ZingTruyen.Store

[GTOP] Thend

17

adulinhdepchaivocolo

Seunghyun phản ứng ngay lập tức. Anh vung mạnh cây gậy sắt, nhắm thẳng vào chân của cái bóng đang lao đến. Một tiếng "rắc" vang lên khô khốc khi cú đánh trúng mục tiêu, làm nó lảo đảo ngã xuống.

"Chạy!"

Seunghyun quát khẽ, không phí thêm giây nào.

Daesung và Youngbae lập tức xoay người phóng đi, còn anh thì chạy lùi, giữ gậy thủ thế đề phòng cái xác sống kia bật dậy.

Nhưng có vẻ cú đánh của anh đủ mạnh, nó chỉ nằm quằn quại trên sàn, cố gượng dậy nhưng không thể.

Cả ba lao ra khỏi hành lang, quẹo vào cầu thang dẫn xuống tầng dưới. Tiếng thở dốc của Daesung vang lên ngay bên cạnh, nhưng cậu vẫn bám sát. Youngbae đi trước dẫn đường, mắt đảo liên tục tìm kiếm lối an toàn.

Vừa xuống tới tầng trệt, Seunghyun kéo cả hai vào một phòng học gần đó, chốt cửa lại để tạm thời trốn.

"Chúng ta không thể về căn tin ngay bây giờ."

Youngbae nói nhỏ, tựa vào tường.

"Có thể lũ kia đã nghe thấy tiếng động."

Daesung nuốt khan.

"Vậy thì làm sao? Không lẽ cứ trốn mãi ở đây?"

Seunghyun im lặng một lúc, cân nhắc.

"Chúng ta cần tìm một lối đi an toàn. Căn tin có cửa sau, chúng ta sẽ vào từ đó."

Cả ba lặng người một lúc, nghe ngóng bên ngoài. Một vài tiếng bước chân lết chậm vang lên đâu đó trong hành lang.

"Giờ thì sao?"

Youngbae hỏi.

Seunghyun siết chặt cây gậy sắt trong tay, khẽ nhếch môi.

"Đi đường vòng. Nhưng lần này, không được mắc sai lầm nữa."

Seunghyun ra hiệu cho Youngbae hé cửa, chỉ vừa đủ để nhìn ra ngoài. Ánh sáng từ hành lang phản chiếu lên nền gạch, chập chờn theo từng bước đi nặng nề của những cái xác sống.

"Bốn tên."

Youngbae thì thầm.

"Ba đứng gần cầu thang, một đứng ngay góc rẽ."

Daesung cắn môi, tay nắm chặt chiếc gậy sắt mà cậu đã nhặt được trước đó.

"Chúng ta có nên tìm đường khác không?"

Seunghyun lắc đầu.

"Nếu chạy đường khác mà bị bao vây thì còn nguy hiểm hơn."

Anh quan sát thật kỹ, rồi hạ giọng dặn dò:

"Kế hoạch là thế này. Daesung, em ném thứ gì đó để gây chú ý. Youngbae và thầy sẽ xử lý con đứng góc rẽ, sau đó tất cả chạy về hướng cầu thang."

Daesung gật đầu, tìm một chiếc hộp gỗ nhỏ trong góc phòng. Cậu hít sâu một hơi, rồi ném mạnh nó về phía cuối hành lang.

Rầm!

Chiếc hộp va vào tường, tạo ra âm thanh chói tai. Đám xác sống lập tức quay đầu, tập trung vào nguồn phát ra tiếng động.

Ngay lúc đó, Seunghyun đẩy cửa ra, lao thẳng đến con đứng gần góc rẽ. Anh vung mạnh cây gậy sắt, nhắm thẳng vào đầu nó.

Cốp!

Cú đánh mạnh đến mức làm đầu nó vặn ngược lại một góc kỳ dị. Nó lảo đảo, nhưng chưa gục hẳn.

Youngbae lập tức xông lên, dùng hết sức đẩy nó va vào tường. Cái xác mất thăng bằng, ngã xuống.

"Chạy!"

Seunghyun quát khẽ.

Cả ba phóng nhanh về phía cầu thang, vượt qua đám xác sống vẫn còn đang chậm chạp quay đầu lại. Tiếng chân vang dội trong hành lang yên ắng đến đáng sợ.

Bước xuống bậc thang cuối cùng, Seunghyun ngoái đầu kiểm tra. Những cái xác sống kia đã bắt đầu đuổi theo, nhưng tốc độ của chúng vẫn còn chậm.

"Hướng này!"

Anh dẫn cả nhóm băng qua dãy hành lang dài, đến một cửa thoát hiểm nhỏ nằm sau tòa nhà.

Youngbae đẩy mạnh cửa, nhưng nó không nhúc nhích.

"Bị khóa rồi!"

Daesung hoảng hốt.

"Làm sao bây giờ? Chúng sắp tới rồi!"

Seunghyun siết chặt cây gậy, mắt quét nhanh xung quanh.

"Lùi lại! Để thầy thử phá khóa!"

Seunghyun lùi một bước, siết chặt cây gậy sắt trong tay. Anh nhắm đúng ổ khóa, dồn toàn bộ sức lực rồi vung mạnh.

Rầm!

Ổ khóa không bung ra ngay. Cánh cửa chỉ rung lắc một chút, nhưng tiếng động lớn đã thu hút đám xác sống ở phía trên cầu thang.

"Nhanh lên, thầy!"

Daesung thúc giục, giọng cậu lẫn cả sự hoảng sợ.

Seunghyun nghiến răng, vung gậy lần nữa. Rầm! Một tiếng nứt nhỏ vang lên. Anh đánh tiếp lần ba, và lần này, ổ khóa gãy lìa, cánh cửa bật ra.

"Đi thôi!"

Anh hét lên.

Cả ba lao nhanh ra ngoài, nhưng vừa bước khỏi tòa nhà, họ đã phải khựng lại.

Bên ngoài sân trường, một nhóm khác, ít nhất là bảy, tám cái xác đang chậm rãi di chuyển giữa những chiếc xe ô tô. Chúng quay đầu về phía ba người, ánh mắt vô hồn nhưng cơ thể lại phản ứng ngay lập tức.

"Chết tiệt."

Youngbae rít lên.

"Nhiều thế này thì..."

"Chạy về phía nhà xe cũ!"

Seunghyun quyết định nhanh.

Cả nhóm không chần chừ, lập tức phóng về hướng khu nhà xe nằm phía sau sân trường. Hơi thở dồn dập, tiếng giày đập trên nền bê tông vang lên trong không gian chết chóc. Đám xác sống bắt đầu rượt theo, tiếng rên rỉ trầm thấp vang vọng khắp nơi.

Daesung là người nhỏ con nhất nên chạy nhanh nhất. Cậu lao thẳng đến cửa nhà xe, nhưng vừa đặt tay lên tay nắm, cậu đã hét lên hoảng hốt.

"Cửa này cũng khóa rồi!"

Seunghyun thở mạnh, quét mắt tìm giải pháp.

"Leo lên!"

Anh chỉ tay về phía hàng rào thấp bao quanh khu vực nhà xe.

Youngbae lập tức nhảy lên, bám vào mép tường rồi leo qua trước. Daesung bám theo ngay sau.

Seunghyun ở lại chặn hậu. Anh quay người, đối mặt với đám xác sống đang tiến gần. Siết chặt cây gậy trong tay, anh vung mạnh về phía một con đang lao đến.

Bốp!

Cú đánh trực diện vào thái dương khiến nó khựng lại, nhưng không ngã.

"Thầy, lên đi!"

Youngbae gọi từ phía bên kia hàng rào.

Seunghyun hít sâu, lùi lại vài bước rồi lấy đà bật nhảy, tay bám vào mép hàng rào. Daesung và Youngbae lập tức kéo anh lên.

Vừa nhảy xuống đất, anh quay lại. Đám xác sống đang dồn đến, nhưng bị cản lại bởi hàng rào.

Cả ba thở hổn hển, đứng giữa khu nhà xe tối om, tạm thời an toàn. Nhưng giờ đây, họ lại có một vấn đề mới:

"Làm sao vào được bên trong đây?" Youngbae thở dài, nhìn cánh cửa nhà xe vẫn bị khóa chặt.

Seunghyun lau mồ hôi trên trán, ánh mắt quét một vòng xung quanh. Nhà xe không quá lớn, chỉ có một cửa chính bị khóa và một vài cửa sổ nhỏ phía trên cao.

"Phải tìm chìa khóa hoặc phá cửa,"

Anh nói, giọng trầm ổn.

Daesung cúi người, nhặt một viên gạch gần đó.

"Đập cửa sổ đi thầy!"

"Không được!"

Youngbae gạt tay cậu.

"Lỡ chúng kéo tới nhiều hơn thì sao?"

Seunghyun suy nghĩ nhanh.

"Vậy chia nhau ra tìm chìa khóa. Có thể ai đó đã làm rơi đâu đó quanh đây."

Cả ba nhanh chóng lục soát khu vực xung quanh. Youngbae kiểm tra dưới những chiếc xe bỏ hoang, Daesung tìm dọc bức tường, còn Seunghyun thì soi kỹ các góc khuất gần cổng.

Gió đêm lạnh buốt lùa qua, mang theo mùi tanh nồng nặc của máu và xác chết. Không khí yên ắng đến rợn người, chỉ còn tiếng hơi thở dồn dập của cả ba.

Đột nhiên, Daesung khựng lại.

"Hình như có cái gì đó..."

Cậu quỳ xuống, thò tay vào khe nhỏ giữa hai viên gạch dưới nền đất. Một vật kim loại lạnh ngắt chạm vào đầu ngón tay.

"Là chìa khóa!"

Cậu lập tức kéo ra, run rẩy đưa cho Seunghyun.

"Hy vọng đây là chìa đúng,"

Anh lẩm bẩm, tra vào ổ khóa.

Lạch cạch.

Ổ khóa xoay được.

"Vào trong nhanh!"

Anh ra lệnh, mở cửa đẩy hai học trò vào trước, rồi chính mình cũng bước vào, đóng cửa ngay lập tức.

Bên trong tối om, không gian chật hẹp, chỉ có vài tia sáng lờ mờ từ những kẽ hở hắt vào. Những chiếc xe phủ bụi xếp thành hàng, im lặng như những bóng ma.

Youngbae bật đèn pin lên, quét quanh nhà xe.

"Chúng ta đang tìm gì đây?"

"Xe nào còn xăng và nổ máy được."

Seunghyun trả lời.

Daesung rùng mình.

"Nhưng mà... chúng ta tìm được rồi mà?"

Seunghyun im lặng một chút rồi đáp gọn lỏn:

"Một chiếc xe không đủ cho mười người đâu, với lại giờ này chắc chiếc đó bị đám quái vật kia bao vây rồi."

Youngbae kiểm tra nhanh từng chiếc xe, chui vào khoang lái và vặn thử chìa khóa. Chiếc đầu tiên không có phản hồi gì ngoài tiếng máy khô khốc.

"Xe này chết rồi!"

Cậu nhăn mặt, bước sang chiếc khác.

Daesung thì kiểm tra cốp xe, tìm xem có thứ gì hữu ích không.

Seunghyun mở cửa một chiếc SUV lớn, thử xoay chìa. Động cơ khẽ rung lên rồi nổ máy thành công.

"Xe này chạy được!"

Anh nói, giọng có phần nhẹ nhõm.

Cùng lúc đó, Youngbae cũng reo lên từ phía bên kia nhà xe.

"Chiếc này cũng còn xăng!"

Cả ba nhìn nhau, thầm thở phào.

Hai chiếc xe, vừa đủ cho nhóm 10 người.

Seunghyun kiểm tra nhanh mức nhiên liệu, gật đầu hài lòng.

"Còn đủ để chạy một đoạn dài."

Daesung ngồi vào ghế phụ, phấn khích hỏi:

"Giờ lái về căn tin luôn hả thầy?"

"Khoan đã."

Seunghyun trầm giọng, ánh mắt sắc bén quét quanh nhà xe tối om.

"Ra ngoài không dễ vậy đâu."

Bên ngoài, tiếng bước chân lê lết bắt đầu vang lên chậm rãi.

Youngbae lén nhìn qua cửa kính xe, thấy một bóng dáng gầy gò đang chậm rãi tiến lại gần. Dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt trống rỗng và làn da tái nhợt của nó khiến cậu rùng mình.

"Chết tiệt, lại một con nữa."

Daesung thì thầm.

Seunghyun nhanh chóng ra hiệu cho cả hai giữ im lặng. Nếu chỉ có một con, họ có thể xử lý nhanh gọn, nhưng nếu gây ra tiếng động lớn, chẳng biết có bao nhiêu con khác sẽ mò đến.

Youngbae siết chặt cây xà beng tìm được trước đó, nhìn Seunghyun chờ lệnh.

"Chặn nó ở cửa, đánh vào đầu,"

Seunghyun nói nhỏ, rồi mở khẽ cánh cửa xe, bước xuống cẩn thận.

Daesung lùi lại một bước, tay cũng cầm chắc cây gậy kim loại. Khi con zombie tiến sát đến, Youngbae vung xà beng thật mạnh vào đầu nó. Một tiếng "rắc" vang lên, con quái vật loạng choạng, nhưng chưa ngã hẳn.

Seunghyun dứt khoát đá thẳng vào ngực nó, đẩy nó ngã xuống nền đất. Không chần chừ, anh vung mạnh một cú ghế bồi, đầu nó nứt ra, không còn động đậy.

Cả ba đứng im một lúc, thở dốc.

Sau khi xử lý xong con zombie cuối cùng, Seunghyun nhanh chóng ra hiệu cho Youngbae và Daesung.

"Không thể lái xe về căn tin, quá nguy hiểm."

Anh nói khẽ, ánh mắt quét nhanh xung quanh để đảm bảo không còn mối đe dọa nào gần đó.

Youngbae gật đầu.

"Vậy giấu xe ở đây à?"

"Ừ, tìm chỗ khuất một chút, có gì còn quay lại lấy."

Seunghyun đáp.

Họ lùi xe vào một góc khuất phía sau nhà xe, nơi có vài chiếc xe cũ đã phủ bụi. Sau khi tắt máy, cả ba kiểm tra lại cửa xe, chắc chắn rằng mọi thứ vẫn có thể sử dụng khi cần.

"Giờ thì quay về căn tin,"

Daesung nói nhỏ, nhìn quanh đầy cảnh giác.

Cả ba cầm chắc vũ khí trong tay, di chuyển cẩn thận theo lối tắt ít nguy hiểm nhất để trở về căn tin mà không gây chú ý.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store