Dấu Vết
Ánh nắng sớm len lỏi qua rèm, mang theo tông màu vàng ấm áp. Draco Malfoy đang nằm ngửa trên giường, khuôn mặt cậu ấy thư thái đến lạ thường. Chiếc áo sơ mi quân đội màu xanh lá cây rộng rãi của Harry trễ xuống vai.
Harry Potter đang nằm nghiêng, áp sát vào Draco. Anh ấy không ngủ. Harry đang nhẹ nhàng hôn và cắn lên xương quai xanh và cổ Draco, nơi làn da trắng mịn đã in hằn những vết ửng hồng.
Draco khẽ rên lên một tiếng nhỏ, nhưng đó là tiếng thỏa mãn chứ không phải phản đối. Cậu ấy đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào tóc Harry.
"Ngươi... ngươi đang làm cái quái gì thế, Harry?" Draco hỏi, giọng cậu ấy khàn đặc vì mới ngủ dậy.
Harry ngước lên, ánh mắt xanh lục sáng rực. Anh ấy mỉm cười.
"Đánh dấu lãnh thổ," Harry nói, giọng anh ấy trầm ấm, và rồi anh ấy lại cúi xuống, hôn lên một vết đỏ. "Anh muốn đảm bảo rằng em biết em thuộc về ai khi em thức dậy."
Draco nhếch mép, mặc dù má cậu ấy đã đỏ ửng. "Ngươi là đồ hoang dã, Potter. Ngươi nghĩ ta là một loại vật phẩm mà ngươi có thể đánh dấu sao?"
"Đúng thế," Harry nói, và anh ấy siết chặt vòng tay ôm lấy eo Draco. "Em là vật phẩm quý giá nhất của anh. Và anh không cho phép ai khác nhìn thấy em thế này."
Draco cảm nhận được sự sở hữu và uy quyền trong lời nói của Harry, nhưng lần này, nó không khiến cậu ấy khó chịu. Thay vào đó, nó mang lại một cảm giác an toàn và được yêu thương sâu sắc.
Draco đưa tay lên, vuốt ve một vết đỏ trên cổ mình. Cậu ấy biết rằng, khi cậu ấy ra ngoài, cậu ấy sẽ phải che giấu những dấu vết này.
"Hôm nay ta có cuộc họp quan trọng với Bộ," Draco nói. "Ngươi làm thế này thì ta che giấu bằng cách nào?"
Harry mỉm cười rạng rỡ. Anh ấy đứng dậy, kéo chăn lên phủ qua người Draco một cách nhẹ nhàng.
"Anh sẽ giúp em," Harry nói, giọng anh ấy đầy tự tin. "Anh sẽ dùng Bùa Che Giấu, và nếu không được, anh sẽ đi họp thay em."
Draco Malfoy cười khúc khích. Đó là một nụ cười chân thật hiếm hoi. "Ngươi... ngươi thật ngớ ngẩn. Nhưng... ngươi hãy làm đi."
Harry cúi xuống, hôn lên trán Draco.
"Em cứ nằm đây. Anh sẽ lo mọi thứ," Harry nói, và rồi anh ấy bắt đầu đi tìm đũa phép để giải quyết hậu quả của sự đam mê tối qua.
Draco nằm lại trên giường, mỉm cười. Cậu ấy đưa tay lên che miệng, nhớ lại những khoảnh khắc bùng nổ của Harry. Cậu ấy biết, sự kiểm soát và bảo vệ của Harry là liều thuốc giải độc duy nhất cho sự căng thẳng của cậu.
Harry Potter đang nằm nghiêng, áp sát vào Draco. Anh ấy không ngủ. Harry đang nhẹ nhàng hôn và cắn lên xương quai xanh và cổ Draco, nơi làn da trắng mịn đã in hằn những vết ửng hồng.
Draco khẽ rên lên một tiếng nhỏ, nhưng đó là tiếng thỏa mãn chứ không phải phản đối. Cậu ấy đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào tóc Harry.
"Ngươi... ngươi đang làm cái quái gì thế, Harry?" Draco hỏi, giọng cậu ấy khàn đặc vì mới ngủ dậy.
Harry ngước lên, ánh mắt xanh lục sáng rực. Anh ấy mỉm cười.
"Đánh dấu lãnh thổ," Harry nói, giọng anh ấy trầm ấm, và rồi anh ấy lại cúi xuống, hôn lên một vết đỏ. "Anh muốn đảm bảo rằng em biết em thuộc về ai khi em thức dậy."
Draco nhếch mép, mặc dù má cậu ấy đã đỏ ửng. "Ngươi là đồ hoang dã, Potter. Ngươi nghĩ ta là một loại vật phẩm mà ngươi có thể đánh dấu sao?"
"Đúng thế," Harry nói, và anh ấy siết chặt vòng tay ôm lấy eo Draco. "Em là vật phẩm quý giá nhất của anh. Và anh không cho phép ai khác nhìn thấy em thế này."
Draco cảm nhận được sự sở hữu và uy quyền trong lời nói của Harry, nhưng lần này, nó không khiến cậu ấy khó chịu. Thay vào đó, nó mang lại một cảm giác an toàn và được yêu thương sâu sắc.
Draco đưa tay lên, vuốt ve một vết đỏ trên cổ mình. Cậu ấy biết rằng, khi cậu ấy ra ngoài, cậu ấy sẽ phải che giấu những dấu vết này.
"Hôm nay ta có cuộc họp quan trọng với Bộ," Draco nói. "Ngươi làm thế này thì ta che giấu bằng cách nào?"
Harry mỉm cười rạng rỡ. Anh ấy đứng dậy, kéo chăn lên phủ qua người Draco một cách nhẹ nhàng.
"Anh sẽ giúp em," Harry nói, giọng anh ấy đầy tự tin. "Anh sẽ dùng Bùa Che Giấu, và nếu không được, anh sẽ đi họp thay em."
Draco Malfoy cười khúc khích. Đó là một nụ cười chân thật hiếm hoi. "Ngươi... ngươi thật ngớ ngẩn. Nhưng... ngươi hãy làm đi."
Harry cúi xuống, hôn lên trán Draco.
"Em cứ nằm đây. Anh sẽ lo mọi thứ," Harry nói, và rồi anh ấy bắt đầu đi tìm đũa phép để giải quyết hậu quả của sự đam mê tối qua.
Draco nằm lại trên giường, mỉm cười. Cậu ấy đưa tay lên che miệng, nhớ lại những khoảnh khắc bùng nổ của Harry. Cậu ấy biết, sự kiểm soát và bảo vệ của Harry là liều thuốc giải độc duy nhất cho sự căng thẳng của cậu.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store