ZingTruyen.Store

Khuc Bi Ca Trong Tuyet Vong Oc X Char Hanzotake


Đêm bao trùm lấy căn phòng tăm tối, chỉ có tiếng nức nở khe khẽ vang lên như lời nguyện cầu trong vô vọng. Hanzo Kaizen quỳ trên sàn, mái tóc dài phủ kín khuôn mặt, đôi vai anh run rẩy. Cổ tay anh đầy những vết cắt sâu, máu rỉ từng giọt trên nền đá lạnh.

Takemichi lao vào, trái tim cậu thắt lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Takemichi: "Hanzo! Anh đang làm cái gì vậy?!"

Hanzo ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ thẫm chứa đầy đau khổ và oán trách chính mình.

Hanzo: "Tại sao em lại đến? Ta không đáng để em thấy ta trong tình trạng này."

Takemichi vội vàng quỳ xuống bên cạnh anh, nắm lấy bàn tay đẫm máu ấy mà nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Takemichi: "Anh điên rồi sao?! Anh nghĩ rằng tự làm đau bản thân sẽ giải thoát được sao?!"

Hanzo bật cười, một tiếng cười khô khốc, nhưng nước mắt anh vẫn chảy.

Hanzo: "Takemichi... ta là kẻ tội đồ. Những gì ta làm... ta đã hủy hoại bao nhiêu cuộc đời, đã khiến bao người phải chết. Em nghĩ chỉ vài vết cắt này là đủ để chuộc tội sao?"

Takemichi nhìn Hanzo, đôi mắt cậu rực lên vừa giận dữ, vừa đau đớn.

Takemichi: "Vậy anh nghĩ rằng em là ai? Em đứng đây là để nhìn anh tự hủy hoại bản thân sao? Anh nghĩ rằng chết đi sẽ là câu trả lời cho mọi chuyện à?"

Hanzo quay mặt đi, bàn tay run rẩy cố gắng rút khỏi tay Takemichi, nhưng cậu nắm chặt hơn.

Hanzo: "Takemichi... em không hiểu đâu. Ta đã mất tất cả. Gia đình, bạn bè, niềm tin... Ta không còn gì để cứu vãn nữa."

Takemichi hét lên, tiếng hét làm cả không gian như chấn động.

Takemichi: "Anh sai rồi, Hanzo! Anh không mất tất cả... vì anh còn em! Nếu anh tiếp tục làm thế này, thì anh cũng đang giết chết em từng chút một!"

Hanzo sững lại, đôi mắt đỏ thẫm nhìn sâu vào ánh mắt Takemichi. Trong ánh mắt ấy, anh thấy sự tuyệt vọng, nhưng cũng thấy tình yêu, lòng tin và cả sự hy sinh.

Hanzo: "Em... em thật ngu ngốc, Takemichi. Sao em lại đặt cược cả mạng sống của mình vào một kẻ như ta?"

Takemichi nghẹn ngào, nước mắt cậu rơi xuống bàn tay đầy máu của Hanzo.

Takemichi: "Vì em không thể mất anh. Anh nghĩ rằng em muốn sống trong một thế giới không có anh sao? Nếu anh không tự cứu lấy mình, thì hãy để em cứu anh."

Hanzo nhìn cậu, đôi mắt anh nhòe đi bởi nước mắt. Lần đầu tiên trong nhiều năm, anh cảm nhận được hơi ấm, thứ hơi ấm mà anh nghĩ rằng mình không bao giờ có được nữa.

Anh cắn chặt răng, tiếng nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng.

Hanzo: "Nếu em muốn cứu ta... thì hãy làm ta đau. Hãy khiến ta nhớ rằng ta vẫn còn cảm giác, rằng ta chưa hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng."

Takemichi lắc đầu, áp tay mình lên gương mặt anh, dịu dàng và kiên quyết.

Takemichi: "Không. Em sẽ không làm anh đau thêm nữa. Em sẽ cho anh thấy rằng anh xứng đáng được sống. Không phải vì anh đã chuộc lỗi, mà vì anh vẫn là con người."

Hanzo cúi đầu, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống tay Takemichi.

Hanzo: "Ta... ta không biết liệu ta có đủ mạnh mẽ để bước tiếp không, Takemichi. Nhưng nếu em muốn, ta sẽ cố gắng. Chỉ cần em ở bên ta."

Takemichi mỉm cười, ánh sáng trong mắt cậu như xóa tan bóng tối bao trùm lấy Hanzo.

Takemichi: "Em sẽ không rời đi. Dù anh có gục ngã bao nhiêu lần, em cũng sẽ kéo anh đứng dậy."

Đêm ấy, bóng tối vẫn còn đó, nhưng trong đôi mắt đỏ thẫm của Hanzo, một tia sáng nhỏ đã le lói. Takemichi không chỉ là sự cứu rỗi của anh, mà còn là lý do duy nhất để anh tiếp tục sống.

Hanzo được Takemichi dìu dậy, máu từ những vết cắt vẫn rỉ ra, nhưng điều đau đớn hơn cả chính là ánh mắt tuyệt vọng của Takemichi. Cậu đưa anh ngồi xuống mép giường, cẩn thận băng bó những vết thương. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng kim chỉ đồng hồ vang lên chậm rãi trong không gian đặc quánh sự đau thương.

Hanzo nhìn đôi tay nhỏ bé của Takemichi run rẩy khi cố gắng băng vết thương cho anh.

Hanzo: "Em đang tự làm mình đau đấy, Takemichi. Em không cần phải thế vì ta."

Takemichi ngẩng lên, đôi mắt cậu đỏ hoe, tràn ngập nước mắt nhưng ánh lên sự giận dữ.

Takemichi: "Anh nghĩ em đau chỉ vì băng bó cho anh sao? Không, Hanzo. Em đau vì anh không coi trọng mạng sống của chính mình. Anh không biết mỗi khi nhìn thấy anh tự làm tổn thương bản thân, em thấy mình bất lực thế nào sao?"

Hanzo im lặng, không dám đáp lại. Anh cảm thấy mình như một tảng đá chìm sâu dưới đáy đại dương, kéo theo tất cả những ai cố gắng cứu vớt anh.

Takemichi đặt bàn tay lên ngực Hanzo, nơi trái tim anh đập yếu ớt.

Takemichi: "Anh nghe đi, Hanzo. Trái tim anh vẫn còn đập. Nó không chỉ vì anh, mà còn vì em, vì tất cả những gì anh vẫn chưa hoàn thành. Em không cho phép anh dừng lại."

Hanzo nhắm mắt, hơi thở của anh run rẩy.

Hanzo: "Nhưng em không hiểu, Takemichi. Ta đã đi quá xa... quá xa để có thể quay đầu lại. Ta đã giết người, đã phản bội... Ta đã làm những điều mà chỉ nghĩ tới thôi cũng khiến ta căm ghét chính mình."

Takemichi nắm lấy tay Hanzo, siết chặt như muốn truyền toàn bộ sức mạnh của mình sang anh.

Takemichi: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh sống. Nếu anh cảm thấy không đủ mạnh mẽ để đối mặt với tội lỗi của mình, thì hãy để em gánh cùng anh."

Hanzo mở mắt, nhìn sâu vào ánh mắt kiên định của Takemichi. Lần đầu tiên, anh cảm thấy lòng mình bớt lạnh giá. Nhưng đồng thời, anh cũng sợ hãi.

Hanzo: "Takemichi... nếu em cứu ta, em sẽ phải trả giá. Ta không muốn em bị kéo xuống vực thẳm cùng ta."

Takemichi bật cười, nhưng giọng cậu run run, như thể cố gắng che giấu nỗi đau.

Takemichi: "Anh không hiểu sao, Hanzo? Em đã xuống vực thẳm từ lâu rồi, chỉ vì em không thể để anh một mình ở đó."

Lời nói của Takemichi như một nhát dao đâm sâu vào lòng Hanzo. Anh siết chặt tay cậu, giọng nói nghẹn lại.

Hanzo: "Em... tại sao em lại ngốc như thế, Takemichi? Ta không đáng để em hy sinh đến vậy."

Takemichi lắc đầu, nước mắt cậu rơi xuống những ngón tay đan chặt lấy tay anh.

Takemichi: "Em không cần anh phải xứng đáng. Em chỉ cần anh ở đây. Làm ơn, Hanzo... đừng buông tay em."

Hanzo không thể đáp lại. Lồng ngực anh thắt lại, những cảm xúc mà anh đã cố gắng chôn vùi bỗng trào dâng. Anh không biết mình sẽ làm gì nếu để mất Takemichi.

Hanzo: "Ta không biết liệu ta có thể thay đổi không, Takemichi. Nhưng... nếu em thực sự tin vào ta, thì ta sẽ thử. Vì em."

Takemichi mỉm cười qua làn nước mắt, ánh sáng trong mắt cậu như xuyên qua bóng tối trong lòng Hanzo.

Takemichi: "Chỉ cần anh cố gắng, em sẽ không bao giờ rời xa anh."

Đêm ấy, Hanzo không ngủ. Anh ngồi đó, nhìn Takemichi thiếp đi bên cạnh, gương mặt vẫn còn vương nước mắt. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cậu, lòng thầm hứa:

"Ta đã khiến em đau khổ quá nhiều rồi. Nếu ta có thể chuộc lỗi, ta sẽ làm... vì em."

Nhưng trong sâu thẳm, Hanzo biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Những bóng ma của quá khứ vẫn đang chờ anh, sẵn sàng kéo anh trở lại bóng tối bất cứ lúc nào. Và anh chỉ có một ngọn đèn dẫn lối – chính là Takemichi.

Một tuần trôi qua, Hanzo bắt đầu cố gắng sống vì lời hứa với Takemichi. Những vết thương trên cổ tay anh lành dần, nhưng nỗi đau trong lòng vẫn nhức nhối. Anh thường nhìn vào gương, thấy hình bóng của một con quái vật thay vì một con người.

Takemichi luôn ở bên anh, như ánh sáng duy nhất trong bóng tối dày đặc. Nhưng cậu không biết rằng, trong tâm trí Hanzo, những bóng ma của quá khứ đang ngày càng trở nên mạnh mẽ.

Một đêm, Takemichi tỉnh dậy và nhận ra Hanzo không nằm cạnh mình. Lo lắng, cậu vội chạy khắp căn nhà tìm anh. Cậu thấy anh ngồi trong góc tối của phòng khách, tay cầm một lưỡi dao, ánh mắt trống rỗng như kẻ đã từ bỏ tất cả.

Takemichi: "Hanzo! Anh lại định làm gì vậy?!"

Hanzo không quay lại, chỉ cất giọng khàn khàn.

Hanzo: "Takemichi, ta không thể chịu nổi nữa. Những ký ức... chúng cứ bám lấy ta, không buông tha. Những khuôn mặt đó... những giọng nói gào thét trong đầu ta. Ta... không xứng đáng được cứu."

Takemichi lao tới, giật lưỡi dao khỏi tay anh và ném nó ra xa.

Takemichi: "Anh nghĩ em sẽ để anh quay lại con đường đó sao? Anh đã hứa với em rồi! Anh không được phép từ bỏ!"

Hanzo nhìn cậu, đôi mắt đỏ thẫm ánh lên sự giằng xé.

Hanzo: "Nhưng em không hiểu... Mỗi lần ta nhắm mắt, ta lại thấy những người ta đã giết. Họ nhìn ta, trách móc, nguyền rủa. Ta không xứng đáng được sống, Takemichi. Ta chỉ kéo em xuống cùng với ta thôi."

Takemichi nắm lấy vai Hanzo, lắc mạnh.

Takemichi: "Anh nói đúng. Anh đã làm sai rất nhiều, nhưng anh vẫn còn cơ hội để sửa chữa! Chết không phải cách chuộc tội, Hanzo! Nếu anh muốn chuộc lỗi, thì hãy sống! Sống để làm điều tốt, để bù đắp lại những gì anh đã phá hủy!"

Hanzo im lặng, đôi vai anh run lên.

Hanzo: "Nhưng ta không biết phải làm thế nào... Ta không biết làm thế nào để thoát khỏi những bóng ma ấy, Takemichi. Ta sợ... sợ rằng một ngày nào đó ta sẽ kéo em vào vực thẳm cùng ta."

Takemichi thở dốc, nước mắt rơi lã chã, nhưng giọng cậu vẫn kiên định.

Takemichi: "Nếu anh sợ, hãy để em đứng bên cạnh anh. Nếu anh ngã, em sẽ kéo anh dậy. Nhưng anh không được phép từ bỏ, Hanzo! Em không thể sống mà không có anh!"

Hanzo cúi đầu, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống tay Takemichi.

Hanzo: "Ta... ta không biết liệu ta có đủ sức để thay đổi không, Takemichi. Nhưng... vì em, ta sẽ thử. Chỉ cần em ở đây."

Takemichi ôm chặt lấy Hanzo, như muốn truyền hết sức mạnh của mình cho anh.

Takemichi: "Em sẽ không rời xa anh, Hanzo. Dù anh có ngã bao nhiêu lần, em cũng sẽ kéo anh đứng dậy. Nhưng anh phải hứa với em, rằng anh sẽ không tự hủy hoại bản thân nữa."

Hanzo siết chặt vòng tay, như thể cậu là thứ duy nhất giữ anh khỏi chìm xuống bóng tối.

Hanzo: "Ta hứa... Vì em, ta sẽ cố gắng."

---

Nhưng bóng tối không dễ dàng buông tha Hanzo. Một ngày, khi anh và Takemichi đang cố gắng bắt đầu lại từ đầu, một gương mặt từ quá khứ xuất hiện – kẻ mà Hanzo tưởng rằng đã chết dưới tay mình.

Người đàn ông đó đứng trước mặt Hanzo, ánh mắt đầy hận thù.

Người đàn ông: "Hanzo Kaizen. Ngươi nghĩ rằng sống yên ổn là cách để chuộc tội sao? Không... Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì ngươi đã làm!"

Hanzo sững người, toàn thân anh như đóng băng. Takemichi bước lên, chắn trước mặt anh.

Takemichi: "Anh ấy đang cố gắng thay đổi! Anh không có quyền phán xét khi chính mình cũng đang bị quá khứ trói buộc!"

Người đàn ông nhếch môi cười lạnh.

Người đàn ông: "Cậu nghĩ một kẻ như Hanzo có thể thay đổi sao? Cậu thật ngu ngốc. Hắn chỉ biết hủy diệt... và một ngày nào đó, cậu cũng sẽ bị hắn hủy hoại."

Hanzo nhìn xuống bàn tay mình, những vết máu tưởng như đã khô lại rỉ ra trong tâm trí anh. Anh bắt đầu run rẩy, giọng nói nghẹn lại.

Hanzo: "Takemichi... hắn nói đúng. Ta là quái vật. Ta..."

Takemichi quay lại, nắm lấy tay Hanzo, ánh mắt kiên định.

Takemichi: "Không. Anh không phải quái vật. Anh là Hanzo Kaizen, người em yêu. Em không cần anh phải hoàn hảo. Em chỉ cần anh cố gắng, vì chính anh... và vì em.

Người đàn ông nhướng mày, giọng cười đầy mỉa mai.

Người đàn ông: "Cố gắng? Một con quái vật như hắn mà cố gắng thì được gì? Cậu đang tự lừa dối mình đấy, nhóc."

Hanzo lặng im, ánh mắt anh dán chặt xuống đất. Những lời của người đàn ông như lưỡi dao cứa vào tâm trí anh.

Takemichi, ngược lại, không hề lùi bước. Cậu tiến thêm một bước, chắn trước mặt Hanzo như một bức tường kiên định.

Takemichi: "Đủ rồi! Anh không có quyền phán xét anh ấy! Đúng, Hanzo đã phạm sai lầm, nhưng anh ấy đang cố gắng sửa chữa. Điều đó cần nhiều sức mạnh hơn bất cứ thứ gì mà anh có thể hiểu!"

Người đàn ông nhếch môi, giọng nói trở nên lạnh lẽo.

Người đàn ông: "Sức mạnh? Nếu hắn thực sự có sức mạnh, tại sao hắn không dám đối mặt với ta? Hắn chỉ biết trốn sau lưng một đứa trẻ như cậu thôi."

Hanzo ngẩng đầu lên, đôi mắt đầy sự giằng xé.

Hanzo: "Đủ rồi, Takemichi. Hắn nói đúng. Ta không thể trốn mãi. Ta đã phạm sai lầm... và ta phải trả giá."

Hanzo bước lên trước, đẩy nhẹ Takemichi sang một bên.

Hanzo: "Ngươi muốn gì, cứ nhắm vào ta. Nhưng hãy để cậu ấy ngoài chuyện này."

Người đàn ông nhìn Hanzo một lúc, rồi bật cười đầy khinh miệt.

Người đàn ông: "Được thôi. Ta không cần nhắm vào ai khác. Chỉ cần ngươi chịu đựng... như những người từng chịu đựng sự tàn nhẫn của ngươi."

Người đàn ông rút từ áo khoác ra một khẩu súng, chĩa thẳng vào Hanzo.

Takemichi: "Không! Đừng làm thế!"

Hanzo giơ tay ra, ngăn Takemichi.

Hanzo: "Takemichi, lùi lại."

Nhưng thay vì run sợ, Hanzo nhắm mắt lại, giọng nói bình thản.

Hanzo: "Nếu đây là cái giá để chuộc tội, ta sẵn sàng nhận lấy."

Tiếng cò súng kêu lên, nhưng trước khi bất cứ điều gì xảy ra, Takemichi lao tới, chắn trước Hanzo.

Takemichi: "Nếu anh ấy phải chết, thì em cũng sẽ chết cùng anh ấy!"

Sự táo bạo của Takemichi làm người đàn ông khựng lại. Ánh mắt đầy hận thù của ông ta chợt dao động.

Người đàn ông: "Ngươi... ngươi sẵn sàng chết vì hắn sao? Một kẻ đã giết hại không biết bao nhiêu người?"

Takemichi: "Phải. Bởi vì em biết anh ấy đang cố gắng thay đổi. Và nếu có ai đó đáng trách, thì hãy trách em vì đã yêu một người như anh ấy. Nhưng em sẽ không để anh ấy một mình đối mặt với tất cả."

Cả căn phòng rơi vào im lặng. Khẩu súng trong tay người đàn ông bắt đầu run rẩy.

Hanzo nhìn Takemichi, đôi mắt đầy sự đau đớn và biết ơn.

Hanzo: "Takemichi... Tại sao... em lại làm vậy?"

Takemichi quay lại, cười nhạt qua hàng nước mắt.

Takemichi: "Bởi vì anh đã hứa với em. Và em sẽ không để anh từ bỏ lời hứa đó."

Người đàn ông lùi lại một bước, ánh mắt đầy sự giằng xé nội tâm.

Người đàn ông: "Hanzo... Nếu ngươi thực sự muốn chuộc lỗi, hãy chứng minh đi. Đừng để sự hy sinh của cậu ta trở thành vô ích."

Nói rồi, ông ta bỏ đi, để lại sự im lặng nặng nề.

Hanzo quỳ xuống, siết chặt tay Takemichi.

Hanzo: "Ta đã hứa với em... và ta sẽ không để em thất vọng. Ta sẽ cố gắng... không chỉ vì em, mà còn vì chính ta."

Takemichi ôm lấy anh, nước mắt lăn dài.

Takemichi: "Em tin anh, Hanzo. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả nhé "

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store