ZingTruyen.Store

(Cover)Xuyên sách tôi bị nữ chính đánh dấu

Chương 54

ILovemeo

Tiền của Thùy Trang, đương nhiên là Lan Ngọc không thể nhận.

Nhiều nhất là nhận 20000 thôi.

Ninh Dương Lan Ngọc: Tiền bối Nguyễn, này quá nhiều, đây cũng không phải cách thức trở thành kẻ có tiền của em đâu!

Nguyễn Thùy Trang: Tôi chỉ tặng quà cho tiểu tham tiền thôi.

Ninh Dương Lan Ngọc: Nếu em nhận tiền của chị chuyển, chị cũng phải nhận tiền của em chuyển.

Nguyễn Thùy Trang: Không phải em muốn trả ngược lại đi?

Thùy Trang nghĩ, trả lại 520000, con số này hình như cũng không tồi.

Ninh Dương Lan Ngọc: Đương nhiên sẽ không, chị đồng ý trước đã.

Nguyễn Thùy Trang: Được, đồng ý với em.

Lan Ngọc bấm nhận tiền, nàng nhận là nhận tâm ý của Thùy Trang, sau đó liền chuyển cho cô 880000 won.

Ninh Dương Lan Ngọc: Mong muốn có tiền, tiền bối Park năm mới phát phát nha~

Nữ nhân đang có 666 triệu trong tài khoản, chưa bao giờ bủn xỉn mấy đồng lẻ này.

Thùy Trang bị Lan Ngọc chọc cười, nhưng cũng không có cách nào, lúc nãy đã đồng ý rồi, chỉ có thể nhận lấy 880000 won này.

Lan Ngọc thần thanh khí sảng, loại cảm giác tặng tiền cho nữ chính kiểu này thật cmn sướng!!!

Đương nhiên, nàng còn muốn kiếm thêm nhiều tiền nữa, về sau sẽ nỗ lực gửi cho cô thật nhiều, vui sướng của nàng chỉ đơn giản như vậy thôi.

Tường gửi cho nàng không ít kịch bản, nhưng những bộ kịch bản đó Lan Ngọc chọn tới chọn lui, cũng không cảm thấy có bộ nào đặc biệt hứng thú, bởi vì đại đa số hình tượng trong những bộ phim kia đều thuộc thể loại thần tượng ngọt ngào, nàng không muốn diễn quá nhiều cảnh tình cảm.

Còn lại một số ít những kịch bản nàng không có hứng thú, hoặc là không hợp với nàng, hoặc đôi khi quá cầu hyết hoặc kịch bản quá đau răng, ví như một kịch bản tiên hiệp có tam linh căn, còn có năng lực thay máu đổi cốt truyện, Lan Ngọc đọc xong huyệt thái dương cũng nổi lên rồi.

Dù không chọn được kịch bản nào, nàng cũng không nhàn rỗi, đi tham gia làm một trong hai khách quý của một chương trình truyền hình, nơi ghi hình ở phương bắc, trong đó có một phần thử thách là trượt tuyết, Lan Ngọc nghe thấy, lập tức ký hợp đồng.

Trước kia nàng từng trượt tuyết, trước khi làm chuyên viên trang điểm nàng đã chơi trượt tuyết được nửa năm.

Loại vui chơi giải trí tốn phí này mà được miễn phí, Lan Ngọc liền cấp tốc tham gia.

Lúc đến nơi ghi hình, các thành viên cố định đã ngồi sẵn một vòng, vẫy tay với nàng.

Lan Ngọc chào từng người, tự giới thiệu chính mình.

"Chúng ta còn có một khách mời, Lan Ngọc em cũng biết, em đoán xem là ai?

Mở miệng là MC của tiết mục, một nữ diễn viên beta, khí chất ôn nhu, cười lên rất hiền lành, mọi người đều kêu cô ấy là chị Duyên ( Nguyễn Thùy Duyên).

"Em có biết không? Uhm.... giới tính thì sao?"

Lan Ngọc tự nhiên bị điểm trúng, trong đầu sóng gió, đem tất cả nghệ sĩ mà mình biết điểm danh lại một lần trong đầu.

"Giới tính không thể tiết lộ, nhưng mà là người em rất là quen thuộc nha."

Chị Duyên úp mở, mấy thành viên khác của chương trình có lẽ đều biết người đến là ai, ai cũng dùng một loại ánh mắt cao thâm khó đoán nhìn nàng.

Lan Ngọc ngây người, người rất quen thuộc, chẳng lẽ là Nguyễn Thùy Trang tới?

Không có khả năng nha, buổi sáng nàng bay sang đây còn nói chuyện phiếm với cô, người kia còn ở bên kia đại dương đi, chẳng lẽ trộm bay sang đây để cho nàng một kinh hỉ sao?

" Anh...Quốc Anh, tiền bối Thân Quốc Anh ?"

Lan Ngọc không đoán Nguyễn Thùy Trang, hotseach lần trước nàng có thấy phía dưới bình luận có người nói nàng muốn xào couple với cô, cho nên cho dù là Thùy Trang nàng cũng không thể đoán như vậy.

"Không đúng rồi, lại đoán tiếp?"

Duyên chớp mắt với Lan Ngọc, người bên cạnh cũng phát ra tiếng cười.

Trong lòng Lan Ngọc càng không cân bằng, không phải thực sự sẽ là Thùy Trang đi, tên này rốt cuộc nàng có nói hay là không đây?

Nếu nàng không nói không phải có chút tự vả vì lời nói của mình trước kia sao, quan hệ của nàng và Thùy Trang bên ngoài thực sự là rất tốt, nàng che che dấu dấu cố ý không nói có phải lại càng khiến cho người ta nhìn vào cảm thấy mất tự nhiên hay không?

Trong lòng Lan Ngọc hạ quyết định, vẫn là nói ra: "Tiền bối Nguyễn Thùy Trang sao?"

"Rốt cuộc có phải hay không đây" Duyên cười tủm tỉm hỏi lai. sao đó nói: "Vâv chúng ta cùng chờ người tiến vào là ai nào."

Lan Ngọc nghĩ, thật không hổ danh là nghệ sĩ giải trí, cho dù không xem tiết mục, nàng cũng biết trường hợp này cũng sẽ bị cắt nối biên tập thế nào, thuận tiện còn có thể nâng cao nhiệt độ trước.

Đi đến là một nữ nhân mặc đồ đen, trong trường quay có máy sưởi, cô ấy mặc áo lông màu đen, tóc ngắn, bộ dáng mang theo chút chán đời lãnh cảm, đôi mắt lạnh lẽo như băng vụn.

Nhìn qua cô ấy không đẹp kinh diễm, nhưng càng nhìn lâu sẽ càng cảm thấy mê người.

Lan Ngọc đã mất kiểm soát biểu tình, cameraman liền bắt giữ hình ảnh này, đem hình ảnh nàng dại ra sau đó mừng như điên lại có chút khẩn trương ghi lại hết, tất cả đều được phát lên màn hình lớn.

"Hahahahaha, Lan Ngọc khẩn trương, quả nhiên là ca sĩ thích nhất đúng không, có phải thực kinh hỉ?"

Duyên nhìn Lan Ngọc đứng tại chỗ nhưng bộ dáng lại có chút quẫn bách, cười thực vui vẻ.

"Cực cực cực kỳ kinh hỉ."

Nàng nói chuyện cũng có chút cà lăm, Phạm Quỳnh Anh không phải là thần tượng của nàng, nhưng là nàng mê nhạc của cô ấy, thấy người thật bên ngoài, nàng vừa vui vẻ vừa khẩn trương.

"Chào mọi người, tôi là Phạm Quỳnh Anh."

Thanh âm ca hát của Quỳnh Anh cực kỳ linh hoạt kỳ ảo, âm thanh nói chuyện cũng trong trẻo sạch sẽ.

Lan Ngọc nghĩ, đây chính là trời sinh ca cơ.

"Hoan nghênh Quỳnh Anh, mau ngồi mau ngồi."

Quỳnh Anh ngồi bên cạnh Lan Ngọc, lúc ngồi xuống còn cười cười vời nàng một cái.

Lan Ngọc cười trả một nụ cười rạng rỡ, nàng rất muốn hỏi chuyện giọng của cô ấy có vấn đề thật không, nhưng nơi này cũng không thích hợp, hơn nữa nàng với cô ấy cũng không phải là rất quen thuộc, hỏi như vậy khó tránh khỏi có chút mạo muội.

Chương trình tiến hành theo barem định sẵn, phân đoạn giải trí có tính đối kháng, tiếp đến chính là cảnh các khách mời cùng nhau trượt tuyết.

Có khách mời hoàn toàn không biết trượt tuyết, ví như Phạm Quỳnh Anh, khi hỏi đến Lan Ngọc, nàng nói mình có biết một chút.

Trước khi thi đấu trượt tuyết, mọi người muốn học một chút, Lan Ngọc xung phong nhận làm huấn luận viên cho Quỳnh Anh.

"Chị, tin tưởng em!"

"Được rồi."

Quỳnh Anh gật đầu, không có dị nghị.

Trượt tuyết không phải dễ học như vậy, Quỳnh Anh cũng không hoàn toàn thuộc về loại người có thiên phú, dù Lan Ngọc giảng giải rất kiên nhẫn, nhưng cô ấy vẫn không học được nhiều.

Biểu tình cô ấy trở nên bực dọc, kính bảo vệ mắt bị tháo xuống, cô ấy không nói chuyện, bộ dáng cực kỳ không kiên nhẫn.

Lan Ngọc giảng giải không được, có chút lo lắng hỏi: "Chị, chị có khỏe không?"

Lan Ngọc cũng cảm thấy Quỳnh Anh đối với nàng không kiên nhẫn, biểu tình cô ấy giống như đang chịu đựng chuyện thống khổ gì đó, cực kỳ bực bội, âm thanh thở dốc cũng càng lúc càng lớn.

Quỳnh Anh gật gật đầu, hít sâu một cái, giống như muốn nỗ lực bình phục cảm xúc của mình.

"Vậy nghỉ ngơi trước một lát đi."

Camera vẫn còn ghi hình, Lan ngọc để Quỳnh Anh dựa vào trang bị mình cởi ra, nhìn cô ấy bị lạnh đến mức đỏ hồng mặt, liền cởi bao tay với vào trong áo khoác của mình.

"Chị Quỳnh Anh, chị đừng ghét bỏ đồ em dán vô áo của mình rồi nha."

Nàng lấy túi giữ ấm trong áo khoác của mình, đem mặt không dính dán lên mặt Quỳnh Anh, vỗ vỗ cho cô ấy một hồi.

"Cảm ơn."

Quỳnh Anh hòa hoãn một chút, cảm ơn Lan Ngọc.

Cô ấy che lấy mic, nhếch khóe miệng với nàng, Lan Ngọc cũng nắm lấy mic của mình, không cho tổ tiết mục thu âm.

"Kỳ thật dáng vẻ vừa rồi của tôi có thể khiến một số người lui bước, không nghĩ đến em lại không trở mặt, xem ra tôi thật đúng là ca sĩ em thích nhất."

Quỳnh Anh nở nụ cười, diện mạo tuy rằng nhìn vẫn còn chút chán đời, nhưng khi cô ấy cười rộ lên khiến cho người ta mang cảm giác cực kỳ dịu dàng, còn mang theo một chút u buồn.

Lan Ngọc nghĩ đến bài hát của cô ấy rất có tính truyền cảm khiến người khác hồi phục, nhưng tính truyền cảm này cũng chỉ là biểu tượng, mang theo chút u buồn không vứt đi được.

"Có thể cảm giác được chị không thoải mái, mạo muội hỏi một chút, là nguyên nhân thân thể sao?"

"Là vấn đề tuyến thể, tôi làm giải phẫu, nó có chút không ổn định, nên dẫn đến cảm xúc tôi có chút không ổn định."

Lan Ngọc hỏi theo bản năng: "Cho nên hoạt động cuối năm vì như vậy mới không đi sao?"

"Không phải, đó là bí mật của tôi."

Quỳnh Anh đặt tay lên môi, cảm xúc trong mắt cô ấy rất phức tạp, phức tạp đến mức Lan Ngọc khó có thể đọc ra được.

"Vậy chị ngồi đây nghỉ ngơi chút đi, em trượt xuống sườn núi cho chị xem nha."

Lan Ngọc chỉ chỉ đến nơi sườn núi bọn họ luyện tập, cực kỳ tự nhiên dời đề tài.

"Được."

Quỳnh Anh phát hiện, cô gái này thực quá dễ thương.

Lan Ngọc trượt đến nơi Quỳnh Anh phải nhìn xa lắm mới thấy được, nàng nhìn không rõ biểu tình của Quỳnh Anh, nhưng là hy vọng cô ấy vui vẻ.

Quỳnh Anh giải phẫu tuyến thể, nàng có biết sơ qua, lúc nàng nghe ca khúc có thấy bình luận ở dưới, nói là nghe bài hát giống như có được sinh mệnh mới, cô ấy cũng trả lời lại mình đã có sinh mệnh mới rồi, Lan Ngọc tò mò đi tìm hiểu.

Tuy rằng Quỳnh Anh mới được đề danh thành ca sĩ nổi tiếng mấy năm nay, nhưng kỳ thật trong giới âm nhạc cô ấy đã có tuổi nghề, trước đó cô ấy không lấy tên này, rõ ràng là có giọng hát trời phú, nhưng lại đứng sau màn, viết ca khúc cho người yêu.

Bọn họ từ hai bàn tay trắng đi một đường trở thành ca sĩ nổi tiếng, khi nhận được giải thưởng, vị ca sĩ nổi tiếng kia trong một buổi trao thưởng, trước mặt truyền thông đang phát sóng trực tiếp, cầu hôn Quỳnh Anh.

Nhưng câu chuyện tình yêu oanh liệt tốt đẹp này lại không có kết quả hoàn hảo, cuối cùng là qua loa ly hôn cho xong việc.

Eun làm giải phẫu thanh trừ tin tức tố đánh dấu, sau đó lấy tên "Phạm Quỳnh Anh" mang theo ca khúc của chính mình xuất hiện trong giới âm nhạc, lúc này mọi người mới phát hiện, thì ra cô ấy hát lại dễ nghe đến như vậy.

Trong đó xảy ra cái gì, Lan Ngọc cũng không biết quá rõ ràng, truyền thông lúc đó cũng chỉ là suy đoán, không ít người đoán theo hướng ngoại tình, nhưng vị ca sĩ kia và Quỳnh Anh đều đứng ra làm sáng tỏ chuyện ngoại tình là không có, nhưng lại không hé lộ thêm gì.

Lan Ngọc trượt một vòng trở về, lúc này Quỳnh Anh đã mặc trang bị vào rồi.

"Em trượt rất đẹp, cảnh tượng kia làm tôi có một chút linh cảm viết ca khúc mới, khi tôi ra MV em có thể làm nữ chính không?"

"Có thể! Em miễn phí!"
               ———————————————————
Chương trình kỳ này phát ra là cuối năm âm lịch, cách ngày nghỉ Tết còn một tuần.

Khi tiết mục phát ra, Lan Ngọc lại nổi lên, một câu 'Em miễn phí bị mọi người đào hết một vòng, đoạn nàng trượt tuyết cũng cut thành gif lưu truyền, hút được một đống fans, thậm chí còn có một số fans ghép nàng với Quỳnh Anh ngoi lên.

Bạn gái Ninh Dương Lan Ngọc: Ặc ặc, nha nha nha, bảo bối giỏi quá! Không chỉ biết đóng phim còn biết trượt tuyết, siêu ngầu siêu đáng yêu!

Nặng nề: Ca sĩ chán đời x cục cưng thái dương, ở chung thật là hài hòa nha, couple hương dương!

Đừng lấy của ta, cảm ơn: Hahahaha, lý tưởng là trở thành kẻ có tiền mà lisa lai nói ra lời miễn phí, cái này lại còn không phải vì yêu sao?

Fan couple TrangNgọc cũng cuồng hoan, tất nhiên cuồng hoan là vì mục đoán khách mời của Lan Ngọc.

Trái tim tôi có TrangNgọc: Rõ ràng là bạn nhỏ do dự một chút mới nói, sau đó lại nói tên Quốc Anh, sau đó đoán tên chị lớn cũng do dự một hồi lâu, mọi người nói xem tại sao lại do dự, bởi vì bạn nhỏ biết được chị lớn sẽ không đến, cho nên mới không đoán đầu tiên, nhưng sau đó lại không xác định, đây nói lên cái gì, lớn tiếng nói cho mị nghe nào!

Nguyễn và Ninh: Chúng ta chính là thật!

🐻 nhỏ và 🍇 iu : Chúng ta chính là thật!
              ———————————————————
Bên kia đại dương, Thùy Trang mặt không biểu cảm, gõ một hàng chữ nhắn lại.

Người yêu chính quy của đào nhỏ: Chúng ta chính là thật!

Nọcnọc miễn phí diễn tính là cái gì, bảo bối còn gửi tiền cho cô, đây mới là yêu hiểu không?
____________________________________
Hú à 🤗😙 mọi ng nhớ sốp hong nek, lâu lâu lại ngoi lên cái nhỉ ta👉👈

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store