ZingTruyen.Store

Dodaeng Doi Cau Doi That Lau

Hội trường rộng lớn với sức chứa hơn 20 ngàn người đã được lấp đầy chỉ sau vài phút mở cổng. Tiếng hò reo ở khắp mọi nơi, ánh đèn led nhấp nháy từ lightsticks. Sân khấu chưa sáng đèn nhưng trên khán đài đã rực rỡ sắc màu. Đêm nay là đêm của đại nhạc hội.

"Yoojung a, em thật sự để chị đứng suốt buổi ca nhạc hôm nay á" Chungha ghé sát vào lỗ tai Yoojung hét lớn. Âm thanh ở đây quá khủng khiếp, cho dù vị trí của cô và Yoojung đã cách rất xa sân khấu nhưng độ cuồng nhiệt của mọi người xung quanh không hề thua kém bất kỳ vị trí nào.

"Em xin lỗi. Em tính đặt mua ở dãy ghế ngồi nhưng mà vé sold out nhanh quá" Yoojung xích lại gần chị hơn, em cũng nghiêng đầu cố gắng hét hết mức có thể.

"Weki Meki sẽ diễn ở tiết mục thứ mấy" Đêm nhạc hội đã chính thức bắt đầu. Cô có thể nhìn ra một trong hai MC chính của chương trình là Chaeyeon.

"Nghe nói là tiết mục thứ 5. Mọi người sẽ diễn 3 bài hát"

Woa...

Yoojung giật nảy mình vì tiếng pháo nổ. Em bịt chặt hai tai để không bị ù. Nhưng rồi chẳng có hiểu quả, vì bầu không khí trong hội trường đã nóng hơn bao giờ hết, mọi người điên cuồng nhảy nhót theo giai điệu, tiếng vỗ tay, fanchant, thậm chí là cả tiếng hét chói tai khi thần tượng của họ xuất hiện. Các cô gái ở khu vực gần với em thật sự rất nhiệt tình, cổ họng của họ tốt thật đấy!

"Vậy là nửa sau của chương trình rồi" Chungha khẽ thở dài, cô nghĩ Yoojung đã lựa phải một chỗ đứng khá bất tiện, sẽ không có ai lại muốn đứng ở góc khuất của sân khấu, nơi chỉ có thể nhìn được khung cảnh bên dưới thông qua một bên màn hình. Chắc chỉ có những người thiếu may mắn lắm mới phải chọn chỗ này cho dù giá vé có rẻ hơn rất nhiều. Nhưng nếu suy nghĩ về trường hợp của Yoojung, thì cô có thể lý giải được lý do em chấp nhận vị trí có tầm nhìn hạn chế này. Sẽ không có ai bận tâm đến góc đài tối tăm, không có ánh đèn rọi về, cũng không có camera hay thiết bị ghi hình nào quanh đây. Và em sẽ không bị phát hiện.

Chungha nhìn sang em, đứa nhỏ hào hứng cầm lightsticks vẫy tứ tung và thân hình bé tẹo đang bận lắc lư trong điệu nhạc. Yoojung mặc áo thun trắng, quần jeans ống rộng và áo khoác kaki màu sữa. Đầu đội mũ rộng vành che khuất nửa khuôn mặt trên. Em không trang điểm, ngay cả son cũng không tô, nhìn rất giống một khán giả bình thường đến nghe nhạc, vậy mà chị vẫn nhìn thấy có hào quang tỏa ra từ em. Kể cả khi Yoojung không trau chuốt, không bắt mắt, có thể không xinh đẹp thì em vẫn nổi bật giữa đám đông. Hình ảnh Choi Yoojung đứng ở vị trí center ngày ấy chính là như vậy.

"Unnie hay quá!" Yoojung phấn khích cười toe toét, em chụm tay lại và hét cùng mọi người "Say oh yeah~"

Yoojung là một fangirl chính hiệu, em không đặc biệt hâm mộ một nhóm nhạc hay một ca sĩ nào nhất, em chỉ đơn giản là thần tượng và yêu thích tất cả nhóm nhạc Kpop. Sẽ không có một bài hát nào được biểu diễn đêm nay mà Yoojung không thuộc lời. Em có thể hát theo mọi thể loại, mọi câu từ và nhảy nhót theo các động tác và vũ đạo khó nhằn.

Yoojung à... Em đang vui phải không?!

Lần tới, cô sẽ gặp lại em là khi nào nhỉ?! Yoodaeng bé bỏng của cô sắp phải đi nữa rồi.

Đã một tiếng lặng lẽ trôi qua. Chungha dành phần lớn thời gian nhìn theo em. Lâu lâu sẽ cùng em hòa vào một giai điệu sôi động, lắc lư đầu và nhịp chân khe khẽ. Hay cùng với em ngồi bệt xuống khán đài, uống một ngụm nước lớn đợi thông cổ họng cho màn quẩy tiếp theo. Yoojung làm gì thì cô làm cái đó. Chỉ cần em thích cô sẽ hướng ứng theo, dĩ nhiên là cô tình nguyện.

"Unnie đến lượt Weki Meki diễn rồi" Yoojung quay sang cô nói. Em không cần đợi MC giới thiệu cũng đã biết rõ lịch phân bổ chương trình. Sau đó em hướng mắt về phía màn hình lớn. Khuôn mặt các thành viên dần lộ diện, mọi người bước ra sân khấu và hô câu khẩu hiệu quen thuộc. Kỳ lạ là trong thứ âm thanh hỗn loạn quanh đây cô lại nghe được giọng của em. Yoojung mấp máy môi cùng với các thành viên bên dưới.

Weki Meki thật sự đã có mặt đầy đủ.

Yoojung không còn nhiệt huyết như ban nãy, có lẽ vì em mệt rồi. Em im lặng, bằng một cách nghiêm túc nhất, chăm chú xem các thành viên biểu diễn.

"Các thành viên làm tốt chứ?!" Chungha hỏi em. Liệu rằng em có cảm thấy buồn, có cảm thấy mất mát và cô đơn khi lặng lẽ đứng nhìn như vậy.

"Dạ mọi người làm rất tốt. Đây không phải lần đầu em vắng mặt trong đội hình mà" Yoojung cười hiền lành. Em luôn tin vào khả năng của các thành viên, họ đủ sức lấp đầy khoảng trống mà em để lại. Nhìn xem không phải tất cả đều rất xuất sắc sao?! Mắt cá chân của Suyeon unnie hình như đã khỏi hẳn, em không còn thấy nét mặt nén đau của chị nữa. Elly unnie, Sei, LuA và cả Lucy nữa đã thay phiên nhau thực hiện phần lời của em. Quả thật là các thành viên của Weki Meki đều hát rất hay đó! Rina vẫn xinh đẹp với biểu cảm gương mặt nghiêm túc thu hút. Và... Doyeonie... nét hững hờ lạnh lùng đặc trưng của cậu, đủ sức khiến khán giả gục ngã. Em có thể nghe thấy tiếng fangirl gào thét tên cậu, nghe có chút buồn cười, lại cảm thấy rất dễ thương. Doyeonie là người có thể khiến cả nam và nữ phải lòng cậu trong tích tắc.

Cậu vẫn ổn chứ?! Hôm nay có mệt lắm không?

Cậu vẫn cười và tớ vẫn thấy chút mệt mỏi trong đôi mắt...

"Nhưng mà...em chưa bao giờ xem mọi người diễn trực tiếp như lần này. Cảm giác...lạ thật đấy!" Cả khi trước kia em phải tạm hoãn lịch trình của mình về vấn đề sức khỏe, thì em cũng chỉ xem màn trình diễn của mọi người thông qua SNS hoặc chiếu lại trên tivi. Nên bây giờ quả là một trải nghiệm thú vị.

"Em vẫn ổn chứ?!" Chungha lo lắng. Làm sao có thể dễ chịu khi bản thân em cũng đang có mặt tại đây, nhưng lại không thể cùng mọi người biểu diễn.

"Doyeon-ssi hình trên móng tay của em là hoa hướng dương phải không?" Qua hai bài hát là đến phần giao lưu với khán giả, Chaeyeon đứng gần Doyeon, cô đã để ý đến bộ nail của cậu.

"Dạ phải ạ" Cậu đáp.

Một góc sân khấu "Ồ" lên một tiếng rất lớn. Yoojung hướng mắt nhìn về nơi vừa phát ra âm thanh kia, những chiếc banner màu vàng đỏ nổi bật. Yoojung bật cười khi nhìn thấy hình ảnh ấy.

Là Kiling.

"Hoa hướng dương đẹp thật đấy. Chắc phải có thông điệp gì đó phải không?" Chaeyeon nhận thấy phản ứng của người hâm mộ bên dưới, cô tiếp tục hỏi cậu.

"Là Yoojungie... Là Yoojungie..." Bên dưới có một tiếng hét thật lớn vang lên. Sau đó có rất nhiều giọng nói gọi theo. Họ đang gọi tên em.

Doyeonie cười. Cậu xòe bàn tay ra trước mặt khoe với mọi người và nói.

"Đúng vậy đó. Hoa hướng dương là biểu tượng của Yoojung"

"Doyeon đã vẽ chúng lên móng tay của em. Như vậy, Yoojung sẽ luôn ở bên cạnh Weki Meki và luôn bên cạnh Kiling" Suyeon unnie lên tiếng thay cậu giải thích về ý nghĩa của những bông hoa.

Chungha khẽ nhìn sang người bên cạnh. Đứa nhỏ cuối mặt xuống, bàn tay đưa lên mắt dụi dụi qua lại.

Yoojung xúc động mà khóc. Những giọt nước mắt không tự chủ được lăn xuống từ khóe mắt.

"Mọi người đều nhớ đến em"

"Dạ" Em cũng đang cười, trong đôi mắt lấp lánh ánh lên tia hạnh phúc, trái tim em trong khoảnh khắc này phủ một tầng ấm áp. Mỗi lần không có em bên cạnh Doyeon luôn vẽ những bông hoa hướng dương.

------------&------------

Weki Meki kết thúc phần trình diễn của mình cũng là lúc Chungha và Yoojung rời đi. Có người nhận ra cô nên để tránh mọi chuyện phiền phức có thể đến, cô và em đã lập tức thoát khỏi đám đông thông qua lối thoát hiểm.

Yoojung nói em chưa muốn về, em muốn cùng cô đi ngắm biển đêm.

Quản lý chở cả hai đến bãi biển, để cô và em thoải mái đi lại trên bờ.

Yoojung bỏ mũ xuống, để gió thổi tung làn tóc màu hạt dẻ, vài sợi tóc mái rơi táng loạn trước mặt. Đuôi tóc đã dài đến thắt lưng và không thẳng hàng. Hình như mái tóc của em không đụng đến kéo cũng được một thời gian rồi.

Mặt biển dập dờn chuyển động. Không gian phía trên là một màu đen huyền ảo, xa vời và không có một vì sao nào ngự trị. Chỉ có ánh đèn lập lòe từ ngọn hải đăng phát ra bên sườn biển, nơi lưng chừng vách đá.

"Yoojungie, khi nào em sẽ đi" Chungha đã theo bước chân em được một nửa quãng đường, bàn chân trần nhỏ bé đạp lên lớp cát mềm ươn ướt chẳng đủ lực để lưu lại dấu. Bóng lưng đơn độc hòa vào khung cảnh tĩnh lặng.

"Có lẽ là hai hôm nữa, cũng có thể là ba hôm nữa, cũng có thể là ngay ngày mai" Yoojung dừng lại, em không tiếp tục tiến về phía trước. Em hướng ánh nhìn về phía biển rộng lớn, đôi mắt em mông lung và tâm hồn như trôi dạt theo những cơn sóng xa bờ.

"Có muốn chị đi tiễn em không?" Cô nhẹ giọng hỏi.

"Nếu được như vậy thì em sẽ rất vui. Nhưng mà, unnie à, em đã làm phiền chị nhiều quá rồi" Yoojung ngượng nghịu nặn ra một nụ cười. Chungha unnie rất bận rộn, chị vốn không có thời gian trống trong lịch trình. Yoojung đã vô tình nhìn thấy thời gian biểu của Chungha unnie trong cuốn sổ ghi chép của chị quản lý. Em không thể vì ích kỷ của bản thân mà làm ảnh hưởng đến chị.

"Đứa nhỏ ngốc lại nói ngớ ngẩn gì đấy! Unnie không cảm thấy phiền. Những ngày đi với Yoojungie, chị đã chơi rất vui, lại được thoải mái nghỉ ngơi. Nửa năm vừa đây, chị không có một ngày nghỉ và chị biết ơn Yoojungie vì đã gọi cho chị"

Unnie vuốt lại mái tóc rối bù cho em. Chị kéo em lại gần mình hơn, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, để em tựa đầu lên vai mình.

Chungha luôn muốn bé con sẽ dựa dẫm vào mình nhiều hơn một chút. Yoojung có thể nhõng nhẽo, có thể nghịch ngợm, có thể mè nheo và hành động như những đứa trẻ thật sự. Nhưng con bé chưa bao giờ ỷ lại vào cô cả, em chưa từng dựa dẫm vào cô nhiều như lúc này. Vì trước đây, người mà em tựa vào khi mệt mỏi luôn là Doyeonie. Lúc này, Doyeon không thể ở bên cạnh em, vậy hãy để cô làm điểm tựa cho em.

"Unnie... Nếu sau này Doyeonie có bạn trai. Thì theo chị, bạn trai của cậu ấy sẽ như thế nào nhỉ?"

"Chị không biết. Có thể đó sẽ là một chàng trai dịu dàng người có thể trung hòa với cá tính cứng rắn và mạnh mẽ của Doyeon. Một chàng trai tốt bụng và ăn rất khỏe, người có thể dẫn em ấy đi ăn những món ngon. Một chàng trai với nụ cười hiền lành, đủ kiên nhẫn chờ đợi khi em ấy bận kín lịch trình. À... phải cao lớn hơn Doyeon, như vậy mới có thể che chở và bảo vệ cho em ấy"

"Khà... Khà... Chúng ta có cùng suy nghĩ thật đấy! Unnie, em cũng nghĩ như chị vậy" Yoojung cất tiếng cười sau tiếng thở dài khe khẽ, em vòng tay qua eo chị, má áp chặt vào bả vai tiếp tục nói "Một chàng trai cho dù như thế nào đi nữa cũng luôn chân thành, và không bao giờ phụ bạc cậu ấy"

Unnie biết không, em nghĩ là chàng trai ấy đã xuất hiện rồi đấy!

Em đã nhìn thấy một chàng trai đủ tự tin để ở bên cạnh cậu...

-------------&-------------

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store