Chodeft 03 00 Phong So 9 Khong Dien Hinh
oneshot, room 9, một chút R18, gương vỡ lại lành.
********1.Dạo gần đây chất lượng giấc ngủ của Kim Hyukkyu không được tốt. Đội trưởng của kt Rolster mất rất nhiều thời gian mới có thể vào giấc song lại chẳng ngủ được bao lâu. Anh đã thử đủ mọi cách, từ việc uống trà dưỡng sinh, điều chỉnh lại nhịp độ sinh hoạt hay thậm chí là nghe lời mẹ làm không ít các mẹo vặt dân gian nhưng kết quả chẳng khá hơn chút nào. Đang trong mùa giải nên anh không dám động đến thuốc ngủ vì mỗi lần dùng nó, cả người anh đều nặng nề như mang cả tấn chì trên người.Chưa kể, Kim Hyukkyu cứ mơ đi mơ lại một giấc mơ vô cùng kỳ lạ. Ở đó, anh bị lạc trong một mê cung màu trắng, nơi mà dù anh có cố gắng đến mức nào, đi đủ các hướng khác nhau cũng chẳng thể tìm thấy lối ra. Mỗi lần như vậy, anh luôn tỉnh giấc vì bước hụt chân.Tình trạng này kéo dài khiến sức khỏe anh rơi xuống mức báo động, cả người gầy đi một vòng, quầng thâm dưới mắt phải dùng rất nhiều kem che khuyết điểm mới có thể che được. Trong lúc đợi hai đứa em đi phỏng vấn POG, Kim Hyukkyu quyết định sẽ nằm trên ghế chợp mắt một chút.Rồi anh lại mơ. Vẫn là mê cung không tìm thấy lối ra, vẫn là màu trắng quen thuộc, vẫn lần những cái hụt chân khiến anh giật mình tỉnh giấc.Kim Hyukkyu chậm chạp chống tay ngồi dậy khi nhận ra không gian xung quanh đã thay đổi. Ghế dài giờ là giường lớn, phòng chờ LOL Park đã biến thành phòng ngủ của một căn hộ nào đó. Trên bức tường đối diện với giường là một biển hoa sống động như thật trải dài từ sàn đến tận trần nhà.Bấy giờ Kim Hyukkyu mới nhận ra trên người mình có đắp một chiếc áo khoác mỏng, nhưng không phải của anh, thậm chí còn chẳng phải đồng phục của kt. Năm ký tự in trên lưng áo khiến anh hoảng loạn hơn cả việc tỉnh dậy ở một nơi xa lạ."Anh tỉnh rồi à?"Giọng nói vang lên từ phía sofa khiến Kim Hyukkyu giật thót, vô thức nhìn về về phía phát ra âm thanh. Chủ nhân của chiếc áo phủ lên người anh lúc này đang khoanh tay dựa vào sofa, vẻ mặt lạnh nhạt, tóc mái rẽ ngôi rủ xuống khiến anh không nhìn rõ cảm xúc trong mắt cậu.Jeong "Chovy" Jihoon, tuyển thủ đi đường giữa của đội tuyển Gen.G.[Xin chào tuyển thủ Kim 'Deft' Hyukkyu, chúc mừng bạn đã trở thành một trong 312 người may mắn được tham gia vào cuộc khảo sát lần này của chúng tôi. Rất mong chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.]Một giọng nữ máy móc đột nhiên vang lên bên tai Kim Hyukkyu."Tuyển... Jihoon... Có nghe thấy gì không?"Vẻ hoảng hốt xuất hiện trên gương mặt anh khiến Jeong Jihoon ở bên kia khẽ nhăn mày. Cậu lắc đầu."Em không, sao vậy?""Anh..."Kim Hyukkyu mở miệng muốn nói nhưng chẳng thể thốt lên thành lời, anh vươn tay chạm lên cổ mình."Jihoon, anh..."[Nếu bạn tiết lộ thỏa thuận giữa chúng ta cho bên thứ ba thì sẽ phải chịu trừng phạt, mong bạn đừng cố gắng vô ích.]Cái quỷ gì đang diễn ra vậy? Thỏa thuận gì cơ?[Cuộc khảo sát sẽ diễn ra trong vòng 12 giờ. Trong 12 giờ sắp tới, rất mong bạn sẽ tích cực phối hợp với chúng tôi để có thể đạt được kết quả tốt nhất.]Không để Kim Hyukkyu kịp phản ứng, một âm thanh chói tai như tiếng băng cassette bị hỏng vang lên khiến anh ôm đầu. Jeong Jihoon lo lắng chạy tới."Kim Hyukkyu, anh làm sao thế?"[Nhiệm vụ đầu tiên: Cùng cộng sự của bạn nắm tay trong 60 giây.Thời gian: 60 phút kể từ khi nhận được nhiệm vụ.Cảnh báo: Nếu quá thời gian quy định, cộng sự của bạn sẽ nhận được một vết rách dài năm xăng ti mét trên tay trái.]Kim Hyukkyu chớp chớp mắt nhìn gương mặt lo lắng của Jeong Jihoon, cứ mỗi lần muốn kể cho cậu nghe về mấy thức kỳ quái anh vừa nghe được thì cổ họng đều bị ai đó chặn lại. Cảm giác bức bối đè nén khiến lồng ngực anh nặng trĩu.Lại mơ rồi, phải tỉnh thôi. Anh tránh khỏi tay của Jeong Jihoon, kéo áo khoác của cậu trùm lên quá đầu, tự lẩm bẩm mau tỉnh lại, mau tỉnh lại."Kim Hyukkyu! Nhìn em này."Áo khoác bị giật mất. Gương mặt Jeong Jihoon lạnh tanh, cảm giác đau đớn truyền tới từ bả vai khiến hai mắt anh đỏ lên nhanh chóng.Chắc chắn là mơ rồi, Jeong Jihoon chưa bao giờ làm anh đau như này cả.2.Kim Hyukkyu mệt mỏi dựa vào đầu giường, nắm chặt cốc nước vừa được Jeong Jihoon mạnh mẽ nhét vào tay. Biển hoa cúc họa mi trên bức tường đối diện khiến anh thấy bức bối vô cùng, vô thức quay mặt nhìn về vật sống duy nhất trong phòng, ngoài anh ra.Không gian tĩnh lặng khiến anh khó thở, gương mặt vô cảm của cậu lại khiến lòng anh đau. Kim Hyukkyu chuyển qua quan sát khắp gian phòng."Em có biết... Đây là đâu không?""Em không."Ban nãy vừa thi đấu xong, Jeong Jihoon ôm theo balo thiết bị trở về phòng, vừa bước qua cửa đã thấy Kim Hyukkyu đang co người ngủ trên sofa, vừa định trở ra thì phát hiện cánh cửa đã biến mất.Kim Hyukkyu thở dài, đặt cốc nước lên tủ đầu giường, đứng lên định dạo một vòng quanh. Động tác nhanh đến mức Jeong Jihoon không kịp nói rằng đã xem qua nơi này hết một lượt rồi, đây là không gian kín chỉ có độc một chiếc cửa sổ.Cánh tay kéo rèm cửa sổ của Kim Hyukkyu khựng lại, anh ngạc nhiên quay đầu nhìn Jeong Jihoon, chỉ thấy cậu khẽ gật đầu xác nhận. Bên ngoài khung cửa sổ là bầu trời nhuộm xanh lục màu cực quang, giống như... giống như cảnh tượng anh đã say mê ngắm nhìn năm 2021.Kim Hyukkyu hít sâu, cố gắng điều tiết lại cảm xúc của mình, bắt đầu đi quanh phòng dò xét một lượt. Người nhỏ lặng lẽ nhìn theo anh, đến lúc anh nhận ra thì cậu đã dựa vào sofa, hai mắt nhắm lại. Chẳng hiểu tại sao, bỗng dưng Kim Hyukkyu rất muốn khóc.Đã ba năm kể từ khi hai người tách đội, đã ba năm kể từ khi anh nói lên câu chia tay.Tính chất công việc khiến cả hai không tránh khỏi những lúc chạm mặt nhau nhưng Kim Hyukkyu chưa từng dám nhìn vào mắt cậu quá lâu. Ba năm qua, thứ anh nhìn nhiều nhất ở Jeong Jihoon là bóng lưng vững chãi anh đã từng ôm không biết bao nhiêu lần, là sườn mặt mà trước kia anh chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới. Bé mèo cam của anh đã lớn hơn nhiều, mập ra một chút, sự nghiệp cũng rạng rỡ. Sự thật chứng minh, cả hai tách nhau ra mới có thể tỏa sáng, anh có chiếc cúp anh hằng ao ước, cậu tìm được nơi mình thuộc về.[Thông báo: Đếm ngược năm phút, mong bạn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.]Bấy giờ Kim Hyukkyu mới giật mình nhớ ra cái nhiệm vụ chết tiệt mà anh được giao khi nãy. Nhưng anh không quan tâm lắm, chắc chắn đây chỉ là một trò đùa thôi. Cho đến khi anh thấy Jeong Jihoon giật mình tỉnh giấc, cau mày vén ống tay áo đồng phục lên xem thử.Da của tuyển thủ thể thao điện tử thường rất trắng bởi vì không hay ra ngoài, cả ngày chỉ loanh quanh trong phòng tập và ký túc xá. Vậy nên vết đỏ xuất hiện trên cánh tay Jeong Jihoon lúc này trở nên vô cùng chói mắt, khiến Kim Hyukkyu dù đứng cách cậu nửa căn phòng cũng nhìn được rõ ràng.[Đã hết thời gian, bắt đầu tiến hành trừng phạt.Chuyển sang chế độ cưỡng chế: Nếu không hoàn thành nhiệm vụ trong năm phút tiếp theo, vết thương trên tay cộng sự của bạn sẽ kéo dài ra. Sau phút thứ sáu, cứ một phút vết thương dài thêm một xăng ti mét.Mong bạn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.]Kim Hyukkyu chửi thề một tiếng, vội vàng lục lọi các ngăn tủ để tìm hộp y tế, hoặc bông, băng gạc, thuốc đỏ hay bất cứ thứ gì đó có thể giúp Jeong Jihoon cầm máu. May thay khi mở đến tử đầu giường, anh cũng tìm thấy ít thuốc đỏ và băng gạc.Vết thương trên tay Jeong Jihoon sâu hơn anh nghĩ, dù cậu đã nắm chặt tay để máy chảy chậm nhất có thể nhưng vẫn vương một ít xuống thảm trải sàn. Tay Kim Hyukkyu bắt đầu run lên mất kiểm soát, cố gắng mãi mới thắt nút được băng gạc."Anh, em không sao đâu. Chỉ là vết thương nhỏ thôi, anh không cần..."Xúc cảm đọng trên môi khiến Jeong Jihoon đơ người đến quên cả thở, Kim Hyukkyu run rẩy dùng một tay giữ chặt tay bị thương của cậu, tay còn lại che mắt đối phương. Cánh môi hơi khô, rèm mi cong cong cọ trong lòng bàn tay, vờn quanh chóp mũi là mùi hương quen thuộc mà anh tưởng cả đời này mình sẽ chẳng thể ngửi thấy nữa.Kim Hyukkyu không muốn thừa nhận, nhưng trái tim và cả chính cơ thể anh đã tố cáo rằng anh nhớ cậu nhiều biết bao nhiêu.[Nhiệm vụ hoàn thành.]3.Lần đầu tiên Jeong Jihoon xuất hiện trong thế giới của Kim Hyukkyu là dưới màu áo của một đội tuyển vừa được thăng hạng lên LCK. Cậu nhóc gầy gò đứng cùng với đồng đội, vừa rụt rè vừa tò mò đảo mắt nhìn khắp nơi. Cái tên "Chovy" in sau lưng áo cậu khiến anh bất giác bật cười."Anchovy"? Cá cơm? Cũng đúng, người gì đâu mà gầy quá.Năm đó, Griffin vươn lên với chuỗi thành tích quá đỗi nổi bật, thậm chí năm sau còn vào được đến cả trận chung kết giải Hè. Lần đầu về nhì của tuyển thủ Chovy có một phần do tuyển thủ Deft mang lại, còn ấn tượng của anh về cậu, gói gọn trong ánh mắt sáng ngời, hừng hực quyết tâm đợi ngày phục thù.Vận đổi sao dời, kết thúc mùa chuyển nhượng, đối thủ trở thành đồng đội, Kim Hyukkyu lần đầu tiên trở thành anh cả của bốn đứa em. Ấn tượng của anh về Chovy chuyển từ một cậu nhóc có kỹ năng cá nhân nổi bật chuyển thành một con mèo lớn hay nhõng nhẽo, hay nghịch ngợm, dính người và có kỹ năng trời cho.Lâu dần, Kim Hyukkyu phát hiện ra mình không có khả năng từ chối Jeong Jihoon. Bất kể trong tình huống nào, chỉ cần bắt gặp đôi mắt tròn xoe của Jeong Jihoon, mọi sự cứng rắn của anh đều bị nung chảy, tan thành nước rồi bay hơi sạch sẽ. Vẫn là đôi mắt như chứa cả vũ trụ rực sáng, vẫn là nhiệt huyết chẳng vơi cạn của thiếu niên, khiến anh mềm lòng để cậu leo lên giường chiếm chỗ ngủ, để cậu quấn lấy mình bất kể đêm ngày.Đến khi anh nhận ra thì đã quá trễ, mọi chuyện đã chệch khỏi quỹ đạo vốn dĩ của nó.Mùa đông năm 2020, hoa trong khu vườn nhỏ của Kim Hyukkyu đồng loạt nở rộ, đón chào một bé mèo cam nghịch ngợm bước vào. Những cái chạm tay rồi tách ra rất nhanh, những nụ hôn vụng trộm nơi góc tối, những đêm dài triền miên không dứt, những cái ôm thấm đẫm hương vị tình yêu khiến Kim Hyukkyu như được tắm trong hũ mật, ngày ngày vui vẻ không thôi.Nhưng hiện thực đã giáng lên anh một đòn mạnh mẽ, từ 2020 đến 2021, những trận thua cùng chấn thương khiến mật ngọt bỗng chốc hóa thành trái đắng. Kim Hyukkyu tự làm tổn thương mình, cũng làm tổn thương những người thương anh. Vườn hoa lụi tàn cùng với sự rời đi của chú mèo bị anh nhẫn tâm đẩy ra xa. Hạt giống của sự tự ti rơi xuống, đâm chồi và sinh sôi nhanh như cỏ dại, phá hủy cả khu vườn.Rời đi là lựa chọn đúng đắn nhất. Jeong Jihoon là mặt trời, mà mặt trời thì nên tỏa sáng trên trời cao chứ không phải bị anh kéo vào đêm đen.Hóa ra Jeong Jihoon có một đôi mắt biết nói. Hóa ra anh đã vô tình khiến thế giới của cậu vụn vỡ theo sự sụp đổ của chính mình.Nước mắt cậu chảy dài trên gò má, là tội lỗi mà Kim Hyukkyu đã gây ra, cũng là nỗi đau ám ảnh anh suốt những đêm dài. 4."Chào anh, tuyển thủ Deft.""Chào em."Jihoonie, từ bao giờ chúng mình đã trở nên xa lạ đến mức này rồi?5.[Nhiệm vụ thứ hai: Ôm cộng sự của bạn trong 120 giây.Thời gian: 40 phút kể từ khi nhận được nhiệm vụ.Cảnh báo: Nếu quá thời gian quy định, cổ tay phải cộng sự của bạn sẽ bị đánh gãy.]Nhưng Kim Hyukkyu không có thời gian để ý đến nó nữa.Cái chạm môi hóa thành nụ hôn sâu. Ngay giây phút Kim Hyukkyu định rời môi, một bàn tay vươn tới kéo anh lại, môi lần nữa tìm đến môi. Khác với cái chạm đơn thuần của Kim Hyukkyu, cái chạm của Jeong Jihoon mạnh mẽ và dữ dội hơn. Đầu lưỡi trơn trượt quét một vòng quanh môi anh, dùng nước bọt của bản thân khiến nó mềm ra, đến khi thấy đủ mới bắt đầu tiến vào khoang miệng, công thành đoạt đất. Mới đầu là thong thả dạo quanh một vòng như khảo sát địa hình, sau đó mới chậm chạp quấn lấy lưỡi anh, triền miên không dứt.Lần đầu hôn nhau, cả hai đều chẳng có kinh nghiệm, trúc trắc một hồi, Jeong Jihoon khiến môi anh chảy máu. Kim Hyukkyu vừa đau vừa ngại, cứng miệng chê cậu không biết cách hôn. Thế là mỗi ngày ít nhất một lần, anh đều bị cậu đè ra hôn hôn cắn cắn, nói rằng vì cậu không giỏi nên cần thực hành thật nhiều. Lâu dần, kỹ năng của cậu thật sự tốt lên, lần nào Kim Hyukkyu cũng bị hôn đến phát khóc.Ba năm trôi qua, hình như trình độ của Jeong Jihoon vẫn không sụt giảm. Cậu chẳng tốn bao nhiêu sức, Kim Hyukkyu buông giáp đầu hàng. Trán tựa trán, tóc mai thân thuộc quấn lấy nhau, hơi thở hòa vào làm một. Mặt anh đỏ như máu, phần vì sợi chỉ bạc kéo dài lúc môi rời môi, phần vì tư thế hiện tại của cả hai. Anh từ bên cạnh đã chuyển sang ngồi hẳn lên đùi cậu, dễ dàng cảm nhận được sự thức tỉnh của chỗ nào đó sau nụ hôn cuồng nhiệt."Anh, em sẽ hiểu lầm đấy.""Hiểu lầm gì cơ?""Kim Hyukkyu, chỉ có những người yêu nhau mới hôn nhau thôi."Còn chúng mình đã chia tay rồi."Đừng dụ dỗ em nữa."Lời tiếp theo bị nụ hôn của Kim Hyukkyu chặn lại. Anh đưa tay luồn vào trong áo đấu, chạm lên cơ bụng như ẩn như hiện, đầu lưỡi linh hoạt trườn xuống trái táo adam, hé miệng cắn nhẹ.Đất trời đảo lộn, Jeong Jihoon lật người đè anh xuống sofa, chẳng tốn nhiều sức đã lột sạch quần áo anh như bóc một món quà, ném xuống đất. Cậu cúi đầu, cắn lên đầu vú xinh đẹp vẫn đang run rẩy, không chịu thua dùng tay chăm sóc nốt bên còn lại.Kim Hyukkyu gầy quá. Lúc mặc quần áo đã thấy mảnh mai, cởi ra lại càng rõ ràng hơn, giống như chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể cuốn anh đi mất.Tay Kim Hyukkyu từ bả vai chuyển sang ôm đầu lấy đầu cậu, ưỡn ngực như thể cổ vũ cậu thêu lên trên đó muôn vàn đóa hoa rực rỡ. Tiếng rên rỉ khó nén bật khỏi cuống họng khiến anh xấu hổ, vội dùng tay bịt miệng để ngăn bản thân tiếp tục phát ra những âm thanh khiến người nghe mặt đỏ tai hồng kia. Jeong Jihoon vươn tay đan vào tay anh, kéo lên quá đầu.Kim Hyukkyu vội cắn môi song tất cả đều vô ích khi khoang miệng nóng ấm hoàn toàn bao bọc lấy anh. Khoái cảm ập đến khiến da đầu Kim Hyukkyu tê dại, lý trí bắt đầu rệu rã đầu hàng muốn chạy trốn. Nhưng người nằm trên anh là Jeong Jihoon, là người anh thương nhiều biết bao nhiêu, là bé mèo mà anh đã lạc mất vì sự ích kỷ của mình.Suy nghĩ này khiến cả người anh mềm nhũn, mặc cậu giày xéo. Chẳng bao lâu, Kim Hyukkyu chạm tới thiên đường, hai mắt trắng xóa, cứ thế phóng thích trong khoang miệng ấm nóng.Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, càng lúc càng nhiều khi mà chính anh cũng chưa kịp hiểu được tại sao mình lại khóc. Bàn tay đã vươn tới huyệt động của Jeong Jihoon dừng lại ngay khi nghe thấy tiếng sụt sịt khó nén. Lý trí dần quay trở lại, cậu vươn tay muốn ôm lấy anh song chẳng hiểu sao lại rụt lại. Jeong Jihoon đứng dậy bước về phía giường, ôm chăn đến phủ kín người anh."Em xin lỗi."[Nhiệm vụ hoàn thành.]6.Jeong Jihoon ít hơn Kim Hyukkyu năm tuổi nhưng kể từ khi chính thức bắt đầu quan hệ yêu đương, dường như cậu mới là người lớn hơn. Vai trò đổi khác, Jeong Jihoon cũng được nhìn thấy một Kim Hyukkyu hoàn toàn khác.Trên đấu trường Summoner, anh là tuyển thủ Deft với kỹ năng tuyệt diệu, là AD hình mẫu của không biết bao nhiêu người đi đường dưới. Cất phím, buông chuột, anh trở thành người anh cả dịu dàng và nuông chiều những đứa em nghịch ngợm.Chỉ có cậu, chỉ mình Jeong Jihoon mới được thấy một mặt khác của anh. Một Kim Hyukkyu không ngại ngùng làm nũng với Jeong Jihoon kể cả trên sóng livestream, sẽ luôn miệng khen cậu giỏi, khen cậu hay, khi ngủ không đủ giấc sẽ dựa vào cậu nghỉ ngơi, lỡ ốm cũng sẽ phụng phịu không chịu uống thuốc để được cậu dỗ dành.Dẫu vậy, anh chẳng bao giờ kể cậu nghe anh đã áp lực như thế nào, đã mệt mỏi ra sao, không nói rằng lưng anh đau đến mức nào. Cậu nhận ra điều đó, nhưng cậu tin rằng chỉ cần mình cố gắng hơn, mình sẽ trưởng thành và có thể bảo vệ anh. Bất kể là Deft hay Kim Hyukkyu, đều có thể dựa vào cậu.Đáng tiếc, một người có lòng, một người lại không nguyện ý.Đứng trước Kim Hyukkyu, Jeong Jihoon vĩnh viễn chẳng thể nói được chữ "không". Như khi anh nói anh muốn ở một mình hay thậm chí kể cả khi chia tay, việc duy nhất cậu có thể làm là thuận theo ý anh.Có những người một khi rơi nước mắt sẽ đem đến cảm giác cả thế giới này đều có lỗi với họ. Chẳng biết may mắn hay xui rủi, Kim Hyukkyu chính là người như thế. Nước mắt anh đong đầy mà quật cường không chịu rơi xuống, thành công khóa chặt mọi lời Jeong Jihoon định nói ra trong cổ họng.Trước kia như vậy, bây giờ vẫn thế.Jeong Jihoon hiểu lý do khiến cả hai chia tay nhưng không thể tha thứ được việc anh không hỏi ý cậu, cứ như vậy một dao cắt đứt tình yêu của bọn họ. Cậu ghét việc người lớn hơn cứ đứng chắn trước mặt mình, nhận lấy muôn vàn thương tổn lại chẳng hé một lời.Yêu là cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn thử thách, không phải là khi hoạn nạn, một người lại đẩy một người khác ra xa.7.Kim Hyukkyu lại mơ, vẫn là mê cung màu trắng mãi chẳng tìm thấy lối ra. Chỉ là lần này anh mặc kệ mọi thứ, ôm gối ngồi bệt xuống đất. Lạ thật đấy, cả người anh mệt mỏi dù đang ở trong giấc mơ, toàn thân run rẩy chẳng còn chút sức lực.Anh bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện, quá khứ như một thước phim lặng lẽ chạy dọc trước mắt. MVP, Samsung Blue, EDG, kt, DRX, HLE, DRX, DK và giờ là kt, Deft của mỗi một đội tuyển lần lượt xuất hiện. Khi thì là nụ cười chẳng thể giấu dưới cơn mưa pháo hoa lộng lẫy, lúc lại là những giọt nước mắt đầy bất lực và nuối tiếc.Mười một năm qua, giống như được lập trình sẵn, người bước qua đời anh nhiều vô số kể, họ đến rồi lại rời đi rất nhanh. Một năm rồi một năm, anh đã quen với việc người hiện tại còn là đồng đội, ngoảnh mặt đi đã đứng ở phía đối diện. Nếu người bình thường mất hai mươi mốt ngày để hình thành một thói quen thì Kim Hyukkyu đã tự điều chỉnh để thời gian đó kéo thành một năm. Chỉ cần chưa qua ba trăm sáu mươi lăm ngày, Kim Hyukkyu sẽ không quen với sự hiện diện của họ.Nhưng Jeong Jihoon xuất hiện, mạnh mẽ phá vỡ mọi quy tắc mà anh đã đặt ra. Hai năm, hơn bảy trăm ngày đêm, mỗi lúc anh nghiêng đầu, hoặc sang trái hoặc sang phải, đều sẽ thấy sườn mặt quen thuộc của cậu. Và rồi, thói quen của Kim Hyukkyu được hình thành.Lại đi MID rồi, phải hỏi Jihoonie thôi.Vỏ quýt này khó bóc quá, Jihoonie ơi.Jihoon ah, mở cái này hộ anh với.Chân anh đau quá, cảm giác như sắp chết đến nơi rồi.Anh lo quá...Chẳng biết từ bao giờ, anh đã dựa dẫm vào cậu đến vậy, đã quen với việc cậu luôn ở bên cạnh mình, đến mức rất nhiều lần quay sang phía người đi đường giữa, suýt chút nữa đã bật ra tiếng "Jihoonie".Hình như cuộc đời vẫn cứ luôn trêu đùa anh như vậy, khiến anh có được rồi lại mất đi, đến lúc nhận ra thì cũng đã muộn.Không dưới một lần gặp nhau tại LOL Park, anh muốn bước tới ôm lấy cậu. Không dưới một lần nhìn thấy chấm xanh hiện trên tài khoản quen thuộc, khung chat mở ra rồi đóng lại.Kim Kwanghee vẫn luôn nói anh đừng nghĩ nhiều quá, ly hôn rồi còn tái hôn được thì chia tay xong quay lại là chuyện bình thường. Ryu Minseok nói giới trẻ hiện nay "lò vi sóng" nhiều lắm, anh Jihoon chắc cũng không ngoại lệ đâu.Nhưng mà ánh mắt lạnh lùng đó khiến anh chẳng đủ dũng khí để vươn tay. Anh làm cậu tổn thương nhiều đến vậy, sao cậu còn có thể tiếp tục yêu anh được nữa?Kim Hyukkyu ngẩng đầu, vẫn là bức tường màu trắng thuần, anh vẫn chưa tỉnh giấc. Rồi Jeong Jihoon xuất hiện trước mặt, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, kéo anh đứng dậy. Cả hai cứ đi mãi, đi mãi, Kim Hyukkyu chẳng nhớ nữa, cho đến khi một cánh cửa xuất hiện."Hyukkyu ngốc quá, mãi chẳng chịu hiểu lòng em..."Nếu đã lỡ đẩy em ra thì bây giờ phải chạy đi tìm em chứ. Em nào có đi đâu xa đâu, em vẫn luôn ở đây mà. 8.Khi Jeong Jihoon bước ra ngoài, cảnh tượng trên sofa khiến cậu sốc đến mức chôn chân trước cửa. Kim Hyukkyu hai mắt vẫn còn hồng hồng, lúc này đang khoác áo đấu cậu cởi ra khi nãy, ngồi quỳ trên giường chờ đợi. Cậu vốn cao hơn anh, dáng người cũng lớn hơn nên Kim Hyukkyu lúc này giống như trẻ con trộm mặc đồ người lớn. Ống tay áo dài tới tận khuỷu tay, cổ áo hơi lệch để lộ ra xương quai xanh còn in hằn dấu hôn, vạt áo dài đủ để che đi hai quả đào mềm."Jihoonie..."Cậu như bị thôi miên, từ từ tiến về phía giường, mắt vẫn không rời khỏi người trước mặt. Bàn tay nhỏ nhắn túm lấy tay cậu, thủ thỉ."Jihoonie, chúng mình làm đi."Chút rung động trong lòng bị câu nói này của anh xóa sạch. Jeong Jihoon tức đến mức bật cười."Sao em phải lên giường với người yêu cũ?""Nếu em muốn ra khỏi đây, thì chúng mình phải làm cùng nhau. Đó là nhiệm vụ."Ham muốn là cội nguồn của tội lỗi. Dục vọng là mật ngọt chết người.Giây phút cả hai hòa vào làm một, nước mắt Kim Hyukkyu lần nữa tuôn rơi. Chỉ là lần này, hai cánh tay anh dù mất sức vẫn cố gắng ôm lấy cổ Jeong Jihoon, kéo cậu chìm vào nụ hôn bỏng cháy. Anh có thể cảm nhận được từng chuyển động của vật bên dưới, từng cái nhấp nhô, từng lực độ ra vào, không ngừng đánh thẳng vào tâm trí. Khoái cảm khi điểm G liên tục bị va chạm khiến Kim Hyukkyu sướng đến điên người, bên dưới vô thức siết chặt, kéo theo cái hít sâu của người bên trên."Jihoonie... Jihoonie... Mau nói yêu anh đi...""Đây cũng là nhiệm vụ sao?"[Nhiệm vụ thứ ba: Được cộng sự của bạn hôn lên trán.Thời gian: Ba mươi phút kể từ khi thông báo nhiệm vụ.Cảnh báo: Nếu quá thời gian quy định, một bên chân cộng sự của bạn sẽ bị đánh gãy.]Người bên trên cúi đầu cắn vào tai anh, bên dưới vẫn điên cuồng ra vào như đóng cọc, mạnh mẽ như thể muốn trút hết mọi tủi thân đã từng phải chịu. Tiếng rên rỉ không thể kiềm chế được bật khỏi cổ họng, vang lên tựa khúc nhạc ngân nga không dứt."Ừ... ừm...""Em yêu anh."Kim Hyukkyu tới cực hạn, động nhỏ bởi vì chủ nhân lên đỉnh mà bắt đầu co rút. Một lượng chất lỏng ập tới khiến da đầu Jeong Jihoon tê dại. Cậu cúi đầu cắn thật mạnh lên xương quai xanh của anh, rút ra toàn bộ rồi lại đâm vào, mãi sau mới thỏa mãn bắn vào bên trong.Trước khi hoàn toàn mất ý thức, Kim Hyukkyu mơ màng cảm nhận được một nụ hôn phớt rơi trên vầng trán đẫm mồ hôi."Jeong Jihoon yêu Kim Hyukkyu, rất rất nhiều."[Nhiệm vụ hoàn thành.]9.[Bạn muốn kết thúc khảo sát?][Đồng ý.]10.Kim Hyukkyu bất ngờ ngồi bật dậy khiến mọi người trong phòng giật mình."Anh Hyukkyu sao thế? Gặp ác mộng ạ?"Lee Seungmin lo lắng chạy tới."Mấy... mấy giờ rồi? Gen đã đấu xong chưa?"
"Chưa ạ, không hiểu sao nay kế hoạch đột nhiên thay đổi, các huấn luyện viên được mời đi phỏng vấn hết rồi."Kim Hyukkyu gấp gáp chạy ra khỏi phòng chờ của kt trong sự ngạc nhiên của mọi người, không chút do dự lao về phòng bên cạnh. Chưa kịp để người bên trong phản ứng, anh đã không đợi nổi mà đẩy cửa."Jihoonie!""Tuyển thủ Deft? Jihoon nó vừa đi vệ sinh rồi, anh tìm nó..."Son Siwoo chưa kịp nói hết câu, cửa phòng chờ lần nữa mở ra. Vừa nhìn rõ người bước vào, Kim Hyukkyu đã ôm chầm lấy cậu.Jeong Jihoon thở dài, nhẹ nhàng xoa lưng anh vỗ về. Mấy người bên Gen nhìn tình hình cũng biết ý, ra hiệu bảo rằng mọi người sẽ ra ngoài chuẩn bị trước, để lại không gian riêng tư cho hai người."Anh xin lỗi Jihoonie...""Anh sai ở đâu?"
"Anh không nên đẩy em ra, anh không nên nói chia tay. Anh xin lỗi, anh sai rồi... Chúng mình quay lại được không?""Nếu em nói không thì sao?"
Kim Hyukkyu ngẩng đầu nhìn cậu, hai mắt đỏ hoe."Em định ăn xong mà không trả tiền à?"
Jeong Jihoon tròn mắt kinh ngạc. Ăn bánh gì cơ?
"Khi nãy chúng mình đã ngủ với nhau, em phải chịu trách nhiệm với anh."Từ khi nào anh Hyukkyu của cậu đã táo bạo đến mức độ này rồi?"Hôn cũng hôn rồi, làm cũng làm rồi, em mà không quay lại thì..."Càng nói, nước mắt Kim Hyukkyu càng rơi nhiều. Anh đã làm đến mức đó rồi, nếu em không đồng ý thì anh biết phải làm sao?Mắt Jeong Jihoon cũng đỏ lên, ẩn sâu trong đáy mắt là ý cười chẳng thể che giấu."Hyukkyu ngốc, anh quên câu quan trọng nhất rồi.""Anh yêu em, rất rất nhiều."Cuối cùng em cũng tìm thấy người đó rồi.Là anh, anh đó. Anh là người mà em luôn tìm kiếm.Trùng hợp thay, anh cũng vậy.11."Xấu hổ quá.""Không sao đâu, để có gì em giải thích cho.""Thôi để anh.""Dạ?""Ý là, lát nữa anh có thể về ký túc xá của em không?""Sao tự nhiên anh dính người thế?"Khi trước cậu có năn nỉ gãy cả lưỡi, anh cũng không chịu sang phòng cậu chứ nói gì đến việc chủ động muốn đến như thế này."Jihoonie không thích sao?""Có, thích muốn chết."12.[Xin chào tuyển thủ Jeong "Chovy" Jihoon, cảm ơn bạn đã đăng ký tham gia cuộc khảo sát của chúng tôi.Sự đóng góp của bạn trên phương diện xây dựng nhiệm vụ cũng như thực hành đã giúp ích cho nghiên cứu của chúng tôi rất nhiều. Hy vọng chúng ta có thể tiếp tục hợp tác trong một dịp nào đó.Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn bạn.]
********1.Dạo gần đây chất lượng giấc ngủ của Kim Hyukkyu không được tốt. Đội trưởng của kt Rolster mất rất nhiều thời gian mới có thể vào giấc song lại chẳng ngủ được bao lâu. Anh đã thử đủ mọi cách, từ việc uống trà dưỡng sinh, điều chỉnh lại nhịp độ sinh hoạt hay thậm chí là nghe lời mẹ làm không ít các mẹo vặt dân gian nhưng kết quả chẳng khá hơn chút nào. Đang trong mùa giải nên anh không dám động đến thuốc ngủ vì mỗi lần dùng nó, cả người anh đều nặng nề như mang cả tấn chì trên người.Chưa kể, Kim Hyukkyu cứ mơ đi mơ lại một giấc mơ vô cùng kỳ lạ. Ở đó, anh bị lạc trong một mê cung màu trắng, nơi mà dù anh có cố gắng đến mức nào, đi đủ các hướng khác nhau cũng chẳng thể tìm thấy lối ra. Mỗi lần như vậy, anh luôn tỉnh giấc vì bước hụt chân.Tình trạng này kéo dài khiến sức khỏe anh rơi xuống mức báo động, cả người gầy đi một vòng, quầng thâm dưới mắt phải dùng rất nhiều kem che khuyết điểm mới có thể che được. Trong lúc đợi hai đứa em đi phỏng vấn POG, Kim Hyukkyu quyết định sẽ nằm trên ghế chợp mắt một chút.Rồi anh lại mơ. Vẫn là mê cung không tìm thấy lối ra, vẫn là màu trắng quen thuộc, vẫn lần những cái hụt chân khiến anh giật mình tỉnh giấc.Kim Hyukkyu chậm chạp chống tay ngồi dậy khi nhận ra không gian xung quanh đã thay đổi. Ghế dài giờ là giường lớn, phòng chờ LOL Park đã biến thành phòng ngủ của một căn hộ nào đó. Trên bức tường đối diện với giường là một biển hoa sống động như thật trải dài từ sàn đến tận trần nhà.Bấy giờ Kim Hyukkyu mới nhận ra trên người mình có đắp một chiếc áo khoác mỏng, nhưng không phải của anh, thậm chí còn chẳng phải đồng phục của kt. Năm ký tự in trên lưng áo khiến anh hoảng loạn hơn cả việc tỉnh dậy ở một nơi xa lạ."Anh tỉnh rồi à?"Giọng nói vang lên từ phía sofa khiến Kim Hyukkyu giật thót, vô thức nhìn về về phía phát ra âm thanh. Chủ nhân của chiếc áo phủ lên người anh lúc này đang khoanh tay dựa vào sofa, vẻ mặt lạnh nhạt, tóc mái rẽ ngôi rủ xuống khiến anh không nhìn rõ cảm xúc trong mắt cậu.Jeong "Chovy" Jihoon, tuyển thủ đi đường giữa của đội tuyển Gen.G.[Xin chào tuyển thủ Kim 'Deft' Hyukkyu, chúc mừng bạn đã trở thành một trong 312 người may mắn được tham gia vào cuộc khảo sát lần này của chúng tôi. Rất mong chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.]Một giọng nữ máy móc đột nhiên vang lên bên tai Kim Hyukkyu."Tuyển... Jihoon... Có nghe thấy gì không?"Vẻ hoảng hốt xuất hiện trên gương mặt anh khiến Jeong Jihoon ở bên kia khẽ nhăn mày. Cậu lắc đầu."Em không, sao vậy?""Anh..."Kim Hyukkyu mở miệng muốn nói nhưng chẳng thể thốt lên thành lời, anh vươn tay chạm lên cổ mình."Jihoon, anh..."[Nếu bạn tiết lộ thỏa thuận giữa chúng ta cho bên thứ ba thì sẽ phải chịu trừng phạt, mong bạn đừng cố gắng vô ích.]Cái quỷ gì đang diễn ra vậy? Thỏa thuận gì cơ?[Cuộc khảo sát sẽ diễn ra trong vòng 12 giờ. Trong 12 giờ sắp tới, rất mong bạn sẽ tích cực phối hợp với chúng tôi để có thể đạt được kết quả tốt nhất.]Không để Kim Hyukkyu kịp phản ứng, một âm thanh chói tai như tiếng băng cassette bị hỏng vang lên khiến anh ôm đầu. Jeong Jihoon lo lắng chạy tới."Kim Hyukkyu, anh làm sao thế?"[Nhiệm vụ đầu tiên: Cùng cộng sự của bạn nắm tay trong 60 giây.Thời gian: 60 phút kể từ khi nhận được nhiệm vụ.Cảnh báo: Nếu quá thời gian quy định, cộng sự của bạn sẽ nhận được một vết rách dài năm xăng ti mét trên tay trái.]Kim Hyukkyu chớp chớp mắt nhìn gương mặt lo lắng của Jeong Jihoon, cứ mỗi lần muốn kể cho cậu nghe về mấy thức kỳ quái anh vừa nghe được thì cổ họng đều bị ai đó chặn lại. Cảm giác bức bối đè nén khiến lồng ngực anh nặng trĩu.Lại mơ rồi, phải tỉnh thôi. Anh tránh khỏi tay của Jeong Jihoon, kéo áo khoác của cậu trùm lên quá đầu, tự lẩm bẩm mau tỉnh lại, mau tỉnh lại."Kim Hyukkyu! Nhìn em này."Áo khoác bị giật mất. Gương mặt Jeong Jihoon lạnh tanh, cảm giác đau đớn truyền tới từ bả vai khiến hai mắt anh đỏ lên nhanh chóng.Chắc chắn là mơ rồi, Jeong Jihoon chưa bao giờ làm anh đau như này cả.2.Kim Hyukkyu mệt mỏi dựa vào đầu giường, nắm chặt cốc nước vừa được Jeong Jihoon mạnh mẽ nhét vào tay. Biển hoa cúc họa mi trên bức tường đối diện khiến anh thấy bức bối vô cùng, vô thức quay mặt nhìn về vật sống duy nhất trong phòng, ngoài anh ra.Không gian tĩnh lặng khiến anh khó thở, gương mặt vô cảm của cậu lại khiến lòng anh đau. Kim Hyukkyu chuyển qua quan sát khắp gian phòng."Em có biết... Đây là đâu không?""Em không."Ban nãy vừa thi đấu xong, Jeong Jihoon ôm theo balo thiết bị trở về phòng, vừa bước qua cửa đã thấy Kim Hyukkyu đang co người ngủ trên sofa, vừa định trở ra thì phát hiện cánh cửa đã biến mất.Kim Hyukkyu thở dài, đặt cốc nước lên tủ đầu giường, đứng lên định dạo một vòng quanh. Động tác nhanh đến mức Jeong Jihoon không kịp nói rằng đã xem qua nơi này hết một lượt rồi, đây là không gian kín chỉ có độc một chiếc cửa sổ.Cánh tay kéo rèm cửa sổ của Kim Hyukkyu khựng lại, anh ngạc nhiên quay đầu nhìn Jeong Jihoon, chỉ thấy cậu khẽ gật đầu xác nhận. Bên ngoài khung cửa sổ là bầu trời nhuộm xanh lục màu cực quang, giống như... giống như cảnh tượng anh đã say mê ngắm nhìn năm 2021.Kim Hyukkyu hít sâu, cố gắng điều tiết lại cảm xúc của mình, bắt đầu đi quanh phòng dò xét một lượt. Người nhỏ lặng lẽ nhìn theo anh, đến lúc anh nhận ra thì cậu đã dựa vào sofa, hai mắt nhắm lại. Chẳng hiểu tại sao, bỗng dưng Kim Hyukkyu rất muốn khóc.Đã ba năm kể từ khi hai người tách đội, đã ba năm kể từ khi anh nói lên câu chia tay.Tính chất công việc khiến cả hai không tránh khỏi những lúc chạm mặt nhau nhưng Kim Hyukkyu chưa từng dám nhìn vào mắt cậu quá lâu. Ba năm qua, thứ anh nhìn nhiều nhất ở Jeong Jihoon là bóng lưng vững chãi anh đã từng ôm không biết bao nhiêu lần, là sườn mặt mà trước kia anh chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới. Bé mèo cam của anh đã lớn hơn nhiều, mập ra một chút, sự nghiệp cũng rạng rỡ. Sự thật chứng minh, cả hai tách nhau ra mới có thể tỏa sáng, anh có chiếc cúp anh hằng ao ước, cậu tìm được nơi mình thuộc về.[Thông báo: Đếm ngược năm phút, mong bạn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.]Bấy giờ Kim Hyukkyu mới giật mình nhớ ra cái nhiệm vụ chết tiệt mà anh được giao khi nãy. Nhưng anh không quan tâm lắm, chắc chắn đây chỉ là một trò đùa thôi. Cho đến khi anh thấy Jeong Jihoon giật mình tỉnh giấc, cau mày vén ống tay áo đồng phục lên xem thử.Da của tuyển thủ thể thao điện tử thường rất trắng bởi vì không hay ra ngoài, cả ngày chỉ loanh quanh trong phòng tập và ký túc xá. Vậy nên vết đỏ xuất hiện trên cánh tay Jeong Jihoon lúc này trở nên vô cùng chói mắt, khiến Kim Hyukkyu dù đứng cách cậu nửa căn phòng cũng nhìn được rõ ràng.[Đã hết thời gian, bắt đầu tiến hành trừng phạt.Chuyển sang chế độ cưỡng chế: Nếu không hoàn thành nhiệm vụ trong năm phút tiếp theo, vết thương trên tay cộng sự của bạn sẽ kéo dài ra. Sau phút thứ sáu, cứ một phút vết thương dài thêm một xăng ti mét.Mong bạn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.]Kim Hyukkyu chửi thề một tiếng, vội vàng lục lọi các ngăn tủ để tìm hộp y tế, hoặc bông, băng gạc, thuốc đỏ hay bất cứ thứ gì đó có thể giúp Jeong Jihoon cầm máu. May thay khi mở đến tử đầu giường, anh cũng tìm thấy ít thuốc đỏ và băng gạc.Vết thương trên tay Jeong Jihoon sâu hơn anh nghĩ, dù cậu đã nắm chặt tay để máy chảy chậm nhất có thể nhưng vẫn vương một ít xuống thảm trải sàn. Tay Kim Hyukkyu bắt đầu run lên mất kiểm soát, cố gắng mãi mới thắt nút được băng gạc."Anh, em không sao đâu. Chỉ là vết thương nhỏ thôi, anh không cần..."Xúc cảm đọng trên môi khiến Jeong Jihoon đơ người đến quên cả thở, Kim Hyukkyu run rẩy dùng một tay giữ chặt tay bị thương của cậu, tay còn lại che mắt đối phương. Cánh môi hơi khô, rèm mi cong cong cọ trong lòng bàn tay, vờn quanh chóp mũi là mùi hương quen thuộc mà anh tưởng cả đời này mình sẽ chẳng thể ngửi thấy nữa.Kim Hyukkyu không muốn thừa nhận, nhưng trái tim và cả chính cơ thể anh đã tố cáo rằng anh nhớ cậu nhiều biết bao nhiêu.[Nhiệm vụ hoàn thành.]3.Lần đầu tiên Jeong Jihoon xuất hiện trong thế giới của Kim Hyukkyu là dưới màu áo của một đội tuyển vừa được thăng hạng lên LCK. Cậu nhóc gầy gò đứng cùng với đồng đội, vừa rụt rè vừa tò mò đảo mắt nhìn khắp nơi. Cái tên "Chovy" in sau lưng áo cậu khiến anh bất giác bật cười."Anchovy"? Cá cơm? Cũng đúng, người gì đâu mà gầy quá.Năm đó, Griffin vươn lên với chuỗi thành tích quá đỗi nổi bật, thậm chí năm sau còn vào được đến cả trận chung kết giải Hè. Lần đầu về nhì của tuyển thủ Chovy có một phần do tuyển thủ Deft mang lại, còn ấn tượng của anh về cậu, gói gọn trong ánh mắt sáng ngời, hừng hực quyết tâm đợi ngày phục thù.Vận đổi sao dời, kết thúc mùa chuyển nhượng, đối thủ trở thành đồng đội, Kim Hyukkyu lần đầu tiên trở thành anh cả của bốn đứa em. Ấn tượng của anh về Chovy chuyển từ một cậu nhóc có kỹ năng cá nhân nổi bật chuyển thành một con mèo lớn hay nhõng nhẽo, hay nghịch ngợm, dính người và có kỹ năng trời cho.Lâu dần, Kim Hyukkyu phát hiện ra mình không có khả năng từ chối Jeong Jihoon. Bất kể trong tình huống nào, chỉ cần bắt gặp đôi mắt tròn xoe của Jeong Jihoon, mọi sự cứng rắn của anh đều bị nung chảy, tan thành nước rồi bay hơi sạch sẽ. Vẫn là đôi mắt như chứa cả vũ trụ rực sáng, vẫn là nhiệt huyết chẳng vơi cạn của thiếu niên, khiến anh mềm lòng để cậu leo lên giường chiếm chỗ ngủ, để cậu quấn lấy mình bất kể đêm ngày.Đến khi anh nhận ra thì đã quá trễ, mọi chuyện đã chệch khỏi quỹ đạo vốn dĩ của nó.Mùa đông năm 2020, hoa trong khu vườn nhỏ của Kim Hyukkyu đồng loạt nở rộ, đón chào một bé mèo cam nghịch ngợm bước vào. Những cái chạm tay rồi tách ra rất nhanh, những nụ hôn vụng trộm nơi góc tối, những đêm dài triền miên không dứt, những cái ôm thấm đẫm hương vị tình yêu khiến Kim Hyukkyu như được tắm trong hũ mật, ngày ngày vui vẻ không thôi.Nhưng hiện thực đã giáng lên anh một đòn mạnh mẽ, từ 2020 đến 2021, những trận thua cùng chấn thương khiến mật ngọt bỗng chốc hóa thành trái đắng. Kim Hyukkyu tự làm tổn thương mình, cũng làm tổn thương những người thương anh. Vườn hoa lụi tàn cùng với sự rời đi của chú mèo bị anh nhẫn tâm đẩy ra xa. Hạt giống của sự tự ti rơi xuống, đâm chồi và sinh sôi nhanh như cỏ dại, phá hủy cả khu vườn.Rời đi là lựa chọn đúng đắn nhất. Jeong Jihoon là mặt trời, mà mặt trời thì nên tỏa sáng trên trời cao chứ không phải bị anh kéo vào đêm đen.Hóa ra Jeong Jihoon có một đôi mắt biết nói. Hóa ra anh đã vô tình khiến thế giới của cậu vụn vỡ theo sự sụp đổ của chính mình.Nước mắt cậu chảy dài trên gò má, là tội lỗi mà Kim Hyukkyu đã gây ra, cũng là nỗi đau ám ảnh anh suốt những đêm dài. 4."Chào anh, tuyển thủ Deft.""Chào em."Jihoonie, từ bao giờ chúng mình đã trở nên xa lạ đến mức này rồi?5.[Nhiệm vụ thứ hai: Ôm cộng sự của bạn trong 120 giây.Thời gian: 40 phút kể từ khi nhận được nhiệm vụ.Cảnh báo: Nếu quá thời gian quy định, cổ tay phải cộng sự của bạn sẽ bị đánh gãy.]Nhưng Kim Hyukkyu không có thời gian để ý đến nó nữa.Cái chạm môi hóa thành nụ hôn sâu. Ngay giây phút Kim Hyukkyu định rời môi, một bàn tay vươn tới kéo anh lại, môi lần nữa tìm đến môi. Khác với cái chạm đơn thuần của Kim Hyukkyu, cái chạm của Jeong Jihoon mạnh mẽ và dữ dội hơn. Đầu lưỡi trơn trượt quét một vòng quanh môi anh, dùng nước bọt của bản thân khiến nó mềm ra, đến khi thấy đủ mới bắt đầu tiến vào khoang miệng, công thành đoạt đất. Mới đầu là thong thả dạo quanh một vòng như khảo sát địa hình, sau đó mới chậm chạp quấn lấy lưỡi anh, triền miên không dứt.Lần đầu hôn nhau, cả hai đều chẳng có kinh nghiệm, trúc trắc một hồi, Jeong Jihoon khiến môi anh chảy máu. Kim Hyukkyu vừa đau vừa ngại, cứng miệng chê cậu không biết cách hôn. Thế là mỗi ngày ít nhất một lần, anh đều bị cậu đè ra hôn hôn cắn cắn, nói rằng vì cậu không giỏi nên cần thực hành thật nhiều. Lâu dần, kỹ năng của cậu thật sự tốt lên, lần nào Kim Hyukkyu cũng bị hôn đến phát khóc.Ba năm trôi qua, hình như trình độ của Jeong Jihoon vẫn không sụt giảm. Cậu chẳng tốn bao nhiêu sức, Kim Hyukkyu buông giáp đầu hàng. Trán tựa trán, tóc mai thân thuộc quấn lấy nhau, hơi thở hòa vào làm một. Mặt anh đỏ như máu, phần vì sợi chỉ bạc kéo dài lúc môi rời môi, phần vì tư thế hiện tại của cả hai. Anh từ bên cạnh đã chuyển sang ngồi hẳn lên đùi cậu, dễ dàng cảm nhận được sự thức tỉnh của chỗ nào đó sau nụ hôn cuồng nhiệt."Anh, em sẽ hiểu lầm đấy.""Hiểu lầm gì cơ?""Kim Hyukkyu, chỉ có những người yêu nhau mới hôn nhau thôi."Còn chúng mình đã chia tay rồi."Đừng dụ dỗ em nữa."Lời tiếp theo bị nụ hôn của Kim Hyukkyu chặn lại. Anh đưa tay luồn vào trong áo đấu, chạm lên cơ bụng như ẩn như hiện, đầu lưỡi linh hoạt trườn xuống trái táo adam, hé miệng cắn nhẹ.Đất trời đảo lộn, Jeong Jihoon lật người đè anh xuống sofa, chẳng tốn nhiều sức đã lột sạch quần áo anh như bóc một món quà, ném xuống đất. Cậu cúi đầu, cắn lên đầu vú xinh đẹp vẫn đang run rẩy, không chịu thua dùng tay chăm sóc nốt bên còn lại.Kim Hyukkyu gầy quá. Lúc mặc quần áo đã thấy mảnh mai, cởi ra lại càng rõ ràng hơn, giống như chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể cuốn anh đi mất.Tay Kim Hyukkyu từ bả vai chuyển sang ôm đầu lấy đầu cậu, ưỡn ngực như thể cổ vũ cậu thêu lên trên đó muôn vàn đóa hoa rực rỡ. Tiếng rên rỉ khó nén bật khỏi cuống họng khiến anh xấu hổ, vội dùng tay bịt miệng để ngăn bản thân tiếp tục phát ra những âm thanh khiến người nghe mặt đỏ tai hồng kia. Jeong Jihoon vươn tay đan vào tay anh, kéo lên quá đầu.Kim Hyukkyu vội cắn môi song tất cả đều vô ích khi khoang miệng nóng ấm hoàn toàn bao bọc lấy anh. Khoái cảm ập đến khiến da đầu Kim Hyukkyu tê dại, lý trí bắt đầu rệu rã đầu hàng muốn chạy trốn. Nhưng người nằm trên anh là Jeong Jihoon, là người anh thương nhiều biết bao nhiêu, là bé mèo mà anh đã lạc mất vì sự ích kỷ của mình.Suy nghĩ này khiến cả người anh mềm nhũn, mặc cậu giày xéo. Chẳng bao lâu, Kim Hyukkyu chạm tới thiên đường, hai mắt trắng xóa, cứ thế phóng thích trong khoang miệng ấm nóng.Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, càng lúc càng nhiều khi mà chính anh cũng chưa kịp hiểu được tại sao mình lại khóc. Bàn tay đã vươn tới huyệt động của Jeong Jihoon dừng lại ngay khi nghe thấy tiếng sụt sịt khó nén. Lý trí dần quay trở lại, cậu vươn tay muốn ôm lấy anh song chẳng hiểu sao lại rụt lại. Jeong Jihoon đứng dậy bước về phía giường, ôm chăn đến phủ kín người anh."Em xin lỗi."[Nhiệm vụ hoàn thành.]6.Jeong Jihoon ít hơn Kim Hyukkyu năm tuổi nhưng kể từ khi chính thức bắt đầu quan hệ yêu đương, dường như cậu mới là người lớn hơn. Vai trò đổi khác, Jeong Jihoon cũng được nhìn thấy một Kim Hyukkyu hoàn toàn khác.Trên đấu trường Summoner, anh là tuyển thủ Deft với kỹ năng tuyệt diệu, là AD hình mẫu của không biết bao nhiêu người đi đường dưới. Cất phím, buông chuột, anh trở thành người anh cả dịu dàng và nuông chiều những đứa em nghịch ngợm.Chỉ có cậu, chỉ mình Jeong Jihoon mới được thấy một mặt khác của anh. Một Kim Hyukkyu không ngại ngùng làm nũng với Jeong Jihoon kể cả trên sóng livestream, sẽ luôn miệng khen cậu giỏi, khen cậu hay, khi ngủ không đủ giấc sẽ dựa vào cậu nghỉ ngơi, lỡ ốm cũng sẽ phụng phịu không chịu uống thuốc để được cậu dỗ dành.Dẫu vậy, anh chẳng bao giờ kể cậu nghe anh đã áp lực như thế nào, đã mệt mỏi ra sao, không nói rằng lưng anh đau đến mức nào. Cậu nhận ra điều đó, nhưng cậu tin rằng chỉ cần mình cố gắng hơn, mình sẽ trưởng thành và có thể bảo vệ anh. Bất kể là Deft hay Kim Hyukkyu, đều có thể dựa vào cậu.Đáng tiếc, một người có lòng, một người lại không nguyện ý.Đứng trước Kim Hyukkyu, Jeong Jihoon vĩnh viễn chẳng thể nói được chữ "không". Như khi anh nói anh muốn ở một mình hay thậm chí kể cả khi chia tay, việc duy nhất cậu có thể làm là thuận theo ý anh.Có những người một khi rơi nước mắt sẽ đem đến cảm giác cả thế giới này đều có lỗi với họ. Chẳng biết may mắn hay xui rủi, Kim Hyukkyu chính là người như thế. Nước mắt anh đong đầy mà quật cường không chịu rơi xuống, thành công khóa chặt mọi lời Jeong Jihoon định nói ra trong cổ họng.Trước kia như vậy, bây giờ vẫn thế.Jeong Jihoon hiểu lý do khiến cả hai chia tay nhưng không thể tha thứ được việc anh không hỏi ý cậu, cứ như vậy một dao cắt đứt tình yêu của bọn họ. Cậu ghét việc người lớn hơn cứ đứng chắn trước mặt mình, nhận lấy muôn vàn thương tổn lại chẳng hé một lời.Yêu là cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn thử thách, không phải là khi hoạn nạn, một người lại đẩy một người khác ra xa.7.Kim Hyukkyu lại mơ, vẫn là mê cung màu trắng mãi chẳng tìm thấy lối ra. Chỉ là lần này anh mặc kệ mọi thứ, ôm gối ngồi bệt xuống đất. Lạ thật đấy, cả người anh mệt mỏi dù đang ở trong giấc mơ, toàn thân run rẩy chẳng còn chút sức lực.Anh bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện, quá khứ như một thước phim lặng lẽ chạy dọc trước mắt. MVP, Samsung Blue, EDG, kt, DRX, HLE, DRX, DK và giờ là kt, Deft của mỗi một đội tuyển lần lượt xuất hiện. Khi thì là nụ cười chẳng thể giấu dưới cơn mưa pháo hoa lộng lẫy, lúc lại là những giọt nước mắt đầy bất lực và nuối tiếc.Mười một năm qua, giống như được lập trình sẵn, người bước qua đời anh nhiều vô số kể, họ đến rồi lại rời đi rất nhanh. Một năm rồi một năm, anh đã quen với việc người hiện tại còn là đồng đội, ngoảnh mặt đi đã đứng ở phía đối diện. Nếu người bình thường mất hai mươi mốt ngày để hình thành một thói quen thì Kim Hyukkyu đã tự điều chỉnh để thời gian đó kéo thành một năm. Chỉ cần chưa qua ba trăm sáu mươi lăm ngày, Kim Hyukkyu sẽ không quen với sự hiện diện của họ.Nhưng Jeong Jihoon xuất hiện, mạnh mẽ phá vỡ mọi quy tắc mà anh đã đặt ra. Hai năm, hơn bảy trăm ngày đêm, mỗi lúc anh nghiêng đầu, hoặc sang trái hoặc sang phải, đều sẽ thấy sườn mặt quen thuộc của cậu. Và rồi, thói quen của Kim Hyukkyu được hình thành.Lại đi MID rồi, phải hỏi Jihoonie thôi.Vỏ quýt này khó bóc quá, Jihoonie ơi.Jihoon ah, mở cái này hộ anh với.Chân anh đau quá, cảm giác như sắp chết đến nơi rồi.Anh lo quá...Chẳng biết từ bao giờ, anh đã dựa dẫm vào cậu đến vậy, đã quen với việc cậu luôn ở bên cạnh mình, đến mức rất nhiều lần quay sang phía người đi đường giữa, suýt chút nữa đã bật ra tiếng "Jihoonie".Hình như cuộc đời vẫn cứ luôn trêu đùa anh như vậy, khiến anh có được rồi lại mất đi, đến lúc nhận ra thì cũng đã muộn.Không dưới một lần gặp nhau tại LOL Park, anh muốn bước tới ôm lấy cậu. Không dưới một lần nhìn thấy chấm xanh hiện trên tài khoản quen thuộc, khung chat mở ra rồi đóng lại.Kim Kwanghee vẫn luôn nói anh đừng nghĩ nhiều quá, ly hôn rồi còn tái hôn được thì chia tay xong quay lại là chuyện bình thường. Ryu Minseok nói giới trẻ hiện nay "lò vi sóng" nhiều lắm, anh Jihoon chắc cũng không ngoại lệ đâu.Nhưng mà ánh mắt lạnh lùng đó khiến anh chẳng đủ dũng khí để vươn tay. Anh làm cậu tổn thương nhiều đến vậy, sao cậu còn có thể tiếp tục yêu anh được nữa?Kim Hyukkyu ngẩng đầu, vẫn là bức tường màu trắng thuần, anh vẫn chưa tỉnh giấc. Rồi Jeong Jihoon xuất hiện trước mặt, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, kéo anh đứng dậy. Cả hai cứ đi mãi, đi mãi, Kim Hyukkyu chẳng nhớ nữa, cho đến khi một cánh cửa xuất hiện."Hyukkyu ngốc quá, mãi chẳng chịu hiểu lòng em..."Nếu đã lỡ đẩy em ra thì bây giờ phải chạy đi tìm em chứ. Em nào có đi đâu xa đâu, em vẫn luôn ở đây mà. 8.Khi Jeong Jihoon bước ra ngoài, cảnh tượng trên sofa khiến cậu sốc đến mức chôn chân trước cửa. Kim Hyukkyu hai mắt vẫn còn hồng hồng, lúc này đang khoác áo đấu cậu cởi ra khi nãy, ngồi quỳ trên giường chờ đợi. Cậu vốn cao hơn anh, dáng người cũng lớn hơn nên Kim Hyukkyu lúc này giống như trẻ con trộm mặc đồ người lớn. Ống tay áo dài tới tận khuỷu tay, cổ áo hơi lệch để lộ ra xương quai xanh còn in hằn dấu hôn, vạt áo dài đủ để che đi hai quả đào mềm."Jihoonie..."Cậu như bị thôi miên, từ từ tiến về phía giường, mắt vẫn không rời khỏi người trước mặt. Bàn tay nhỏ nhắn túm lấy tay cậu, thủ thỉ."Jihoonie, chúng mình làm đi."Chút rung động trong lòng bị câu nói này của anh xóa sạch. Jeong Jihoon tức đến mức bật cười."Sao em phải lên giường với người yêu cũ?""Nếu em muốn ra khỏi đây, thì chúng mình phải làm cùng nhau. Đó là nhiệm vụ."Ham muốn là cội nguồn của tội lỗi. Dục vọng là mật ngọt chết người.Giây phút cả hai hòa vào làm một, nước mắt Kim Hyukkyu lần nữa tuôn rơi. Chỉ là lần này, hai cánh tay anh dù mất sức vẫn cố gắng ôm lấy cổ Jeong Jihoon, kéo cậu chìm vào nụ hôn bỏng cháy. Anh có thể cảm nhận được từng chuyển động của vật bên dưới, từng cái nhấp nhô, từng lực độ ra vào, không ngừng đánh thẳng vào tâm trí. Khoái cảm khi điểm G liên tục bị va chạm khiến Kim Hyukkyu sướng đến điên người, bên dưới vô thức siết chặt, kéo theo cái hít sâu của người bên trên."Jihoonie... Jihoonie... Mau nói yêu anh đi...""Đây cũng là nhiệm vụ sao?"[Nhiệm vụ thứ ba: Được cộng sự của bạn hôn lên trán.Thời gian: Ba mươi phút kể từ khi thông báo nhiệm vụ.Cảnh báo: Nếu quá thời gian quy định, một bên chân cộng sự của bạn sẽ bị đánh gãy.]Người bên trên cúi đầu cắn vào tai anh, bên dưới vẫn điên cuồng ra vào như đóng cọc, mạnh mẽ như thể muốn trút hết mọi tủi thân đã từng phải chịu. Tiếng rên rỉ không thể kiềm chế được bật khỏi cổ họng, vang lên tựa khúc nhạc ngân nga không dứt."Ừ... ừm...""Em yêu anh."Kim Hyukkyu tới cực hạn, động nhỏ bởi vì chủ nhân lên đỉnh mà bắt đầu co rút. Một lượng chất lỏng ập tới khiến da đầu Jeong Jihoon tê dại. Cậu cúi đầu cắn thật mạnh lên xương quai xanh của anh, rút ra toàn bộ rồi lại đâm vào, mãi sau mới thỏa mãn bắn vào bên trong.Trước khi hoàn toàn mất ý thức, Kim Hyukkyu mơ màng cảm nhận được một nụ hôn phớt rơi trên vầng trán đẫm mồ hôi."Jeong Jihoon yêu Kim Hyukkyu, rất rất nhiều."[Nhiệm vụ hoàn thành.]9.[Bạn muốn kết thúc khảo sát?][Đồng ý.]10.Kim Hyukkyu bất ngờ ngồi bật dậy khiến mọi người trong phòng giật mình."Anh Hyukkyu sao thế? Gặp ác mộng ạ?"Lee Seungmin lo lắng chạy tới."Mấy... mấy giờ rồi? Gen đã đấu xong chưa?"
"Chưa ạ, không hiểu sao nay kế hoạch đột nhiên thay đổi, các huấn luyện viên được mời đi phỏng vấn hết rồi."Kim Hyukkyu gấp gáp chạy ra khỏi phòng chờ của kt trong sự ngạc nhiên của mọi người, không chút do dự lao về phòng bên cạnh. Chưa kịp để người bên trong phản ứng, anh đã không đợi nổi mà đẩy cửa."Jihoonie!""Tuyển thủ Deft? Jihoon nó vừa đi vệ sinh rồi, anh tìm nó..."Son Siwoo chưa kịp nói hết câu, cửa phòng chờ lần nữa mở ra. Vừa nhìn rõ người bước vào, Kim Hyukkyu đã ôm chầm lấy cậu.Jeong Jihoon thở dài, nhẹ nhàng xoa lưng anh vỗ về. Mấy người bên Gen nhìn tình hình cũng biết ý, ra hiệu bảo rằng mọi người sẽ ra ngoài chuẩn bị trước, để lại không gian riêng tư cho hai người."Anh xin lỗi Jihoonie...""Anh sai ở đâu?"
"Anh không nên đẩy em ra, anh không nên nói chia tay. Anh xin lỗi, anh sai rồi... Chúng mình quay lại được không?""Nếu em nói không thì sao?"
Kim Hyukkyu ngẩng đầu nhìn cậu, hai mắt đỏ hoe."Em định ăn xong mà không trả tiền à?"
Jeong Jihoon tròn mắt kinh ngạc. Ăn bánh gì cơ?
"Khi nãy chúng mình đã ngủ với nhau, em phải chịu trách nhiệm với anh."Từ khi nào anh Hyukkyu của cậu đã táo bạo đến mức độ này rồi?"Hôn cũng hôn rồi, làm cũng làm rồi, em mà không quay lại thì..."Càng nói, nước mắt Kim Hyukkyu càng rơi nhiều. Anh đã làm đến mức đó rồi, nếu em không đồng ý thì anh biết phải làm sao?Mắt Jeong Jihoon cũng đỏ lên, ẩn sâu trong đáy mắt là ý cười chẳng thể che giấu."Hyukkyu ngốc, anh quên câu quan trọng nhất rồi.""Anh yêu em, rất rất nhiều."Cuối cùng em cũng tìm thấy người đó rồi.Là anh, anh đó. Anh là người mà em luôn tìm kiếm.Trùng hợp thay, anh cũng vậy.11."Xấu hổ quá.""Không sao đâu, để có gì em giải thích cho.""Thôi để anh.""Dạ?""Ý là, lát nữa anh có thể về ký túc xá của em không?""Sao tự nhiên anh dính người thế?"Khi trước cậu có năn nỉ gãy cả lưỡi, anh cũng không chịu sang phòng cậu chứ nói gì đến việc chủ động muốn đến như thế này."Jihoonie không thích sao?""Có, thích muốn chết."12.[Xin chào tuyển thủ Jeong "Chovy" Jihoon, cảm ơn bạn đã đăng ký tham gia cuộc khảo sát của chúng tôi.Sự đóng góp của bạn trên phương diện xây dựng nhiệm vụ cũng như thực hành đã giúp ích cho nghiên cứu của chúng tôi rất nhiều. Hy vọng chúng ta có thể tiếp tục hợp tác trong một dịp nào đó.Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn bạn.]
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store