Edited | Đừng theo đuổi tôi, không có kết quả - Nhiệt Đáo Hôn Quyết | BHTT
Chương 36: Nguyện ý tiếp tục mộng làm người giàu số một thế giới
Vì bị sốt đột ngột, Đào Hựu Tình đã chấp nhận vợ chồng Giang Hải Minh, lần đầu tiên ngượng ngùng gọi một tiếng "Ba", lại làm Giang Hải Minh vui mừng đến mức tự hào khoe với Lận Uyển Thanh: "Em xem, con gái lớn kêu trước tiên chính là anh!"Lận Uyển Thanh ghét bỏ mà nhìn ông một cái, quay đầu đưa cho Đào Hựu Tình canh gà đích thân mình nấu: "Nhìn ba con này, như không có tiền đồ."Giang Hải Minh vui vẻ: "Tiền đồ không quan trọng, quan trọng là Tình Tình nguyện ý kêu ba."Đào Hựu Tình ngồi ở trên giường bệnh uống canh gà, thong thả ung dung uống, trên mặt toàn là tươi cười dịu dàng, người ba Giang Hải Minh này thật là đáng yêu.Lận Uyển Thanh vươn tay nhẹ nhàng chạm vào đầu Đào Hựu Tình, trong hiện ra yêu thương khó tả. Dù mắng chồng không có tiền đồ, nhưng thật ra bà cũng rất vui vì đứa con gái thất lạc đã tìm lại được đã nguyện ý gọi họ là ba mẹ.Tính ra, họ đã chờ đợi một tiếng ba mẹ này đã chờ hai ba tháng a......Lận Uyển Thanh nhịn kích động, dịu dàng nói nói: "Hựu Tình bằng lòng tiếp nhận ba mẹ đã rất tốt.""Còn có chỗ nào không thoải mái thì nói cho mẹ."Đào Hựu Tình nhẹ nhàng đặt muỗng xuống, cầm chén nhìn về phía Lận Uyển Thanh, canh gà Lận Uyển Thanh nấu rất ngon, vị mặn vừa phải, thịt gà mềm mềm, thơm vừa miệng, quan trọng nhất là ở bên trong có một phần tình yêu độc nhất thuộc về mẹ, đây là lần đầu tiên nàng uống canh gà do chính mẹ mình nấu —— vì một mình nàng làm.Nàng chậm rãi chuyển chén, cười an ủi họ: "Không có chuyện gì, con về nhà ngủ tiếp một giấc thì sẽ khỏe, yên tâm."Lận Uyển Thanh đứng dậy giúp nàng sửa sang máy tóc khá hỗn độn do vừa ngủ ra, ân cần giúp nàng cột thành đuôi ngựa, vừa buộc vừa nói: " Mẹ sẽ ở lại chăm sóc con mấy ngày nay, chờ con hết bệnh rồi chúng ta lại cùng nhau về nhà đó, được không?"Không có ép buộc, không có mệnh lệnh, vẫn là giọng điệu thương lượng như cũ, tôn trọng ý muốn của nàng."Dạ." Đào Hựu Tình cười nói, "Vậy vất vả mẹ."Lận Uyển Thanh cười tủm tỉm: "Đứa nhỏ ngốc, nói cái gì vất vả hay không vất vả, hiện tại mẹ ở nhà cũng không có việc gì làm, cũng không vất vả như con đi làm ở bên ngoài."Giang Hải Minh ngồi trên chiếc ghế sô pha đối diện giường bệnh nhìn hai mẹ con họ nói chuyện, lúc Đào Hựu Tình cười rộ lên rất giống Lận Uyển Thanh, cặp mắt đào hoa kia giống như là cùng một khuôn mẫu khắc ra, đôi mắt cong thành trăng non, độ cong như trăng cũng tương tự khiến người khác kinh ngạc cảm thán.Trong lòng Giang Hải Minh đột nhiên cảm thấy tự hào trong lòng. Ông cưới vợ đẹp như vậy, lại có con gái đẹp như thế, hơn nữa hai người tự thân đã thập phần ưu tú, ai sẽ không hâm mộ ông chứ?Ah, còn sinh một đứa con trai anh tuấn lại thông minh nữa.Giang Hải Minh cảm thấy hiện tại bản thân mình hoàn toàn là người chiến thắng.Động tác chải đầu của Lận Uyển Thanh rất ôn nhu, từ lần trước Đào Hựu Tình nói cho bọn họ chính mình bị kẻ cướp nắm tóc, sau đó bà đã biết con gái của họ là cô gái nhỏ thích đẹp, từ sợi tóc đến chân đều là bảo bối của cô gái nhỏ này, con bé không cho phép có người đối đãi thôi lỗ với bảo bối của con bé.Đào Hựu Tình phát giác Lận Uyển Thanh rất cẩn thận với tóc mình, rất mau đã không lo lắng Lận Uyển Thanh sẽ mạnh tay mà làm tóc nàng tráng niên sớm rụng. Động tác nàng nhẹ nhàng chậm chạp buông chén, nhẹ giọng hỏi: "Mẹ, Sao sáng hôm nay mẹ tự lại đây? Không phải nói để chú La lại đây đón con là được sao?"Lận Uyển Thanh kiên nhẫn chải lại mái tóc xoăn trên tay, ấm áp nói: " Mẹ muốn gặp con sớm hơn nha, cho nên đã tự mình tới đón con." Lại nói, "Sự thật chứng minh, là mẹ đúng rồi, đến trễ một chút thì khẳng định con sẽ càng khó chịu hơn."Nếu không muốn đích thân đến lại đây đón con gái, thì có lẽ không biết lúc nào mới có thể biết con gái mình sinh bệnh phát sốt. May mắn thay bà đã tới, may mắn.Giang Hải Minh phụ họa: "Mẹ con nói đúng."Đào Hựu Tình nhoẻn miệng cười: "Đừng lo lắng, con cũng đã lớn như vậy, sinh bệnh cũng sẽ tự mình đi bệnh viện, tự mình đi không được cũng có thể kêu người hỗ trợ, huống chi, đối diện con là Tiểu Viên Đổng, đúng không?""Tiểu Viên Đổng?" Lận Uyển Thanh lặp lại từ này một chút, tò mò hỏi, "Cách này xưng hô có phải có chút xa cách hay không nha?"Vốn dĩ bà tưởng rằng với mức độ nhận thức của Đào Hựu Tình cùng Viên Sơ Nhụy sẽ không kêu xưng hô mà mọi người khác cũng kêu, sẽ có cách gọi khác, bởi vì kêu như vậy khó tránh khỏi có vài phần xa cách, có vẻ không thân cận lắm.Đào Hựu Tình lẩm bẩm trong lòng: Ngày hôm qua còn còn kêu cô ấy là Viên Sơ Nhụy nha......Kết quả còn bị bóp mặt sửa lại.Đào Hựu Tình: "Ha, cách gọi khác là cái gì không quan trọng, quan hệ tốt là được."Tuy rằng nàng kêu Viên Sơ Nhụy "Tiểu Viên Đổng", nhưng quan hệ nàng cùng Viên Sơ Nhụy rất thân cận nha, so với người nào đó kêu Viên Sơ Nhụy là "Chị Sơ Nhụy" còn thân cận hơn một ngàn lần!Nàng có thể hôn mặt Tiểu Viên Đổng, người nào đó có thể hôn mặt chị Sơ Nhụy sao —— không thể!Đào Tiên Nữ: 【 Kiêu ngạo.JPG】
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store