mắt..đã chảy vào lòng bàn tay của ba anh khi anh đang nắm chặt lấy tay ba áp sát vào mặt . Cũng mất hơi nhiều nước mắt trước khi anh nói chuyện với ba"Con sai . Con sẽ kết hôn với Chelie , chỉ cần ba tỉnh con sẽ làm tất cả mọi chuyện vì ba , con sai , con sai rồi"----Sao lọt vào tình thế ngược tâm thế này chứ , khi con người ta đã vào ngõ hẹp của tình cảm rồi thì họ phải chấp nhận hi sinh để bảo vệ cái tình thương đó sao , cuộc đời thật trớ trêu , ông trời cũng biết cách trêu chọc con người đấy chứ----×××××××××××××××××××××××××××HAI NGÀY SAU TẠI CĂN BIỆT THỰ NHÀ HOPE"Ba mẹ , con có chuyện muốn thưa với ba mẹ""Nói đi""Con sẽ.... chấp nhận lấy....Chelie""Hope, thiệt hả con , ba mừng quá , cuối cùng con cũng thông suốt rồi"----Mẹ Hope đứng lên ,bước đến chỗ anh , ngồi xuống , cằm lấy tay Hope ----"Không có ba mẹ nào mà không thương con hết con à , con lấy Chelie mẹ tin đó là điều đúng đắn và mẹ cũng tin Chelie sẽ mang hạnh phúc đến cho con , con cần một người như Chelie con à""Mẹ con nói đúng đó , vừa lợi cho con vừa lợi cho công ty của ba nữa , nhưng ba vẫn đặt hạnh phúc của con lên hàng đầu""Dạ , vậy con xin phép lên phòng ạ"•
•
•----Hope lao lên giường , lao một cách điên cuồng , tay đập lên gas giường để giảm bớt tiếng ồn hơn khi đập vào thứ khác----"Min à , anh xin lỗi em , anh phải chấp nhận cái cuộc hôn nhân không mong muốn đó , vì ba anh , nhưng anh sẽ không bao giờ quên em cả , anh chỉ yêu một mình em thôi . Min à~" _Nước mắt Hope đã rơi nhưng anh lập tức sau giọt đầu tiên rời xuống thì dùng tay quẹc ngang y như rằng anh đang muốn gạt bỏ đi sự yếu đuối trong con người anh"Không, không được , bắt đầu từ bây giờ , đến khi mình được nhìn thấy Min thì sẽ không có giọt nước mắt nào rơi cả , ngay cả bản thân mình cũng không được quyền yếu đuối , đúng , ta cần mạnh mẽ để đấu tranh cho tình yêu của ta , mặc dù không hi vọng""Reeng...reeng""Alo...""Mày rảnh không đi làm vài chai với tao và Kookie đi , hôm nay Kookie không học này , được nghỉ 1 tuần lận" _ Taehyung gọi"Ừ , nhắn địa chỉ đi , tao đến""Ok"××××××××××××××××××××××××××××QUÁN RƯỢU"Hopi huyng à , lâu quá mới gặp anh đó , nhớ anh ghê" _ Jungkook chạy đến ôm lấy Hope"Khưmm..khưmm, đó là J-Hope chứ không phải Taehyung ""Biết rồi , anh khó khăn ghê , lâu lâu người ta mới gặp phải cho người ta bày tỏ tình cảm và nỗi nhớ thương chớ́""Thôi em qua bên nó đi , không thôi anh bị Taehyung cho ăn đấm đấy""Ơm̀.. Mà vụ kết hôn của mày , mày tính sao rồi ""Tao sẽ kết hôn""Hả , Hopi huyng à , anh ổn không đó , anh còn nhớ Min không""Nếu bảo anh nói thì anh sẽ nói không , nhưng trái tim anh không bao giờ nói dối được cả , nhưng anh sẽ cố giấu vào trong để thốt ra không thể hiện""Chắc anh đau lắm !!""Ok , hôm nay , không say không về , uống cho hết nổi đau" _ Hope đưa ly bia lên phía trước"Ổn không ?"_Taehyung hỏi"Ổn"•
•
•"Hope à , con lại say xỉn nữa rồi""Cho nó thoải mái đi bà , sau này có vợ rồi thì không nhậu được nữa đâu , phải lo cho vợ con chứ ""Ông nói cũng phải , để tôi lên lau mình cho con xong rồi ngủ , ông cứ ngủ trước đi "•
•
•Lại một lần nữa mẹ anh nghe được những lời anh nói trong cơn mê"Min à , anh sắp kết hôn rồi , hơh .. em có chúc mừng anh không... em có vui không, anh sắp kết hôn rồi đó"Cuộc đời không ai biết trước được điều gì cả , nó đến đột ngột bất ngờ , vỡ tan .. đâm vào niềm cương quyết , nó chả bao giờ làm cho con người ta mãng nguyện cả××××××××××××××××××××××××××××"Chào anh , anh hẹn tôi đến đây có chuyện gì không""À hôm nay tôi hẹn cô đến quán cà phê này là có chuyện muốn nói với cô""Ừm , anh nói đi""Thật ra..chuyện hôm trước tôi nói với cô ấy""Hửm.... À chuyện anh thích con trai hả""Cho tôi xin lỗi vì đã nói lớn tiếng với cô như vậy , hôm nay tôi xin đính chính lại với cô ""Ừm không sao đâu""Cảm ơn cô ... Ờm...Chelie này" "Hả""Cô đồng ý kết hôn với tôi chứ" _ Hope đứng lên , lấy từ trong túi áo một hộp nhẫn đưa ra trước mặt cô"Anh...thật hả..."_hai má đỏ lên----Hope khẽ gặt đầu----"Tôi ... đồng ý"_ tiếng nói chỉ nhỏ nhẹ chứ không phấn khích lắm*Sở dĩ cô dễ dàng tha thứ cho Hope như vậy là từ nhỏ cô đã để ý đến Hope và đã yêu thầm anh trong khoảng thời gian dài. Nhưng ngược lại Hope chả đếm xỉa gì tới cô , cũng như không biết có sự tồn tại cuả cô*----Hope lấy chiếc nhẫn ra , cầm tay Chelie lên , đưa chiếc nhẫn vào tay cô , nhưng...nó không trôi chảy thuần thuật mà nó cứ rung rung luyến tiết sao ấy----"Min à anh xin lỗi em , đúng ra chủ nhân của chiếc nhẫn này là em mới đúng , nhưng giờ anh phải nói lời xin lỗi với em nhiều hơn vì anh chả biết chuyện gì sẽ đến với anh nữa , anh lại đau nữa rồi Min à. Min a , em xấu lắm , sao cứ làm anh đau mãi vậy"Đấy là những lời cứ vằn vặt trong lòng Hope , chỉ một mình Hope biết không ai là người thứ hai biết đến cả , mất Min có lẽ là mất mát rất to lớn đối với Hope
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store