ZingTruyen.Store

Cover Bhtt Edit Lay Dong Tieng Long Thanh Thang Xuyen Huong Thai


Thái Anh nghĩ lại, ngày tháng vui vẻ của cô không nhiều lắm, hình như đều liên quan đến Lệ Sa. Cùng nhau đi chơi bóng, ăn cơm, đàn piano, xem phim, còn có dạy cô hút thuốc.

Cái lần Lệ Sa dạy cô hút thuốc, đối với Thái Anh nó như một loại trải nghiệm mới mẻ, bởi vì Lệ Sa làm cho cô tìm được một mặt khác của bản thân, cô cũng có thể sống phóng túng như thế.

Cô thích cảm giác này.

"Đói bụng chưa? Chị đi nấu cơm." Lệ Sa cho rằng Thái Anh tăng ca, cho nên cơm tối còn chưa nấu, nhưng mà chỉ có hai người ăn cho nên nấu cũng nhanh.

Thái Anh tiến lên một bước trước mặt Lệ Sa, cô nhấc tay lên, đem lòng bàn tay sờ sờ trán Lệ Sa. Nhưng mà Thái Anh từ bên ngoài mới vào nhà, tay vẫn còn lạnh, cho nên cảm giác không được chuẩn lắm.

"Hình như hơi nóng, chị đi đo nhiệt độ lại đi." Thái Anh lo lắng Lệ Sa vẫn chưa hạ sốt.

"Chiều nay đã đo rồi, hạ sốt rồi." Bởi vì cảm lạnh khá nặng, cho nên cô vẫn còn nhức đầu, Lệ Sa cố gắng chống đỡ, mang theo giọng mũi nồng đậm, "Em chơi với Điềm Đậu một lát đi."

Thái Anh học y lâu vậy rồi, làm sao mà không biết được trạng thái người bệnh đang tốt hay xấu chứ?

Cô gọi Lệ Sa lại, xung phong nhận việc, "Không khoẻ thì nghỉ ngơi đi. Em nấu cơm cho."

Lệ Sa ngạc nhiên, "Em còn biết nấu ăn à?"

"Em chỉ nấu đồ đơn giản thôi." Thái Anh nói xong cũng có chút sợ, cái gọi là đơn giản của cô, nói đúng hơn chính là chỉ nấu mì gói.

Nhưng mà dựa theo công thức chế biến làm từng bước, chắc không quá khó? Thái Anh nghĩ vậy đó.

"Vậy em đứng kế bên giúp chị đi."

"Chị đi nghỉ đi, giao cho em là được rồi." Thái Anh cậy mạnh, nhất quyết không cho Lệ Sa vào bếp.

Lệ Sa có chút không tin, "Sẽ làm được sao?"

"Vâng." Ở trước mặt Lệ Sa, Thái Anh cũng muốn thể hiện một chút, để cho Lệ Sa biết mặc dù tuổi cô nhỏ hơn Lệ Sa nhiều, nhưng cô vẫn có thể chăm sóc cho Lệ Sa.

"Hai ngày nay chị không nghỉ ngơi đàng hoàng sao?" Thái Anh nhìn thấy sắc mặt mệt mỏi của Lệ Sa, lại dịu dàng nói, "Chị đi ngủ một lát đi, khi nào ăn cơm em gọi chị dậy."

"Đã nói tối nay để chị nấu cho em ăn mà."

"Không sao, lần sau chị nấu cho em là được, tối nay để em nấu cho." Thái Anh cười cười, trên má còn để lộ ra cái lúm đồng tiền, nhìn rất ấm áp và ngọt ngào, "Được rồi, chị mau đi đi."

Dưới sự kiên quyết của Thái Anh, Lệ Sa chỉ có thể ở lại không đi vào bếp.

Cô uể oải nằm ở trên sô pha trong phòng khách, đúng là hai ngày nay cô không có thời gian để nghỉ ngơi. Nếu hôm nay không bệnh, thì cũng không tránh được buổi xã giao.

Trong phòng mở máy sưởi, Thái Anh cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo len màu tối, tay áo được xăn lên, sau đó đi vào bếp.

Lệ Sa quay đầu, tầm mắt vừa vặn có thể quan sát tình hình bên trong nhà bếp, có một bóng người đang bận rộn.

Thật kỳ diệu, trong nhà chỉ thêm có một người thôi, mà lại ấm áp hơn nhiều.

Lệ Sa nằm ở trên sô pha một lát, rồi đứng dậy đi đến ngay cửa nhà bếp, Điềm Đậu ngoan ngoãn yên lặng ngồi xổm bên chân cô, bốn con mắt nhìn chằm chằm Thái Anh.

Thái Anh mặc trang phục rất thoải mái, một chiếc áo len rộng rãi nhưng lại rất hợp với thân hình nhỏ nhắn, quần jean bó sát có thể nhìn thấy được đôi chân thon gầy lại thẳng tắp. Mái tóc dài được chải gọn gàng, khi cúi đầu để lộ ra cái gáy trắng nõn xinh đẹp.

Thái Anh một bên vụng về cắt rau củ, một bên lại xem hướng dẫn nấu ăn, học rất nghiêm túc.

Lệ Sa vừa nhìn là đã biết cô nhóc này chẳng biết nấu ăn, chân tay thì vụng về, rất giống lúc cô mới học nấu ăn.

Đúng là cố chấp mà.

Cầm miếng thăn bò, Thái Anh không biết cắt thế nào....

"Để chị làm cho." Lệ Sa đi đến bên cạnh Thái Anh, muốn lấy con dao trong tay cô đi.

Thái Anh quay đầu nhìn Lệ Sa, "Không cần."

"Nhìn em xem, thế này gọi là biết nấu ăn sao?" Lệ Sa trêu ghẹo, cô thấy Thái Anh như một con ruồi không có đầu vo ve trong bếp.

"Học thì sẽ biết." Thái Anh nói rất đơn giản với Lệ Sa, "Hay là chị dạy em được không? Em muốn học."

Trước khi đến đây, cô không nghĩ sẽ học nấu ăn.

Lệ Sa cười, "Sao đột nhiên lại muốn học nấu ăn, muốn nấu cho ai ăn nè?"

Biết rồi mà vẫn cố ý hỏi, Thái Anh nhìn chằm chằm Lệ Sa, dùng ánh mắt trả lời, sau này cô muốn nấu cơm cho ai ăn, đáp án quá rõ ràng rồi.

Lệ Sa không tiếp tục ghẹo Thái Anh nữa, mà đến gần Thái Anh, nhỏ giọng nói, "Chị dạy em xắt rau."

"Vâng." Thái Anh vừa mới trả lời thì đã cảm nhận được hơi ấm cùng với mùi hương, tay bị Lệ Sa nắm lấy.

Thái Anh lén nhìn bàn tay mềm mại đang đè lên mu bàn tay của cô, đốt ngón tay rất đều, thon gọn lại dài, cũng đẹp giống như cả người Lệ Sa vậy.

"Dao phải cầm thế này, em biết chưa?" Lệ Sa cúi đầu, dốc lòng dạy cho Thái Anh.

"Như vậy sao?" Thái Anh quay sang nhìn nhìn Lệ Sa rồi hỏi, quay đầu sang mới phát hiện mặt hai người đã áp sát nhau, mặt đều đỏ cả lên, Thái Anh cảm nhận không khí bao quanh cô đều ngọt.

"Đúng vậy." Lệ Sa cũng nhìn chằm chằm mặt Thái Anh, cười đáp lại.

Hai người liếc mắt đưa tình rất ăn ý, chỉ trông chốc lát, bầu không khí trong bếp đã không giống như trước.

Thái Anh lại nhìn Lệ Sa thêm hai giây, hôm nay Lệ Sa không trang điểm, tóc cũng tuỳ ý mà cột lên, mặc dù không có khí chất thanh tú cường tráng ngày thường, nhưng mà cái gợi cảm quyến rũ vẫn là từ xương tuỷ phát ra.

Lúc mới gặp Lệ Sa, Thái Anh cảm thấy đây là một người đặc biệt, bây giờ vẫn như thế.

Điềm Đậu yên lặng ngồi ở cửa bếp nhìn hai người, lưỡi thè ra cười ngây ngốc, cũng không biết đang vui cái gì.

Thái Anh học rất nhanh, cô mím môi, cúi đầu xắt rau rất chăm chú giống như là đang làm thực nghiệm.

Lệ Sa nhìn thấy Thái Anh nghiêm túc học nấu ăn vì cô, tâm lại xao xuyến nữa rồi, bất tri bất giác nhìn đến thẩn thờ.

Thích một người, thích đến mức vì người đó mà nguyện ý thay đổi bản thân, có lẽ phần tình cảm này không thể gọi là "thích" được nữa.

Nhất thời không nhịn được.

"Này ngốc."

Thái Anh, "Dạ."

Lệ Sa mệt mỏi nói, giọng có hơi nghẹn ngào, "Cho chị ôm em một lát."

Tim đập gia tốc, động tác tay của Thái Anh dừng lại. Bởi vì sau khi nói lời kia, hai tay Lệ Sa từ sau lưng ôm lấy eo cô.

Tư thế này chỉ có những người yêu nhau mới có.

Bất thình lình, Thái Anh bị Lệ Sa ôm như vậy, cô làm sao mà bình tĩnh được, trong nháy mắt đến hít thở cũng khó mà điều khiển được.

Quả nhiên, con thỏ trắng này ôm vào lòng rất thoải mái, so với suy nghĩ của cô còn mềm mại hơn. Lệ Sa đặt cằm lên vai Thái Anh, thoả mãn mà nhắm mắt lại.

So với cái gọi là tình cảm mãnh liệt, trong lòng Lệ Sa lại quyến luyến hơi ấm này hơn, khi gặp đúng người, chỉ cần một cái ôm cũng đủ khoả lấp nỗi cô đơn.

Lệ Sa không kìm được mà ôm chặt người ở trong lòng, nhắm mắt lại mỉm cười, cô rất hạnh phúc khi được một cô gái ngốc nghếch thích một cách nghiêm túc.

Thái Anh cũng cảm thấy hạnh phúc, thích Lệ Sa ôm cô như vậy, có cảm giác như Lệ Sa đang dựa vào cô. Cả cơ thể Lệ Sa tựa lên lưng cô, ôm rất chặt, vòng tay ôm chặt eo cô cũng vậy.

Thái Anh muốn để Lệ Sa dựa vào cô như thế, thay vì chỉ mình cô nhận được sự chăm sóc từ Lệ Sa.

"Này ngốc...." Lệ Sa rất thích gọi Thái Anh như thế, ôm không đủ, không muốn buông ra, cô mở mắt, lười biếng nói, "Sao lại ấm thế này nhỉ."

Thái Anh cười ngây ngốc, "Phải không ạ?"

"Ừm...."

"Chị có mệt lắm không?" Để Lệ Sa ôm một hồi lâu, Thái Anh mới quay đầu nói, "Chị nghe lời em đi nằm chút đi, em nấu đồ ăn."

Bị một cô nhóc nói phải nghe lời, Lệ Sa cảm giác rất kỳ diệu, cô vẫn không buông tay, ngược lại còn dùng cái giọng mềm mại nói, "Ừm, để chị ôm chút nữa đi."

Người này cư nhiên làm nũng, tim Thái Anh ngứa ngứa, thật ra cô cũng đã từng thấy Lệ Sa làm nũng, nhưng trước kia thì là những lúc uống say mới làm, đêm nay không có uống rượu.

Thái Anh cũng có suy nghĩ như Lệ Sa, muốn ôm càng lâu càng tốt. Giữa phụ nữ với nhau, lưu luyến ôn nhu mới là điểm trí mạng, làm sao cũng không thoả mãn được.

Cọ tới cọ lui.

Mãi cho đến 7 giờ mới ăn cơm.

Thịt thăn bò xào với ớt Hàng Châu, một món rau xào và thêm một món canh. Lần đầu tiên nấu cơm, đã nấu được ba món. Thái Anh cảm giác rất có thành tựu, mặc dù chỉ là những món ăn đơn giản nhưng mà cô ở trong bếp chiến đấu gần hai tiếng đồng hồ.

Còn hương vị thì cũng ngoài ý muốn, không quá tệ. Bởi vì cô thường hay nếm, cho nên cũng không đến mức dở tệ.

"Chị nếm thử xem." Đáy mắt Thái Anh đầy mong chờ, nhìn Lệ Sa uống ngụm canh, lòng tràn đầy chờ mong, "Mùi vị thế nào ạ?"

"Ngon đó." Lệ Sa lại gắp miếng thịt bò, tuy rằng hơi quá lửa nhưng mà rất hợp khẩu vị của cô.

"Thật sao? Chị đừng có lừa em."

"Ăn ngon thật mà."

Thái Anh vui vẻ, chỉ cần Lệ Sa cảm thấy ngon là được rồi, "Chị ăn nhiều một chút. Nói thật thì... đây là lần đầu tiên em nấu cơm."

Thật là có nhiều cái lần đầu tiên, Thái Anh đều cho Lệ Sa.

"Rất lợi hại nha." Thấy cái dáng vẻ đắc ý của Thái Anh, Lệ Sa cười theo nghĩ nghĩ, "Chờ lát nữa, chị khen thưởng cho em, được không?"

"Khen thưởng sao?"

"Ăn cơm trước đi."

Cơ thể Lệ Sa không khoẻ, cho nên có chút nhạt miệng, nhưng mà tối nay cô vẫn ăn một chén cơm đầy, ăn còn nhiều hơn so với ngày thường.

Đã lâu rồi chưa có ăn no như vậy.

Nào ngờ bao tử có chút trướng.

Bữa tối qua đi, ngồi trên sô pha, Thái Anh nhìn thấy tay Lệ Sa đang xoa xoa ở vị trí bao tử, "Chị sao vậy, bao tử không thoải mái sao?"

"Không sao, ăn no quá."

"Để em xoa giúp chị."

Thái Anh dịch đến ngồi sát bên Lệ Sa, đưa tay ra xoa xoa cái bụng giúp Lệ Sa, động tác rất nhẹ, trước sau ân cần.

Xoa vài phút, Thái Anh vẫn còn rất kiên nhẫn, "Chị đỡ hơn chưa? Nếu chưa thì em đi lấy thuốc tiêu hoá."

"Không cần, đỡ hơn nhiều rồi." Lại ngọt lại mềm lại ân cần, Lệ Sa cảm thấy may mắn đã mang con thỏ này trở về lại, chứ nếu không, cô sẽ rất hối hận.

Nghĩ nghĩ, Lệ Sa gối đầu lên vai Thái Anh, chỉ cần một hành động thế thôi cũng đủ rồi. Cô cười bản thân một lát, từ khi nào mà cô lại ngây thơ thế này? Giống như chưa bao giờ yêu đương vậy.

Nhưng mà, thật ra cô cũng là lần đầu nếm trải mùi vị này.

Thái Anh giật mình, sau đó cẩn thận sờ trán Lệ Sa, cảm giác không nóng mới yên tâm.

Lệ Sa đối diện với ánh mắt Thái Anh, tâm huyết trào dâng, hỏi, "Chỉ tốt như vậy với một mình chị thôi sao?"

Ánh mắt Thái Anh đầy chân thành, "Vâng."

Lệ Sa đưa tay trái ra, nửa ôm lấy Thái Anh, "Vậy về sau nếu em đối xử với người khác tốt như vậy, chị sẽ ghen đó."

Vào giờ khắc này, Thái Anh rốt cuộc cũng không nhịn được, cô cũng vòng ôm lấy Lệ Sa, hai người ôm nhau càng thân mật càng khăng khít, cũng ấm áp hơn.

Lệ Sa cười nhạt, cô rất quyến luyến cái ôm thế này, theo bản năng ôm càng chặt hơn.

Thái Anh cũng cười, nhân cơ hội này mà nằm thẳng trong lồng ngực Lệ Sa, cả hai đều không nói gì.

Thoáng ngẩng đầu, ánh mắt chạm nhau, không khí ái muội đã tới giới hạn. Thái Anh muốn đem những lời nói từ đáy lòng ra nói, rồi lại lề mề, không biết chuẩn bị như thế nào, ánh mắt cô dừng ở trên cánh môi xinh đẹp của Lệ Sa, sau khi lớp son đỏ bị bôi đi, màu sắc đôi môi dịu hơn, nhìn rất mềm mại.

Miệng khô, lưỡi khô, Thái Anh mím môi căng thẳng. Bây giờ trong đầu chỉ có một câu nói của Bạch Mông, ai mà có thể kháng cự người mình thích cưỡng hôn chứ....

Ánh mắt Lệ Sa cũng đảo qua đôi môi nhỏ nhắn hồng hào của Thái Anh, cô khẽ vuốt gương mặt ửng đỏ, hơi thở loạn, giọng nói khàn khàn mang theo cám dỗ, "Có muốn thưởng không?"

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store