ZingTruyen.Store

COFFEE LOVE - YULSEO

CHAP 19

yoonhyun__ss

Chiều nay Yuri đưa Seohyun và Yulhyun về nhà.

Ban đầu bởi vì Yulhyun có bài tập không hiểu, cô lại vội vàng dọn dẹp chuẩn bị đóng cửa, cho nên Yuri liền lưu lại giúp Yulhyun làm bài tập.

Sau khi Yulhyun làm xong bài tập, cùng Yuri chơi trong chốc lát, không lâu sau Yulhyun liền ngủ mất, vì để cho Yulhyun ngủ thật tốt, Yuri xung phong muốn đưa bọn họ về nhà, ban đầu cô cự tuyệt, nhưng hình như ông trời ở đây cũng giúp Yuri, xe của cô lại bị hỏng rồi, bất đắc dĩ cô phải đồng ý cho Yuri đưa bọn họ về nhà.

Sau khi về đến nhà, cũng là Yuri ôm Yulhyun lên lầu, lúc này, cô không thể không thừa nhận, có người này bên cạnh thật tốt.

Sau khi đưa Yulhyun nằm lên giường, hai người lặng lẽ rời khỏi gian phòng. Lúc trước tới thăm nhiều lắm là đến ngoài cửa lớn, đây là lần đầu tiên Yuri bước vào chỗ ở của hai mẹ con Seohyun, Yuri theo bản năng quan sát phòng.

Phòng khách bài biện rất đơn giản, không có trang hoàng gì nhiều, không có đồ dùng sang trọng, nhưng nhìn rất ấm áp, cũng không làm cho người ta có cảm giác đơn sơ.

Trên tường dán thước đo chiều cao hình hươu cao cổ, phía trên viết chằng chịt ngày tháng, hiển nhiên đánh dấu chiều cao của nhóc.

Ở bên kia, có một bảng thông báo thủ công, phía trên dán rất nhiều hình Yulhyun tham gia hoạt động, Yuri không nhịn được nghiêng người tiến lên nhìn cẩn thận.

Hình Yulhyun biểu diễn trong hoạt động nào đó, hình Yulhyun tham gia hoạt động ngoài trường học, còn có hình Yulhyun đạt được bằng khen, những thứ đó, tựa như nói cho Yuri biết, Yuri bỏ lỡ cái gì.

Nhìn hình, nghĩ tới mình không thể cùng với con lớn lên, tâm tình của Yuri nhất thời lay động xuống thấp.

"Yulhyun có oán giận cái người cha không có trách nhiệm này không?"

"Không có, nếu như Yulhyun đối với người cha là Yuri có oán hận, cũng sẽ không dễ dàng tiếp nhận Yuri như vậy."

Cô dám khẳng định như vậy, bởi vì Yulhyun đến bây giờ không thân cận bác sĩ Choi, nhóc vui buồn vô cùng rõ ràng, cũng vô cùng khó sửa đổi, tựa như Yuri vậy.

Dĩ nhiên tình cảm cha con là thiên tính, vậy cũng có thể là nguyên nhân kết nối cha con bọn họ.

"Yulhyun dễ dàng tiếp nhận  appa là Yul như vậy, Yul muốn cám ơn em, Yul nghĩ, đây là bởi vì em chưa từng ở trước mặt con oán trách Yul là người không có trách nhiệm."

Yuri biết, Yulhyun không ghét Yuri, nguyên nhân lớn nhất là cô.

Lời nói của ba mẹ đối với đứa bé có ảnh hưởng rất lớn, nếu như cô vẫn nói không phải là Yuri, Yulhyun hôm nay rất có thể cũng sẽ không gọi Yuri một tiếng appa.

Yuri nói không sai, cô quả thật không oán trách Yuri trước mặt Yulhyun, nhưng cô ấy làm thế không phải là để cho Yuri cảm ơn cô, chỉ là không muốn phá hỏng kí ức năm năm chung sống đẹp đẽ của bọn họ.

"Yuri không phải cảm ơn tôi, tôi chỉ không muốn ảnh hưởng tới sự phát triển của Yulhyun, thời gian đã muộn rồi, Yuri cần phải trở về."

Hai người ở cùng một chỗ đã lâu, khiến cô không được tự nhiên, nhất là đối mặt với ánh mắt chuyên chú không che giấu chút nào của Yuri, tim của cô không tự chủ mà đập thật nhanh.

"Yul không thể ở lại chỗ này một đêm sao?"

"Dĩ nhiên không được!"

Nghe được yêu cầu của Yuri, Seohyun thần kinh cũng căng thẳng.

"Yul có thể ngủ dưới đất."

"Vẫn không được!"

"Tại sao?"

Yuri tiến tới gần một bước, cách cô rất gần, mắt sáng như đuốc. Yuri nhận thấy Seohyun rất khẩn trương, mà Yuri thích bộ dáng cô vì Yuri tới gần mà khẩn trương, điều này chứng tỏ tỏ cô rất để ý Yuri.

"Trước kia, chúng ta cùng ở chung một mái nhà, không sai chứ?"

"Yuri nói gì vậy?" Khi Yuri tới gần, cô liền lui về phía sau.

"Nếu như chúng ta có thể giống như trước, một nhà ba người ở chung, có lẽ có thể kích thích não của Yul, không chừng có thể giúp Yul khôi phục trí nhớ."

Yuri nói rất có lý, Seohyun thiếu chút nữa sẽ đồng ý Yuri, nhưng lý trí kéo cô trở về thực tế, cô rất nhanh nhớ lại, quan hệ của bọn họ đã có khác biệt rất lớn.

"Rất xin lỗi, chuyện này tôi không có biện pháp giúp."

"Tại sao?"

Thấy chuyện sắp thành công lại đột nhiên bị hắt nước lạnh, Yuri không thể tiếp nhận kết quả này.

"Bởi vì chúng ta đã ly hôn, cũng là nguyên nhân tôi sẽ phiền phức khi giữ Yuri ở lại." Cô kéo cửa ra, ép buộc mình ra lệnh đuổi khách.

Tựa như thường ngày, Seohyun dậy thật sớm, chuẩn bị đi chợ mua đồ, nhưng vừa mở cửa ra, cô lại thấy Yuri ngồi dưới đất, dựa vào vách tường ngủ, thiếu chút nữa nước mắt trào ra.

Cô vẫn nghĩ sau khi ly hôn chỉ có một mình cô sống khổ sở qua ngày, cho nên vẫn không chịu nhìn Yuri bằng sắc mặt tốt, không chịu thừa nhận mình đã tha thứ Yuri, duy trì trạng thái như gần như xa, nói cho cùng chính là sợ mình sẽ bị tổn thương lần nữa.

Trên thực tế, Yuri cũng trải qua những ngày khổ sở như vậy, cái gì cũng không nhớ cũng không phải lỗi của Yuri, nhưng cô vẫn kết tội Yuri là kẻ bạc tình.

Bây giờ nhìn Yuri ngồi dưới đất ngủ, khiến cô cảm giác mình rất xấu xa, là một người lòng dạ hẹp hòi, bởi vì chịu khổ nên cũng muốn khiến người tổn thương cô chịu chút đau khổ.

Nhưng chuyện cũng đã đã qua, có cần thiết tổn thương lẫn nhau như vậy không?

Mà nếu thật là Yuri vô tội, cô lại cố chấp không phải càng không có ý nghĩa?

"Yuri, đứng lên đi."

Cô đưa tay chạm nhẹ vào mặt Yuri, gọi Yuri dậy.

Yuri mở mắt ra, thấy cô thì sửng sốt một chút.

"Seohyun. . . . . ."

"Tại sao không trở về nhà ngủ?"

"Tối hôm qua Yul ngồi dưới đất, đột nhiên muốn biết trước kia Yul đã từng làm chuyện gì khiến em mất hứng hay không, mà lại bị em phạt không cho vào cửa, nghĩ đi nghĩ lại vô thức ngủ mất từ lúc nào."

"Có nghĩ ra cái gì không?"

"Rất đáng tiếc, vẫn không nghĩ ra."

Yuri vừa đứng lên vừa nói.

Cô nhìn Yuri, nghĩ tới lúc Yuri nói trên mặt mơ hồ lộ ra vẻ thất vọng, hơn nữa, tâm tình tốt giống như cũng thay đổi nặng nề.

Chỉ cần tỉ mỉ một chút, là có thể phát giác nha! Người này vẫn luôn có tấm lòng chân thật, ý thức trách nhiệm rất lớn, nếu như cô không bị oán hận làm cho hồ đồ, đã sớm nên nhận thấy được áp lực của Yuri, Yuri có bao nhiêu mong muốn cùng bọn họ ở chung một chỗ, biết Yuri không phải loại người sẽ bỏ vợ bỏ con đó.

"Nếu không nghĩ ra, cũng không cần nghĩ đâu."

"Cho Yul thêm một chút thời gian, Yul không muốn buông tay như vậy."

Nghĩ rằng Seohyun muốn Yuri buông tay, lòng Yuri càng thêm nặng nề.

Nhưng Yuri nghĩ lầm rồi, Seohyun không phải muốn Yuri buông tay, mà không hy vọng Yuri tiếp tục hành hạ mình, cô đã nghĩ thông suốt, muốn cả hai kéo nhau từ trong vũng lầy của quá khứ ra.

"Chúng ta bắt đầu cuộc sống mới thôi."

"Hả?"

Yuri không biết rõ ý tứ trong lời nói của Seohyun, nhưng hình như có thể có điều mong đợi.

"Lời này của em là có ý gì? Có thể nói rõ ràng chút không?"

"Ý của em là, quá khứ không nghĩ ra không có quan hệ, chúng ta có thể lần nữa tạo lại trí nhớ chung, Yuri, Yulhyun và em, chúng ta lần nữa bắt đầu."

Cô đã nói xong, đủ để hiểu rõ ràng, nhưng Yuri bởi vì quá giật mình, cho nên nhất thời phản ứng không kịp, thừ người ra như một pho tượng đá.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store