Củi khô lửa bốc
Chuyển ngữ: Truy Quang Giả
Trong phòng tắm chật hẹp tràn ngập hương đào mật, trộn với mùi rượu xen lẫn trong không khí, càng thêm hòa hợp, nước dọc theo vòi hoa sen chảy xuống, bao lấy hai người đang vui vẻ. Cam Vọng Tinh bị Lợi Lộ Tu áp trên tường gạch men lạnh như băng, cắn, hôn, từ cổ tới xương quai xanh, vết hôn ở trên da thịt hiện lên hồng hồng, giống như dùng son điểm lên, từng vết từng vết một, Lợi Lộ Tu cũng không quên cởi quần Cam Vọng Tinh, bàn tay quen thuộc không gặp chút trở ngại nào. Cam Vọng Tinh thở hổn hển, nỉ non: "Mấy ngày nay em đang trong kỳ phát tình, không cần bôi trơn. . ." "Được." Lợi Lộ Tu đáp ứng, mang theo ngón tay đi vào trong dò xét, ấm áp bao bọc, tình cờ gặp được vách tường không trơn nhẵn, khẽ đụng nó một cái, liền chọc cho Cam Vọng Tinh run run, như bị dọa sợ, trong miệng nhịn không được rên rỉ. Một sâu một cạn mà đâm vào, rất có quy luật, thường thường đụng bốn phía, Lợi Lộ Tu ôm lấy thắt lưng Cam Vọng Tinh, hắn sắp nhịn không được chỉ muốn xông tới, trái đào khi chín, trắng hồng xen nhau, Lợi Lộ Tu luôn cảm thấy tin tức tố của Cam Vọng Tinh giống như trái đào mọng nước, hiện lên phấn hồng, ngửi thôi cũng cảm thấy ngọt ngào. Tình ái luôn khiến con người ta muốn kéo dài, Lợi Lộ Tu đối với điểm này hiểu rất rõ, bình thường thực sự quá bận rộn, tiết tấu sinh hoạt nhanh khiến người ta không khỏi cảm thấy mệt mỏi rã rời, nhưng làm tình thì khác, nó sẽ đem thời gian thả chậm, kéo dài, thời điểm tính dục xông lên não, chỉ có thể truy đuổi cao trào cấp thiết trong đầu, những thứ vớ vẩn sớm đã không có chỗ chứa. Hai người lúc gần lúc xa đan vào một chỗ, như keo như sơn, hôn cổ nhau, chậm rãi đút vào, hạ thể ướt át, lại càng có một vẻ đẹp nhếch nhác, huyệt động tùy ý mở ra, hơi nước lượn quanh triền miên, không người quấy nhiễu, tiết tấu tùy theo bọn họ, quá mức ôn nhu, hơi rượu quẩn quanh càng làm say lòng người, đầu lưỡi cùng nhau dây dưa, mang theo cảm giác mát lạnh kích thích đại não. Lợi Lộ Tu chậm rãi mang theo Cam Vọng Tinh đến trước bồn rửa tay, hạ thể còn tương liên: "Đừng loạn động." Lợi Lộ Tu nhắc nhở, quá trình hắn di chuyển, chọc cho Cam Vọng Tinh nức nở. Làm tình trước gương luôn là nhược điểm của Cam Vọng Tinh, cũng là hứng thú ác độc của Lợi Lộ Tu.
Hắn biết Cam Vọng Tinh xấu hổ, không dám nhìn thẳng dáng dấp chính mình đắm chìm trong tình dục, chỉ là Lợi Lộ Tu lại rất thích xem em giận dỗi. "Mở mắt nhìn." Lợi Lộ Tu ghé vào bên tai Cam Vọng Tinh nhẹ giọng nói. "Em không muốn." Cam Vọng Tinh liếc mắt, xuyên thấu qua khe hở liền có thể trông thấy, trên mặt em nổi lên đỏ ửng – như một quả đào chín.
Lợi Lộ Tu biết em sẽ không chịu nhìn, vì vậy tốc độ thao vào càng nhanh, đâm thẳng vào điểm nhạy cảm của Cam Vọng Tinh. "Ưm. . Lão Lợi. . ." em không thể nói được một câu hoàn chỉnh, "Anh làm nhẹ. . ." thanh âm ngày càng nhỏ, âm cuối mang theo vài phần ủy khuất cùng nũng nịu. Lợi Lộ Tu vẫn là dính chiêu, không đành lòng đùa em như thế, liền khẽ hôn lên đầu ngón tay em, nhỏ nhẹ nói: "Được, không ép em nữa."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store