[Fairy Tail x One Piece] Lucy Harem
Chap 32 - Ánh Lửa Trong Cơn Mưa Ký Ức
Hòn đảo không tên và người con gái mất ánh sángCơn mưa nhè nhẹ phủ lên hòn đảo không tên. Không ai gọi nó bằng một cái tên cụ thể. Là nơi dừng chân tạm thời của quân cách mạng – một chốn quá an toàn nên lại lạnh lẽo lạ thường.Lucy đi chậm dọc theo bờ đá, váy tinh linh ướt nhoẹt. Không ai ngăn cô – như thể mọi người đều biết, cô cần thời gian riêng.Không có Law.
Không có Zoro.
Không có ai gọi tên cô bằng sự dịu dàng quen thuộc."Lucy Heartfilia" – cái tên ấy, giờ đây vang lên trong đầu cô như một mảnh vỡ không còn nguyên vẹn."Trở về rồi... nhưng em là ai trong những mảnh vỡ này?"Ánh mắt đỏ và bóng người ngồi từ xaTừ xa, một bóng người đứng dựa vào cây cổ thụ cao nhất đảo – áo choàng đỏ thẫm che vai, mái tóc rối nhẹ trong gió: Shanks.Anh không quen nhìn lâu người khác – nhưng với Lucy, anh thấy những điều rất... lạ.Cô không khóc.
Nhưng ánh mắt cô, cứ như thể đang tan chảy từ bên trong."Một cô gái như thế... đã bước qua bao nhiêu cánh cổng để đến đây?"Shanks không bước lại. Anh chỉ lặng lẽ cởi áo choàng và để trên bệ đá gần đó, nơi Lucy có thể tìm thấy.
Không ồn ào. Không lời an ủi. Chỉ để lại một sự hiện diện âm thầm.Lucy và Ace: Hai người từng cháy rựcChiều muộn. Lucy vẫn ngồi ở mép đá, nơi nhìn ra biển rộng – không biết rằng đằng sau, một người đang tiến lại: Ace.Ánh lửa nhẹ phát ra từ lòng bàn tay anh, lấp lánh giữa màn mưa như phá tan bầu u uất."Lucy? Là cậu đấy à?" – giọng Ace vẫn ấm như trước, dù đôi mắt anh nay đầy sự trầm ngâm hơn xưa.Lucy khẽ quay lại, ánh mắt vô hồn."Em đang nghĩ... liệu mình có thực sự thuộc về đâu không."Ace ngồi xuống bên cạnh, không nói gì trong vài phút. Rồi anh khẽ đưa tay lên đốt nhẹ ngón trỏ, tạo ra một tia sáng lửa nhỏ trong lòng bàn tay cô."Cậu có biết không? Dù ở nơi tối nhất, một tia sáng nhỏ vẫn khiến người ta cảm thấy ấm. Cậu từng là tia sáng ấy, Lucy."Lucy cười khẽ – nụ cười buồn như tàn tro."Có lẽ... em đã làm tổn thương quá nhiều người. Có người đã vì em mà phải cắt đi cảm xúc. Có người đã nghi ngờ em... vì sợ em không còn là chính mình."Ace im lặng, rồi đặt tay lên đầu cô, xoa nhẹ."Tôi từng chết. Và lúc trở về, tôi cũng chẳng còn là tôi nữa. Nhưng tôi biết... một người không thể chọn cách bắt đầu, nhưng có thể chọn cách tiếp tục.""Cậu vẫn là Lucy – người làm tôi thấy muốn sống lần nữa."Lucy ngẩng lên, bất giác thấy trong ánh mắt Ace là... điều gì đó không còn là ánh lửa nổi loạn ngày xưa. Mà là một ngọn lửa trưởng thành – âm ỉ, âm thầm, nhưng bền bỉ.Và có lẽ... lần đầu tiên, Lucy cảm nhận được một trái tim mới đang hướng về mình, không áp đặt, không quá mãnh liệt, nhưng rất thật.Kế hoạch từ Shanks và Dragon: Vòng Thời Gian Số 0Cùng lúc đó, tại khu mật thất dưới lòng đảo – Shanks và Dragon đang nghiên cứu một khối tinh thể từ thời cổ đại.
Một biểu tượng ẩn hiện: ∞0∞ – biểu trưng của Vòng Thời Gian Số 0.Dragon trầm giọng: "Zeref từng phong ấn một thực thể chứa ma lực vượt khỏi cả không gian tuyến tính – có thể tự tái sinh qua nhiều chiều.""Lucy... là trung tâm vận hành của cấu trúc đó."Shanks nhíu mày:"Ý ông là... nếu cô ấy tan vỡ, các lớp thời gian khác cũng sụp đổ?"Dragon gật đầu."Và Celeste là... một bản sao bị ép khớp vào hệ thống đó. Nếu quá trình này hoàn tất, Lucy sẽ bị xóa vĩnh viễn – như chưa từng tồn tại."Shanks lặng người.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi Lucy và Ace đang ngồi cạnh nhau.
Bàn tay anh siết lại – lần đầu tiên anh thấy lo lắng không vì thế giới, mà vì một người.Tia hy vọng và hồi ứcLucy ngồi lặng, đôi mắt giờ đây đã có màu lửa phản chiếu."Cảm ơn vì đã nghe em, Ace..."Anh mỉm cười:"Tôi từng nói tôi sẽ không để ai cô đơn giữa lửa và tro tàn."Cả hai ngồi lặng. Và lần đầu tiên, Lucy tựa đầu vào vai người khác mà không sợ... mình sẽ tan chảy.Một chiếc gương vỡ trong không gian khác – Celeste đã hoàn tất "Linh Hồn Phản Chiếu" đầu tiên. Nhưng thay vì tấn công... cô khẽ mỉm cười:"Hãy để Lucy tự chọn... bên nào là thật."
Không có Zoro.
Không có ai gọi tên cô bằng sự dịu dàng quen thuộc."Lucy Heartfilia" – cái tên ấy, giờ đây vang lên trong đầu cô như một mảnh vỡ không còn nguyên vẹn."Trở về rồi... nhưng em là ai trong những mảnh vỡ này?"Ánh mắt đỏ và bóng người ngồi từ xaTừ xa, một bóng người đứng dựa vào cây cổ thụ cao nhất đảo – áo choàng đỏ thẫm che vai, mái tóc rối nhẹ trong gió: Shanks.Anh không quen nhìn lâu người khác – nhưng với Lucy, anh thấy những điều rất... lạ.Cô không khóc.
Nhưng ánh mắt cô, cứ như thể đang tan chảy từ bên trong."Một cô gái như thế... đã bước qua bao nhiêu cánh cổng để đến đây?"Shanks không bước lại. Anh chỉ lặng lẽ cởi áo choàng và để trên bệ đá gần đó, nơi Lucy có thể tìm thấy.
Không ồn ào. Không lời an ủi. Chỉ để lại một sự hiện diện âm thầm.Lucy và Ace: Hai người từng cháy rựcChiều muộn. Lucy vẫn ngồi ở mép đá, nơi nhìn ra biển rộng – không biết rằng đằng sau, một người đang tiến lại: Ace.Ánh lửa nhẹ phát ra từ lòng bàn tay anh, lấp lánh giữa màn mưa như phá tan bầu u uất."Lucy? Là cậu đấy à?" – giọng Ace vẫn ấm như trước, dù đôi mắt anh nay đầy sự trầm ngâm hơn xưa.Lucy khẽ quay lại, ánh mắt vô hồn."Em đang nghĩ... liệu mình có thực sự thuộc về đâu không."Ace ngồi xuống bên cạnh, không nói gì trong vài phút. Rồi anh khẽ đưa tay lên đốt nhẹ ngón trỏ, tạo ra một tia sáng lửa nhỏ trong lòng bàn tay cô."Cậu có biết không? Dù ở nơi tối nhất, một tia sáng nhỏ vẫn khiến người ta cảm thấy ấm. Cậu từng là tia sáng ấy, Lucy."Lucy cười khẽ – nụ cười buồn như tàn tro."Có lẽ... em đã làm tổn thương quá nhiều người. Có người đã vì em mà phải cắt đi cảm xúc. Có người đã nghi ngờ em... vì sợ em không còn là chính mình."Ace im lặng, rồi đặt tay lên đầu cô, xoa nhẹ."Tôi từng chết. Và lúc trở về, tôi cũng chẳng còn là tôi nữa. Nhưng tôi biết... một người không thể chọn cách bắt đầu, nhưng có thể chọn cách tiếp tục.""Cậu vẫn là Lucy – người làm tôi thấy muốn sống lần nữa."Lucy ngẩng lên, bất giác thấy trong ánh mắt Ace là... điều gì đó không còn là ánh lửa nổi loạn ngày xưa. Mà là một ngọn lửa trưởng thành – âm ỉ, âm thầm, nhưng bền bỉ.Và có lẽ... lần đầu tiên, Lucy cảm nhận được một trái tim mới đang hướng về mình, không áp đặt, không quá mãnh liệt, nhưng rất thật.Kế hoạch từ Shanks và Dragon: Vòng Thời Gian Số 0Cùng lúc đó, tại khu mật thất dưới lòng đảo – Shanks và Dragon đang nghiên cứu một khối tinh thể từ thời cổ đại.
Một biểu tượng ẩn hiện: ∞0∞ – biểu trưng của Vòng Thời Gian Số 0.Dragon trầm giọng: "Zeref từng phong ấn một thực thể chứa ma lực vượt khỏi cả không gian tuyến tính – có thể tự tái sinh qua nhiều chiều.""Lucy... là trung tâm vận hành của cấu trúc đó."Shanks nhíu mày:"Ý ông là... nếu cô ấy tan vỡ, các lớp thời gian khác cũng sụp đổ?"Dragon gật đầu."Và Celeste là... một bản sao bị ép khớp vào hệ thống đó. Nếu quá trình này hoàn tất, Lucy sẽ bị xóa vĩnh viễn – như chưa từng tồn tại."Shanks lặng người.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi Lucy và Ace đang ngồi cạnh nhau.
Bàn tay anh siết lại – lần đầu tiên anh thấy lo lắng không vì thế giới, mà vì một người.Tia hy vọng và hồi ứcLucy ngồi lặng, đôi mắt giờ đây đã có màu lửa phản chiếu."Cảm ơn vì đã nghe em, Ace..."Anh mỉm cười:"Tôi từng nói tôi sẽ không để ai cô đơn giữa lửa và tro tàn."Cả hai ngồi lặng. Và lần đầu tiên, Lucy tựa đầu vào vai người khác mà không sợ... mình sẽ tan chảy.Một chiếc gương vỡ trong không gian khác – Celeste đã hoàn tất "Linh Hồn Phản Chiếu" đầu tiên. Nhưng thay vì tấn công... cô khẽ mỉm cười:"Hãy để Lucy tự chọn... bên nào là thật."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store