3.
- Em đã nghĩ cái gì vậy? Trốn khỏi nhà để đi gặp cô bé đó sao?- Delores đứng chặn trước cửa phòng em trai mình ngay từ sáng sớm, khiến cậu một phen hết hồn ngay khi vừa mở cửa.
Camilo cố tỏ ra bình tĩnh, cậu nhún vai:
- Chỉ là em tò mò thôi, đâu có gì to tát đâu.
- Camilo.- Dolores nói, giọng cô vốn đã nhỏ giờ lại thì thầm như một làn gió nhẹ thoảng qua.- Chị đã nghe thấy em, nói về cách mái tóc của cô bé đẹp nhưu thế nào dưới ánh đèn, đôi mắt thơ mông ra sao dưới ánh trăng, lặp đi lặp lại cả đêm liền. Nếu lời tiên tri đó liên quan đến người nhà Manuel, thì em càng biết rõ mẹ sẽ cảm thấy thế nào nếu mẹ biết em gặp người nhà họ.
- Em biết rồi, được chứ.- Camilo trả lời.- Giờ thì chúng ta có thể xuống ăn sáng được chưa? Em đói lắm rồi.
Né tránh việc kéo dài cuộc nói chuyện với Dolores, Camilo chạy như bay xuống phòng ăn, nhanh nhẹn lấy một đĩa đồ ăn thật đầy rồi ngồi vào bàn. Nhà Madrigal thường ăn sáng ở ngoài sân, khi mà màn sương đêm đã tan hết và những tia nắng đầu tiên chiếu xuống Encanto. Abuela cầm một tách trà ngồi về phía đầu bàn ăn, gương mặt bà nghiêm nghị nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng khi nhìn về gia đình của mình:
- Chào buổi sáng.
- Chào buổi sáng thưa bà.- Mọi người đồng thanh đáp.
Abuela hài lòng gật đầu:
- Hôm qua mọi người đã làm việc rất tốt, và hôm nay chúng ta lại càng phải cố gắng hơn. Và Pepa, ta đã có thể thấy con đã chuẩn bị sẵn vải để thay cho Casita bộ rèm mới. Con đã mua nó ở đâu vậy
- À..con đã mua nó ở xưởng may Manuel.- Pepa lí nhí trả lời, đám mây đen trên đầu bà bắt đầu tích tụ lại, đồng thời với gương mặt đang dần đanh lại của Abuela. Tất cả mọi người nghe đến cái tên Manuel đột nhiên cảm thấy thức ăn trong họng nghẹn lại đôi chút.
- Được rồi, không thể phủ nhận độ phổ biến của nhà Manuel về chất lượng vải vóc.- Abuela nói tiếp.- Cứ sử dụng chúng như con muốn, nhưng ta hi vọng rèm cửa trong phòng ta vẫn sẽ được giữ nguyên.
- Vâng ạ.- Đôi vai Pepa rủ xuống và Felix chồng bà phải hết sức an ủi để vợ mình không tạo ra một cơn mưa trên bàn ăn. Tâm trạng của Camilo cũng trầm đi khi nhìn thấy mẹ mình buồn rầu như vậy. Những người khác đều tập trung hoàn thành bữa sáng không mấy vui vẻ rồi bắt đầu đi làm việc.
Ở phía bên kia thành phố, trên đỉnh căn nhà của gia đình Manuel, có một căn phòng kính đóng kín rèm nằm trên tầng cao nhất của căn nhà. Bên trong phòng có đầy những đóa hoa cẩm tú xanh trải dài dọc căn phòng, cả trên cột nhà và dọc theo khung cửa, xen lẫn với những tấm rèm mỏng đang nhẹ phủ xuống. Bỗng rèm trong phòng được từ từ kéo lên, để lộ những tia nắng ban mai chiếu dần trên chiếc giường hình tròn giữa phòng. Cánh cửa sổ mở ra rồi đóng vào nhè nhẹ, đẩy gió vào chiếc chuông gió treo bên trong tạo nên những tiếng leeng keeng trong trẻo. Cô bé nằm trên giường xoay người ngồi dậy, dụi dụi mắt nhìn về khung cửa sổ vẫn đang đung đưa:
- Được rồi Sebas, tôi dậy rồi đây.
Nhanh chóng thay đồ, Luna đứng trước gương, nhanh nhẹn chải mái tóc dài của mình và buộc cao bằng một chiếc nơ xinh xắn, không quên đính chiếc kẹp cẩm tú cầu lên tóc. Cô mở cửa phòng rồi chạy xuống sân trong tại tầng một, nơi mà mọi người đã gần như có mặt đông đủ. Cô chạy tới hôn lên má cha và mẹ mình rồi giúp mọi người sắp xếp thức ăn.
- Mặt trăng nhỏ của ta.- Jason Madrigan, người đàn ông cao lớn với nước da rám nắng khỏe mạnh, ông cúi người hôn lên tóc con gái .- Ngủ ngon chứ bé yêu.
- Con ngủ ngon lắm ạ.- Luna trả lời, những chiếc đĩa trên tay cô bất ngờ biến mất, và trong một giây sau, chúng đã nằm ngay ngắn trên bàn ăn. Justin, anh trai ruột của cô, sớm đã ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Luna, nghiêng đầu nói:
- Chậm quá nè em gái.
Luna đảo mắt và ngồi xuống trong khi Madison bước vào cùng với người chồng mình, Madison có máy tóc đen xoăn xù được búi gọn phía sau, trên mặt đeo cặp kính dày, chiếc váy khuất sau chiếc tạp dề bằng da màu nâu dày. Derek vừa đưa tay đỡ vợ vừa nhỏ nhẹ:
- Tình yêu của tôi, làm ơn. Hay hôm nay em ở nhà vậy nhé?
- Derek.- Madison thở dài.- Chỉ vài cái hắt xì thôi mà.
- Mẹ vẫn thấy hơi đau đầu bố ạ.- Kevin, người có mái tóc xoăn ngắn, quần áo gọn gàng xuất hiện, anh điềm tĩnh ngồi xuống ghế trong khi Madison rít lên:
- Kevin, đừng đọc suy nghĩ của mẹ nữa.
- Kìa em, con nó chỉ lo thôi mà.- Derek thở dài.
- Chào buổi sáng, mọi người.- Michale xuất hiện với nụ cười ấm áp, mái tóc của ông đã xám màu, nhưng đôi mắt vẫn có nét khỏe mạnh, từng bước vẫn vô cùng thong thả. Ông thường mặc một chiếc áo khoác len mỏng bên ngoài áo sơ mi dài tay.
- Chào buổi sáng.- Mọi người đồng thanh.
- Được rồi, mau ăn sáng đi kẻo nguội, hôm nay hi vọng sẽ lại là một buổi làm việc đầy năng suất của cả hai xưởng. Nếu con thấy hơi mệt thì cứ nghỉ ngơi một vài hôm nhé, Madison.
- Bố à.- Madison rên rỉ.- Con ổn mà ạ.
- Chỉ là nhắc nhở chút thôi.- Michale mỉm cười. Nhìn về phía Luna.- Chúng ta luôn luôn nỗ lực giúp đỡ mọi người tại Encanto, nhưng ta vẫn hi vọng các con chú trọng đến sức khỏe của mình.
- Vâng ạ.
- Vậy còn lễ hội giữa năm sắp tới thì sao ạ? Thị trưởng dự định sẽ để nhà chúng ta kết hợp với nhà Madrigal chuẩn bị tổ chức lễ hội.- Kevin lên tiếng, Luna có thể thấy được nụ cười trên mặt ông nội nhạt dần, và hai hàng lông mày dày của bố mình nhăn lại. Mọi người đều biết đây là sự thật, bởi dù là một người kiệm lời, nhưng Kevin không bao giờ nói những chuyện có liên quan đến gia đình Madrigal nếu không cần thiết. Michale nhẹ giọng:
- Nếu ngài thị trưởng đã có ý như thế, thì cứ chuẩn bị như vậy mà làm.
- Nhưng bố ơi...- Jason không nhịn được mà lên tiếng.- Cứ cho là chúng ta đồng ý hợp tác, thì chắc gì gia đình đó đã chịu ạ? Abuela...
- Đủ rồi Jason.- Michale giơ tay lên ra hiệu cho Jason dừng lại, trong khi Lily xoa nhẹ vai chồng mình nhằm.- Cho dù thế nào, thì việc này là vì lợi ích chung của nhũng người dân Encanto, chúng ta không thể không tham gia. Nói chuyện thế đủ rồi, hãy ăn sáng cho thật no bụng nào.
Luna liếc mắt nhìn, bố cô dù hậm hực nhưng cũng không thể nói thêm gì nữa. Sau khi ăn xong, cô cùng mẹ đến xưởng may, vuốt nhẹ thước vải mềm mại, Luna nhìn quanh để chắc rằng không có ai ở gần, cô lên tiếng:
- Mẹ ơi, chính xác gì chuyện gì đã xảy ra giữa hai gia đình vậy ạ?
Lily hạ chiếc kéo trên tay xuống, bà nhìn con gái mình, suýt thì bà đã quên mất cô chỉ mới được rời khỏi nhà hơn một năm gần đây, và những chuyện tiêu cực như vậy sẽ không có ai kể cho Luna nghe cả.
- Chỉ là những chuyện xưa cũ thôi con yêu, con không cần phải để ý làm gì.-Bà mỉm cười bước đến hôn nhẹ vào đầu mũi cô.- Sao con không thử ra ngoài đi dạo một chút nhỉ, mẹ biết có một con suối nhỏ trong khu rừng cách đây không xa đấy.
Nghe đến suối, ánh mắt Luna sáng lên đầy mong đợi:
- Được ạ?
- Ừ, nhưng nhớ về trước giờ ăn trưa nhé.
---------------------------------------------------
Con suối mà Lily nói đến nằm ở phía sau thị trấn Encanto, nằm len lỏi giữa khu rừng. Ánh nắng xuyên qua hàng cây chiếu lên mặt nước chảy róc rách, phản chiếu những tia sáng lấp lánh cực thu hút, mùi lá non và thân cây gỗ lan trong không khí. Là lần đầu tiên được tận mắt thấy một con suối, Luna vô cùng phấn khích. Cởi vội đôi giày, cô đặt chúng lên tảng đá cạnh bờ rồi dùng hai tay nâng váy lên cao một chút, cúi người thò chân xuống. Cảm nhận làn nước lạnh mát từ từ bao bọc lấy đầu ngón chân, rồi cả bàn chân khiến Luna hơi rùng mình. Chầm chậm bước từng bước ra giữa suối, nhưng mực nước ngập dần đến trên đầu gối khiến Luna tiếc nuối lùi lại.
Cứ một mình nghịch nước như vậy đến khi mỏi, Luna leo lên bờ, ngồi lên một tảng đá, nhấc đôi chân với mười đầu ngón chân đã ngả trắng vì ngâm nước đặt trên thảm cỏ, thư thái tận hưởng khung cảnh xung quanh.
- Thôi nào Camilo, đừng càu nhàu nữa.
Luna quay đầu nhìn về phía giọng nói, một cô bé chạc tuổi cô với mái tóc nâu xoăn ngang vai xuất hiện, cô mặc một chiếc váy màu xanh trắng, trên gương mặt tròn là một cặp kính cận. Bên cạnh là một cậu thiếu niên với mái tóc nâu xù, chiếc áo sơ mi mà trắng lộ ra dưới chiếc khăn choàng màu vàng và quần vải màu nâu, lập tức Luna nhận ra đây là Camilo. Cả hai có vẻ vẫn chưa phát hiện ra cô, Camilo thiếu niên ủ rũ nói:
- Tự nhiên mẹ lại bắt anh đi giặt đồ cùng em là sao chứ? Anh đâu có biết giặt.
- Dì Pepa nói vậy là để anh bớt đi chơi thôi, chứ anh đi theo xách đồ cho em cũng được.
Camilo bĩu môi, thực ra anh muốn lợi dụng lúc chơi cùng đám trẻ con mà trở lại khu gần nhà Manuel xem thế nào, nhưng không ngờ khi quay về lại bị mẹ anh tóm được.
- Camilo, xin chào- Luna lên tiếng, giơ tay vẫy chào hai người. Mirabel có vẻ hơi giật mình và ngạc nhiên khi nhìn thấy có người lạ xuất hiện. Luna đứng dậy và bước chân trần về phía cả hai, mỉm cười.- Không ngờ lại gặp cậu ở đây, còn đây là....
- Đây là em họ tớ, Mirabel.
- Ừm, cậu ấy là ai thế?- Mirabel hỏi Camilo.
- Tớ là Luna Manuel, hân hạnh được gặp mặt.
- M...Manuel?- Cô bé khẽ thốt lên vì kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của Luna thì nhanh chóng mỉm cười.- Mình là Mirabel Madrigal.
- Không ngờ hôm nay lại có cơ hội được gặp tới hai người nhà Madrigal.- Luna cười khúc khích.- Hai người đang tính làm gì vậy?
- Bọn mình tính đi giặt đồ.- Mirabel chỉ vào giỏ quần áo trên tay Camilo, cô nhỏ giọng.- Thực ra mình đã từng gặp qua vài người nhà Manuel nhưng chưa bao giờ gặp được cậu.
- Đó là vì hồi nhỏ mình không được khỏe lắm.- Luna thật thà đáp.- Mình chỉ mới khỏe lại trong khoảng hai năm gần đây thôi, đây cũng là lần đầu tiên mình được nhìn thấy một con suối đấy.
- Thật á?- Mirabel sốc đến mức há hốc mồm. Người luôn muốn ra ngoài tiếp xúc với mọi thứ như cô khó có thể tưởng tượng được cảnh ở trong nhà suốt từ bé đến lớn.- Vậy khi nào cậu nên thử đi lên gần thượng nguồn con suối này một chút sẽ phát hiện một thác nước nhỏ rất đẹp đó.
- Mình có thể đi cùng các cậu không? Ý mình là nếu điều đó không đem lại rắc rối cho cậu.
- Ồ, đừng lo về chuyện đó.- Camilo lắc đầu, cậu đặt giỏ đồ xuống bờ suối. Luna ngồi trò chuyện với cạnh hai anh em nhà Madrigal cạnh bờ suối, thì thoảng cả ba lại bật cười vì những câu chuyện thú vị hay những trò đùa mà Camilo bày ra.
- Tớ có một câu hỏi.- Mirabel chỉ về chiếc kẹp tóc của Luna.- Kẹp tóc của cậu được làm bằng gì vậy?
- À. Đây là món quà sinh nhật năm tớ 10 tuổi.- Luna không ngần ngại tháo chiếc kẹp xuống và đưa cho Mirabel xem.- Bố tớ từng có được một viên đá mặt trăng khá lớn, nên ông quyết định nhờ dì Madison dùng nó để làm ra chiếc kẹp này.
- Thật là đẹp.- Mirabel cẩn thận ngắm nghía chiếc kẹp tóc rồi trả nó lại cho Luna.- Đúng là một món quà có ý nghĩa.
Mỉm cười đầy hạnh phúc, Luna đeo lại chiếc cặp lên tóc, cô nhìn lên trời, mặt trời đã lên khá cao. Đứng dậy phủi váy và xỏ đôi giày của mình vào. Cô nói với Mirabel.- Đã sắp đến giờ cơm trưa rồi, nên tớ phải về trước khi mẹ để anh trai tớ đi tìm. Ngày mai tớ vẫn có thể gặp các cậu ở đây chứ?
- Đương nhiên, ngày mai tớ sẽ dẫn cậu ra thác chơi.- Mirabel đáp, vẫy tay chào tạm biệt Luna. Nhìn người bạn ngày một xa dần, trong đầu cô bõng có một suy nghĩ, rằng có lẽ có một người bạn từ gia đình Manuel cũng không quá tệ. Nhưng rồi một câu hỏi hiện ra, cô bé quay sang nhìn Camilo.- Làm sao mà anh lại quen với một người nhà Manuel được hay vậy?
- Hả? Cả thị trấn này đâu có ai mà anh không thể làm quen chứ.- Camilo đáp. Cậu đã sớm chuẩn bị cho câu hỏi như thế này từ lúc ba người mới gặp nhau rồi. Mirabel là một người biết giữ bí mật nên mọi thứ có lẽ sẽ ổn thôi. Nghĩ đến việc mình vẫn sẽ có cơ hội gặp Luna nhiều hơn nữa, Camilo không giấu được một nụ cười đầy mong đợi.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store