ZingTruyen.Store

Chiec Dong Ho Dat Biet Mpreg


Phong Bách ngồi ở vị trí chủ tọa, điều hành cuộc họp với vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị thường thấy. Dù cái bụng bầu to tướng đã khiến anh ta phải cố gắng giữ thẳng lưng, và thỉnh thoảng một cơn gò giả do Kỳ điều khiển lại khiến anh ta khẽ nhíu mày, nhưng không ai trong phòng họp dám nhận ra sự bất thường đó. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, quét qua từng gương mặt nhân viên đang ngồi đối diện.

Kỳ ngồi ngay bên cạnh, lặng lẽ quan sát, một nụ cười kín đáo nở trên môi.Cô đã điều chỉnh đồng hồ để tăng nhẹ mức độ "lo lắng" và "căng thẳng" của Phong Bách, khiến anh ta dễ mất bình tĩnh hơn. Đồng thời, cô cũng kích hoạt chức năng "Tăng cường áp lực từ bên trong tử cung" lên mức "Trung bình", tạo cảm giác khó chịu và bức bối liên tục. Cô muốn xem phản ứng của anh ta khi phải đối mặt với áp lực công việc và những thay đổi sinh lý không ngừng dưới sự kiểm soát của mình.

"Báo cáo của phòng Marketing đâu?" Giọng Phong Bách trầm ấm nhưng đầy uy quyền, vang vọng khắp phòng họp. "Tôi muốn xem số liệu tăng trưởng trong quý này."

Trưởng phòng Marketing, một người đàn ông trung niên, run rẩy đứng dậy, bắt đầu trình bày.
Tuy nhiên, khi anh ta đang nói, chiếc đồng hồ trên tay Kỳ lại khẽ nhấp nháy. Kỳ kích hoạt chức năng "Kích hoạt cơn gò mạnh" một cách bất ngờ, đồng thời "Tăng áp lực vùng bàng quang" ở mức "Thấp".

Phong Bách lập tức cứng người lại. Một cơn co thắt mạnh mẽ đột ngột siết chặt lấy bụng anh ta, đau điếng. Cùng lúc đó, một áp lực khó chịu dồn xuống bàng quang, tạo cảm giác thôi thúc muốn đi vệ sinh. Anh ta khẽ nhíu mày, nắm chặt tay dưới gầm bàn, cố gắng nén lại tiếng rên rỉ. Vẻ mặt anh ta trở nên khó ở hơn bình thường, nhưng không ai dám thắc mắc.

"Thưa chủ tịch, số liệu tăng trưởng của chúng ta trong quý này..." Trưởng phòng Marketing lắp bắp.

Phong Bách không thể chịu đựng được nữa. Cơn đau và sự khó chịu từ bên trong khiến anh ta mất kiên nhẫn. Anh ta đập mạnh tay xuống bàn.
"Đủ rồi!" Phong Bách gằn giọng, tiếng quát của anh ta vang dội khắp phòng, khiến tất cả nhân viên đều giật mình, cúi gằm mặt xuống. Giọng anh ta trở nên khàn đặc và gắt gỏng hơn bình thường, pha lẫn một chút gì đó của sự khó chịu thể xác. "Cái báo cáo vô nghĩa này là sao? Số liệu tệ hại như thế này mà anh cũng dám mang lên đây báo cáo à? Các anh làm ăn cái kiểu gì vậy?"

Các nhân viên run rẩy. Đây không phải là lần đầu tiên chủ tịch nổi giận, nhưng lần này, sự giận dữ của anh ta dường như có phần bất thường, gay gắt hơn. Không ai biết rằng, cơn thịnh nộ đó không chỉ đến từ sự yếu kém trong công việc, mà còn là sự bùng phát của những khó chịu thể xác mà anh ta đang phải chịu đựng.

"Thưa chủ tịch, chúng tôi... chúng tôi đã cố gắng hết sức..." Trưởng phòng Marketing lí nhí.

"Cố gắng hết sức mà ra cái kết quả này à?"
Phong Bách nghiến răng, cơn đau từ bụng lại thúc lên, khiến anh ta càng thêm bức bội.

Anh ta đứng dậy, cái bụng khổng lồ của anh ta hiện rõ hơn, nhưng không ai dám nhìn thẳng. "Tôi không chấp nhận cái sự 'cố gắng' của các anh! Các anh biết tôi ghét nhất điều gì không? Là sự thiếu hiệu quả! Là sự lãng phí thời gian!"

Kỳ ngồi bên cạnh, thích thú nhìn Phong Bách quát mắng nhân viên. Vẻ mặt lạnh lùng của anh ta, cùng với cái bụng bầu to tướng, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ, đầy kịch tính. Cô biết, Phong Bách đang phải cố gắng kìm nén sự khó chịu từ bên trong để duy trì vẻ ngoài quyền lực của mình. Điều đó càng khiến anh ta trở nên đáng thương và dễ điều khiển hơn trong mắt cô.
Kỳ nhẹ nhàng đưa tay lên chiếc đồng hồ. Cô kích hoạt chức năng "Tăng cường áp lực âm thầm" lên Phong Bách, khiến anh ta cảm thấy một sự căng thẳng vô hình, thúc đẩy anh ta phải hành động quyết liệt hơn. Đồng thời, cô cũng kích hoạt chức năng "Gây cảm giác buồn nôn nhẹ" để tăng thêm sự khó chịu.

Phong Bách cảm thấy một luồng khó chịu dâng lên từ dạ dày. Anh ta phải cố gắng nuốt xuống, khuôn mặt anh ta khẽ tái đi. Điều này càng làm anh ta thêm bực bội và khó chịu.

"Tôi không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào nữa!" Phong Bách quát lớn, giọng anh ta đã hơi khàn đi. Anh ta nhìn chằm chằm vào từng người trong phòng họp, ánh mắt sắc như dao cạo. "Tôi cho các anh một tuần. Nếu không có báo cáo mới, với số liệu cải thiện đáng kể, thì đừng trách tôi không nể tình! Các anh có hiểu không?"

"Dạ, rõ thưa chủ tịch!" Tất cả nhân viên đồng thanh đáp lại, giọng điệu đầy vẻ sợ hãi và vâng lời.

Phong Bách thở hắt ra một hơi, rồi ngồi phịch xuống ghế. Anh ta đưa tay xoa xoa thái dương, vẻ mặt anh ta lộ rõ sự kiệt sức. Lúc này, Kỳ mới nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh, xoa dịu. Phong Bách khẽ dựa đầu vào vai cô, vẻ lạnh lùng lập tức tan biến, thay vào đó là sự mệt mỏi và phụ thuộc.

"Anh Bách, anh ổn chứ?" Kỳ thì thầm, giọng cô dịu dàng, đầy vẻ "lo lắng".
Phong Bách khẽ lắc đầu, thở dài. "Anh không sao. Chỉ là... hơi mệt thôi."

Kỳ mỉm cười. Cô biết, Phong Bách đã hoàn thành xuất sắc vai diễn của mình. Anh ta đã thể hiện quyền lực tuyệt đối trước nhân viên, nhưng ngay sau đó, lại quay trở lại là một người đàn ông yếu đuối, mệt mỏi, hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay cô. Cuộc sống hai mặt này, đối với Kỳ, là một màn trình diễn đầy thú vị, nơi cô là đạo diễn tài ba.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store