ZingTruyen.Store

Chuyen Ver Gyuwoo Myungyeol Cuoi De Yeu

Ngày cuối tuần, Woohyun trở về nhà thăm gia đình. Ba mẹ cùng chị gái thấy cậu hết sức vui mừng cùng ngạc nhiên.

Thật ra, cậu chưa có nói việc mình mang thai với gia đình. Không phải là không nói , mà là chưa có dịp. Việc quan trọng như vậy sao có thể nói qua điện thoại? Vả lại thời gian qua phải ôn thi, Sunggyu cũng không cho đi lung tung, nên chuyện vui đến giờ mới có thể nói ra.

Chậm rãi ngồi lên ghế nệm, Woohyun nhìn ba mẹ cùng chị gái cười cười.

"Đứa nhóc này. Như thế nào lại giấu mọi người việc quan trọng này?"

Mẹ không giấu được xúc động vui mừng, lời lẽ trách móc nhưng đầy yêu thương.

"Con xin lỗi. Con không có ý giấu. Chỉ là chưa có thời gian để nói.'

Woohyun cười ngây ngô.

"Được rồi. Bao lâu rồi? Trai hay gái?"

Ba hỏi đầy sủng nịnh.

"Dạ.. gần sáu tháng ạ. Con.. có hai đứa.."

"Hai đứa?! Thật nhỏ. Không giống mẹ con. Lúc mang thai con, bụng mẹ to lắm. Sinh ra, người con tròn vo thật sự đáng yêu."

Ba mỉm cười kể lại thời xưa.

"Đúng vậy đúng vậy. Nhưng mà chúng có quậy không?"

Mẹ nhìn bụng Woohyun hỏi.

"Dạ chỉ một chút."

Vui vẻ đối thoại cùng ba mẹ. Chị gái im lặng từ đầu không nói một câu, chỉ mỉm cười khi cậu nhìn qua.

Xảy ra việc gì?

"Chị, chị không vui sao?"

"Sao lại không?"

Có lẽ là Woohyun hơi đa nghi. Chị gái cậu, Nam Jihyo tính tình trời sinh ít nói, nhưng một khi đã mở miệng hẳn chỉ có triết lý, bởi vì chị là luật sư. Nhưng kỳ quái, lúc trước chị luôn cùng cậu nói thật nhiều, hiện tại sau khi cưới Sunggyu, chị giống như biến thành người khác giữ khoảng cách với cậu.

Chẳng lẽ chị ghét Sunggyu?

Suy nghĩ một lúc, Woohyun ôm lấy tay Nam Jihyo lên phòng ngủ. Ngồi đối diện nhau, Woohyun không ngại hỏi thẳng:

"Chị ghét Sunggyu sao?"

"Ừ."

Jihyo mỉm cười đáp.

"Có thể cho em biết lý do không?"

"Là vì em, cũng vì cậu ta."

"Vì em sao?"

"Ừ. Vì em. Em chỉ cần hiểu như vậy, đừng hỏi thêm."

"Em hiểu rồi."

"Hiện tại chị có thể hỏi em?"

"Dạ được."

"Em biết hạnh phúc của em là gì không?"

Nam Jihyo khóe miệng vẫn giữ nụ cười, nhẹ giọng hỏi. Woohyun suy nghĩ một chút, cuối cùng đáp.

"Những thứ em đang có. Ba mẹ, chị, Sunggyu, hai đứa nhỏ, Sungyeol, anh Myungsoo cùng chị Mina."

"Em hạnh phúc khi ở bên Sunggyu, có đúng không?"

"Dạ đúng."

"Hiện tại vậy là tốt."

"..."

"Sau này dù có xảy ra chuyện gì, em nhất định cũng phải hạnh phúc. Không được khóc."

"Em hứa."

Nam Jihyo ôm đứa em trai nhỏ vào lòng. Nụ cười trên môi nhưng lòng không hề vui. Chị có thể vì đứa em nhỏ này mà bỏ qua tất cả mọi việc Sunggyu đã làm. Nhưng chỉ một lần thôi. Nếu sau này, Woohyun lại thêm lần nữa tổn thương vì cậu ta, nhất định Nam Jihyo này không bỏ qua. Một lần là đủ lắm rồi.

Hai chị em im lặng tận hửng khoảng khắc yên bình này. Chẳng ai muốn mở miệng phá vỡ nó.

Chiều tà ánh hoàng hôn chiếu rọi mọi nơi. In lên hình dáng ôm lấy nhau kia.

*

Cùng cả nhà dọn cơm liền nghe tiếng xe ở bên ngoài. Woohyun đi ra mở cửa, thấy bóng dáng người yêu thương kìm không được nở nụ cười.

"Sunggyu~"

Đeo đôi dép bông chạy nhanh ra bên ngoài, không có quan tâm tới trời lạnh, dù mặc áo phông, thấy người kia liền cảm thấy ấm áp.

Sunggyu từ xe bước xuống, nhìn thân hình nhỏ bé ăn mặc mỏng manh chạy tới gần mình mà không khỏi cau mày.

Nhào tới ôm lấy Sunggyu, ngẩng mặt lên, Woohyun khúc khích cười, dẩu môi anh đào nói:

"Sunggyu, anh đến muộn. Em nhớ anh a."

"Thôi nói nhảm đi. Cậu chạy ra ngoài mà ăn mặc kiểu này sao? Có bị gì không?"

Sunggyu khó chịu nói. Một bên ôm lấy vai Woohyun, một bên cởi ra áo khoác mặc cho cậu, sau đó cẩn thận mà đóng cúc vào. Tay làm nhưng vẫn không quên cằn nhằn.

"Không biết lạnh hay sao mà phanh phui như này? Quan tâm bản thân đi. Cậu bị bệnh thì làm sao? Ảnh hưởng đến đứa nhỏ trong bụng, tôi không tha cho cậu."

"Em không thấy lạnh. Không phải hiện tại rất ấm sao? Em khỏe như vậy. Nhất định không bị bệnh."

Woohyun híp mắt cười, chóp mũi cùng hai bên má đỏ ửng lên rất khả ái. Được cẩn thận mặc áo xong, giống như đứa nhỏ mà lần nữa nào tới ôm lấy Sunggyu.

Hắn đương nhiên không phản đối, để im cho tên nhóc trong lòng thỏa sức ngọ nguậy lung tung. Sau đó như nhớ ra cái gì, Sunggyu liền bế Woohyun lên, để cậu tựa đầu vào hõm cổ mình, sau đó vào nhà.

"Ba mẹ, chị Jihyo. Con tới rồi."

Ôm Woohyun vào trong, cởi giày ra, sau đó hướng bàn ăn mà đi vào. Ba mẹ vợ nhìn thấy con rể, đặc biệt vui vẻ chào đón, chỉ có Jihyo vẫn là ngồi im, không nói không rằng nhìn Sunggyu cười một cái rồi nhanh chóng tiếp tục yên lặng.

Sunggyu nhìn Nam Jihyo cũng không mấy ngạc nhiên. Ba năm trước đã như vậy, hiện tại cũng không có thay đổi.

Đặt Woohyun ngồi lên ghế cẩn thận, sau đó Sunggyu cùng ba mẹ, chị vợ và Woohyun ăn bữa cơm tối đầm ấm. Ăn uống xong, cả nhà ngồi nói chuyện vui vẻ, Woohyun cười đến ngây dại, mệt mỏi mà nằm trong lòng Sunggyu thiếp đi.

Trời tối, người kia ngủ quên, ba mẹ vợ lại nói ở lại ngủ một đêm, Sunggyu cũng không từ chối. Bế người trong lòng lên phòng, cẩn thận đắp chăn bông mềm. Sau đó rửa mặt một chút, mặc vào bộ đồ ngủ mẹ vợ mua cho để trong tủ từ lâu, hắn tắt điện rồi cũng lên giường ôm Woohyun đi vào giấc ngủ.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store