Ngày mưa
Mưa rồi.Mưa cứ róc rách trên mái hiên, hoà cùng tiếng sấm vang trời và tiếng ếch rộn. Căn phòng chỉ duy có ánh sáng rọi từ phía khung cửa sổ. Tôi ngồi dựa vào thành giường, mắt lờ đờ chẳng biết là đang để tầm nhìn nơi nào. Cơn đau đầu cứ như ảo như thực giày vò bao ngày qua, đôi khi lại gặp cơn ớn lạnh tuốt dọc sống lưng.Đôi khi tôi lại ngu ngơ nghĩ, sẽ vui biết bao nếu trên tay là tờ kết quả căn bệnh hiểm nghèo, hoặc là ung thư. Vậy là mẹ tôi, bà chẳng phải mệt mỏi thêm nữa, chẳng còn gánh nặng trên đôi vai gầy gò và có dư dả để sống nốt cuộc đời. Bạn bè sẽ vui biết mấy khi không còn tôi bên cạnh - đứa mà luôn lầm lì, ngồi một góc trong giờ ra chơi như con tự kỉ. Chẳng có gì thay đổi nếu một cá thể nhỏ bé biến mất, chẳng ai rảnh rỗi để đếm xem trên trời có xuất hiện thêm một vì sao. Tôi ước mình có thể bấm dừng cuộc đời này lại. Tôi đủ mệt, tôi không đủ kiên cường, tôi đủ suy sụp, tôi không đủ mạnh mẽ. Tôi có lỗi với mẹ, bà đã yêu thương tôi bằng cả trái tim, dường như tôi là sinh mạng của bà. Cá là tôi phải nhận bản án tử hình nếu tự vứt đi nhịp đập trong người. Đầu tôi cứ lâng lâng và cơn buồn nôn trực trào. Biết đến bao giờ mới có thể nhắm mắt rồi rời bỏ những đau đớn? Tôi biết như vậy là vô trách nhiệm, vốn dĩ tôi đã không hoàn hảo và là một đứa tồi tệ. Ít nhất tôi tự nghĩ vậy. Những chiều nhìn mặt sông dào dạt sóng, phải chi có thể hoà mình vào. Mưa ngớt rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store