ZingTruyen.Store

Co Khong Giu Mat Dung Tim Jimin Minyeon

- Ji Yeon ah, em có ở nhà không đấy? - Hyo Min gọi cửa đã lâu nhưng đáp lại cô chỉ là sự yên lặng đến lạ lùng. Lòng cô bất chợt nóng như lửa đốt. Eun Jung đã nói với cô hết tất cả, rằng mọi chuyện là do Ji Yeon dựng lên chỉ để Eun Jung biết rằng cô thích cô ấy. Nhưng tại sao khi được Eun Jung tỏ tình cô lại nhớ đến dáng vẻ cô độc lúc rời đi của Ji Yeon và nhói đau - Unnie đã trách lầm em rồi, mau ra đây gặp unnie đi.

Sau đó mấy ngày liền, Ji Yeon đều không xuất hiện trước mặt Hyo Min. Nó không ở nhà cũng không đến trường. Hyo Min sau ngày hôm đó, khi Eun Jung nói hết cho cô biết thì cũng không đáp lại lời tỏ tình của Eun Jung. Cô cần thời gian. Cô phải gặp được Ji Yeon đã, đó mới là chuyện quan trọng lúc này.

- Park Khủng long, em đang ở đâu vậy hả? - Hyo Min ngồi trên chiếc xích đu mà Ji Yeon vẫn ngồi đợi cô tự hỏi một mình - Em có biết unnie đã lo lắng và nhớ em như thế nào không hả?

- Hyo Min - tiếng gọi của Eun Jung làm Hyo Min đang thất thần chợt giật mình - Tìm được Ji Yeon rồi.

- Ở đâu? Em ấy ở đâu?

- Đi theo mình - Eun Jung nắm lấy bàn tay run rẩy của Hyo Min kéo đi.

Hai người chạy thẳng một mạch đến một quán bar gần đấy. Hyo Min ôm ngực ổn định lại hơi thở nhìn quán bar trước mặt mình. Đây là nơi Ji Yeon sống mấy ngày qua sao? Tại sao lại phải ở đây? Rút cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong đầu Hyo Min, chẳng phải chỉ cần vào đó hỏi Ji Yeon thì sẽ biết tất cả sao?

- Hai đứa này định đi đâu? Có biết đây là đâu không hả? -tên bảo vệ giơ tay chặn lại.

- Chúng tôi đến tìm người - Eun Jung lên tiếng.

- Tìm ai?

- Park Ji Yeon - Eun Jung chưa kịp trả lời thì Hyo min đã lên tiếng.

- Trong này không có ai tên như thế cả, đi về đi - hắn đẩy Eun Jung và Hyo Min rồi xua xua tay đuổi.

- Rõ ràng tôi nhìn thấy em ấy vào đây mà, chúng tôi muốn vào tìm - Eun Jung quả quyết.

- Nhãi ranh, tuổi gì mà đòi vào đây - tên bảo vệ trở nên tức giận quát lên.

- Có chuyện gì vậy? - một giọng nói lạnh lùng cất lên, Hyo Min ngay lập tức ngẩng đầu nhìn người đang đi tới.

- Có hai đứa này cứ đòi vào tìm Park Ji Yeon, tôi đã nói là không có mà chúng cứ đòi vào, Rian quản lý.

- Nguòi đó không có ở đây đâu, hai người mau về đi - nó lạnh lùng nhìn hai người trước mặt mình. Tại sao lại phải đến tìm nó. Khó khăn lắm nó mới rời đi được, sao còn muốn tìm nó trở về làm gì?

- Ji Yeon ah, chúng ta trở về đi - Hyo Min nắm lấy tay nó nói với giọng nghẹn ngào.

- Tôi không phải là Park Ji Yeon - nó hất tay ra mạnh mẽ khiến Hyo Min ngã xuống đất. Nhìn Hyo Min ngã xuống đất nó bất giác bước lên, tay chìa ra định đỡ Hyo Min lên nhưng lại dừng lại giữa không trung khi thấy Eun Jung đã chạy đến đỡ cô ấy. Xoay người, nó bỏ lại một câu trước khi rời đi - Đừng để bạn gái cô chạy lung tung, bảo vệ cô ấy cho tốt vào.

- Park Ji Yeon, em chán sống rồi ah, mau quay về cho unnie - nó chợt khựng lại khi nghe tiếng nói ấy, nó biết phía sau lưng nó, người đó đang khóc... nhưng... 

...

- Thế nào? Cô sẽ đồng ý làm cho tôi chứ? Ta rất thích tính cách của cô bé đấy? - người đàn ông vừa nhả khói thuốc trong miệng vừa nói.

- Tối sẽ không đi vào vũng bùn của ông đâu, đừng có mơ - nó cười khẩy nói.

- Haha, càng như vậy ta càng thích. Rất cá tính, không như bọn vô dụng đang làm cho ta.

- Cảm ơn vì lời khen tặng, tôi phải về nhà rồi - nó nhún vai nói rồi xoay người rời đi.

- Park Hyo Min, cô bé này cũng khá xinh xắn đấy.

- Ông muốn làm gì? - Nó quay lại liếc nhìn người đang giơ tấm ảnh Hyo Min lên cười giễu cợt với nó - Không được đụng đến unnie ấy.

- Ta cũng không dám chắc, không có người này thì phải kiếm người khác thôi .

- Được, tôi đồng ý với một điều kiện - nó nắm chặt quả đấm trong tay. Dù sao thì nó cũng phải rời đi, coi như đây là động lực để nó rời đi càng nhanh càng tốt - Ông tuyệt đối không được động đến Park Hyo Min.

- Được, chỉ cần cô làm việc cho ta.

...

Mấy hôm sau, Hyo Min lại tới tìm nó. Lần này không có Eun Jung đi cùng, chỉ một mình Hyo Min. Cô ấy tất nhiên không thể vào bên trong tìm nó được  vì bị bảo vệ ngăn cản. Còn nó thì chỉ đứng ở một góc quan sát cho đến khi Hyo Min phải lặng lẽ ra về sau khi cố gào thét gọi nó trong vô vọng. 

Bốp

- Tao đã nói thế nào? Tại sao dám đẩy cô ấy ngã? - nó gằn lên từng tiếng giận dữ.

- Dạ, em lỡ tay, Rian quản lý tha cho em.

- Nếu còn dám đụng vào cô ấy thì đừng trách - Nó xoay người rời đi để lại tên đàn em vẫn đang quỳ dưới đất với tâm trạng uẫn hận.

Hôm nay có lẽ hình như Hyo Min không tới. Nó nhếch miệng cười nhạt. Dù sao thì Eun Jung mới chính là người Hyo Min thích. Vì lý do gì mà Hyo Min lại bỏ cô ấy để đến tìm nó chứ. Chỉ là mấy ngày đầu thôi, rồi Hyo Min cũng sẽ quen với cuộc sống không có sự tồn tại của nó. Nâng lên cốc rượu uống cạn một hơi, nó lại điềm tĩnh ngồi ở một góc quán bar. 

- Hyo Min? - Nó không tin vào mắt mình khi thấy Hyo Min đang đứng ở sàn nhảy quay ngang quay dọc tìm nó.

- Rian quản lý - tên đàn em đi đến khi thấy nó ra hiệu bằng tay gọi lại cúi đầu nói - Cô ấy không tìm quản lý mà nói là đến để uống rượu và nhảy nên bọn em không ngăn lại được.

Nó hẩy tay ra hiệu cho tên đàn em đi ra rồi tiếp tục cầm cốc rượu lên vừa uống vừa quan sát sàn nhảy. Hyo Min vẫn đang tìm nó. Thật ngây thơ khi cô ấy nghĩ rằng có thể tìm nó khi nó một mực trốn tránh cô ấy. Nó ở trong tối còn Hyo Min ở ngoài sáng. Ánh mắt nó từ ưu thương trở nên tức giận khi thấy có tên thanh niên đang trêu ghẹo Hyo Min. Từng tia máu đỏ hiện rõ trên con mắt nó. Đi ra giữa sàn nhảy, nó đấm thật mạnh tên thanh niên kia rồi kéo mạnh tay Hyo Min ra ngoài.

- Bỏ tay unnie ra - Hyo Min cố giằng tay ra khỏi tay nó nhưng khi vừa ra ngoài cửa nó đẩy mạnh tay Hyo Min ra và hét lên giận dữ.

- Đây không phải nơi ai muốn vào cũng được. Mấy người có việc giữ cửa cũng không xong cẩn thận tôi đuổi việc hết.

- Park Ji Yeon, em chính là Park Khủng long, tại sao không chịu quay về chứ? - Hyo Min nấc lên từng tiếng nói.

- Hyo Min - đúng lúc này Eun Jung cũng đã tới.

- Xin lỗi, tôi không phải là Park Ji Yeon - nó xoay lưng lại với Hyo Min - Hãy quan tâm bạn gái một chút, cô Ham Eun Jung. Đừng để cô ấy vào quán bar làm loạn nữa. Lần sau tôi sẽ không khách khí đâu.

Nó đứng dựa vào thành cầu thang nhìn ánh đèn mờ trong quán bar, những thanh niên đang nhảy như điên vì thuốc lắc. Nếu ko phải vì lần đó ra tay giúp đỡ ông ta thoát khỏi bọn đảng phái khác có lẽ nó sẽ không có ngày đứng ở đây. Tất cả đều là vì nó, không phải vì Hyo Min. Nó chán ghét cái việc phải quản lý cái quán bar này, nó không muốn dính dáng đến những băng đảng trong xã hội. Nhưng lúc này nó lại đứng ở đây, nhớ lại lúc Hyo Min bị nó hất tay mà ngã, trái tim nó như bị bóp vụn. Giọng nói Hyo Min cứ vang vọng trong đầu nó kêu nó trở về. Nó cũng muốn trở về lắm, trở về để được bên cạnh Hyo Min, để làm đứa em khủng long của Hyo Min cũng được. Nhưng điều đó lúc này là không thể.

- Đừng quên điều kiện của chúng ta - người đàn ông vỗ nhẹ vai nó nhắc nhở.

Nó liếc mắt nhìn người đó rồi đi thẳng ra giữa sàn nhảy bẻ ngoặt tay một tên đang say rượu và làm loạn ra đằng sau. Người đàn ông nhìn hành động của nó với vẻ hài lòng nhg cũng có chút lo lắng.

- Rian đang lung lay, cần giải quyết dứt điểm chuyện giữa con bé và cô ta. Cậu lo liệu đi.

- Vâng, thưa ông chủ.

 ...

Nó kết thúc công việc ở quán bar và trở về nhà khi trời hửng sáng. Nghĩ đến chữ "nhà" nó lại nhếch miệng cười chua xót. Nó làm gì còn nhà mà về, nơi nó đang về đơn giản chỉ là một căn hộ cao cấp được ông chủ cấp cho. Ra khỏi thang máy, bước chân nó khựng lại khi nhìn thấy một thân ảnh nhỏ bé đang ngồi xổm trước cửa nhà. Thấy nó, Hyo Min đứng dậy tiến lại gần nắm tay nó và nhìn nó với ánh mắt khẩn thiết.

- Ji Yeon, chúng ta hãy về nhà đi.

- Tôi đã nói rồi, tôi không phải là Ji Yeon. Unnie về đi – Nó rút tay lại xoay người mở cửa.

- Em chính là Ji Yeon, là Park khủng long của unnie – Hyo Min níu lấy cánh tay nó.

Ánh mắt nó chợt liếc về phía cuối hành lang, một bóng người đang nấp ở phía đó. Nó biết, hai người đang bị theo dõi. Một nụ cười chua xót hiện lên trên khóe miệng của nó. Quá muộn rồi, nó không thể trở về nữa rồi. Và con đường nó chọn chính là bảo vệ Hyo Min đến cùng dù điều đó khiến cho Hyo Min ngày càng cách xa nó. Xoay người lại, bắt lấy hai tay của Hyo Min và đẩy cô ấy áp sát vào tường, nó bắt đầu hôn cô ấy mãnh liệt. Hyo Min cố gắng chống cự đẩy nó ra nhưng hai tay đã bị Ji Yeon khống chế không thể thoát ra được. Đôi môi nó như không thể kiểm soát lướt trên đôi môi mềm mại của Hyo Min rồi dần tiến vào phía trong, đầu lưỡi đưa đấy quét hết khoang miệng Hyo Min. Lúc đầu cô ấy còn chống cự nhưng sau đó như bị cuốn vào nụ hôn cuồng nhiệt của Ji Yeon mà cũng đáp lại. Tất nhiên, Ji Yeon vẫn còn rất tỉnh táo, nó biết mình nên làm gì tiếp theo để người đang theo dõi mình về báo cáo với ông chủ. Vừa say sưa với nụ hôn, Ji Yeon bắt đầu dùng tay vuốt từ eo lên ngực Hyo Min. Điều này khiến cô ấy kinh hãi mở to hai mắt rồi ngay sau đó, nó đưa tay vào bên trong áo cởi nút chiếc bra của Hyo Min. Một sự hoảng sợ cùng kinh hãi bao trùm, Hyo Min chỉ có thể cắn vào đôi môi nó để có thể khiến nó dừng lại hành động điên cuồng ấy. Lấy tay gạt nhẹ vết máu trên miệng, nó cười khẩy nhìn người đang run rẩy trước mặt.

- Thế nào? Còn nghĩ tôi là Ji Yeon nữa không?

Nước mắt từ từ chảy xuống gương mặt đang run sợ, Hyo Min hai tay ôm trước ngực nhìn nó với ánh mắt không thể tin được. Dùng hết sức lực đẩy Ji Yeon ra, Hyo Min chạy đi khỏi đây để lại nó đứng im bất động nhìn theo mà lòng đau nhói.

- Xin lỗi, Hyo Min.

Hyo Min chạy ra khỏi tòa nhà với tâm trạng hoảng loạn. Eun Jung là người đưa cô đến đây và đứng chờ ở dưới, nhìn thấy Hyo Min chạy ra liền tiến tới đỡ lấy thân thể Hyo Min.

- Hyo Min, có chuyện gì vậy? Áo cậu sao lại thế này?

- Mình muốn về nhà – Hyo Min thất thần nói rồi đổ người vào trong ngực Eun Jung.

...

- Rian, nó sẽ không dám làm gì đâu, chỉ cần đừng để cô ta đến tìm và lung lay nó nữa – ông chủ ngồi ngả người vào chiếc ghế nói với tên đàn em thân tín.

- Dạ, còn tên cảnh sát Ham thì sao ạ. Hắn ta cũng đang điều tra chúng ta thưa ông chủ.

- Con gái hắn là Ham Eun Jung đúng không?

- Vâng – tên đàn em gật đầu rồi như chợt hiểu ý – Ý ông chủ muốn lợi dụng nó để chia cắt Rian và cô ta rồi cũng uy hiếp tên cảnh sát Ham đúng không ạ?

- Cậu cũng nhanh nhẹn đấy. Làm cho gọn vào.

...

Một tuần kể từ tối hôm đó, Hyo Min không hề tìm đến quán bar hay nhà nó nữa. Nỗi nhớ trong nó cứ ngày càng trở nên lớn hơn để rồi hôm nay nó đã đến trường đứng ở một góc xa đợi để được nhìn thấy Hyo Min. Khi mà nó chuẩn bị rời đi sau một tiếng đồng hồ đứng đợi thì một giọng nói vang lên giữ chân nó lại.

- Park Ji Yeon – Hyo Min vẻ mặt giận dữ tiến về phía nó – Ah, phải gọi là Rian quản lý mới đúng. Tại sao lại bắt Eun Jung đi?

- Unnie nói gì, tôi không hiểu? – nó hỏi lại với vẻ ngạc nhiên.

- Tôi vừa cùng cậu ấy đi dạo thì bị một toán người đến bắt cậu ấy lên xe, bây giờ em lại đứng ở đây, chẳng phải là để quan sát xem bọn đàn em đã hoàn thành nhiệm vụ chưa sao? – Hyo Min nhìn nó nhíu mày nói.

- Em không hiểu unnie đang nói chuyện gì?

Bốp

- Đừng giả vờ nữa, tôi đã nghe một tên gọi điện thoại báo cáo với em. Rút cuộc em muốn gì hả? – Hyo Min tát nó một cái khiến nó ngỡ ngàng đứng im bất động – Em không còn là Park Ji Yeon mà tôi biết nữa. Từ giờ đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Và hãy về chuẩn bị mà nói chuyện với cảnh sát đi.

Nói xong Hyo Min xoay người rời đi để lại nó ngây ngốc đứng dưới gốc cây suy nghĩ cái gì đó.

...

- Tại sao lại bắt cóc Ham Eun Jung mà không cho tôi biết? – nó đùng đùng mở toang cánh cửa bước vào phòng hỏi ông chủ.

- Vô lễ – tên đàn em thân tín hét lên – Sao cô dám chất vấn ông chủ? Việc ông chủ làm không đến lượt cô quản.

- Rian, hãy nhớ điều kiện của chúng ta. Cô chỉ cần làm việc cho ta, những việc khác đừng có bận tâm – ông chủ chậm rãi nhắc nhở nó.

Đóng cửa phòng lại, nó dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại suy nghĩ. Mọi việc dường như không hề đơn giản nữa rồi. Nó giống như một con rối ở trong tay ông ta, tất cả mọi thứ đều bị ông ta chi phối. Liệu rằng cái điều kiện ấy một ngày nào đó sẽ bị chính ông ta phá bỏ nếu điều đó làm ảnh hưởng đến lợi ích của ông ta. Nó nắm chặt hai tay rời đi.

- Em còn đến đây làm gì nữa hả? – Hyo Min đang ngồi ở chiếc xích đu mà hai người vẫn thường ngồi cùng nhau. Nó không để ý đến lời nói của Hyo Min ngồi xuống chiếc xích đu mà nó vẫn ngồi, ánh mắt nhìn về phía trước vô định lên tiếng.

- Cảnh sát không có cách cứu Eun Jung phải không? – câu hỏi của nó khiến Hyo Min ngạc nhiên – Nếu muốn cứu Eun Jung, bọn họ sẽ để sổng mất một tên tội phạm nguy hiểm, tất cả công sức điều tra mấy năm qua sẽ đổ xuống sông xuống biển hết.

Im lặng.

- Họ đang do dự? – Nó hỏi với nụ cười nửa miệng – Có một cách có thể cứu Eun Jung ra, và unnie chính là chìa khóa.

- Là cách gì? – Hyo Min khẩn trương hỏi.

- Kết hôn với em – Nó mỉm cười quay sang nói khiến Hyo Min sửng sốt không nói nên lời – Thế nào? Suy nghĩ rồi trả lời em.

- Được, tôi đồng ý – Nó định rời đi thì nhận được câu trả lời từ Hyo Min. Đưa ánh mắt kinh ngạc nhìn Hyo Min đang cúi đầu xuống đất, nó nở nụ cười chua xót. Đối với Hyo Min, thì ra Eun Jung quan trọng đến thế. Có thể bỏ cả hạnh phúc để bảo vệ Eun Jung, Hyo Min tuyệt đối yêu Eun Jung giống như nó yêu cô vậy.

- 4h chiều ngày kia, hãy đến lễ đường, sau khi chúng ta kết hôn, Eun Jung sẽ được an toàn – buông lại lời thông báo nó lặng lẽ rời đi mà không biết người phía sau lưng đang nhìn nó với hai hàng nước mắt chảy xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store