[Edit|Hoàn] Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn
Chương 50.
Chương 50.Ngày hôm sau từ lúc rạng sáng trời đã bắt đầu mưa, Trang Hàn ăn bữa sáng ở trong nhà hàng khách sạn, tài xế sớm đã đỗ xe trước cửa chờ hắn.Vừa lên xe hắn đã bắt đầu lo lắng, không có mình đưa đón, một mình Cố Tư sẽ phải đi làm và đi về như thế nào? Trời mưa ướt quần áo sẽ dễ bị cảm lạnh.Nỗi lo lắng này tiếp tục kéo dài cho đến khi hắn vào công ty, hắn nghĩ tốt hơn hết vẫn là nên ly hôn càng sớm càng tốt. Chia nhiều thứ cho Cố Tư hơn, chia một chiếc xe tốt cho cô, cô cũng biết lái xe, có xe rồi thì cô đi ra ngoài cũng tiện hơn rất nhiều.Còn đang suy nghĩ về những chuyện ngổn ngang này, thư ký Tiểu Vương đã gọi điện thoại tới, "Trang tổng, phu nhân ngài tới đây."Trang Hàn sửng sốt, mới một ngày không gặp Cố Tư mà hắn đã có cảm giác như lâu rồi không gặp.Thư ký vẫn đang đứng đó chờ trả lời, "Trang tổng, hay là nói ngài không có ở đây nhé?""Cậu thích nói dối đến vậy sao?" Trang Hàn nói: "Rõ ràng là tôi có ở đây, để cô ấy đi lên đi."Cúp điện thoại xong, Trang Hàn nhanh chóng nhìn quanh phòng làm việc một lượt, sau đó lấy điện thoại ra soi gương, nhìn xem mình có vấn đề gì không. Bộ quần áo thư ký mua hôm nay kiểu dáng có vẻ hơi già dặn, Cố Tư mà nhìn thấy thì liệu cô có suy nghĩ gì không nhỉ? Cố Tư mặc một chiếc váy tối màu, bên ngoài mặc thêm một cái áo khoác măng-tô màu đen. Mái tóc đen nhánh ở sau đầu được búi lên đơn giản nhưng lại rất khí chất, cô bước vào phòng làm việc của Trang Hàn. Giày cao gót chạm đất, Trang Hàn bất giác nuốt ngụm nước miếng."Em đến rồi à." Trang Hàn ngồi yên, cố tỏ ra tự nhiên hơn và nói: "Tôi còn đang định đi tìm em."Ánh mắt Cố Tư u tối nhìn Trang Hàn một cái, xoay người lại ngồi xuống ghế sô pha, nói: "Em tới rồi, anh muốn gì thì cứ nói đi."Trang Hàn lấy đơn ly hôn ra, từng bước một đi đến trước mặt Cố Tư, hắn khom lưng đặt đơn lên bàn trà rồi đẩy đến trước mặt Cố Tư, nói: "Em xem cái này một chút đi, có yêu cầu gì thì cứ nói."Cố Tư cầm tờ giấy lên nhìn, bị năm chữ đơn thỏa thuận ly hôn trên mặt giấy đâm vào lòng đau nhói. Cô khẽ thở hắt ra, bắt đầu đọc nội dung. Càng xem cô càng không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, bàn tay cầm tờ giấy cũng bắt đầu hơi run lên.Cuối cùng Cố Tư đặt đơn ly hôn xuống, nói: "Những thứ này không phải là đồ của em, em không thể nhận."Trang Hàn xoay người chậm rãi đi về phía bàn làm việc của mình, "Em xứng đáng có được những thứ này, sau khi ly hôn đưa cho vợ cũ tiền cấp dưỡng là điều nên làm. Yên tâm nhận lấy đi, em biết đấy, mấy thứ này đối với tôi không là gì cả."Hắn ngồi xuống ghế, nhìn thoáng qua Cố Tư đang hơi cúi đầu thấy không rõ cảm xúc, nói: "Nếu không có vấn đề gì nữa thì em ký đi, ký xong là em có thể tự do, muốn làm gì cũng được.""Tự do?" Cố Tư nhìn vào trong mắt của Trang Hàn, "Anh cảm thấy em hiện giờ không tự do sao?"Đôi mắt kia vừa tối tăm lại vừa u ám, Trang Hàn nhìn thoáng qua mà không cầm được hoảng hốt, hắn chuyển tầm mắt đi nói: "À, chỉ là một cách nói tùy tiện mà thôi. Tùy em thích nghĩ như nào cũng được, dù sao thì em cũng nên ký tên đi.""Mỗi một đôi vợ chồng kết hôn và đến lúc ly hôn đều có lý do." Cố Tư nói: "Muốn em ký tên cũng được, nhưng phải nói cho em biết lý do."Nghĩ tới lý do hai người kết hôn, Trang Hàn nói: "Tôi nói rồi hôn nhân không có tình yêu không cần thiết phải tiếp tục, lúc trước chúng ta kết hôn chả qua là vì em là người thay thế cho Cố Sương mà thôi. Bây giờ tôi không thích Cố Sương nữa, em cũng không cần phải tiếp tục làm Trang phu nhân. Nhưng em không cần lo lắng, coi như là bồi thường, em muốn gì thì cứ nói ra."Nghe thấy Trang Hàn nói mình lúc trước chỉ là người thay thế cho Cố Sương, vẻ mặt Cố Tư không hề thay đổi. Cô hỏi: "Lúc trước là lúc trước, chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, em không tin là anh không có một chút tình cảm nào với em."Trang Hàn đặt tay lên bàn, mười ngón tay đan vào nhau đặt ở trước mặt, che nửa khuôn mặt của hắn."Có một số việc em không muốn tin cũng phải tin."Cố Tư hít một hơi thật sâu, nói: "Nếu anh không có tình cảm gì với em thì tại sao anh lại quan tâm em đến như vậy? Ngày nào cũng đưa đón em đi làm, lúc gặp nguy hiểm cũng bảo hộ em ở trong ngực anh? Chỉ vì em là người thay thế người khác gả cho anh trên danh nghĩa là vợ sao?""Dĩ nhiên là không phải."Đôi mắt Cố Tư hơi mở to, nhìn về phía hắn với vẻ tràn ngập mong đợi.Trang Hàn nói: "Đây là điều mà tôi với tư cách là một người đàn ông nên làm."Trong nháy mắt tia sáng trong mắt tối sầm đi, Cố Tư nhìn lại đơn ly hôn kia, hỏi: "Vì sao đột nhiên lại muốn ly hôn? Là bởi vì đã thích người khác sao?"Trang Hàn im lặng một lúc, sau đó gật đầu, "Ừ."Cả người Cố Tư trong phút chốc bỗng vô lực, nhưng cuối cùng cô vẫn kìm nén lại, "Vậy à, có thể nói cho em biết người đó là ai không?""Giờ không tiện nói cho em." Trang Hàn lại bổ sung: "Dù sao sớm muộn gì em cũng sẽ biết."Trong văn phòng im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng đầu ngón tay cọ vào giấy. Cố Tư ngẩng đầu nhìn về phía Trang Hàn, đôi mắt hồng hồng mang theo tơ máu biểu lộ ra giờ phút này cô tuyệt đối không hề bình tĩnh như vẻ ngoài.Cô nói: "Anh vừa mới nói em có thể đưa ra bất cứ yêu cầu gì phải không? Chỉ cần em nói thì anh sẽ đồng ý hết sao?"Trang Hàn gật đầu, nói: "Em nói đi."Cố Tư mở miệng, suýt chút nữa buột miệng nói ra mấy chữ. Cuối cùng cô kìm lại, nói: "Em muốn được ôm anh lần cuối cùng."Nói xong cô đứng lên, nhìn Trang Hàn không chớp mắt.Trang Hàn ngồi ở chỗ kia lẳng lặng nhìn cô một lúc, sau đó hắn đứng dậy đi đến trước mặt Cố Tư. Hai người đứng đối diện mặt đối mặt, khoảng cách rất gần, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người đối phương.Cố Tư giơ tay phải lên nhẹ nhàng chạm vào vai Trang Hàn, sau đó cô chậm rãi lại gần. Mặt cô áp vào ngực Trang Hàn, hai tay nắm chặt lấy quần áo của Trang Hàn. Cô chớp chớp mắt, nước mắt nóng hổi rơi xuống âu phục của Trang Hàn, cô nói: "Cách đây không lâu, em còn tưởng rằng mình cũng có thể có được hạnh phúc."Thân thể Trang Hàn cứng đờ, không dám duỗi tay ôm cô một cái."Sau cùng chúng ta cùng đi ăn một bữa cơm đi." Cố Tư cười buồn, nói: "Coi như là bữa cơm chia tay."Trang Hàn gật đầu, Cố Tư nói: "Lúc trước vết thương chưa lành hẳn em vẫn luôn muốn tự tay nấu một bữa cơm thật ngon cho anh ăn, nhưng đến lúc vết thương lành lại rồi vẫn không có cơ hội, hôm nay là ngày cuối cùng, em sẽ làm một bữa cơm cho anh, cũng coi như là vì hôn nhân ngắn ngủi của chúng ta mà vẽ nốt một cái dấu chấm đi."Đến thời khắc này rồi, Trang Hàn thật sự không có cách nào từ chối Cố Tư. Lúc hắn cùng Cố Tư trở về ngôi nhà nơi họ đã cùng chung sống bấy lâu nay, dì Tôn vui mừng tưởng là bọn họ đã làm lành. Bà đi tới nói: "Tiên sinh ngài đã về rồi, ngài không biết tối hôm qua phu nhân buồn đến thế nào đâu, cô ấy buồn đến nỗi cả đêm không ngủ được, đến tôi cũng khổ sở ngủ không xong."Trang Hàn cũng không biết nên trả lời như thế nào, Cố Tư nói với dì Tôn: "Hôm nay tôi muốn ở một mình cùng với A Hàn, cho dì nghỉ vài ngày."Dì Tôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nhìn bộ dáng hai người, bà vẫn gật đầu và bắt đầu thu dọn đồ đạc để chuẩn bị bắt đầu kỳ nghỉ.Cố Tư cười với Trang Hàn, nói: "Anh ngồi đợi một lát nhé, em đi nấu cơm."Trang Hàn ngồi xuống ghế sô pha, rõ ràng là đang ở nhà mình, nhưng lúc này lại có cảm giác như mình là khách.Lúc dì Tôn ôm đồ đạc trên tay đi lên xe buýt bỗng chợt nhớ lại cảm giác kỳ lạ này là như thế nào, có một lần phu nhân cho mình nghỉ, hình như lúc ấy là đang kéo một người phụ nữ bất tỉnh nhân sự về nhà...Trong lúc Trang Hàn bồn chồn chờ đợi, Cố Tư đã làm xong một bàn toàn đồ ăn. Cuối cùng cô mở một chai rượu vang đỏ nói với Trang Hàn: "Uống một ly đi."Trang Hàn khó xử nói: "Tôi không uống được rượu, tôi còn phải lái xe.""Uống một ly thôi." Cố Tư nói: "Bữa cơm chia tay sao có thể không uống rượu?"Nói cũng đúng, Trang Hàn cầm ly rượu lên, nhẹ nhàng chạm vào ly rượu của Cố Tư, ly rượu này cực kỳ vô vị. Một bàn đầy những món ăn đẹp mắt và thơm ngon, nhưng ăn bao nhiêu ở trong miệng cũng cảm thấy không có mùi vị gì, bữa cơm chia tay, trên thế giới này có bao nhiêu người có thể ăn bữa cơm chia tay này một cách đầy vui vẻ chứ?Cố Tư gắp cho Trang Hàn một miếng xương sườn, nói: "Anh bảo không thích chua ngọt nên em làm muối tiêu, anh ăn thử xem thế nào."Trang Hàn cúi đầu cắn một miếng sườn, lơ đãng nói: "Không tệ, ăn rất ngon."Hắn bỗng nhiên cảm thấy hơi choáng váng, ban đầu thì không sao, nhưng bây giờ cúi đầu xuống một cái lại có cảm giác nâng không nổi. Trang Hàn lắc đầu, không thể ngẩng đầu lên được nữa trực tiếp gục đầu xuống bàn. Một cơn buồn ngủ cực mạnh không thể kháng cự xâm chiếm hắn, điều cuối cùng hắn nhìn thấy là đôi mắt tràn ngập sự điên cuồng của Cố Tư.Khi Trang Hàn tỉnh dậy thì trước mắt đã hoàn toàn đen kịt, đừng hiểu lầm, không phải hắn bị mù hay bị che hai mắt lại, chỉ đơn thuần là trời tối mà thôi.Hắn nằm ở trên giường đầu óc vẫn còn choáng váng, một lát sau mới nhớ ra trước đó đã xảy ra chuyện gì. Hắn bị bỏ thuốc, hơn nữa người bỏ thuốc hắn chính là Cố Tư. Lúc Trang Hàn ý thức được sự thật này, trong lòng sinh ra một loại cảm giác không thể tin tưởng được, tiểu bạch hoa ngây thơ hiền lành lại có thể đi bỏ thuốc người khác? Cô lấy thuốc này ở đâu?Trang Hàn muốn bò dậy, lại phát hiện tứ chi của mình đều bị trói lại, trên người chỉ đắp một cái chăn, phía dưới không mặc gì cả.Hắn không khỏi hoảng sợ, Cố Tư có ý gì? Cô muốn mưu sát chồng sao?Vừa giãy giụa được một hai cái, ngoài cửa liền vang lên tiếng bước chân. Ngay sau đó cửa phòng bị đẩy ra, ánh đèn trong phòng tức thì sáng lên, Trang Hàn không kìm được nhắm chặt mắt lại để tránh bị chói mù mắt."Anh tỉnh rồi à." Cố Tư nói: "Cảm giác thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không? Muốn uống nước chứ?"Trang Hàn ở trên giường dùng sức một chút, nói: "Em làm gì vậy? Mau thả tôi ra!"Cố Tư bình tĩnh ngồi xuống bên giường, cúi đầu vẻ mặt không biểu cảm gì nhìn Trang Hàn, khiến Trang Hàn sợ hãi trong lòng.Cô đưa tay sờ lên mặt của Trang Hàn, nói: "Vì sao nhất định phải rời xa em? Anh có biết em đã phải tốn bao nhiêu dũng khí để thích anh không?"Trang Hàn bị trói chặt đến nỗi không thể động đậy dù chỉ một chút, hắn chỉ có thể quay đầu đi nhắm mắt lại không nhìn cô.Tay Cố Tư từ trên mặt Trang Hàn sờ xuống yết hầu trên cổ, tiếp đó là xương quai xanh rồi sau đó cô xốc chăn lên, cả người hắn cứ như vậy bị lộ ra ngoài không khí, hắn chỉ có thể duy trì tư thế xấu hổ bị trói tứ chi.Tay Cố Tư tiếp tục lướt xuống dưới ngực Trang Hàn lưu luyến không thôi, cả người Trang Hàn nổi da gà, không thể nhịn được nữa nói: "Em muốn làm gì? Em có biết đây là bắt cóc, là phạm pháp hay không?"Cố Tư không để ý đến hắn, nhanh chóng đưa tay lướt qua cái bụng mềm mại của Trang Hàn, đột nhiên nắm lấy thứ không thể miêu tả được của Trang Hàn.Trang Hàn không nhịn được nữa, sắc mặt đỏ lên xấu hổ cùng giận dữ, "Em buông tay cho tôi!""Không buông." Tay Cố Tư vẫn như cũ nắm lấy, cô cúi người xuống ở bên tai Trang Hàn nói: "Em yêu anh."Trang Hàn: "Em không có yêu tôi!""Em yêu anh!" Cố Tư lớn tiếng nói: "Vì sao anh không tin là em yêu anh?"Trang Hàn không thể ức chế được có phản ứng, ngực hắn phập phồng mãnh liệt, nói: "Người em yêu cũng không phải là tôi.""Người em yêu chính là anh." Cố Tư cởi váy của mình ra, "Em sẽ chứng minh cho anh xem."***Tác giả có lời muốn nói: Dì Tôn: Mỗi khi phu nhân bảo cho tôi nghỉ, đã nói lên cô ấy muốn làm đại sự...
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store