Edit Mat The Lai Mot Lan Gap Anh
tui vừa đọc vừa edit nên chưa nắm được truyện sẽ diễn biến như thế nào, các bạn cùng đọc với tui nha ------Hoa Quốc, Hải Thành, buổi chiềuTrên chiếc giường lớn màu hồng, có một bé gái đang nằm, gương mặt tiều tụy, trên người mặc lễ phục màu đenTóc cài 1 đóa hoa giấy màu trắng, nàng cau mày, mắt nhắm nghiền, mồ hôi trên trán theo từng động tác của nữ hài tử mà rơi xuống. Giống như là đang gặp ác mộng, vẫn luôn giãy giụa nhưng không thể tỉnh giấc.Đột nhiên!Bé gái đang nhắm chặt hai mắt đột nhiên mở to 2 mắt, bật dậy, có vẻ giống với thời điểm mà xác chết vùng dậy, đột nhiên ngồi dậy.Lam Lam nguyên bản cho rằng, khi nàng mở mắt ra sẽ nhìn thấy căn phòng thuê nhỏ hẹp kia, tuy rằng có hơi tồi tàn, nhưng nó cũng đã che chở nàng mấy năm đen tối đó.Nhưng khi nhìn đến căn phòng vừa xa lạ vừa quen thuộc này, nàng lại có chút không dám tin tưởng.Phòng này thật sự quá quen mắt, đây chính là căn phòng trước kia của mình?Mấy món trang trí tinh xảo, vật dụng trong phòng đều là do chính mình cùng mẹ tỉ mỉ chọn lựa.Lam Lam thừa nhận chính mình hiện tại có chút hoảng, Từ sau khi cha mẹ qua đời, vị bí thư Tô Nhã mang theo con của ả ta Tô Lạc, đi theo nhị thúc dọn vào nhà nàng ở. Mang cái mỹ danh là: Chiếu cố cô nhi là nàng.Tô Nhã lợi dụng sự tín nhiệm của nàng, ở tang lễ của cha mẹ, dùng lí do muốn mua đất xây mộ cho họ mà dụ nàng ký tên vào hợp đồng chuyển giao tài sản, để ả ta trở thành gia chủ Lam gia, phần tài sản còn lại không còn ràng buộc đều là của Tô Nhã và Lam Hành ÔnBởi vì cha mẹ qua đời đem lại đả kích quá lớn, cho nên nàng đối với Tô Nhà có một chút cảm giác dựa dẫm, mặt khác lại bởi vì Tô Nhã là bí thư của cha nên Lam Lam đã cực kỳ tín nhiệm ả. Lúc đó chính là một chút cũng không hoài nghi gì cô ta.Nàng thật quá ngu ngốc, nội dung giấy tờ còn chưa có đọc qua, đã trực tiếp ký tên, kết quả tài sản hay nhà mà nàng sở hữu, đều bị Tô Nhã cùng nhị thúc Lam Hành Ôn chiếm hết.Họ còn không tha cho nàng, bé gái vừa mất cha mẹ, còn bi thương cực độ đã bị Tô Nhã cùng Lam Hành Ôn đuổi ra khỏi nhà, không một xu dính túi.Bởi vì nhà hay tài sản hiện giờ đều là của ả ta cùng Lam Lam không có tí quan hệ gì, cho nên nàng không có tư cách ở trong nhà của mình."Nhà đã dột còn gặp mưa suốt đêm, tàu đã chậm còn phải đi ngược gió" Vừa bị đuổi khỏi nhà không được mấy tháng, lại gặp phải mưa toàn cầu, sau đó chính là bệnh dịch hoành hành, thiên tai các kiểu thay nhau kéo đến.Bởi vì nhân loại khai thác tài nguyên quá độ, mẹ Trái Đất đối với loài người đưa ra lời cảnh cáo, cũng là bắt đầu quá trình trọng tổ, đưa Trái Đất về tình trạng nguyên thủy.Cuối cùng, bởi vì nàng không có công việc cố định, không có thu nhập, đói xỉu bên đường, được chú Thẩm nhặt về nhà, qua một đoạn thời gian thì ổn định sinh hoạt.Nhưng mạt thế lại đến, tình người bị chôn vùi, điểm mấu chốt của đạo đức không ngừng bị giẫm đạp.Đất không mọc ra thực vật nữa, có thì cũng trở nên xa lạ, thậm chí cuồng bạo, động vật càng không thể chọc đến, không gian sinh tồn của loài người lần nữa bị chèn ép.Cuối cùng cũng chỉ có thể phụ thuộc vào đàn ông mà sinh tồn, nguyên bản nàng cũng chỉ là muốn sống, không muốn cô phụ vị thúc thúc kia đã cứu mình.Sau 5 năm, Tô Lạc không muốn cuộc sống của Lam Lam quá tốt, nàng tìm ra chỗ mà Lam Lam thuê phòng. Nhìn thấy Lam Lam trải qua 7 năm mạt thế, nhưng vẫn xinh đẹp như cũ, trong lòng ả cực kỳ căm hận, mất đi lý trí. Còn có người mà Lam Lam leo lên giường là người mà Tô Lạc luôn mơ ước, điều này càng làm ả nhìn Lam Lam không thuận mắt.Tô Lạc nói ra chuyện mẹ ả cùng vị nhị thúc kia năm đó lên kế hoạch hại cha mẹ nàng ra sao. "Lam Lam mày thật đáng thương quá, chắc là mày vẫn không biết, chuyện cha mẹ mày chết, là do bà nội mày cùng với người chú đáng kính của mày lên kế hoạch. Là bà nội mày cày người vào, động tay động chân ở thắng xe. Ai mượn ba mày không chịu cho chú hai lấy tền làm chi. Ngay cả chiếc xe làm cha mày chết, đến bây giờ vẫn còn ở nhà bà nội kìa."Nói xong mấy lời đó, Tô Lạc cười không ngừng, giọng giống như là gà mái " Ha ha ha"Nhìn đến sắc mặt không thể nào tin nổi của Lam Lam, càng cao hứng đến không chịu nổi.Lam Lam cảm thấy máu của mình đã xông thẳng tới đại não, tay khô gầy, càng run càng dữ dội không ngừng, thì ra người bà nhìn hiền lành phúc hậu đó lại tàn nhẫn như vậy sao?Tô Lạc nhìn biểu tình của Lam Lam mà vui sướng cực kỳ, 3 năm nay, ả ta không ngừng hỏi thăm tình huống của Lam Lam,"Bởi vì cha mày không chịu đưa tiền cho chú 2 nên đã chọc đến bà già bất công kia. Rốt cuộc thì cha mày chỉ là con nuôi bà ta nhận về, không phải thân sinh, nên đối đãi khẳng định sẽ khác biệt thôi. Bà già đó ra tay với cha mày không có một chút ái náy, ai mượn cha mày Lam Hành Hiên dám làm trái ý bả.Đúng rồi, còn có, ở tang lễ cha mẹ mày, mẹ tao để cho mày ký tên vào cái hợp đồng phân chia tài sản, cũng là do bà nội mày tự tay giao cho mẹ tao. Tài sản của nhà mày, cũng là do chú 2 mày lấy hết. Mỗi ngày vào thời gian mày túc trực bên linh cữu thì từ từ lấy đi hết."Tô Lạc nhìn Lam Lam giống như là nhìn đống rác, mẹ ả là tiểu tam của Lam Hành Ôn, trước kia mẹ ả muốn câu dẫn cha của Lam Lam, chính là vì thất bại nên chỉ có thể lấy lui làm tiến, cùng Lâm Hành Ôn ăn ngủ ở bên nhau. Cho nên mỗi lần nhìn đến bộ dáng đại tiểu thư của Lam Lam, ả đều giận sôi máu."Mà tao, hiện tại kêu Lam Lạc, bởi vì a, tao là con gái ruột của chú 2 mày, hiện tại là Lam gia đại tiểu thư cao cao tại thượng, mà mày, chỉ là bùn lầy trên mặt đất mà thôi."Tô Lạc.. Không đúng, phải kêu là Lam Lạc, ả ta cả người từ đầu tới chân đều tinh xảo, bởi vì tâm lí quá mức vặn vẹo mà trở nên xấu xí, trong miệng không ngừng nói hết sự tình trải qua.Ả đã sớm muốn tìm đến vị Lam Lam đại tiểu thư cao cao tại thượng này tâm sự, nguyên bản cho rằng Lam Lam sống rất thê thảm, nên không có chuẩn bị cái gì.Nhưng không ngờ, nàng sống không quá tồi, điều này so với suy nghĩ của Lam Lạc rất chênh lệch, làm ả ta rất khó chịu.Nhìn khuôn mặt vẫn mỹ lệ như cũ của Lam Lam, trên tay Lam Lạc lấy ra một cây chủy thủ, trực tiếp đâm vào tim Lam Lam.Máu bắng ra dính đầy cả người Lam Lạc, trên mặt nở nụ cười vặn vẹo đến mức tận cùng, làm người ta không rét mà run.Lam Lam còn đang kinh ngạc vì cây chủy thủ xuất hiện đột ngột, căn bản chưa kịp chạy trốn đã bị Lam Lạc đâm. Lam Lạc bởi vì muốn nhìn dáng vẻ chật vật của Lam Lam, cho nên cúi đầu, lúc đó Lam Lam thấy được trên cổ Tô Lạc treo hai cái nhẫn ngọc, đó là tín vật đính ước của cha mẹ nàng, cũng là đồ gia truyền bên nhà ông ngoại bà ngoại.Đầu óc căng đau như muốn ngất đi, thân thể cũng vì đau đớn mà cuộn tròn lại, nhưng khi nhìn thấy 2 chiếc nhẫn kia, nàng không cam lòng, đó chính là di vật của cha mẹ nàng mà.Thời điểm bị đuổi khỏi gia môn, 2 chiếc nhẫn này cũng mất tích rất kỳ lạ, nàng còn tưởng là do bản thân làm rớt ở nơi nào, vẫn luôn tìm không ra, nguyên lai là bị ả ta trộm mất.Lam Lam không cam tâm, sao trên đời lại có loại người sống như súc sinh như gia đình bọn họ, ba mẹ thì không biết xấu hổ hại chết cha mẹ người khác, còn cướp đoạt gia sản, con thì trộm đi vật gia truyền.Bởi vậy, Lam Lam không biết lấy sức mạnh từ đâu tới, vươn tay, đem nhẫn trên cổ Tô Lạc giật xuống. Vì dùng sức quá lớn nên cổ ả ta bị dây đeo nhẫn cứa rách 1 vòng , nhẫn dính máu của Lam Lam, trực tiếp biến mất.Dây thừng còn trên cổ Tô Lạc, nhưng nhẫn đã không còn.Lam Lam cũng bởi vì dùng hết sức lực, máu chảy quá nhiều nên trực tiếp tử vong.Do vậy nên cũng không thấy được Tô Lạc nổi điên bởi vì nàng giật nhẫn và nó biến mất. Ả ở lại phòng thuê của Lam Lam tìm thật lâu cũng không có tìm lại được 2 cái nhẫn kia.Cuối cùng xác của Lam Lam bị cắt thành mảnh vụn, ngay cả xương cốt cũng bị gõ nát. Cả nhà Tô Lạc cũng không tìm được nhẫn đã biến mất.Kỳ thật Lam Lạc cũng không có nói cho Lam Lam, cái nhẫn đó là trữ vật không gian, cả nhà bọn họ, nhờ vào cái không gian này mà ở mạt thế quá cực kỳ thoải mái.
Ở thời điểm trước đó, họ cầm gia sản của nhà Lam Lam mua sắm vô số thực phẩm bỏ vào không gian đó. Lam Hành Ôn không thiếu đồ ăn nên đắc tội không ít người. Sau này Lam gia mất đi vật tư, tự nhiên cũng bị người có dã tâm biết. Từ đây Tô Lạc trực tiếp trải nghiệm cuộc sống lúc trước của Lam Lam, thậm chí còn thảm hại hơn.Lam Lam lúc trước vận khí tốt, từ khi bọ đuổi đi, liền leo lên người đại lão của quân khu, người vừa quyền vừa quý, rất lợi hại. Tuy rằng ăn không đủ no nhưng cũng không bị đói, càng không cần làm việc; nhà ở không tốt lắm nhưng nể mặt kim chủ cũng không có ai dám chọc đến nàng. Nhìn chung vẫn khá ổn ở thời mạt thế này.Lam Lạc lại không có cái vận may tốt như vậy, đất đai, nhà cửa của Lam gia bị phân phát không còn, ả trực tiếp bị ném ra đường. Vì đại lão của Lam Lam đã thả ra lời nói, càng không có ai dám chứa chấp bọn họ. Ả ta còn thậm chí đắm mình trong trụy lạc, ngủ hết đàn ông này tới đàn ông khác chỉ vì đổi lấy một ít đồ ăn.Lam Hành Ôn còn yên tâm thoải mái ăn đồ ăn mà Lam Lạc ở trên người đàn ông kiếm về, căn bản mặc kệ Lam Lạc ch·ết sống.Cuối cùng Lam Lạc câu dẫn một người đàn ông có vợ, cuối cùng bị vợ người ta đánh cho vỡ tướng.Không còn vốn tự có để đi câu dẫn đàn ông có chút quyền thế, ả chỉ có thể tiếp đãi một ít người ở tầng lớp chót.Ả làm như vậy cả một ngày, nhiều nhất cũng chỉ có thể đổi lấy 1 cái bánh mì mốc meo, hoặc là 1 xíu ngũ cốcCuối cùng Lam Lạc chịu không nổi, trực tiếp chém ch·ết bọnLam Hành Ôn, cuối cùng t·ự s·át.
----Lam Lam thu hồi hồi ức của mình, nghĩ đến lúc ấy tuy rằng nàng đã ch·ết, nhưng linh hồn cũng không có tiêu tán.Nhìn thân thể của mình bị từng nhát từng nhát băm thành thịt nát, xương cốt bị gõ thành mảnh nhỏ. Là đại lão đã nhạt xác cho mình, Lam Lam làm quỷ hồn có đôi khi suy nghĩ, thời điểm đại lão nhìn đến thân thể của mình, trong lòng đang nghĩ cái gì? Có thể hay không cảm thấy nàng quá xấu?Sau lại suy nghĩ một chút, chính mình còn nhìn ra th·i th·ể của mình, đại lão làm sao nhìn ra xấu không xấu hahaha.Không biết vì cái gì, chính mình chỉ có thể đi theo Lam Lạc, có khả năng là bởi vì nàng chết trong tay Lam Lạc. Tuy rằng quỷ hồn sẽ không mệt, nhưng là nhìn ả ta lăn qua lăn lại với đủ loại đàn ông, tâm lý Lam Lam vẫn là có chút không thoải mái, nàng thật sự chướng mắt loại nữ nhân này.Nàng cứ đi theo Lam Lạc, sau khi thấy được kết cục của cả nhà bọn họ, mới bị thứ gì đó hút đi, hơn nữa trước lúc đi, nàng giống như lại thấy được gương mặt lạnh quen thuộc đó.Thật không nghĩ tới, nàng cư nhiên được có thêm một lần cơ hội, kỳ thật Lam Lam cũng không phải người thông minh, nàng từ nhỏ bị cha mẹ bảo vệ rất kỹ.
Lam Lam từ nhỏ đến lớn, cơ hồ không hề gặp lại vị bà nội kia, bởi vì bà ta không thích nàng. Hơn nữa, khi nàng còn nhỏ, bà ta còn muốn đem nàng bán vào núi sâu. Nếu không phải cha mẹ phát hiện kịp thời, sợ là nàng đã sớm đã ch·ết.Thêm một vài chuyện xấu xa nữa, từ đó cha mẹ càng không cho nàng tiếp xúc với người ngoài, càng không nỡ lớn tiếng dạy dỗ nàng, cho nên nàng từ nhỏ đã giống như công chúa ở trong tháp ngà. Chỉ cần mỗi ngày nghĩ hôm nay ăn gì, uống gì, tâm tình không tốt liền đi mua sắm, đi du lịch là đủ.
Dựa theo thời gian, hiện tại Tô Nhã hẳn là đang ở nhà của ác bà kia, nghiên cứu cách thâu tóm tài sản, muốn thống nhất thời gian tới tìm mình ký hợp đồng chuyển giao tài sản.Cầm lấy di động, tự hỏi một chút, nàng gọi cho bạn tốt của cha lúc còn sống, Thẩm Diễn Thanh, Thẩm thúc thúc.
Ở thời điểm trước đó, họ cầm gia sản của nhà Lam Lam mua sắm vô số thực phẩm bỏ vào không gian đó. Lam Hành Ôn không thiếu đồ ăn nên đắc tội không ít người. Sau này Lam gia mất đi vật tư, tự nhiên cũng bị người có dã tâm biết. Từ đây Tô Lạc trực tiếp trải nghiệm cuộc sống lúc trước của Lam Lam, thậm chí còn thảm hại hơn.Lam Lam lúc trước vận khí tốt, từ khi bọ đuổi đi, liền leo lên người đại lão của quân khu, người vừa quyền vừa quý, rất lợi hại. Tuy rằng ăn không đủ no nhưng cũng không bị đói, càng không cần làm việc; nhà ở không tốt lắm nhưng nể mặt kim chủ cũng không có ai dám chọc đến nàng. Nhìn chung vẫn khá ổn ở thời mạt thế này.Lam Lạc lại không có cái vận may tốt như vậy, đất đai, nhà cửa của Lam gia bị phân phát không còn, ả trực tiếp bị ném ra đường. Vì đại lão của Lam Lam đã thả ra lời nói, càng không có ai dám chứa chấp bọn họ. Ả ta còn thậm chí đắm mình trong trụy lạc, ngủ hết đàn ông này tới đàn ông khác chỉ vì đổi lấy một ít đồ ăn.Lam Hành Ôn còn yên tâm thoải mái ăn đồ ăn mà Lam Lạc ở trên người đàn ông kiếm về, căn bản mặc kệ Lam Lạc ch·ết sống.Cuối cùng Lam Lạc câu dẫn một người đàn ông có vợ, cuối cùng bị vợ người ta đánh cho vỡ tướng.Không còn vốn tự có để đi câu dẫn đàn ông có chút quyền thế, ả chỉ có thể tiếp đãi một ít người ở tầng lớp chót.Ả làm như vậy cả một ngày, nhiều nhất cũng chỉ có thể đổi lấy 1 cái bánh mì mốc meo, hoặc là 1 xíu ngũ cốcCuối cùng Lam Lạc chịu không nổi, trực tiếp chém ch·ết bọnLam Hành Ôn, cuối cùng t·ự s·át.
----Lam Lam thu hồi hồi ức của mình, nghĩ đến lúc ấy tuy rằng nàng đã ch·ết, nhưng linh hồn cũng không có tiêu tán.Nhìn thân thể của mình bị từng nhát từng nhát băm thành thịt nát, xương cốt bị gõ thành mảnh nhỏ. Là đại lão đã nhạt xác cho mình, Lam Lam làm quỷ hồn có đôi khi suy nghĩ, thời điểm đại lão nhìn đến thân thể của mình, trong lòng đang nghĩ cái gì? Có thể hay không cảm thấy nàng quá xấu?Sau lại suy nghĩ một chút, chính mình còn nhìn ra th·i th·ể của mình, đại lão làm sao nhìn ra xấu không xấu hahaha.Không biết vì cái gì, chính mình chỉ có thể đi theo Lam Lạc, có khả năng là bởi vì nàng chết trong tay Lam Lạc. Tuy rằng quỷ hồn sẽ không mệt, nhưng là nhìn ả ta lăn qua lăn lại với đủ loại đàn ông, tâm lý Lam Lam vẫn là có chút không thoải mái, nàng thật sự chướng mắt loại nữ nhân này.Nàng cứ đi theo Lam Lạc, sau khi thấy được kết cục của cả nhà bọn họ, mới bị thứ gì đó hút đi, hơn nữa trước lúc đi, nàng giống như lại thấy được gương mặt lạnh quen thuộc đó.Thật không nghĩ tới, nàng cư nhiên được có thêm một lần cơ hội, kỳ thật Lam Lam cũng không phải người thông minh, nàng từ nhỏ bị cha mẹ bảo vệ rất kỹ.
Lam Lam từ nhỏ đến lớn, cơ hồ không hề gặp lại vị bà nội kia, bởi vì bà ta không thích nàng. Hơn nữa, khi nàng còn nhỏ, bà ta còn muốn đem nàng bán vào núi sâu. Nếu không phải cha mẹ phát hiện kịp thời, sợ là nàng đã sớm đã ch·ết.Thêm một vài chuyện xấu xa nữa, từ đó cha mẹ càng không cho nàng tiếp xúc với người ngoài, càng không nỡ lớn tiếng dạy dỗ nàng, cho nên nàng từ nhỏ đã giống như công chúa ở trong tháp ngà. Chỉ cần mỗi ngày nghĩ hôm nay ăn gì, uống gì, tâm tình không tốt liền đi mua sắm, đi du lịch là đủ.
Cho nên nửa đời trước của Lam Lam cơ bản thì giống như 1 đứa ngốc, mỗi ngày cứ việc chill là được.
Kỳ thật ở kiếp trước, thảm họa toàn cầu sớm đã có báo động trước, nhiệt độ không khí không ngừng tăng cao, băng tan làm giải phóng virus viễn cổ. Với thể chất con người hiện tại làm sao mà chịu nổi.
Hiện tại đại bộ phận nhân dân đều ở trạng thái có ăn có mặc, thân thể khỏe mạnh, cư xử văn minh. Tuy nhiên về sau khi mạt thế đến, bao nhiêu thói hư tật xấu, cơ bản toàn bộ bị kích phát ra tới. Có nhiều người, bởi vì lộ ra một chút vật tư, cả nhà đều b·ị ch·ém ch·ết. Có loại người còn ác liệt hơn cảm thấy rằng bạn có vật tư, tại sao không chia sẻ cho tôi, không chia thì tôi tự đoạt lấy.
Nghĩ đến đây, nàng đột nhiên nhớ tới vẫn chưa xem nay là ngày tháng năm nào, hy vọng là thời điểm cha mẹ còn sống. Cầm lấy di động ở ngay bên cạnh, đã lâu lắm không cần di động nữa nên nàng có chút không thích ứng. Nhìn rõ thời gian hiển thị - Hoa Quốc, 07/6/325.Đây là.....cha mẹ đã qua đời vào ngày hôm trước....Lam Lam nhớ lại, hôm nay là bởi vì bi thương quá độ, trực tiếp ngất xỉu tại linh đường của cha mẹ.Buông di động, Lam Lam nhịn không được có chút đau thương, nếu về sớm hơn một ngày thì tốt rồi. Nàng đã có thể ngăn cản cha mẹ đi thăm loại khẩu phật tâm xà, mặt người dạ thú kia rồi.Nàng đi đến gương trang điểm trước mặt, nhìn sắc mặt trắng bệch của mình, cùng với đóa hoa trắng bên cạnh, càng nhìn nhu nhược đáng thương hơn, gương mặt này thật là đẹp a.Tuy rằng không phải vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng là Nga Mi hạo xỉ (răng sáng, lông mày lưỡi liềm), hoa dung nguyệt mạo (dung mạo như hoa, như trăng)Bằng không Tô Tạc vì sao sẽ ghen ghét nàng đến như vậy?Tô Lạc, Lam Lạc, tôi đã trở về.Lam Hành Ôn, Tô Nhã, các người chuẩn bị tốt chưaĐã chuẩn bị tốt để nghênh đón lao ngục tai ương của mình chưa?Hiện tại vẫn là xã hội có pháp trị, nàng cũng không thể phạm pháp, không vội.Thu thập biểu tình vì phẫn nộ mà vặn vẹo của mình, biến trở lại phiên bản Lam Lam nhu nhược đáng thương, bộ dạng tinh xảo.Dựa theo thời gian, hiện tại Tô Nhã hẳn là đang ở nhà của ác bà kia, nghiên cứu cách thâu tóm tài sản, muốn thống nhất thời gian tới tìm mình ký hợp đồng chuyển giao tài sản.Cầm lấy di động, tự hỏi một chút, nàng gọi cho bạn tốt của cha lúc còn sống, Thẩm Diễn Thanh, Thẩm thúc thúc.
----
hết chương 1, tóm gọn lại đây là 1 câu chuyện về cô bé Lam Lam trọng sinh về thời gian trước khi mạt thế tới, báo thù cho Cha Mẹ bị bà nội, chú 2, thư ký và con của ả hại chết, sinh tồn trong mạt thế với chiếc nhẫn không gian, gặp lại vị đại lão mặt lạnh đã bao nuôi cô ở đời trước. 09:10 PM - 09/01/2024Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store