Kookmin Trans We Bloom Until We Ache
"Con không muốn mặc bất kì thứ gì cả." Jimin chắc như đinh đóng cột, quay lưng lại với những bộ quần áo bằng lụa và trang sức tinh xảo. Đã là khởi đầu của một mùa gieo trồng, dân làng đang ăn mừng sự trở lại những tia nắng của sự sống sau chuỗi ngày dài đằng đẵng. Bầy đàn đang đắm chìm trong việc quay quần cùng nhau, họ dành nhiều ngày để trang trí nhà cửa và chuẩn bị các bữa ăn thịnh soạn, gồm có bánh bao và bánh gạo hương thảo mộc. Các Alpha đã đến viếng mộ của tổ tiên như một nghi thức và cầu nguyện cho một vụ mùa bội thu vào sớm hôm nay. "Jimin." YeoSook thở dài, "Ta biết, nhưng mà—""Con không mặc chúng đâu," Jimin ngắt lời, ánh nhìn ghê tởm hướng về phía bộ quần áo mà YongJun đã gửi cho mình để mặc cho bữa tiệc. "Con thậm chí còn không rời khỏi căn nhà này.""Ta hiểu, nhưng con không thể bất kính với thần mặt trời được," Bà thở dài. "Và YongJun sẽ rất tức giận, hãy tham gia bữa tiệc, dù chỉ một lúc thôi."Jimin cắn môi, nhìn xuống bàn chân bị băng bó và bụng mình. Đã hai tháng trôi qua nhưng Jimin vẫn chưa thể chấp nhận số phận của mình. Liên kết của cậu không thể nào trở nên bất lực như thế được, Omega của Jimin sẽ không bao giờ chấp nhận việc này. Jimin đau đớn từng giây từng phút trong cuộc đời mình, ao ước được trở về với vòng tay của Jungkook. Jimin im lặng ngồi yên, ngắm nhìn ngôi làng sáng bừng lên bởi những ngọn đuốc của nghi lễ. Cậu nhắm mắt, cầu nguyện cho hạnh phúc và yên bình của đứa trẻ trong bụng mình. Trái tim Jimin thổn thức, đôi mắt như ánh lên ngọn lửa khi cầu nguyện cho cả Jungkook và SeokJin. Cầu nguyện được đoàn tụ, để đứa con của họ không bị rơi vào đôi tay đẫm máu của YongJun.Jimin thở dài, nhẹ nhàng xoa bụng. Cậu không được phép ăn bất cứ thứ gì, YongJun rõ ràng đã ép buộc Jimin đến dự lễ hội để xem bầy đàn ăn mừng. Jimin hệt như không thuộc về nơi này, trong khi dân làng đang mặc những bộ quần áo giàu có, ăn uống vui vẻ, hân hoan và được vây quanh bởi những người thân yêu của họ,thì Jimin một mình trong xó, quần áo xỉn màu cũ rích, sầu thảm và đáng thương. Jimin đảo mắt, cậu cần bỏ thứ gì đấy vào bụng. Nhóc con của cậu đang đói bụng, nên Jimin đứng dậy, rít thành tiếng khi khập khiễng trở về nhà.Omega hét lên khi có ai đấy bất chợt nắm lấy tay cậu."Ngươi nghĩ ngươi đang đi đâu thế hả thằng điếm này?" YongJun nghiến răng, những ngón tay bấu chặt vào tay cậu. "Đang lén lút trốn thoát và rồi tìm trai để thoả mãn bản thân chứ gì?"Jimin cảm thấy buồn nôn, mùi hôi thối của rượu nồng nặc trong hơi phở của tên Alpha khiến cậu khó chịu. Cậu chống cự lại sự ghì chặt của hắn, cố gắng giải thoát bản thân."Trả lời ta thứ điếm kia!" YongJun gầm lên, đưa tay lên để chuẩn bị giáng một cái tát điếng người vào mặt Omega.Jimin thở dốc, nước mắt chực trào khỏi khoé mi. "T-Tôi cần phải ăn..." Cậu thì thầm, tay đặt lên trên bụng mình, cố gắng để bảo vệ đứa trẻ.YongJun cười lớn:" Thứ đấy sẽ không chết đâu." Hắn cười khẩy, nắm chặt hàm của Jimin. "Hạt giống của cái thứ vô lại đấy, cố mà giữ cho chúng tồn tại đến lúc lọt lòng đi." Jimin gầm gừ, nghiến chặt hàm và rồi ho sụ khi ăn trọn một cái tát điếng người khác."Nhìn ngươi xem, dơ bẩn, ngươi nhẽ ra nên tôn thờ ta cả đêm lẫn ngày," Alpha gầm lớn, "Ngươi không sợ quả báo, đúng không? Chỉ bởi vì ngươi, ta đã nhìn thấy được khởi đầu của sự phản bội trỗi dậy trong đôi mắt các Omega. Những kẻ yếu đuối như các ngươi nghĩ rằng mình có thể thách thức các Alpha sao? Chúng ta nên làm gì đấy với việc này, đúng không?"Jimin khóc lớn khi YongJun kéo cậu vào vòng tay của hắn. "Buông tôi ra!" Jimin hét lên, khó nhọc đẩy xa mình khỏi lồng ngực YongJun. "Câm mau con điếm kia." YongJun mạnh bạo lôi cậu đi, bước chân hắn nhanh nhẹn tiến về phía trước. "Câm con mẹ nó mồm vào."Jimin bật khóc, điên cuồng cố gắng tìm lối thoát. Tiếng khóc dần câm lặng khi YongJun ghì chặt hai bên tay cậu, cố gắng để cởi cúc áo Jimin."Làm ơn! Vì chúa! Không! Không!" Jimin phản đối, lồng ngực nóng bừng với từng cái chạm. Cậu cảm thấy kinh tởm, Omega bên trong Jimin gầm lớn trong giận dữ."Hét bao nhiêu tuỳ thích đi, hét cho đến khi đứt dây thanh quản của ngươi đi Jimin. Không ai đến giúp ngươi đâu." Nụ cười nham hiểm của YongJun khiến Jimin dựng từng đợt da gà, hơi thở cậu dần trở nên nặng nề, nhìn xung quanh căn phòng với đôi mắt rưng rưng."Ngươi khiến ta phát điên, JImin." YongJun chôn mũi mình vào cổ Jimin, buộc cậu phải trở về giường. "Ta đã chờ ngần ấy năm, để biến ngươi thành của ta."Cậu nức nở, nghẹn lại với mùi hương nồng nặc của Alpha. Tay YongJun gõ nhẹ vào bụng Jimin, chạm vào nó và rồi trượt xuống để cởi quần cậu. "Hãy trở thành một Omega ngoan ngoãn và ta hứa là ta sẽ không quẳng cái thứ của nợ này cho chó ăn."JImin cảm thấy máu mình sôi lên vì tức giận, răng cậu đau nhức vì nghiến chặt, cơ thể chối từ những động chạm từ YongJun. Tiếng Alpha rên rỉ bên trên cậu, cố gắng vùi đầu và đánh dấu mùi hương vào cổ Jimin. Omega rít lên, răng cắn ngập vào tai YongJun cho dến khi đầu lưỡi nếm được mùi vị tanh tưởi của máu. Alpha gầm lên vì đau, cố gắng giải thoát bản thân, nhưng Omega bên trong JImin không thể nguôi cơn giận và khoan nhượng.YongJun rút tay lại và đánh Omega, nhăn mặt khi nắm lấy tai mình."Ngươi con mẹ nó dám—""Alpha! Alpha! Có cháy!"YongJun cau mày, vội vàng đứng dậy và đá tung cửa, giáng một cái tát vào mặt người đàn ông đã phá đám cuộc chơi của hắn."Nhà kho! Chúng cháy hết rồi!" Người đàn ông kia vội đứng dậy cúi đầu.Jimin tấm tức khóc khi phun ra một búng máu, đôi tay run rẩy cài lại cúc áo. Cậu vùi mặt vào tay, không thể ngăn được những giọt nước mắt tủi nhục lăn dài trên má, muốn chấm dứt mọi sự đau khổ.Cậu tiếp tục bật khóc khi được ôm lấy dịu dàng bởi một người nào đấy, quấn chặt cậu trong chăn và bế cậu ra khỏi nhà. Nhịp đập trái tim của người kia vang vọng bên tai Jimin khi anh bước nhanh và điên cuồng cầu nguyện cho đến khi đưa Omega trở về nhà của YeoSook một cách an toàn.
...
Jimin rên rỉ khi chân cậu đau nhói vào một buổi sáng buốt lạnh. Chân cậu đang dần lành lại nhờ vào những bài thuốc thảo dược của bà YeoSook. YongJun khiến Jimin không thể nào chạy trốn thêm một lần nữa bằng cách đánh cậu và khiến cậu không thể đứng vững trên đôi chân mình. Jimin thở dài khi bọn linh gác vẫn đang chăm chú nhìn khi cậu nhặt rau củ quả ngoài vườn. Jimin đã dành rất nhiều thời gian để trồng chúng và cơ thể cậu ngày càng nặng nề hơn trong suốt những tháng qua, ngoài trồng trọt, Jimin còn nuôi cả dê và ngỗng mặc cho cơ thể lúc nào cũng cảm thấy đau đớn. Cậu không thể mất đứa con của mình và Jungkook. Đứa trẻ là thứ quý giá duy nhất là Jimin còn lại với Alpha của mình.Omega nghiến răng trước những lời dè bỉu của đám lính gác. Một tiếng gầm gừ lớn như muốn xé toạc cổ họng Jimin và sự ghê tởm khiến dạ dày anh quặn thắt vì buồn nôn. Jimin nhặt giỏ của mình và chậm rãi trở về nhà của người chữa bệnh."Ta sẽ chuẩn bị bữa trưa, con mau đi tắm đi." YeoSook mỉm cười với cậu. Mở cửa và đẩy Jimin vào bên trong. Jimin nhẹ nhàng cảm ơn bà. Mặc dầu YeoSook bị nghiêm cấm giúp đỡ cậu khi Jimin bị bắt làm việc, sợ hãi với những hình phạt đã giáng xuống đầu của cả hai nhưng bà vẫn không để Jimin phải lăn vào bếp nấu nướng bất kì thứ gì. YeoSook đã phản đối khi Jimin định sống với những người già không có bạn đời ở nơi ở của họ. Bà đã cau mày, mắng Jimin một trận nên thân và rồi kể với cậu về một câu chuyện mà bà đã giữ trong lòng nhiều năm, YeoSook đã bất lực nhìn đứa con gái mình mang nặng đẻ đau bị rao bán như một con gia súc, bà đã bật khóc và cầu xin cậu hãy hoàn thành ước nguyện này của bà. YeoSook đã không thể làm được bất cứ điều gì cho đứa con gái nhỏ bé tội nghiệp của bà, nhưng ít nhất YeoSook muốn được bảo vệ cho Jimin và đứa trẻ tội nghiệp vẫn chưa ra đời kia.Jimin thở dài khi nước chảy xuống cơ thể mệt mỏi của mình. Thân người đau nhức chỉ với những cử động nhỏ nhất. Cậu nhìn xuống bụng mình, sưng phồng nhưng vẫn nhỏ hơn nhiều so với bất kì Omega nào cùng tháng thai kì. Đứa trẻ đáng thương đã phải chiến đấu với thần chết bên trong tử cung cậu, bằng một cách nào đấy, đứa bé vẫn chiến thắng tử thần kể cả khi cơn sốt làm tê liệt tâm trí Jimin, hay những đêm sức khoẻ Jimin suy yếu dần vì không có bất cứ thứ gì bỏ bụng nhiều ngày.YeoSook luôn nhẹ nhàng xoa bụng cậu và khen ngợi đứa trẻ. "Sau tất cả thì đây là đứa con của một kẻ lang thang Jiminie." Bà nói, dịu dàng bật cười. "Tất nhiên là nó sẽ khoẻ mạnh, hệt như cha của nó vậy."Đứa nhỏ tội nghiệp đáng thương của cậu, luôn sống sót bằng một cách nào đấy, nhưng mà để làm gì cơ chứ? Chỉ còn ba tháng nữa, YongJun sẽ cố gắng đưa bàn tay bẩn thỉu của hắn chạm vào con cậu. Omega của Jimin nao núng, gầm gừ đe doạ trước viễn cảnh ấy."Ta sẽ lột da cái con vật dơ bẩn ấy ngay trước mắt ngươi, đồ đĩ điếm. Nếu ngươi dám cố gắng làm thứ gì đấy, ta sẽ bỏ mặc nó chảy máu đến chết và fuck ngươi ngay trước mặt toàn bộ dân làng." YongJun cười chế nhạo khi nhìn thẳng vào mắt Omega, nghiến lấy hàm cậu cho đến khi chúng bầm tím. Jimin im lặng nhận lấy tất thảy những đau đớn khi YongJun đánh đập mình, cúi xuống chỉ để bảo vệ lấy đứa trẻ của mình, không còn lựa chọn nào khác ngoài nhẫn nhịn. Nhất quyết không thể để YongJun thoả mãn khi van nài cầu xin. "Ta sẽ để tất cả những người đàn ông fuck ngươi, điếm nhỏ ạ. Sẽ để những con thú fuck ngươi kể từ khi ngươi yêu chúng rất nhiều, phải chứ? Sẽ đảm bảo rằng những tên khốn ấy sẽ hành xác đến nát tử cung ngươi ra."[ YongJun xem những bầy đàn lang thang là những con thú, lời này ý là đang nói đến Jungkook.]Jimin nhắm nghiền mắt, nghẹn lại vì kinh tởm khi nhớ đến những lời nói của thủ lĩnh đàn Park. Đứa trẻ trong bụng chợt bồn chồn khi nhận thấy được nỗi lo của Jimin. Cậu thút thít trong đau đớn, hổn hển khi ôm lấy bụng mình. Jimin gần như hoá đá khi nghĩ đến ngày mình buộc phải sinh con. Số phận của đứa trẻ hoàn toàn nằm trong tay YongJun. Omega của Jimin như phát điên, tức giận trong sự tuyệt vọng. "Jiminie...con ổn chứ?" YeoSook khẽ gọi cậu. "Hyung của con đang ở đây, bọn ta sẽ chờ con ngoài bàn."
...
Jimin rên rỉ khi chân cậu đau nhói vào một buổi sáng buốt lạnh. Chân cậu đang dần lành lại nhờ vào những bài thuốc thảo dược của bà YeoSook. YongJun khiến Jimin không thể nào chạy trốn thêm một lần nữa bằng cách đánh cậu và khiến cậu không thể đứng vững trên đôi chân mình. Jimin thở dài khi bọn linh gác vẫn đang chăm chú nhìn khi cậu nhặt rau củ quả ngoài vườn. Jimin đã dành rất nhiều thời gian để trồng chúng và cơ thể cậu ngày càng nặng nề hơn trong suốt những tháng qua, ngoài trồng trọt, Jimin còn nuôi cả dê và ngỗng mặc cho cơ thể lúc nào cũng cảm thấy đau đớn. Cậu không thể mất đứa con của mình và Jungkook. Đứa trẻ là thứ quý giá duy nhất là Jimin còn lại với Alpha của mình.Omega nghiến răng trước những lời dè bỉu của đám lính gác. Một tiếng gầm gừ lớn như muốn xé toạc cổ họng Jimin và sự ghê tởm khiến dạ dày anh quặn thắt vì buồn nôn. Jimin nhặt giỏ của mình và chậm rãi trở về nhà của người chữa bệnh."Ta sẽ chuẩn bị bữa trưa, con mau đi tắm đi." YeoSook mỉm cười với cậu. Mở cửa và đẩy Jimin vào bên trong. Jimin nhẹ nhàng cảm ơn bà. Mặc dầu YeoSook bị nghiêm cấm giúp đỡ cậu khi Jimin bị bắt làm việc, sợ hãi với những hình phạt đã giáng xuống đầu của cả hai nhưng bà vẫn không để Jimin phải lăn vào bếp nấu nướng bất kì thứ gì. YeoSook đã phản đối khi Jimin định sống với những người già không có bạn đời ở nơi ở của họ. Bà đã cau mày, mắng Jimin một trận nên thân và rồi kể với cậu về một câu chuyện mà bà đã giữ trong lòng nhiều năm, YeoSook đã bất lực nhìn đứa con gái mình mang nặng đẻ đau bị rao bán như một con gia súc, bà đã bật khóc và cầu xin cậu hãy hoàn thành ước nguyện này của bà. YeoSook đã không thể làm được bất cứ điều gì cho đứa con gái nhỏ bé tội nghiệp của bà, nhưng ít nhất YeoSook muốn được bảo vệ cho Jimin và đứa trẻ tội nghiệp vẫn chưa ra đời kia.Jimin thở dài khi nước chảy xuống cơ thể mệt mỏi của mình. Thân người đau nhức chỉ với những cử động nhỏ nhất. Cậu nhìn xuống bụng mình, sưng phồng nhưng vẫn nhỏ hơn nhiều so với bất kì Omega nào cùng tháng thai kì. Đứa trẻ đáng thương đã phải chiến đấu với thần chết bên trong tử cung cậu, bằng một cách nào đấy, đứa bé vẫn chiến thắng tử thần kể cả khi cơn sốt làm tê liệt tâm trí Jimin, hay những đêm sức khoẻ Jimin suy yếu dần vì không có bất cứ thứ gì bỏ bụng nhiều ngày.YeoSook luôn nhẹ nhàng xoa bụng cậu và khen ngợi đứa trẻ. "Sau tất cả thì đây là đứa con của một kẻ lang thang Jiminie." Bà nói, dịu dàng bật cười. "Tất nhiên là nó sẽ khoẻ mạnh, hệt như cha của nó vậy."Đứa nhỏ tội nghiệp đáng thương của cậu, luôn sống sót bằng một cách nào đấy, nhưng mà để làm gì cơ chứ? Chỉ còn ba tháng nữa, YongJun sẽ cố gắng đưa bàn tay bẩn thỉu của hắn chạm vào con cậu. Omega của Jimin nao núng, gầm gừ đe doạ trước viễn cảnh ấy."Ta sẽ lột da cái con vật dơ bẩn ấy ngay trước mắt ngươi, đồ đĩ điếm. Nếu ngươi dám cố gắng làm thứ gì đấy, ta sẽ bỏ mặc nó chảy máu đến chết và fuck ngươi ngay trước mặt toàn bộ dân làng." YongJun cười chế nhạo khi nhìn thẳng vào mắt Omega, nghiến lấy hàm cậu cho đến khi chúng bầm tím. Jimin im lặng nhận lấy tất thảy những đau đớn khi YongJun đánh đập mình, cúi xuống chỉ để bảo vệ lấy đứa trẻ của mình, không còn lựa chọn nào khác ngoài nhẫn nhịn. Nhất quyết không thể để YongJun thoả mãn khi van nài cầu xin. "Ta sẽ để tất cả những người đàn ông fuck ngươi, điếm nhỏ ạ. Sẽ để những con thú fuck ngươi kể từ khi ngươi yêu chúng rất nhiều, phải chứ? Sẽ đảm bảo rằng những tên khốn ấy sẽ hành xác đến nát tử cung ngươi ra."[ YongJun xem những bầy đàn lang thang là những con thú, lời này ý là đang nói đến Jungkook.]Jimin nhắm nghiền mắt, nghẹn lại vì kinh tởm khi nhớ đến những lời nói của thủ lĩnh đàn Park. Đứa trẻ trong bụng chợt bồn chồn khi nhận thấy được nỗi lo của Jimin. Cậu thút thít trong đau đớn, hổn hển khi ôm lấy bụng mình. Jimin gần như hoá đá khi nghĩ đến ngày mình buộc phải sinh con. Số phận của đứa trẻ hoàn toàn nằm trong tay YongJun. Omega của Jimin như phát điên, tức giận trong sự tuyệt vọng. "Jiminie...con ổn chứ?" YeoSook khẽ gọi cậu. "Hyung của con đang ở đây, bọn ta sẽ chờ con ngoài bàn."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store