Full Hai Thuong Hoa Dinh
Vì không còn sớm, lão phu nhân lại đường xa đến, Hà Phương Tắc và Phùng Lệnh Mỹ cùng mẫu thân nói vài câu rồi đưa bà lên phòng.Người hầu sớm đã chuẩn bị phòng xong, trải chăn đệm mới.Phùng Lệnh Mỹ sờ sờ chăn, xoay người cười với Hà mẫu: "Nương, người mệt rồi phải không? Phòng bên cạnh chính là chỗ rửa tay rửa mặt, người nghỉ ngơi đi, dưỡng tinh thần cho tốt. Khó có được dịp người đến Thượng Hải một chuyến, ngày mai con bồi người ra ngoài đi dạo.""Ta lớn tuổi rồi, cũng chẳng đi được nhiều, chỉ là muốn đến thăm hai đứa là được rồi, không cần phiền như thế đâu."Hà mẫu cười lắc đầu, thúc giục hai người bọn họ cũng đi nghỉ ngơi. Hà Phương Tắc và Phùng Lệnh Mỹ liền đi ra ngoài, nhân tiện đóng cửa lại.Hai người đi dọc theo hành lang, tới cửa thang lầu, không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn phía sau, từng người dừng bước chân.Không ai nói gì."Cảm ơn em."Một lát sau, Hà Phương Tắc thấp giọng nói: "Anh không nghĩ nương sẽ đột nhiên đến đây. Cảm ơn em đã giúp anh đón bà......"Hắn nhìn Phùng Lệnh Mỹ, trong ánh mắt tràn đầy cảm kích, ngữ khí cũng chân thành.Trên mặt Phùng Lệnh Mỹ sớm không tươi cười như khi thấy Hà mẫu, cô nhìn cũng không thèm nhìn hắn, chỉ nhàn nhạt nói: "Anh cảm ơn sai người rồi! Tối nay tôi cũng mới về, sớm hơn anh chẳng bao lâu! Người anh nên cảm ơn là Lan Đình. Con bé bồi mẹ anh cả ngày hôm nay.""Vậy lần sau anh sẽ cảm ơn Cửu đệ muội......" - Hắn dừng một chút, sửa miệng."Cảm tạ Lan Đình." - Sắc mặt Phùng Lệnh Mỹ lạnh nhạt.Hà Phương Tắc trầm mặc một lát."Vậy...... Anh đi trước? Nương phiền em, ngày mai anh sẽ tới sớm......"Phùng Lệnh Mỹ vẫn lạnh nhạt như cũ.Hà Phương Tắc cúi đầu, đang muốn đi xuống lầu, đúng lúc này, phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng mở cửa.Hai người đồng thời quay đầu lại.Hà mẫu xuất hiện ở cửa, mỉm cười nói: "Phương Tắc, nương lúc này đến đây, trong tộc còn giao chút việc, bảo nương thương lượng với con. Nương cũng chưa mệt lắm, ngủ không được, nếu được thì con ở lại nghe một chút nhé?"Hà Phương Tắc nhìn Phùng Lệnh Mỹ.Phùng Lệnh Mỹ lập tức nói: "Đi thôi. Chuyện nhà là quan trọng."Hà Phương Tắc xoay người đi trở về.Hà mẫu cười nói: "A Mỹ, nếu con không chê chuyện không thú vị thì cũng tới nghe chút đi."Phùng Lệnh Mỹ vội vàng xua tay: "Nương, người và Phương Tắc cứ từ từ nói đi. Con mới ở bên ngoài về, đi tắm trước đã. Con về phòng đây."Hà mẫu và Hà Phương Tắc nhìn bóng dáng cô biến mất ở hành lang, rồi mới vào phòng."Nương, ở quê có chuyện gì?" Hà Phương Tắc đóng cửa, hỏi."Chuyện gì? Con còn mặt mũi hỏi nương sao?"Cửa vừa đóng, sắc mặt Hà mẫu liền thay đổi, nhướng mày nhìn nhi tử.Hà Phương Tắc sửng sốt."Nương hỏi con, tên của con có ý nghĩa gì?"Hà Phương Tắc chần chờ nói: "'Hà đệ quân tử, tứ phương vì tắc', tổ phụ lấy tên này cho con..."Tổ phụ hắn là lão tú tài."Phiền con còn nhớ rõ!"Hà mẫu nghiến răng nghiến lợi, từ bao quần áo đặt trên bàn của mình lấy ra một chiếc giày mới, hung hăng đánh vào đầu nhi tử.Hà Phương Tắc nhất thời bị đánh ngốc, thấp giọng nói: "Nương, người làm sao vậy? Sao tự nhiên lại đánh con?""Nương không đánh con, chẳng lẽ phải thương con? Nương sao lại sinh ra một kẻ bất nhân bất nghĩa, không biết xấu hổ, không có lương tâm như con!"Hà Phương Tắc hoang mang, bắt lấy cái đế giày đang muốn chụp lên đầu mình: "Nương, con rốt cuộc đã làm gì? Nương nói rõ trước đã!"Hà mẫu cả giận nói: "Con thật có lỗi với A Mỹ! Con không phải ngại con bé không sinh được con nên ở ngoài bao dưỡng nữ nhân khác sao? Các người đã sớm ở riêng! Có phải đã ly hôn rồi không? Nếu không có người nói cho ta thì đến giờ ta cũng chẳng biết cái gì!"Hà Phương Tắc sửng sốt, cái tay bắt lấy đế giày từ từ thả xuống dưới."Trước kia không cần phải nói, lễ tết có lúc nào con bé không nhớ đến ta? Năm trước vào dịp tết đứa nhi tử là anh cũng chả nói được một lời, thế mà con bé còn cho người đem đến vài thứ tốt cho ta! Con dâu tốt như vậy thế mà cái đồ lòng lang dạ sói như con, có phải bây giờ cảm thấy mình làm quan to rồi, ghê gớm rồi nên muốn làm Trần Thế Mỹ có mới nới cũ không? Con cũng không nghĩ xem lúc trước là ai cóc ghẻ còn đòi ăn thịt thiên nga? Con bé xuất thân như thế mà lại tự mình coi trọng con, nguyện ý gả cho con. Đó là phúc con tu luyện tám đời mới có được! Giờ mới có mấy năm, con đã dám đối xử với con bé như thế! Phiền con bé hôm nay còn giống như không có việc gì mà đối xử với ta thân thiết như vậy! Đúng là làm cái mặt già nua này không có chỗ mà chui!" Hốc mắt Hà mẫu phiếm hồng, thanh âm run rẩy."A Mỹ là đứa con dâu tốt như vậy! Nương nói cho con, trừ phi ta chết! Nếu không, ta thà rằng Hà gia đoạn tử tuyệt tôn, cũng tuyệt không cho phép con làm ra chuyện xấu hổ vong ân phụ nghĩa như vậy!"Hà Phương Tắc thấp giọng nói: "Nương, con không có nữ nhân khác. Người đừng tức giận."Hà mẫu ngẩn ra: "Vậy vì sao người ta đều nói hai đứa đã ở riêng còn muốn ly hôn?"Hà Phương Tắc chần chờ, không nói gì."Được lắm! Con dám gạt ta! Không có nữ nhân khác, thế hai vợ chồng đang tốt sao lại vô duyên vô vớ bị người ta truyền thành như thế? Con cho là mắt ta mù nên vừa rồi nhìn không ra hai đứa có vấn đề hả? Con dám nói, các con hiện tại vẫn tốt không?"Hà Phương Tắc trầm mặc.Hà mẫu lại giận dữ, nắm chặt chiếc giày bà tự tay làm cho nhi tử, hướng Hà Phương Tắc mà đánh, không lưu tình chút nào, cứ thế hung hăng đánh.Hà Phương Tắc đứng đó không nhúc nhích.Lúc này cánh cửa phía sau đột nhiên bị đẩy ra, Phùng Lệnh Mỹ chạy vội tiến vào, một phen kéo Hà Phương Tắc về phía sau mình, lại bắt lấy tay Hà mẫu."Nương! Người làm gì vậy?"Hà mẫu tức cực kỳ, vươn tay lau nước mắt: "A Mỹ! Con đến thật đúng lúc! Nhi tử nó có lỗi với con, nó ở bên ngoài có nữ nhân khác, để ta đánh chết nó, cho con hả giận!"Phùng Lệnh Mỹ liếc mắt nhìn thái dương Hà Phương Tắc sưng đỏ vì bị đế giày đánh."Nương, người hiểu lầm rồi! Anh ấy không làm gì có lỗi với con hết! Chúng con rất tốt! Chỉ là con bận quá, anh ấy cũng thế nên ngày thường ít gặp nhau. Hơn nữa tính tình con không tốt, đắc tội không ít tiểu nhân, lúc này mới bị người ta bịa ra lời đồn đãi hãm hại. Trách con không đề phòng tiểu nhân, người vạn lần chớ tin mà ảnh hưởng đến thân thể."Hà Phương Tắc giương mắt nhìn cô, vẫn không nhúc nhích.Hà mẫu nhìn nhi tử, lại nhìn về phía Phùng Lệnh Mỹ, chần chờ nói: "Thật sao?""Vâng. Con và Phương Tắc thật sự không có việc gì, vẫn tốt mà. Người hiểu lầm rồi."Phùng Lệnh Mỹ nở nụ cười, lấy ra giày trong tay Hà mẫu, đỡ bà ngồi xuống mép giường, thay bà trải chăn nệm."Nương người oan uổng Phương Tắc rồi, mong người bớt giận, nghỉ ngơi sớm một chút." Cô quay đầu, nhìn Hà Phương Tắc liếc mắt một cái.Hà Phương Tắc từ từ đi tới: "Nương, người mai nghỉ ngơi đi." Hắn đỡ mẫu thân vẫn còn chưa lấy lại tinh thần, để bà nằm xuống.Dàn xếp xong cho Hà mẫu, Phùng Lệnh Mỹ và Hà Phương Tắc lần nữa đi ra khỏi phòng, cô không quay đầu, chỉ đè thấp giọng nói: "Nương đang ở đây, buổi tối anh về đây, ngủ chỗ này!"Hà Phương Tắc nhìn thân ảnh của cô biến mất trong căn phòng trước đây mình đã từng ở, dừng lại một chút, bước chân không tự chủ được cũng đi theo.Vào phòng, Phùng Lệnh Mỹ đã tắm trước, quấn chặt áo ngủ nằm xuống giường.Hà Phương Tắc thấp giọng nói: "Vừa rồi anh nghe nương nói năm trước em còn gửi quà cho bà......""Ai tốt với tôi thì tôi sẽ tốt lại, chỉ đơn giản thế thôi, không liên quan đến anh!"Phùng Lệnh Mỹ lạnh lùng mà nói, ở trên giường xoay người, đưa lưng về phía hắn.Hà Phương Tắc đứng yên trước giường một lúc lâu rồi mới xoay người vào phòng tắm tắm rửa, mặc lại bộ quần áo đó rồi đi ra, nhìn thân ảnh trên giường, nằm trên sàn nhà bên cạnh giường, lấy tay làm gối.Một lát sau, 'phốc', một cái gối từ trên giường bị ném xuống trúng mặt hắn.Phùng Lệnh Mỹ ngồi dậy tắt đèn, lần nữa nằm xuống.Trong bóng đêm, Hà Phương Tắc đem gối đè ở trên mặt, ngửi mùi hương mà mái tóc cô lưu lại, từ từ nhắm mắt......."Khiêu vũ nên ăn mặc xinh một chút."Mạnh Lan Đình kéo tay Phùng Khác Chi trở về phòng, đi vào phòng để quần áo, mở tủ quần áo ra, giúp hắn chọn một bộ, mình thì bắt đầu tìm kiếm trong những bộ Âu phục đang treo.Cánh tay trắn nõn của cô lần qua từng bộ quần áo treo trên mắc. Giá áo va chạm lẫn nhau, phát ra tiếng kim loại dễ nghe.Phùng Khác Chi nghiêng nghiêng mà dựa lưng vào cạnh cửa tủ quần áo nhìn cô đang nghiêm túc chọn lựa."Sao tự dưng lại muốn khiêu vũ?" Bên môi hắn chứa ý cười nhàn nhạt, thò lại gần, thấp giọng hỏi."Ngày đó không phải anh muốn dạy em sao? Lúc ấy không muốn nhảy, hiện tại lại muốn rồi." Cô rốt cuộc chọn cũng chọn được một cái váy, đối lập với bộ xiêm y kia của hắn, sau đó ngẩng đầu."Hai cái này rất xứng. Em muốn thay đồ, anh cũng nhanh mặc vào đi, không được nhìn lén em thay đồ!"Cô đem quần áo của hắn vắt lên cánh tay hắn, đẩy hắn vẫn không quá nguyện ý đi ra ngoài, đóng cửa phòng thay đồ lại.Phùng Khác Chi đứng ở bên ngoài, nhìn cánh cửa bị khép kín kia, lắc lắc đầu, thay bộ quần áo cô chọn cho mình.Cô chậm chạp không ra, hắn đã chọn xong đĩa nhạc, đang chán chết mà an vị ở mép giường chờ cô.Cửa phòng thay quần áo rốt cuộc bị mở ra. Mạnh Lan Đình xuất hiện ở cửa.Trên người cô là một cái váy Cocktail màu trắng thuần bằng xa tanh, cổ chữ V. Cổ áo trễ nải gãi đúng chỗ ngứa mà để lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng bờ vai ngọc ngà của cô. Phần ren ở cổ áo dán lên da thịt, khiến người ta có vô vàng mơ màng.Bên hông của cô là một nơ con bướm bằng tơ tằm, giống như nó sắp bay lên, chỉ dừng trên eo thon của cô. Chiều dài váy đến dưới gối, có nhiều nếp gấp tinh tế, trên chân là đôi giày cao gót màu ánh kim.Tà váy nhẹ lay động, tươi cười ngọt ngào.Cô cứ như vậy từng bước tới bến Phùng Khác Chi còn đang ngồi bên mép giường.Tầm mắt Phùng Khác Chi bị định lại trên người và trên mặt cô, không nhúc nhích, cho đến khi cô đi đến trước mặt mình, hắn mới đột nhiên lấy lại tinh thần, vội vàng đứng lên, duỗi tay, dắt lấy tay cô.Máy quay đĩa truyền ra tiếng ca của nữ ca sĩ nổi tiếng bên kia đại dương, Ella Fitzgerald – Bài hát What Do You Know About Love.Nhịp điệu lười biếng, giọng hát hơi khàn khàn lại tươi đẹp xuyên qua tấm rèn mỏng màu trắng đang lay động trong gió đêm, bay vào bên trong đêm hè mê ly này.Một tay Phùng Khác Chi ôm lấy eo cô, mang theo cô dưới ánh trăng, trên sân thượng từ từ khiêu vũ.Hai người đều không nói chuyện, bên tai ngoài tiếng ca, thì không còn âm thanh dư thừa nào khác."You say you love me, You swear that you do.But how can you love me, And be so untrue.Oh-oh, what do you know about love.......It's funny, When you hold me tight, It thrills me so much it's a sin.But honey, I'd like to believe you, That we'll never part.How can I believe you, When you break my heart."......"Oh-oh, what do you know about love."
Giọng nữ trầm thấp giống như ảo mộng từ máy quay đĩa biến thành những lời ca tụng tình yêu rung động và mê mang.Một đôi tình nhân trên sân thượng, không biết từ khi nào đã thành mặt kề mặt mà khiêu vũ.Hai tay Phùng Khác Chi ôm lấy eo Mạnh Lan Đình, để người cô dán vào người mình.Trán Mạnh Lan Đình chống lên cằm hắn, nhắm mắt lại."Em không thích bài này......" Cô bỗng nhiên thấp giọng nói, tiếng nói khó chịu."Được, để anh đi đổi." Phùng Khác Chi đáp ứng cô. Bế cô trở về phòng, để cô ngồi bên mép giường, còn mình xoay người đi đến bên máy quay đĩa, cúi đầu chọn đĩa nhạc khác."Đĩa này thì sao?"Hắn rốt cuộc cũng chọn xong, cầm đĩa nhạc trong tay cười quay đầu, đang muốn hỏi cô thì người bỗng nhiên như đóng đinh lại.Hai cánh tay tinh tế lành lạnh từ phía sau duỗi đến, ôm lấy eo hắn. Thân thể như hoa lan của nữ hài nhi cũng dán đến sau lưng nam nhân trẻ tuổi.Phùng Khác Chi từ từ xoay người, cúi đầu nhìn cô.Mạnh Lan Đình ngẩn khuôn mặt xinh đẹp, hai tay câu lấy cổ hắn, nhón mũi chân, in lên môi hắn một nụ hôn.Hắn muốn cô rất nhiều lần. Mỗi một đêm đều không ngừng nghỉ, giống như vẫn luôn không đủ.Nhưng đây lại là lần đầu tiên, cô chủ động thân mật với hắn.Phùng Khác Chi đờ người trong chốc lát rồi ném cái đĩa nhạc mới chọn được, giơ tay ôm lấy cô.Đêm dài cực trầm, không biết đã là mấy giờ.Trên mặt đất rải rác quần áo của nam và nữ.Phùng Khác Chi cọ trán mình lên trán Mạnh Lan Đình, hai người cùng nằm trên một cái gối. Khóe môi hắn hơi nhếch lên, cất giấu thỏa mãn xưa nay chưa từng có.Hắn yêu thương mà âu yếm cái mũi tinh tế của cô."Mệt không? Em ngủ đi, anh không quấy rầy em."Mạnh Lan Đình từ từ mở to mắt."Trước kia anh nói sau này đều sẽ nghe em nói, hiện tại còn tính không?" Giọng cô vừa mềm lại mê hoặc, cũng giống thân thể cô, tựa như một dải lụa mới được giặt qua.Phùng Khác Chi cười."Ừ. Chuyện gì.""Em muốn qua Mỹ học. Em muốn anh đi với em.""Được." Phùng Khác Chi không hề nghĩ ngợi, một ngụm đáp ứng luôn: "Chờ về sau anh sẽ đi với em.""Không phải về sau mà là bây giờ. Ngay lập tức."Trong phòng an tĩnh lại.Phùng Khác Chi nhìn cô, vẻ mặt vẫn mang theo kinh ngạc chưa tan."Lan Đình...... Hiện tại...... Chỉ sợ anh không đi được......"Hắn dừng một chút, rất nhanh liền nói:"Anh vốn nghĩ, nhỡ chiến tranh thật thì em ra nước ngoài học, chờ kết thúc anh sẽ đón em về......"Mạnh Lan Đình bò tới trên ngực hắn, cánh tay đè nặng hắn, lắc đầu.Sợi tóc cô buông xuống, theo động tác của cô mà cọ qua cổ hắn."Phùng Khác Chi, em muốn anh cùng em xuất ngoại bây giờ, chúng ta cùng nhau học! Em không cho anh đi đánh giặc!"Phùng Khác Chi dỗ cô: "Em yên tâm, anh cam đoan với em là anh sẽ không sao. Em nghe lời đi, đừng nháo......"Mạnh Lan Đình lần nữa lắc đầu: "Em không nháo, em nói thật. Em đã sớm lên kế hoạch xuất ngoại học, anh hẳn cũng biết. Hiện tại em kết hôn với anh, em muốn anh đi với em. Một việc này thôi mà anh cũng không chịu làm vì em sao?"Phùng Khác Chi vẫn chần chờ như cũ, vẻ mặt khó xử, thật cẩn thận nói: "Lan Đình, anh không phải không muốn, anh hận không thể mỗi ngày cùng em ở bên nhau, nhưng em cũng biết đó, cục diện trong nước hiện nay thế này, chiến sự không biết ngày nào sẽ nổ ra......""Anh không yêu em có phải không?" Nữ hài nhi nhìn hắn chăm chú, khóe mắt khẽ phiếm hồng, đôi mắt mỹ lệ dần có ánh nước lập loè."Ai, em đừng khóc mà!" Phùng Khác Chi luống cuống, ôm lấy mặt cô, giơ tay vụng về mà lau nước mắt cho cô."Khác Chi...... Em thật sự muốn anh đi với em......Cầu xin anh, đừng nhẫn tâm như vậy, đừng không cần em......""Được, được, được! Anh đi với em! Anh đi với em! Em đừng khóc......" Lúc buột miệng nói lời này, trong lòng Phùng Khác Chi bỗng nhiên xẹt qua một loại cảm giác kỳ quái.Hắn thỏa mãn, vì bản thân có thể đáp ứng tâm nguyện của cô gái khiến hắn mê đắm đến quên lối về này mà vui vẻ.Nhưng hắn lại thấy mất mát. Giống như có chỗ nào trong lòng hắn, có thứ gì đó sờ không được nhưng vẫn ở đó, mà bởi vì một câu này liền theo máu mà rơi ra ngoài rồi.Hắn đã mất nó.Nhưng đối với cô gái trước mặt này, hắn lại không thể nói không được."Thật vậy sao? Anh thật sự đồng ý rồi đúng không?"Mạnh Lan Đình cơ hồ có chút không thể tin vào tai mình, chần chờ hỏi hắn. Trừ hai người từ từ quen thuộc thân thể của nhau thì hiểu biết của cô về Phùng Khác Chi vẫn rất có hạn.Nhưng dưới bóng dáng kiệt ngạo của hắn là dòng máu nóng. Cô biết điểm này. Đây có lẽ là lý do Phùng Lệnh Nghi lo lắng như thế.Không nghĩ tới, hắn lại dễ dàng đồng ý như vậy. Cô vốn nên cảm thấy hân hoan, rốt cuộc, cô đã dễ dàng mà hoàn thành việc Phùng Lệnh Nghi giao cho.Nghĩ đến những rối rắm và thấp thỏm của bản thân lúc trước, hóa ra đều là cô tự tra tấn mình thôi.Nhưng giờ khắc này, trong lòng cô lại không có chút cảm giác vui sướng nào. Cô cảm thấy từ đáy lòng có cái gì đó bị chặn lạ.Nhớ tới vừa rồi hắn ôm mình, ở sân thượng m khiêu vũ, đôi mắt cô nóng lên, thế nhưng thật sự trào nước mắt.Phùng Khác Chi ngừng lại một chút mới nói: "Phải, anh cùng em ra nước ngoài."Hắn chậm rãi lau đi một giọt nước mắt trên khóe mắt cô, hướng cô hơi hơi mỉm cười, nói.
Giọng nữ trầm thấp giống như ảo mộng từ máy quay đĩa biến thành những lời ca tụng tình yêu rung động và mê mang.Một đôi tình nhân trên sân thượng, không biết từ khi nào đã thành mặt kề mặt mà khiêu vũ.Hai tay Phùng Khác Chi ôm lấy eo Mạnh Lan Đình, để người cô dán vào người mình.Trán Mạnh Lan Đình chống lên cằm hắn, nhắm mắt lại."Em không thích bài này......" Cô bỗng nhiên thấp giọng nói, tiếng nói khó chịu."Được, để anh đi đổi." Phùng Khác Chi đáp ứng cô. Bế cô trở về phòng, để cô ngồi bên mép giường, còn mình xoay người đi đến bên máy quay đĩa, cúi đầu chọn đĩa nhạc khác."Đĩa này thì sao?"Hắn rốt cuộc cũng chọn xong, cầm đĩa nhạc trong tay cười quay đầu, đang muốn hỏi cô thì người bỗng nhiên như đóng đinh lại.Hai cánh tay tinh tế lành lạnh từ phía sau duỗi đến, ôm lấy eo hắn. Thân thể như hoa lan của nữ hài nhi cũng dán đến sau lưng nam nhân trẻ tuổi.Phùng Khác Chi từ từ xoay người, cúi đầu nhìn cô.Mạnh Lan Đình ngẩn khuôn mặt xinh đẹp, hai tay câu lấy cổ hắn, nhón mũi chân, in lên môi hắn một nụ hôn.Hắn muốn cô rất nhiều lần. Mỗi một đêm đều không ngừng nghỉ, giống như vẫn luôn không đủ.Nhưng đây lại là lần đầu tiên, cô chủ động thân mật với hắn.Phùng Khác Chi đờ người trong chốc lát rồi ném cái đĩa nhạc mới chọn được, giơ tay ôm lấy cô.Đêm dài cực trầm, không biết đã là mấy giờ.Trên mặt đất rải rác quần áo của nam và nữ.Phùng Khác Chi cọ trán mình lên trán Mạnh Lan Đình, hai người cùng nằm trên một cái gối. Khóe môi hắn hơi nhếch lên, cất giấu thỏa mãn xưa nay chưa từng có.Hắn yêu thương mà âu yếm cái mũi tinh tế của cô."Mệt không? Em ngủ đi, anh không quấy rầy em."Mạnh Lan Đình từ từ mở to mắt."Trước kia anh nói sau này đều sẽ nghe em nói, hiện tại còn tính không?" Giọng cô vừa mềm lại mê hoặc, cũng giống thân thể cô, tựa như một dải lụa mới được giặt qua.Phùng Khác Chi cười."Ừ. Chuyện gì.""Em muốn qua Mỹ học. Em muốn anh đi với em.""Được." Phùng Khác Chi không hề nghĩ ngợi, một ngụm đáp ứng luôn: "Chờ về sau anh sẽ đi với em.""Không phải về sau mà là bây giờ. Ngay lập tức."Trong phòng an tĩnh lại.Phùng Khác Chi nhìn cô, vẻ mặt vẫn mang theo kinh ngạc chưa tan."Lan Đình...... Hiện tại...... Chỉ sợ anh không đi được......"Hắn dừng một chút, rất nhanh liền nói:"Anh vốn nghĩ, nhỡ chiến tranh thật thì em ra nước ngoài học, chờ kết thúc anh sẽ đón em về......"Mạnh Lan Đình bò tới trên ngực hắn, cánh tay đè nặng hắn, lắc đầu.Sợi tóc cô buông xuống, theo động tác của cô mà cọ qua cổ hắn."Phùng Khác Chi, em muốn anh cùng em xuất ngoại bây giờ, chúng ta cùng nhau học! Em không cho anh đi đánh giặc!"Phùng Khác Chi dỗ cô: "Em yên tâm, anh cam đoan với em là anh sẽ không sao. Em nghe lời đi, đừng nháo......"Mạnh Lan Đình lần nữa lắc đầu: "Em không nháo, em nói thật. Em đã sớm lên kế hoạch xuất ngoại học, anh hẳn cũng biết. Hiện tại em kết hôn với anh, em muốn anh đi với em. Một việc này thôi mà anh cũng không chịu làm vì em sao?"Phùng Khác Chi vẫn chần chờ như cũ, vẻ mặt khó xử, thật cẩn thận nói: "Lan Đình, anh không phải không muốn, anh hận không thể mỗi ngày cùng em ở bên nhau, nhưng em cũng biết đó, cục diện trong nước hiện nay thế này, chiến sự không biết ngày nào sẽ nổ ra......""Anh không yêu em có phải không?" Nữ hài nhi nhìn hắn chăm chú, khóe mắt khẽ phiếm hồng, đôi mắt mỹ lệ dần có ánh nước lập loè."Ai, em đừng khóc mà!" Phùng Khác Chi luống cuống, ôm lấy mặt cô, giơ tay vụng về mà lau nước mắt cho cô."Khác Chi...... Em thật sự muốn anh đi với em......Cầu xin anh, đừng nhẫn tâm như vậy, đừng không cần em......""Được, được, được! Anh đi với em! Anh đi với em! Em đừng khóc......" Lúc buột miệng nói lời này, trong lòng Phùng Khác Chi bỗng nhiên xẹt qua một loại cảm giác kỳ quái.Hắn thỏa mãn, vì bản thân có thể đáp ứng tâm nguyện của cô gái khiến hắn mê đắm đến quên lối về này mà vui vẻ.Nhưng hắn lại thấy mất mát. Giống như có chỗ nào trong lòng hắn, có thứ gì đó sờ không được nhưng vẫn ở đó, mà bởi vì một câu này liền theo máu mà rơi ra ngoài rồi.Hắn đã mất nó.Nhưng đối với cô gái trước mặt này, hắn lại không thể nói không được."Thật vậy sao? Anh thật sự đồng ý rồi đúng không?"Mạnh Lan Đình cơ hồ có chút không thể tin vào tai mình, chần chờ hỏi hắn. Trừ hai người từ từ quen thuộc thân thể của nhau thì hiểu biết của cô về Phùng Khác Chi vẫn rất có hạn.Nhưng dưới bóng dáng kiệt ngạo của hắn là dòng máu nóng. Cô biết điểm này. Đây có lẽ là lý do Phùng Lệnh Nghi lo lắng như thế.Không nghĩ tới, hắn lại dễ dàng đồng ý như vậy. Cô vốn nên cảm thấy hân hoan, rốt cuộc, cô đã dễ dàng mà hoàn thành việc Phùng Lệnh Nghi giao cho.Nghĩ đến những rối rắm và thấp thỏm của bản thân lúc trước, hóa ra đều là cô tự tra tấn mình thôi.Nhưng giờ khắc này, trong lòng cô lại không có chút cảm giác vui sướng nào. Cô cảm thấy từ đáy lòng có cái gì đó bị chặn lạ.Nhớ tới vừa rồi hắn ôm mình, ở sân thượng m khiêu vũ, đôi mắt cô nóng lên, thế nhưng thật sự trào nước mắt.Phùng Khác Chi ngừng lại một chút mới nói: "Phải, anh cùng em ra nước ngoài."Hắn chậm rãi lau đi một giọt nước mắt trên khóe mắt cô, hướng cô hơi hơi mỉm cười, nói.
------oOo------
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store