bada badum
Warning: ❌❌❌ outdoor sex, bín thái , toys, vẫn là traicoloz vì tui đang rất vãaaa
Itoshi Rin khinh khỉnh liếc nhìn bộ phim tài liệu về sinh lý con người đang phát dở trên laptop của Isagi Yoichi.Vẻ mặt lạnh tanh của nó trông thực sự chẳng ăn nhập gì với cái cảnh trước mắt. Yoichi chống cằm, thở dài nghĩ bụng: nếu tắt hết tiếng thì chắc chẳng ai biết là bé Rin đang xem phim sex đâu.Anh nghiêng người hôn chụt một cái lên môi nó, tay tiện thể gập laptop lại."Sao thế, em tự đòi mở mà. Diễn viên mà thấy mặt em kiểu này chắc bỏ nghề luôn cho đỡ tủi.""Giả trân vl," Rin lừ mắt. "Tao không tin mấy món đồ chơi đó sướng tới mức đấy.""Có mỗi cái trứng rung, chả hiểu làm sao mà rên rỉ run rẩy như kiểu bị nhập. Xạo chó."Nó lầm bầm như thể mình vừa bị xúc phạm trí thông minh.Chuyện là hôm nay bắt đầu kỳ nghỉ ngắn giữa mùa giải, hiếm hoi lắm lịch của cả hai mới trùng, nên Isagi chẳng đắn đo gì mà xách túi chạy thẳng sang căn hộ của Rin. Từ nấu nướng, dọn dẹp, tới cả chuyện lên giường—anh đều tận tình phục vụ, từ miệng trên tới miệng dưới, từ ngoài vào trong.Đến ngày thứ năm sống chung, lúc Isagi đang lấy khăn ướt lau người cho em, Rin còn nằm phè ra giường lim dim tận hưởng, thì bỗng xoay đầu lại bảo chán. Thế là mới có màn bật laptop lên "nghiên cứu sinh học" như giờ.Đàn ông mà, nghĩ chuyện đó thì ai chả từng. Em thích thì anh chiều, kiểu gì anh cũng cân được. Chỉ sợ em không theo nổi anh thôi."Thế em chọn được cái nào chưa?" Isagi vừa nói vừa vén nhẹ mớ tóc mai ra sau vành tai non mịn của em.Thấy em chỉ khẽ gật đầu mà không nói gì, anh bật cười, đứng dậy bước tới ngăn tủ Rin hiếm khi động tới, bắt đầu lục lọi.Rin nhìn cái thùng cỡ A4 mà Isagi vừa lôi ra, mặt dần biến sắc. Nó chắc chắn nhà mình không có cái hộp đó—tức là cái tên biến thái kia đã tranh thủ lúc mình không để ý mà vận chuyển vào. Rin âm thầm tự nhủ: đợi thằng này rời khỏi đây là phải tổng kiểm tra lại cả căn hộ.Isagi lật úp thùng đồ xuống giường, lũ lượt đổ ra một đống hộp đủ hình đủ dạng, trông vừa lạ vừa... đáng ngờ.Từng món đều là đồ chơi tình dục, còn nguyên tem, chưa bóc. Rin trố mắt nhìn, cầm lên từng hộp mà đọc—toàn tiếng Nhật, tiếng Anh, đủ kiểu. Cậu cảm giác như đang mở lootbox nhưng lại toàn rơi item cấm."Bóc ra đi," Isagi thản nhiên cầm một hộp lên, bắt đầu mở. "Dù sao cũng là mua cho em dùng mà."Rin vẫn đơ người, chưa rõ nên mắng hay nên chạy. Nhưng tay thì đã với lấy hộp thứ hai.Cậu cầm lên một cái hộp nhỏ, mặt trên in dòng chữ "Remote Vibrating Plug", lật qua mặt sau thì thấy hình minh họa kèm vài thông tin kỹ thuật—cái gì mà "10 chế độ rung", "kết nối Bluetooth", "chống nước IPX7", nhìn mà phát ngán."Mày điên à," Rin cộc cằn, quăng hộp lại lên giường như vừa chạm vào thứ ô uế. "Mua mấy thứ này về làm cái gì, tưởng tao sẽ dùng chắc?"Isagi chỉ nhún vai, mặt tỉnh bơ như thể hai người đang bàn về món ăn mới."Anh không tưởng gì cả, anh biết là em sẽ thử thôi."Rin bặm môi, ánh mắt hơi chệch khỏi đống đồ chơi như đang né tránh sự thật. Cái kiểu nói chuyện tự tin đến ngứa tai của Isagi lại khiến cậu khó chịu nhất—không phải vì cậu ghét nó, mà vì cậu ghét cái cách bản thân không dám phản bác."Thử thì thử, nhưng mà không phải mấy cái kiểu cường điệu như trong phim đâu đấy," Rin lầm bầm. "Tao mà lăn ra run rẩy kiểu kia thì mày khỏi nhìn mặt tao luôn."Isagi bật cười khẽ, điềm nhiên kéo một cái ghế ngồi xuống cạnh mép giường, chống khuỷu tay lên đầu gối và nhìn em như đang ngắm một tác phẩm nghệ thuật quý hiếm."Yên tâm, anh sẽ giữ thể diện cho em đến tận giây cuối cùng," anh nói, rồi hạ giọng, nghiêng người lại gần: "Mà nếu em run thật thì cũng chỉ mình anh thấy thôi."Không khí trong phòng dần chậm lại, đặc quánh như lớp sương mỏng phủ trên da. Rin quay mặt đi, nhưng tai đã bắt đầu ửng đỏ. Cậu không nói gì thêm, chỉ đưa tay cầm một cái hộp khác lên, cẩn thận mở ra. Isagi vẫn im lặng theo dõi, nụ cười bên môi không giảm đi chút nào.Và như thế, buổi nghiên cứu "sinh lý học ứng dụng" bắt đầu, với một đối tượng thử nghiệm ngang ngạnh nhất mà Isagi từng gặp—nhưng cũng là người duy nhất anh muốn dỗ cho rên lên bằng được.Isagi tiện tay lôi từ đống hộp ra hai cái trứng rung cỡ nhỏ, mới tinh còn nguyên seal. Anh dùng móng bật tung miếng dán niêm phong, lắp pin, thử bấm điều khiển một cái—một tiếng "vrrrr" nho nhỏ vang lên khiến Rin nhướng mày cảnh giác."Đừng có mà thử lung tung," nó gắt khẽ, nhưng lại không hất tay Isagi ra khi anh cúi xuống lột áo mình."Anh đâu có thử lung tung, anh nghiên cứu đàng hoàng," Isagi cười nhè nhẹ, giọng ngọt như rót mật. Ngón tay anh miết nhẹ lên đầu nhũ em, rồi đổi bên, đến khi lớp da mỏng manh kia bắt đầu se lại vì lạnh, vì hồi hộp—hoặc cả hai.Trước khi Rin kịp phản ứng, anh đã dán luôn hai đầu trứng rung nhỏ lên, rồi dán băng dính cố định. Xong lại vật ngửa nó ra mà nhét thêm một cái vào âm đạo vẫn còn ẩm ướt vì dư âm trận làm tình hồi nãy, hai ngón tay còn quá đáng mà moi móc một hồi mới lui ra kéo theo dịch nhờn."Cái—!" Rin bật dậy nhưng chưa kịp ngồi hẳn đã bị đè ngược trở lại giường."Bình tĩnh, anh đang set up," Isagi nói tỉnh bơ như đang chỉnh âm lượng TV.Rin thở hắt, răng nghiến ken két. "Mày mà bật cái thứ đó lên là tao đấm."Isagi không nói, chỉ cười, tay vẫn đều đều vuốt nhẹ hông em như trấn an. Nhưng remote thì đã nằm gọn trong tay kia. Một cái bấm rất khẽ, và—vrrrr."Aa..." Rin nuốt ngược tiếng động nơi cổ họng, toàn thân khẽ giật nhẹ. Cậu liếc sang Isagi, mắt đầy lửa."Chỉ rung mức nhẹ nhất thôi mà," Isagi thì thầm, giọng nhỏ mà đầy ẩn ý. "Em nói không tin trứng rung có tác dụng, anh phải chứng minh khoa học chứ.""Ngắt đi," Rin lầm bầm, giọng trầm xuống, như thể càng yếu ớt càng cố làm ra vẻ dọa dẫm. "Tao bảo mày tắt cái thứ...""Cái gì? Cái này à?" Bíp.Một tiếng "vrrRR" mạnh hơn vang lên. Cơ bụng Rin khẽ co lại theo phản xạ, chân hơi gập vào như muốn khép lại toàn bộ cảm giác. Cậu cắn môi, cố không bật ra tiếng.Isagi cười khẽ. Tay anh không hề chạm vào nơi nhạy cảm, chỉ đặt hờ trên eo em, nhưng ánh mắt thì như nhìn xuyên cả da thịt."Đừng nghiến răng thế, em mà cắn gãy thì lần sau không có gì để cắn đâu," anh nghiêng đầu, hôn lên má Rin một cái như thể đang dỗ con nít cáu kỉnh. "Bình tĩnh, bài test chưa hết đâu.""...Bài test cái đầu mày," Rin rít qua kẽ răng, giọng khàn lại."Ừ, bài kiểm tra tính nhẫn nại. Bài kiểm tra 'xem em chịu được bao lâu trước khi van xin anh tháo nó ra.'"Isagi đứng dậy, vỗ vỗ lên đùi Rin, rồi quay người đi về phía tủ áo."Dậy thay đồ đi, ra ngoài một chút.""Ra ngoài?" Rin nhíu mày, cơ thể còn chưa hoàn toàn tỉnh táo khỏi cơn rung liên hồi, đầu óc hơi trôi."Ừ, anh muốn đi dạo. Mua đồ. Có cái quán ramen mới mở gần đây, anh thấy em like trên Instagram.""Mày điên à? Với cái thứ này trên người?"Isagi quay lại, liếc em từ đầu tới chân với ánh mắt như muốn nuốt trọn. "Anh chỉnh về mức rung thấp nhất rồi, không ai biết đâu. Mà em thích mấy cái giả tạo kiểu phim kia cơ mà, phải thử thực tế mới phân biệt được đâu là thật đâu là diễn, đúng không?""...""Hoặc," Isagi cúi người sát xuống, thì thầm "em có thể ngoan ngoãn đi cùng anh, không làm rùm beng, và nếu em chịu đựng đến lúc về mà không rên lên giữa đường, anh sẽ thưởng."Rin cứng người. Cái kiểu nói như ra điều kiện, như đang chơi trò cá cược với giới hạn bản thân của mình ấy, Isagi biết rất rõ nó có tác dụng ra sao."Tao mà lỡ bật tiếng giữa siêu thị thì mày biết tay."Isagi vẫn cười cười hôn nó một cái, mở tủ lấy áo hoodie rồi mặc lên người Rin....Rin đội mũ hoodie trùm kín đầu, hai tay đút túi áo, mặt cúi gằm như thể đang trốn paparazzi. Mỗi bước chân đều mang theo sự cảnh giác tột độ, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể lộ tẩy bí mật động trời đang đính kèm trong lớp quần lót mỏng.Bíp.
Một đợt rung nhẹ bất chợt lan ra từ hai điểm trước ngực, như dòng điện âm ỉ chạy dưới da. Rin khẽ hít một hơi, vai khẽ giật."Mày—"
"Anh lỡ tay." Isagi nói tỉnh bơ, bước thong thả bên cạnh. Hai tay đút túi áo khoác, dáng vẻ hoàn toàn vô hại, như thể người đang điều khiển remote trong túi không phải là anh.Chân Rin khựng lại một nhịp, rồi lại bước tiếp. Không được dừng, không được run. Người qua lại đông dần, đèn hiệu ở ngã tư chuyển xanh, âm thanh giao thông như áp đảo cả tiếng rung rì rì dưới lớp vải nhưng không át nổi cảm giác râm ran lạ lẫm đang âm thầm xé toạc lớp kiêu hãnh.Từng bước đi, từng cử động nhỏ, Rin đều phải giữ cho cơ bụng căng chặt, như thể nếu buông ra thì âm thanh nào đó sẽ trượt khỏi cổ họng mất."Em thấy sao? Ngoài đường, không có gì giả tạo cả," Isagi nghiêng đầu hỏi nhỏ, giọng nhẹ tênh mà xộc thẳng vào tai như lưỡi liếm sống lưng.Bíp.Một lần nữa. Rung không mạnh, nhưng đúng lúc Rin đang bước qua vạch kẻ người đi bộ. Một bên đùi co lên, phản xạ như muốn kẹp chặt lại, nhưng càng cố gồng thì độ nhạy lại càng tăng.Nó thở gấp một cái, tim đập nhanh một cách bất thường. Không phải vì mệt mà vì cảm giấc chột dạ và kích thích đang lẫn lộn, như hai dòng nước nóng lạnh đổ tràn vào nhau.Đến trước tiệm ramen, Isagi mở cửa như quý ông đích thực. Rin đi vào với dáng đi khép kín lạ thường, trán rịn mồ hôi dù trời se lạnh. Ngồi xuống bàn bên cửa sổ, cậu vội vã kéo áo xuống che bụng, mặt không dám ngẩng.Người phục vụ bước tới, tươi cười hỏi gọi món. Isagi đáp lại vui vẻ, lịch sự, thậm chí còn hỏi thêm có loại rượu nào nhẹ nhẹ không. Trong khi đó, Rin đang ngồi bên cạnh, cố giữ vẻ bình thường nhưng bàn tay siết chặt thành nắm trong túi áo, bắp đùi gồng cứng như thể sắp bật tung.Bíp.
Một nhịp rung nhanh và sắc. Lần này là ở nhũ, nơi Rin đã bắt đầu tê tê vì bị kích thích nhẹ suốt nãy giờ. Bắp tay cậu khẽ run, môi mím chặt."Món em chọn tới rồi kìa," Isagi mỉm cười nói nhỏ, ánh mắt lấp lánh thích thú. "Cố ăn mà không đánh đổ nước súp nhé, nghiên cứu ứng dụng cơ bản đấy."Rin không trả lời. Mồ hôi đã bắt đầu rịn sau gáy, tim như trống đánh giữa lồng ngực. Nhưng ngón tay cậu vẫn chậm rãi cầm đũa, múc từng muỗng nước dùng như một diễn viên xuất sắc đang diễn vai "bạn trai bình thường."Chỉ có Isagi biết, chân Rin đang siết chặt vào nhau, lưng gồng cứng, và dưới lớp vải, đầu nhũ của em đã đỏ bừng vì bị rung đến mức gần như mất kiểm soát.Còn anh thì chỉ mới bật tới mức số 3.Isagi ngồi gác chân, khuỷu tay tựa bàn, chống cằm nhìn em ăn mì như thể đang xem một bộ phim độc quyền dành riêng cho anh.Rin không nhìn lại, ánh mắt ướt át dán xuống tô ramen đang dần nguội, nhưng mỗi lần môi em mím lại vì cố kìm run, hay khi tay khẽ lỡ trượt đũa, Isagi đều nắm bắt từng nhịp nhỏ nhất.Ánh đèn huỳnh quang của tiệm phản chiếu lên lớp da trắng mịn bên má, làm nổi bật rõ vệt đỏ ửng nhè nhẹ kéo dài xuống tận cổ áo hoodie.Anh tưởng tượng bên trong lớp áo kia, hai đầu nhũ đã căng cứng đến mức nào. Chắc đỏ lên, bóng nhẫy vì mồ hôi và kích thích nhẹ tích tụ liên tục. Cái lỗ bên dưới thì bị kích thích mà co bóp mãnh liệt, nhưng vẫn chưa đủ để lên đỉnh, nhìn cách hai chân em cứ cọ sát vào nhau là biết ngay mà.Isagi thấy cổ họng mình khô khốc một cách vô lý.Isagi cười khẽ một tiếng, như thể vừa nghĩ ra chuyện gì thú vị lắm.Anh đứng dậy, vươn vai, nhấc ly nước lên nhấp một ngụm, rồi cúi đầu ghé sát tai Rin thì thầm:"Anh đi vệ sinh. Đừng làm đổ gì lên ghế nhé, ướt thì ngại lắm."Rin trừng mắt, má đỏ bừng. "Mày—"Isagi chỉ nháy mắt một cái rồi quay lưng, thong thả bỏ đi. Dáng anh bình thản, tay đút túi, để lại Rin ngồi một mình giữa tiệm ăn đông người, cùng với món ramen trước mặt đã nguội quá nửa.Bíp.Một nhịp rung kéo dài đến bất thường vang lên ngay dưới lớp áo. Như một cơn chấn động nhỏ lan ra từ bụng dưới, vọt thẳng lên ngực rồi lan xuống tận đùi trong. Cậu cắn răng, vai khẽ giật, cằm hạ thấp gần sát ngực như đang cố nén một cơn co giật. Tới khi thích nghi quen với độ rung hiện tại, nó run rẩy gắp vài sợi mỳ, tranh thủ xử lý nốt trong lúc thằng khốn kia vắng mặt, trứng rung bên trong âm hộ vốn đang yên tĩnh lại hoạt động, kích thích tại nơi yếu hại trong cơ thể khiến tay nó run lên, suýt chút nữa đã đánh rơi cả thìa, nhưng cổ họng vẫn vô tình "hức" lên một tiếng thu hút sự chú ý của nhân viên đang dọn bàn gần đó.Cậu chàng nhân viên nhiệt tình hỏi han khiến nó càng thêm chật vật, không dám hé môi, đành xua xua tay tỏ ý không sao để đuổi người ta đi.Nó cố lắm mới nén được cảm giác tê dại ở cả ba nơi nhạy cảm mà gồng thẳng sống lưng, hai chân khép sát. Ánh đèn trắng trên trần tiệm cứ như đang rọi spotlight vào mỗi chuyển động nhỏ nhất của mình. Nó chẳng còn tâm trạng nào để ăn tiếp nữa, khuôn mặt đỏ ửng và ánh mắt cứ nhìn về phía nhà vệ sinh đã bán đứng dáng ngồi đứng đắn của nó.Nhịp rung không đều, cứ rung hai ba nhịp nhẹ rồi lại rung mạnh, Rin nghiến răng, nó biết chắc chắn là do Isagi đang bày trò câu giờ trong wc, nhịp như trêu tức, không cho đẩy lên cao nhưng cũng không cho hạ xuống. Giống như đang bị cù ở nơi không thể với tới, vừa tức, vừa buồn, vừa... ướt.Lồng ngực Rin bắt đầu phập phồng nhẹ, mồ hôi rịn trên thái dương, hai tay siết vào nhau trong túi áo. Nó không dám nhìn ai. Không dám ngẩng đầu. Mỗi nhịp rung giật, đầu ngực lại tê rần, bụng dưới lại như bị châm kim, toàn thân như bị bóp nghẹt bởi ham muốn không có chỗ xả.Và tệ nhất là—Isagi vẫn chưa ra.Cậu nghe tiếng nước xả trong nhà vệ sinh. Một lần. Hai lần. Nhưng cánh cửa kia vẫn đóng chặt."Tên khốn..." Rin nghĩ thầm, cắn môi.Chắc hắn đang đứng đó, dựa lưng vào tường, đếm từng phút trôi qua, tưởng tượng mình ngồi ngoài đây chịu đựng ra sao.Chắc hắn còn đang tưởng tượng mình đã ướt đến mức nào. Nhũ cứng ra sao. Bên trong co rút dữ dội đến mức nào.Và đúng như hắn mong, Rin bắt đầu run thật.Một cơn sóng âm thầm dâng lên dưới bụng, đụng vào một điểm nào đó khiến cậu phải nghiến răng để không thốt ra tiếng thở nặng.Người phục vụ lại đi ngang qua. Cậu vội cúi gằm, giả vờ lấy khăn giấy lau miệng, tay khẽ run khiến miếng giấy nhàu nát.Mỗi giây trôi qua như một cực hình.Và Isagi vẫn chưa quay lại.Cửa nhà vệ sinh bật mở.Isagi bước ra, tay áo còn ướt vài giọt nước, dáng vẻ vô cùng thư thả. Không ai có thể tưởng tượng nổi nãy giờ trong đầu anh đang quay cuồng những viễn cảnh dơ bẩn cỡ nào.Anh lướt qua Rin mà không dừng lại, chỉ đặt nhẹ tay lên đầu em vuốt một cái, rồi bước thẳng ra quầy tính tiền. Giọng anh vang lên rõ ràng:"Bàn số 6, thanh toán luôn ạ."Rin nghiến răng. Cậu vẫn chưa dám ngẩng mặt, hai má nóng hừng hực, cơn rung nhè nhẹ vẫn tiếp tục len lỏi khắp người.Isagi thanh toán xong thì quay lại, đứng trước mặt em. Đôi mắt anh sáng lấp lánh, như đang rất tận hưởng cảnh tượng này."Đi thôi." Anh chìa tay ra, chờ Rin nắm lấy.Nhưng Rin chỉ hơi nhích người, bắp đùi co giật, khớp gối mềm oặt như thể vừa bơi 1000m không nghỉ. Cậu trừng mắt nhìn anh, mặt đỏ bừng.Isagi hơi nghiêng đầu, nụ cười càng đậm. Anh cúi xuống, ghé sát tai em, thì thầm bằng chất giọng yêu chiều như bình thường."Chịu thua chưa?"Rin mím môi, cắn vào má trong, tay siết chặt mép ghế."Không nghe rõ nè." Anh dụi mũi vào bên tai cậu, giọng nũng nịu như đang dỗ trẻ con: "Chịu thua chưa, bé con?""...Mẹ m—""Không nói thì anh đi về trước nha." Anh quay người nửa bước."Chịu thua rồi." Rin nói nhanh, giọng nghẹn ngào như nuốt cả đống cay đắng.Isagi ngay lập tức quay lại, đỡ em dậy bằng một tay vòng qua eo. Nó suýt khụy ngay khi rời khỏi ghế, cả người dựa hẳn vào anh, ánh mắt hơi lướt qua kiểm tra đệm ghế có bị dính ướt hay không, vì nó biết bên dưới của nó đã nhầy nhụa tới mức nào, nhũ phía trước cọ nhẹ vào lớp áo cotton khiến nó thở hắt một tiếng rất khẽ.Isagi nghe rõ. Anh cười, vui vẻ trêu chọc em."Ôi trời, anh đùa thôi mà."Rin bám lấy tay Isagi gần như toàn bộ sức nặng cơ thể. Mỗi bước đi là một lần chân chạm đất mà người cậu run lên từng đợt, vừa vì dư âm của đồ chơi rung trong người, vừa vì ánh mắt đầy lửa của tên khốn bên cạnh.May mắn là quán ăn ở ngay đối diện chung cư hai người đang ở, Isagi vội vã kéo em xuống cầu thang tầng hầm. Hành lang thưa người, ánh đèn neon nhấp nháy như hợp tác với ham muốn ngày càng tăng trong đầu anh.Anh ấn thang máy. Đợi. Vừa lúc cửa đóng lại, không có ai khác, anh bất ngờ xoay người đẩy Rin vào góc tường."Đứng thẳng." Anh ra lệnh, tay chống lên tường, giữ khoảng cách vừa đủ để bao vây mà không chạm.Rin ngẩng mặt, thở hổn hển. "Đmm, mày định—""Im." Isagi ngắt lời, một tay đưa ra trước mặt em, giơ cái remote điều khiển trứng rung lên, bấm bíp một cái.Một tiếng rừ giật mạnh vang lên ngay trong người Rin. Hai đầu gối cậu bủn rủn đến mức phải bám vào tường sau lưng để không trượt xuống."Đang ở nơi công cộng đấy. Bé cưng mà rên lên là bị bắt luôn." Giọng Isagi rít nhẹ, môi khẽ nhếch.Anh rút trong túi áo khoác ra một hộp nhỏ—loại gel bôi trơn mini, cười nhạt."Thế này nhé." Anh chỉnh lại áo cho Rin, luồn tay vào trong. "Nếu chịu được 5 phút mà không phát ra tiếng, anh sẽ tắt đồ chơi. Còn không..."Ngón tay lạnh lẽo trượt dọc theo bụng dưới, chạm đến mép dưới chiếc quần trong mỏng manh."...thì cứ tưởng tượng cảnh bảo vệ thang máy bước vào và thấy em đang ướt nhẹp, nhũ gắn đồ chơi, bên trong thì co thắt liên tục vì run rẩy..." Anh ghé sát môi, gần như liếm nhẹ vào vành tai đỏ bừng của Rin. "...thú vị ha?"Rin mím chặt môi, tay siết thành nắm đấm. Nhưng chỉ một giây sau đó Isagi đẩy trứng rung lên mức cao nhất.Cả người Rin bật nhẹ khỏi tường. Cậu nghiêng đầu né môi hắn nhưng cơ thể thì lại cong lên theo từng nhịp giật—co thắt, siết chặt, run rẩy, Isagi cúi xuống, môi lướt qua cổ cậu, thì thầm:"Phản ứng cơ thể em đáng yêu chết đi được."Ngón tay anh trượt xuống, vén quần lót sang một bên mà không cần cởi, nhấn sâu vào trong, cảm nhận độ ẩm sẵn có khiến chính anh cũng hít một hơi."Ướt thế này mà còn cố làm mặt lạnh..." Anh vừa nói vừa xoay nhẹ đầu ngón tay. "Em có biết trong đầu anh lúc nãy đã nghĩ tới em đỏ nhũ, ướt đẫm, miệng rên không dứt ở ngay đây không?"Cửa thang máy bíp mở.Isagi lập tức rút tay ra, chỉnh lại áo cho em, kéo em vào sát ngực. Anh thì thầm, giọng nhẹ như gió:"5 phút bắt đầu. Em mà rên lên... thì bị đè ở hành lang luôn đấy."Cửa thang máy đóng lại, bảng đèn chậm rãi nhảy số tầng. Không ai bước vào. Không tiếng động nào ngoài tiếng thở nặng nề bị nén chặt trong cổ họng Rin.Nó nghiến răng, tựa lưng vào vách thép lạnh, cả người căng ra, sống lưng ưỡn nhẹ như thể cố tạo khoảng cách với cơn rung đang cào cấu từ bên trong.Isagi khoanh tay, đứng trước mặt em. Im lặng nhìn.Ánh đèn huỳnh quang trắng nhạt phủ lên gò má đỏ bừng của Rin, trượt xuống cổ ướt mồ hôi, rồi tới tận bắp đùi đang khẽ run."Phút đầu qua rồi," anh nói. "Vẫn cố chịu? Ghê gớm thật."Rin trừng mắt nhìn, nhưng chẳng thốt được chữ nào. Lưỡi như tê rần, nó cắn môi dưới, mạnh đến mức đầu môi chuyển sang đỏ thẫm.Phút thứ hai.
Mắt đã bắt đầu mờ.Cơn rung vẫn đều đặn như thủy triều, không quá gấp, nhưng chính cái kiểu dai dẳng, ngấm ngầm ấy khiến nó phát điên. Một lần co thắt, rồi hai lần, rồi tới lúc cảm giác tê dại lan cả xuống đầu ngón chân.Rin bám chặt lấy tay vịn bên cạnh, đầu ngửa ra sau tường. Gương mặt đỏ lựng, đôi mắt long lanh như sắp bật khóc.Phút thứ ba."Em sắp không chịu nổi rồi đúng không?" Isagi bước sát lại, tay đỡ lấy eo Rin."...""Có thể xin anh dừng mà, chỉ cần gọi một tiếng thôi..."Rin lắc đầu. Cậu chưa muốn đầu hàng. Thằng nhóc bướng bỉnh không thể thua anh dễ vậy.Phút thứ tư.Cái nhìn của Isagi không còn là "xem thử em chịu được bao lâu" nữa, mà là "lúc em vỡ ra trông sẽ đẹp đến cỡ nào".Anh bước tới gần, chậm rãi như thể đang đi dạo, bàn tay thọc vào trong vạt áo Rin, áp lên bụng dưới mềm mại—nơi bên trong đang giam giữ cơn rung không ngơi nghỉ.Rin rùng mình ngay lập tức. Da thịt dưới tay anh nóng hổi, nhưng toàn thân lại đang co lại vì cơn lạnh luồn sống lưng."Ghê gớm ghê gớm," Isagi thì thầm sát môi em. "Cắn chặt môi đến chảy máu mà vẫn ráng gồng à?"Rin không đáp. Nó nhìn anh, ánh mắt long lanh vừa giận vừa xấu hổ, rồi... co rúm lại khi Isagi đẩy nhẹ ngón tay xuống.Mạch rung cắm sâu trong người bất ngờ bị ấn ép mạnh hơn, đúng điểm nhạy cảm nhất khiến bụng dưới giật thót. Rin bật tiếng:"Ư...! Ưa—hhn..."Nó vội đưa tay lên bịt miệng. Nhưng quá muộn.Âm thanh ấy phát ra, méo mó và khàn đặc, giống như một tiếng rên bị bóp nghẹt giữa cổ họng. Nó thoát ra như một phản xạ bản năng, hoàn toàn không kiểm soát nổi.Toàn thân nó bắt đầu run rẩy mạnh hơn. Lưng uốn cong như phản ứng bản năng để giảm áp lực lên bụng dưới, nhưng càng cong lên thì càng khiến đồ chơi cắm trong người ma sát nhiều hơn.Chân không còn đứng vững.Đùi Rin khép chặt lại theo bản năng, nhưng giữa hai chân đã sớm ẩm ướt. Một dòng rịn ấm nóng lặng lẽ trượt dọc bắp đùi trong khiến nó phát điên, xấu hổ tới phát khóc.Nhưng cái xấu hổ đó lại khiến em càng run rẩy hơn, càng co thắt mạnh hơn, đến mức chính em cũng không biết mình đang rơi vào trạng thái gì nữa.Cậu khuỵu xuống. Hai tay bấu lấy mép tường thang máy để không ngã sụp, nhưng từng khớp tay đều căng lên đến trắng bệch.Miệng mở ra, thở dốc từng nhịp. Đôi môi vẫn run, chiếc lưỡi đỏ hỏn đang trượt ra khỏi khoang miệng rớt xuống một giọt nước bọt lẫn mùi vị sắt nhẹ của máu.Isagi nhìn em, như thể đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật."Gồng xong rồi, bé cưng."Anh ngồi xổm xuống, nâng cằm em lên, để em nhìn thẳng vào đôi mắt đầy chủ ý của mình."Mới bốn phút thôi, mà đã ướt cả đùi rồi?"Giọng anh rất nhẹ, nhưng từng chữ đều như lửa đốt thẳng vào nơi Rin đang siết chặt nhất."Trông em thế này... thì đúng là phim không nói dối nhỉ" Isagi cúi thấp xuống, một tay luồn ra sau đỡ lấy eo Rin, tay còn lại áp sát vào giữa hai đùi em như dọa sẽ kéo quần xuống bất cứ lúc nào.Cậu ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn anh nhưng ánh mắt đã long lanh nước, không còn chút sắc bén nào.Isagi biết rõ.Cái dáng co rúm, gò má đỏ bừng, ngón tay bấu lấy mép áo như thể đang bám víu thứ gì đó, tất cả đều nói lên rằng bé đang rất sợ, rất xấu hổ, và... rất dễ bị bắt nạt."Không phải em nói phim giả tạo lắm à?" Anh chậm rãi luồn ngón tay vào cạp quần Rin."Vậy để anh thử kéo xuống coi... có giống trong phim không.""Khoan, đừng..."Rin bật ra một tiếng nhỏ, gần như chỉ là hơi thở, nhưng nó đủ để khiến Isagi khựng lại, rồi cười khẽ."Ồ?" Anh cúi đầu, mặt gần như chạm vào trán em."Không phải em nói còn chịu được sao?"Rin lắc đầu. Cậu cúi gằm mặt xuống, cả vành tai đỏ lên như bị đốt cháy."Về... về nhà đi...""Anh tưởng em thích cảm giác này lắm chứ. Rung trong thang máy, rồi rên rỉ ngay trước ống kính—""Không!" Rin ngẩng đầu bật lại, mắt ngấn nước. "Về nhà... được không? Anh ơi."Khoảnh khắc đó, giọng cậu nghẹn lại, không còn chút chống đối. Như thể tất cả sự ngang bướng, hỗn láo, kiêu hãnh thường ngày đều đã bị dồn ép đến góc cuối cùng trong một cơn khoái cảm vượt ngưỡng.Isagi ngắm nhìn đôi mắt ướt của em trong vài giây.Rồi anh cười, Rin đã gọi hẳn "Anh ơi" thì anh nỡ lòng nào nữa chứ.Cúi đầu hôn nhẹ lên khoé mắt em."Được." Anh thì thầm, rút tay ra khỏi quần Rin. "Về nhà.""Nhưng."Vừa lúc thang máy mở cửa, anh cúi xuống bế bổng em lên bằng cả hai tay, trông vậy chứ Isagi cũng khỏe lắm chứ chẳng kém ai đâu, anh bọc trọn em yêu trong vòng tay rắn chắc, rồi ghé vào tai thì thầm lần nữa:"Nếu còn giãy dụa thêm lần nào nữa trên đường về... thì không cần nhà gì nữa hết."Cánh cửa vừa khép lại sau lưng, tiếng khóa cửa "cạch" vang lên nghe rõ một cách đáng sợ. Rin chưa kịp tháo giày, chân đã mềm nhũn như muốn quỵ xuống sàn.Isagi không đỡ.Anh đứng sau lưng, nhìn em cúi gập người, hai tay bám vào thành tủ giày mà gồng cả người."Đáng lý..." Isagi rì rầm, bàn tay áp vào eo Rin từ phía sau, cúi đầu chậm rãi thì thầm bên gáy, "...phải để em quỳ sụp ngay trong thang máy cơ."Ngón tay anh lướt dọc bụng dưới Rin, ấn nhẹ vào phần đã nóng ướt sẵn. Rin siết chặt bắp tay, cũng chẳng cần kiềm nến tiếng rên, rùng mình một cái."Giờ chịu thua chưa?"Cậu gật. Nhỏ và nhanh. Không dám quay đầu lại.Isagi bật cười khẽ. "Chưa có thành ý gì hết."Bàn tay anh siết eo Rin, kéo ngược em vào lòng, để phần lưng nóng hổi của em áp thẳng vào người mình. Đủ để Rin cảm nhận thứ đang cứng cáp bên dưới lớp quần Isagi."Mở miệng xin coi.""...xin... tha..." Rin thở ra một tiếng khản đặc, vừa xấu hổ vừa uất. Nhưng Isagi vẫn chưa buông."Tha cái gì? Tha vì ngoan hay tha vì ướt cả người rồi?""Tha... vì em không chịu được nữa..."Một giây sau đó, anh luồn tay ra trước, kéo tụt cái quần thể thao lẫn quần lót xuống tận mắt cá chân em.
Rin giật mình, hai tay chống vào tường và rên khẽ khi làn hơi lạnh chạm vào phần da thịt đã ẩm ướt vì chịu trận suốt từ lúc ngoài đường.Isagi cúi xuống, nhìn rõ đũng quần trong đậm màu ướt đẫm, hai tay lần mò cặp đùi săn chắc cũng dính nhớp, ngón tay nhắm thẳng vào cái lỗ thịt kia mà đâm chọc."Thứ phim dởm kia còn lâu mới sánh được với em." Anh rút đồ chơi ra, ướt sũng, vẫn còn rung yếu ớt.
"Nhưng anh phải công nhận, có ích thật đấy."Ngay sau câu đó, anh đẩy Rin áp vào tường, kéo áo lên cao để lộ tấm lưng ửng đỏ. Tay mò về phía trước mà giật tung hai vật trước ngực, mạnh bạo bóp véo nhũ quả tê dại làm Rin run lẩy bẩy.Anh chẳng nể nang gì mà tiến thẳng nơi ấm áp anh vốn mong chờ, giây phút dương vật được tầng lớp cơ thịt bao bọc, cả hai người như thở phào một cái, rồi ngay lập tức bắt đầu quá trình xác thịt sung sướng.Anh gồng tay mà nắm bóp hai cánh mông căng chặt và đàn hồi, nghĩ nghĩ thế nào mà lại nhét luôn quả chứng rung vừa lôi từ cái lồn dâm đãng phía trước vào lỗ sau."Á, cái đéo - " Rin giật bắn mình, cảm giác bài xích vật lạ khiến nó không thoải mái, lần mò tay định rút ra mà bị Isagi bắt chéo ra sau."Yên nào, anh không làm em đau đâu." Anh hơn khắp gáy và vành tai nó mà an ủi.Ngón tay khẽ khàng vừa ấn vừa đẩy quả trừng chạm vào tuyến tiền liệt làm nó sướng mềm người. mắt dại ra mà rên ư ử. Isagi xoay người nó lại mà ngậm lấy cái lưỡi đang hơi thè ra của nó, cái biểu cảm dâm dãng này hút khô anh mất.Và từ đó, chỉ còn âm thanh da thịt chạm nhau, tiếng rên bị nuốt vào môi, cùng những tiếng nấc gấp gáp mỗi khi Isagi xoay hông mạnh hơn.Rin không còn rên từng tiếng rõ ràng.Chỉ còn những tiếng rên méo mó, nhòe nước, đứt đoạn như vỡ ra từ tận đáy bụng. Cơ thể cậu giật lên mỗi lần bị đẩy vào điểm sâu nhất, chân gần như không còn trụ vững."Còn phim nào em muốn nghiên cứu nữa không?"Isagi gằn bên tai, trong khi tay vẫn giữ chặt eo em, không cho trốn.Rin lắc đầu. Không nói nổi. Chỉ còn biết đờ đẫn mà chảy nước mắt, miệng há ra thở dốc như cá mắc cạn, bên tai còn văng vẳng vài câu nói của anh."Cả người em thế này......phim nào dám mơ làm lại được."
CUT
Itoshi Rin khinh khỉnh liếc nhìn bộ phim tài liệu về sinh lý con người đang phát dở trên laptop của Isagi Yoichi.Vẻ mặt lạnh tanh của nó trông thực sự chẳng ăn nhập gì với cái cảnh trước mắt. Yoichi chống cằm, thở dài nghĩ bụng: nếu tắt hết tiếng thì chắc chẳng ai biết là bé Rin đang xem phim sex đâu.Anh nghiêng người hôn chụt một cái lên môi nó, tay tiện thể gập laptop lại."Sao thế, em tự đòi mở mà. Diễn viên mà thấy mặt em kiểu này chắc bỏ nghề luôn cho đỡ tủi.""Giả trân vl," Rin lừ mắt. "Tao không tin mấy món đồ chơi đó sướng tới mức đấy.""Có mỗi cái trứng rung, chả hiểu làm sao mà rên rỉ run rẩy như kiểu bị nhập. Xạo chó."Nó lầm bầm như thể mình vừa bị xúc phạm trí thông minh.Chuyện là hôm nay bắt đầu kỳ nghỉ ngắn giữa mùa giải, hiếm hoi lắm lịch của cả hai mới trùng, nên Isagi chẳng đắn đo gì mà xách túi chạy thẳng sang căn hộ của Rin. Từ nấu nướng, dọn dẹp, tới cả chuyện lên giường—anh đều tận tình phục vụ, từ miệng trên tới miệng dưới, từ ngoài vào trong.Đến ngày thứ năm sống chung, lúc Isagi đang lấy khăn ướt lau người cho em, Rin còn nằm phè ra giường lim dim tận hưởng, thì bỗng xoay đầu lại bảo chán. Thế là mới có màn bật laptop lên "nghiên cứu sinh học" như giờ.Đàn ông mà, nghĩ chuyện đó thì ai chả từng. Em thích thì anh chiều, kiểu gì anh cũng cân được. Chỉ sợ em không theo nổi anh thôi."Thế em chọn được cái nào chưa?" Isagi vừa nói vừa vén nhẹ mớ tóc mai ra sau vành tai non mịn của em.Thấy em chỉ khẽ gật đầu mà không nói gì, anh bật cười, đứng dậy bước tới ngăn tủ Rin hiếm khi động tới, bắt đầu lục lọi.Rin nhìn cái thùng cỡ A4 mà Isagi vừa lôi ra, mặt dần biến sắc. Nó chắc chắn nhà mình không có cái hộp đó—tức là cái tên biến thái kia đã tranh thủ lúc mình không để ý mà vận chuyển vào. Rin âm thầm tự nhủ: đợi thằng này rời khỏi đây là phải tổng kiểm tra lại cả căn hộ.Isagi lật úp thùng đồ xuống giường, lũ lượt đổ ra một đống hộp đủ hình đủ dạng, trông vừa lạ vừa... đáng ngờ.Từng món đều là đồ chơi tình dục, còn nguyên tem, chưa bóc. Rin trố mắt nhìn, cầm lên từng hộp mà đọc—toàn tiếng Nhật, tiếng Anh, đủ kiểu. Cậu cảm giác như đang mở lootbox nhưng lại toàn rơi item cấm."Bóc ra đi," Isagi thản nhiên cầm một hộp lên, bắt đầu mở. "Dù sao cũng là mua cho em dùng mà."Rin vẫn đơ người, chưa rõ nên mắng hay nên chạy. Nhưng tay thì đã với lấy hộp thứ hai.Cậu cầm lên một cái hộp nhỏ, mặt trên in dòng chữ "Remote Vibrating Plug", lật qua mặt sau thì thấy hình minh họa kèm vài thông tin kỹ thuật—cái gì mà "10 chế độ rung", "kết nối Bluetooth", "chống nước IPX7", nhìn mà phát ngán."Mày điên à," Rin cộc cằn, quăng hộp lại lên giường như vừa chạm vào thứ ô uế. "Mua mấy thứ này về làm cái gì, tưởng tao sẽ dùng chắc?"Isagi chỉ nhún vai, mặt tỉnh bơ như thể hai người đang bàn về món ăn mới."Anh không tưởng gì cả, anh biết là em sẽ thử thôi."Rin bặm môi, ánh mắt hơi chệch khỏi đống đồ chơi như đang né tránh sự thật. Cái kiểu nói chuyện tự tin đến ngứa tai của Isagi lại khiến cậu khó chịu nhất—không phải vì cậu ghét nó, mà vì cậu ghét cái cách bản thân không dám phản bác."Thử thì thử, nhưng mà không phải mấy cái kiểu cường điệu như trong phim đâu đấy," Rin lầm bầm. "Tao mà lăn ra run rẩy kiểu kia thì mày khỏi nhìn mặt tao luôn."Isagi bật cười khẽ, điềm nhiên kéo một cái ghế ngồi xuống cạnh mép giường, chống khuỷu tay lên đầu gối và nhìn em như đang ngắm một tác phẩm nghệ thuật quý hiếm."Yên tâm, anh sẽ giữ thể diện cho em đến tận giây cuối cùng," anh nói, rồi hạ giọng, nghiêng người lại gần: "Mà nếu em run thật thì cũng chỉ mình anh thấy thôi."Không khí trong phòng dần chậm lại, đặc quánh như lớp sương mỏng phủ trên da. Rin quay mặt đi, nhưng tai đã bắt đầu ửng đỏ. Cậu không nói gì thêm, chỉ đưa tay cầm một cái hộp khác lên, cẩn thận mở ra. Isagi vẫn im lặng theo dõi, nụ cười bên môi không giảm đi chút nào.Và như thế, buổi nghiên cứu "sinh lý học ứng dụng" bắt đầu, với một đối tượng thử nghiệm ngang ngạnh nhất mà Isagi từng gặp—nhưng cũng là người duy nhất anh muốn dỗ cho rên lên bằng được.Isagi tiện tay lôi từ đống hộp ra hai cái trứng rung cỡ nhỏ, mới tinh còn nguyên seal. Anh dùng móng bật tung miếng dán niêm phong, lắp pin, thử bấm điều khiển một cái—một tiếng "vrrrr" nho nhỏ vang lên khiến Rin nhướng mày cảnh giác."Đừng có mà thử lung tung," nó gắt khẽ, nhưng lại không hất tay Isagi ra khi anh cúi xuống lột áo mình."Anh đâu có thử lung tung, anh nghiên cứu đàng hoàng," Isagi cười nhè nhẹ, giọng ngọt như rót mật. Ngón tay anh miết nhẹ lên đầu nhũ em, rồi đổi bên, đến khi lớp da mỏng manh kia bắt đầu se lại vì lạnh, vì hồi hộp—hoặc cả hai.Trước khi Rin kịp phản ứng, anh đã dán luôn hai đầu trứng rung nhỏ lên, rồi dán băng dính cố định. Xong lại vật ngửa nó ra mà nhét thêm một cái vào âm đạo vẫn còn ẩm ướt vì dư âm trận làm tình hồi nãy, hai ngón tay còn quá đáng mà moi móc một hồi mới lui ra kéo theo dịch nhờn."Cái—!" Rin bật dậy nhưng chưa kịp ngồi hẳn đã bị đè ngược trở lại giường."Bình tĩnh, anh đang set up," Isagi nói tỉnh bơ như đang chỉnh âm lượng TV.Rin thở hắt, răng nghiến ken két. "Mày mà bật cái thứ đó lên là tao đấm."Isagi không nói, chỉ cười, tay vẫn đều đều vuốt nhẹ hông em như trấn an. Nhưng remote thì đã nằm gọn trong tay kia. Một cái bấm rất khẽ, và—vrrrr."Aa..." Rin nuốt ngược tiếng động nơi cổ họng, toàn thân khẽ giật nhẹ. Cậu liếc sang Isagi, mắt đầy lửa."Chỉ rung mức nhẹ nhất thôi mà," Isagi thì thầm, giọng nhỏ mà đầy ẩn ý. "Em nói không tin trứng rung có tác dụng, anh phải chứng minh khoa học chứ.""Ngắt đi," Rin lầm bầm, giọng trầm xuống, như thể càng yếu ớt càng cố làm ra vẻ dọa dẫm. "Tao bảo mày tắt cái thứ...""Cái gì? Cái này à?" Bíp.Một tiếng "vrrRR" mạnh hơn vang lên. Cơ bụng Rin khẽ co lại theo phản xạ, chân hơi gập vào như muốn khép lại toàn bộ cảm giác. Cậu cắn môi, cố không bật ra tiếng.Isagi cười khẽ. Tay anh không hề chạm vào nơi nhạy cảm, chỉ đặt hờ trên eo em, nhưng ánh mắt thì như nhìn xuyên cả da thịt."Đừng nghiến răng thế, em mà cắn gãy thì lần sau không có gì để cắn đâu," anh nghiêng đầu, hôn lên má Rin một cái như thể đang dỗ con nít cáu kỉnh. "Bình tĩnh, bài test chưa hết đâu.""...Bài test cái đầu mày," Rin rít qua kẽ răng, giọng khàn lại."Ừ, bài kiểm tra tính nhẫn nại. Bài kiểm tra 'xem em chịu được bao lâu trước khi van xin anh tháo nó ra.'"Isagi đứng dậy, vỗ vỗ lên đùi Rin, rồi quay người đi về phía tủ áo."Dậy thay đồ đi, ra ngoài một chút.""Ra ngoài?" Rin nhíu mày, cơ thể còn chưa hoàn toàn tỉnh táo khỏi cơn rung liên hồi, đầu óc hơi trôi."Ừ, anh muốn đi dạo. Mua đồ. Có cái quán ramen mới mở gần đây, anh thấy em like trên Instagram.""Mày điên à? Với cái thứ này trên người?"Isagi quay lại, liếc em từ đầu tới chân với ánh mắt như muốn nuốt trọn. "Anh chỉnh về mức rung thấp nhất rồi, không ai biết đâu. Mà em thích mấy cái giả tạo kiểu phim kia cơ mà, phải thử thực tế mới phân biệt được đâu là thật đâu là diễn, đúng không?""...""Hoặc," Isagi cúi người sát xuống, thì thầm "em có thể ngoan ngoãn đi cùng anh, không làm rùm beng, và nếu em chịu đựng đến lúc về mà không rên lên giữa đường, anh sẽ thưởng."Rin cứng người. Cái kiểu nói như ra điều kiện, như đang chơi trò cá cược với giới hạn bản thân của mình ấy, Isagi biết rất rõ nó có tác dụng ra sao."Tao mà lỡ bật tiếng giữa siêu thị thì mày biết tay."Isagi vẫn cười cười hôn nó một cái, mở tủ lấy áo hoodie rồi mặc lên người Rin....Rin đội mũ hoodie trùm kín đầu, hai tay đút túi áo, mặt cúi gằm như thể đang trốn paparazzi. Mỗi bước chân đều mang theo sự cảnh giác tột độ, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể lộ tẩy bí mật động trời đang đính kèm trong lớp quần lót mỏng.Bíp.
Một đợt rung nhẹ bất chợt lan ra từ hai điểm trước ngực, như dòng điện âm ỉ chạy dưới da. Rin khẽ hít một hơi, vai khẽ giật."Mày—"
"Anh lỡ tay." Isagi nói tỉnh bơ, bước thong thả bên cạnh. Hai tay đút túi áo khoác, dáng vẻ hoàn toàn vô hại, như thể người đang điều khiển remote trong túi không phải là anh.Chân Rin khựng lại một nhịp, rồi lại bước tiếp. Không được dừng, không được run. Người qua lại đông dần, đèn hiệu ở ngã tư chuyển xanh, âm thanh giao thông như áp đảo cả tiếng rung rì rì dưới lớp vải nhưng không át nổi cảm giác râm ran lạ lẫm đang âm thầm xé toạc lớp kiêu hãnh.Từng bước đi, từng cử động nhỏ, Rin đều phải giữ cho cơ bụng căng chặt, như thể nếu buông ra thì âm thanh nào đó sẽ trượt khỏi cổ họng mất."Em thấy sao? Ngoài đường, không có gì giả tạo cả," Isagi nghiêng đầu hỏi nhỏ, giọng nhẹ tênh mà xộc thẳng vào tai như lưỡi liếm sống lưng.Bíp.Một lần nữa. Rung không mạnh, nhưng đúng lúc Rin đang bước qua vạch kẻ người đi bộ. Một bên đùi co lên, phản xạ như muốn kẹp chặt lại, nhưng càng cố gồng thì độ nhạy lại càng tăng.Nó thở gấp một cái, tim đập nhanh một cách bất thường. Không phải vì mệt mà vì cảm giấc chột dạ và kích thích đang lẫn lộn, như hai dòng nước nóng lạnh đổ tràn vào nhau.Đến trước tiệm ramen, Isagi mở cửa như quý ông đích thực. Rin đi vào với dáng đi khép kín lạ thường, trán rịn mồ hôi dù trời se lạnh. Ngồi xuống bàn bên cửa sổ, cậu vội vã kéo áo xuống che bụng, mặt không dám ngẩng.Người phục vụ bước tới, tươi cười hỏi gọi món. Isagi đáp lại vui vẻ, lịch sự, thậm chí còn hỏi thêm có loại rượu nào nhẹ nhẹ không. Trong khi đó, Rin đang ngồi bên cạnh, cố giữ vẻ bình thường nhưng bàn tay siết chặt thành nắm trong túi áo, bắp đùi gồng cứng như thể sắp bật tung.Bíp.
Một nhịp rung nhanh và sắc. Lần này là ở nhũ, nơi Rin đã bắt đầu tê tê vì bị kích thích nhẹ suốt nãy giờ. Bắp tay cậu khẽ run, môi mím chặt."Món em chọn tới rồi kìa," Isagi mỉm cười nói nhỏ, ánh mắt lấp lánh thích thú. "Cố ăn mà không đánh đổ nước súp nhé, nghiên cứu ứng dụng cơ bản đấy."Rin không trả lời. Mồ hôi đã bắt đầu rịn sau gáy, tim như trống đánh giữa lồng ngực. Nhưng ngón tay cậu vẫn chậm rãi cầm đũa, múc từng muỗng nước dùng như một diễn viên xuất sắc đang diễn vai "bạn trai bình thường."Chỉ có Isagi biết, chân Rin đang siết chặt vào nhau, lưng gồng cứng, và dưới lớp vải, đầu nhũ của em đã đỏ bừng vì bị rung đến mức gần như mất kiểm soát.Còn anh thì chỉ mới bật tới mức số 3.Isagi ngồi gác chân, khuỷu tay tựa bàn, chống cằm nhìn em ăn mì như thể đang xem một bộ phim độc quyền dành riêng cho anh.Rin không nhìn lại, ánh mắt ướt át dán xuống tô ramen đang dần nguội, nhưng mỗi lần môi em mím lại vì cố kìm run, hay khi tay khẽ lỡ trượt đũa, Isagi đều nắm bắt từng nhịp nhỏ nhất.Ánh đèn huỳnh quang của tiệm phản chiếu lên lớp da trắng mịn bên má, làm nổi bật rõ vệt đỏ ửng nhè nhẹ kéo dài xuống tận cổ áo hoodie.Anh tưởng tượng bên trong lớp áo kia, hai đầu nhũ đã căng cứng đến mức nào. Chắc đỏ lên, bóng nhẫy vì mồ hôi và kích thích nhẹ tích tụ liên tục. Cái lỗ bên dưới thì bị kích thích mà co bóp mãnh liệt, nhưng vẫn chưa đủ để lên đỉnh, nhìn cách hai chân em cứ cọ sát vào nhau là biết ngay mà.Isagi thấy cổ họng mình khô khốc một cách vô lý.Isagi cười khẽ một tiếng, như thể vừa nghĩ ra chuyện gì thú vị lắm.Anh đứng dậy, vươn vai, nhấc ly nước lên nhấp một ngụm, rồi cúi đầu ghé sát tai Rin thì thầm:"Anh đi vệ sinh. Đừng làm đổ gì lên ghế nhé, ướt thì ngại lắm."Rin trừng mắt, má đỏ bừng. "Mày—"Isagi chỉ nháy mắt một cái rồi quay lưng, thong thả bỏ đi. Dáng anh bình thản, tay đút túi, để lại Rin ngồi một mình giữa tiệm ăn đông người, cùng với món ramen trước mặt đã nguội quá nửa.Bíp.Một nhịp rung kéo dài đến bất thường vang lên ngay dưới lớp áo. Như một cơn chấn động nhỏ lan ra từ bụng dưới, vọt thẳng lên ngực rồi lan xuống tận đùi trong. Cậu cắn răng, vai khẽ giật, cằm hạ thấp gần sát ngực như đang cố nén một cơn co giật. Tới khi thích nghi quen với độ rung hiện tại, nó run rẩy gắp vài sợi mỳ, tranh thủ xử lý nốt trong lúc thằng khốn kia vắng mặt, trứng rung bên trong âm hộ vốn đang yên tĩnh lại hoạt động, kích thích tại nơi yếu hại trong cơ thể khiến tay nó run lên, suýt chút nữa đã đánh rơi cả thìa, nhưng cổ họng vẫn vô tình "hức" lên một tiếng thu hút sự chú ý của nhân viên đang dọn bàn gần đó.Cậu chàng nhân viên nhiệt tình hỏi han khiến nó càng thêm chật vật, không dám hé môi, đành xua xua tay tỏ ý không sao để đuổi người ta đi.Nó cố lắm mới nén được cảm giác tê dại ở cả ba nơi nhạy cảm mà gồng thẳng sống lưng, hai chân khép sát. Ánh đèn trắng trên trần tiệm cứ như đang rọi spotlight vào mỗi chuyển động nhỏ nhất của mình. Nó chẳng còn tâm trạng nào để ăn tiếp nữa, khuôn mặt đỏ ửng và ánh mắt cứ nhìn về phía nhà vệ sinh đã bán đứng dáng ngồi đứng đắn của nó.Nhịp rung không đều, cứ rung hai ba nhịp nhẹ rồi lại rung mạnh, Rin nghiến răng, nó biết chắc chắn là do Isagi đang bày trò câu giờ trong wc, nhịp như trêu tức, không cho đẩy lên cao nhưng cũng không cho hạ xuống. Giống như đang bị cù ở nơi không thể với tới, vừa tức, vừa buồn, vừa... ướt.Lồng ngực Rin bắt đầu phập phồng nhẹ, mồ hôi rịn trên thái dương, hai tay siết vào nhau trong túi áo. Nó không dám nhìn ai. Không dám ngẩng đầu. Mỗi nhịp rung giật, đầu ngực lại tê rần, bụng dưới lại như bị châm kim, toàn thân như bị bóp nghẹt bởi ham muốn không có chỗ xả.Và tệ nhất là—Isagi vẫn chưa ra.Cậu nghe tiếng nước xả trong nhà vệ sinh. Một lần. Hai lần. Nhưng cánh cửa kia vẫn đóng chặt."Tên khốn..." Rin nghĩ thầm, cắn môi.Chắc hắn đang đứng đó, dựa lưng vào tường, đếm từng phút trôi qua, tưởng tượng mình ngồi ngoài đây chịu đựng ra sao.Chắc hắn còn đang tưởng tượng mình đã ướt đến mức nào. Nhũ cứng ra sao. Bên trong co rút dữ dội đến mức nào.Và đúng như hắn mong, Rin bắt đầu run thật.Một cơn sóng âm thầm dâng lên dưới bụng, đụng vào một điểm nào đó khiến cậu phải nghiến răng để không thốt ra tiếng thở nặng.Người phục vụ lại đi ngang qua. Cậu vội cúi gằm, giả vờ lấy khăn giấy lau miệng, tay khẽ run khiến miếng giấy nhàu nát.Mỗi giây trôi qua như một cực hình.Và Isagi vẫn chưa quay lại.Cửa nhà vệ sinh bật mở.Isagi bước ra, tay áo còn ướt vài giọt nước, dáng vẻ vô cùng thư thả. Không ai có thể tưởng tượng nổi nãy giờ trong đầu anh đang quay cuồng những viễn cảnh dơ bẩn cỡ nào.Anh lướt qua Rin mà không dừng lại, chỉ đặt nhẹ tay lên đầu em vuốt một cái, rồi bước thẳng ra quầy tính tiền. Giọng anh vang lên rõ ràng:"Bàn số 6, thanh toán luôn ạ."Rin nghiến răng. Cậu vẫn chưa dám ngẩng mặt, hai má nóng hừng hực, cơn rung nhè nhẹ vẫn tiếp tục len lỏi khắp người.Isagi thanh toán xong thì quay lại, đứng trước mặt em. Đôi mắt anh sáng lấp lánh, như đang rất tận hưởng cảnh tượng này."Đi thôi." Anh chìa tay ra, chờ Rin nắm lấy.Nhưng Rin chỉ hơi nhích người, bắp đùi co giật, khớp gối mềm oặt như thể vừa bơi 1000m không nghỉ. Cậu trừng mắt nhìn anh, mặt đỏ bừng.Isagi hơi nghiêng đầu, nụ cười càng đậm. Anh cúi xuống, ghé sát tai em, thì thầm bằng chất giọng yêu chiều như bình thường."Chịu thua chưa?"Rin mím môi, cắn vào má trong, tay siết chặt mép ghế."Không nghe rõ nè." Anh dụi mũi vào bên tai cậu, giọng nũng nịu như đang dỗ trẻ con: "Chịu thua chưa, bé con?""...Mẹ m—""Không nói thì anh đi về trước nha." Anh quay người nửa bước."Chịu thua rồi." Rin nói nhanh, giọng nghẹn ngào như nuốt cả đống cay đắng.Isagi ngay lập tức quay lại, đỡ em dậy bằng một tay vòng qua eo. Nó suýt khụy ngay khi rời khỏi ghế, cả người dựa hẳn vào anh, ánh mắt hơi lướt qua kiểm tra đệm ghế có bị dính ướt hay không, vì nó biết bên dưới của nó đã nhầy nhụa tới mức nào, nhũ phía trước cọ nhẹ vào lớp áo cotton khiến nó thở hắt một tiếng rất khẽ.Isagi nghe rõ. Anh cười, vui vẻ trêu chọc em."Ôi trời, anh đùa thôi mà."Rin bám lấy tay Isagi gần như toàn bộ sức nặng cơ thể. Mỗi bước đi là một lần chân chạm đất mà người cậu run lên từng đợt, vừa vì dư âm của đồ chơi rung trong người, vừa vì ánh mắt đầy lửa của tên khốn bên cạnh.May mắn là quán ăn ở ngay đối diện chung cư hai người đang ở, Isagi vội vã kéo em xuống cầu thang tầng hầm. Hành lang thưa người, ánh đèn neon nhấp nháy như hợp tác với ham muốn ngày càng tăng trong đầu anh.Anh ấn thang máy. Đợi. Vừa lúc cửa đóng lại, không có ai khác, anh bất ngờ xoay người đẩy Rin vào góc tường."Đứng thẳng." Anh ra lệnh, tay chống lên tường, giữ khoảng cách vừa đủ để bao vây mà không chạm.Rin ngẩng mặt, thở hổn hển. "Đmm, mày định—""Im." Isagi ngắt lời, một tay đưa ra trước mặt em, giơ cái remote điều khiển trứng rung lên, bấm bíp một cái.Một tiếng rừ giật mạnh vang lên ngay trong người Rin. Hai đầu gối cậu bủn rủn đến mức phải bám vào tường sau lưng để không trượt xuống."Đang ở nơi công cộng đấy. Bé cưng mà rên lên là bị bắt luôn." Giọng Isagi rít nhẹ, môi khẽ nhếch.Anh rút trong túi áo khoác ra một hộp nhỏ—loại gel bôi trơn mini, cười nhạt."Thế này nhé." Anh chỉnh lại áo cho Rin, luồn tay vào trong. "Nếu chịu được 5 phút mà không phát ra tiếng, anh sẽ tắt đồ chơi. Còn không..."Ngón tay lạnh lẽo trượt dọc theo bụng dưới, chạm đến mép dưới chiếc quần trong mỏng manh."...thì cứ tưởng tượng cảnh bảo vệ thang máy bước vào và thấy em đang ướt nhẹp, nhũ gắn đồ chơi, bên trong thì co thắt liên tục vì run rẩy..." Anh ghé sát môi, gần như liếm nhẹ vào vành tai đỏ bừng của Rin. "...thú vị ha?"Rin mím chặt môi, tay siết thành nắm đấm. Nhưng chỉ một giây sau đó Isagi đẩy trứng rung lên mức cao nhất.Cả người Rin bật nhẹ khỏi tường. Cậu nghiêng đầu né môi hắn nhưng cơ thể thì lại cong lên theo từng nhịp giật—co thắt, siết chặt, run rẩy, Isagi cúi xuống, môi lướt qua cổ cậu, thì thầm:"Phản ứng cơ thể em đáng yêu chết đi được."Ngón tay anh trượt xuống, vén quần lót sang một bên mà không cần cởi, nhấn sâu vào trong, cảm nhận độ ẩm sẵn có khiến chính anh cũng hít một hơi."Ướt thế này mà còn cố làm mặt lạnh..." Anh vừa nói vừa xoay nhẹ đầu ngón tay. "Em có biết trong đầu anh lúc nãy đã nghĩ tới em đỏ nhũ, ướt đẫm, miệng rên không dứt ở ngay đây không?"Cửa thang máy bíp mở.Isagi lập tức rút tay ra, chỉnh lại áo cho em, kéo em vào sát ngực. Anh thì thầm, giọng nhẹ như gió:"5 phút bắt đầu. Em mà rên lên... thì bị đè ở hành lang luôn đấy."Cửa thang máy đóng lại, bảng đèn chậm rãi nhảy số tầng. Không ai bước vào. Không tiếng động nào ngoài tiếng thở nặng nề bị nén chặt trong cổ họng Rin.Nó nghiến răng, tựa lưng vào vách thép lạnh, cả người căng ra, sống lưng ưỡn nhẹ như thể cố tạo khoảng cách với cơn rung đang cào cấu từ bên trong.Isagi khoanh tay, đứng trước mặt em. Im lặng nhìn.Ánh đèn huỳnh quang trắng nhạt phủ lên gò má đỏ bừng của Rin, trượt xuống cổ ướt mồ hôi, rồi tới tận bắp đùi đang khẽ run."Phút đầu qua rồi," anh nói. "Vẫn cố chịu? Ghê gớm thật."Rin trừng mắt nhìn, nhưng chẳng thốt được chữ nào. Lưỡi như tê rần, nó cắn môi dưới, mạnh đến mức đầu môi chuyển sang đỏ thẫm.Phút thứ hai.
Mắt đã bắt đầu mờ.Cơn rung vẫn đều đặn như thủy triều, không quá gấp, nhưng chính cái kiểu dai dẳng, ngấm ngầm ấy khiến nó phát điên. Một lần co thắt, rồi hai lần, rồi tới lúc cảm giác tê dại lan cả xuống đầu ngón chân.Rin bám chặt lấy tay vịn bên cạnh, đầu ngửa ra sau tường. Gương mặt đỏ lựng, đôi mắt long lanh như sắp bật khóc.Phút thứ ba."Em sắp không chịu nổi rồi đúng không?" Isagi bước sát lại, tay đỡ lấy eo Rin."...""Có thể xin anh dừng mà, chỉ cần gọi một tiếng thôi..."Rin lắc đầu. Cậu chưa muốn đầu hàng. Thằng nhóc bướng bỉnh không thể thua anh dễ vậy.Phút thứ tư.Cái nhìn của Isagi không còn là "xem thử em chịu được bao lâu" nữa, mà là "lúc em vỡ ra trông sẽ đẹp đến cỡ nào".Anh bước tới gần, chậm rãi như thể đang đi dạo, bàn tay thọc vào trong vạt áo Rin, áp lên bụng dưới mềm mại—nơi bên trong đang giam giữ cơn rung không ngơi nghỉ.Rin rùng mình ngay lập tức. Da thịt dưới tay anh nóng hổi, nhưng toàn thân lại đang co lại vì cơn lạnh luồn sống lưng."Ghê gớm ghê gớm," Isagi thì thầm sát môi em. "Cắn chặt môi đến chảy máu mà vẫn ráng gồng à?"Rin không đáp. Nó nhìn anh, ánh mắt long lanh vừa giận vừa xấu hổ, rồi... co rúm lại khi Isagi đẩy nhẹ ngón tay xuống.Mạch rung cắm sâu trong người bất ngờ bị ấn ép mạnh hơn, đúng điểm nhạy cảm nhất khiến bụng dưới giật thót. Rin bật tiếng:"Ư...! Ưa—hhn..."Nó vội đưa tay lên bịt miệng. Nhưng quá muộn.Âm thanh ấy phát ra, méo mó và khàn đặc, giống như một tiếng rên bị bóp nghẹt giữa cổ họng. Nó thoát ra như một phản xạ bản năng, hoàn toàn không kiểm soát nổi.Toàn thân nó bắt đầu run rẩy mạnh hơn. Lưng uốn cong như phản ứng bản năng để giảm áp lực lên bụng dưới, nhưng càng cong lên thì càng khiến đồ chơi cắm trong người ma sát nhiều hơn.Chân không còn đứng vững.Đùi Rin khép chặt lại theo bản năng, nhưng giữa hai chân đã sớm ẩm ướt. Một dòng rịn ấm nóng lặng lẽ trượt dọc bắp đùi trong khiến nó phát điên, xấu hổ tới phát khóc.Nhưng cái xấu hổ đó lại khiến em càng run rẩy hơn, càng co thắt mạnh hơn, đến mức chính em cũng không biết mình đang rơi vào trạng thái gì nữa.Cậu khuỵu xuống. Hai tay bấu lấy mép tường thang máy để không ngã sụp, nhưng từng khớp tay đều căng lên đến trắng bệch.Miệng mở ra, thở dốc từng nhịp. Đôi môi vẫn run, chiếc lưỡi đỏ hỏn đang trượt ra khỏi khoang miệng rớt xuống một giọt nước bọt lẫn mùi vị sắt nhẹ của máu.Isagi nhìn em, như thể đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật."Gồng xong rồi, bé cưng."Anh ngồi xổm xuống, nâng cằm em lên, để em nhìn thẳng vào đôi mắt đầy chủ ý của mình."Mới bốn phút thôi, mà đã ướt cả đùi rồi?"Giọng anh rất nhẹ, nhưng từng chữ đều như lửa đốt thẳng vào nơi Rin đang siết chặt nhất."Trông em thế này... thì đúng là phim không nói dối nhỉ" Isagi cúi thấp xuống, một tay luồn ra sau đỡ lấy eo Rin, tay còn lại áp sát vào giữa hai đùi em như dọa sẽ kéo quần xuống bất cứ lúc nào.Cậu ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn anh nhưng ánh mắt đã long lanh nước, không còn chút sắc bén nào.Isagi biết rõ.Cái dáng co rúm, gò má đỏ bừng, ngón tay bấu lấy mép áo như thể đang bám víu thứ gì đó, tất cả đều nói lên rằng bé đang rất sợ, rất xấu hổ, và... rất dễ bị bắt nạt."Không phải em nói phim giả tạo lắm à?" Anh chậm rãi luồn ngón tay vào cạp quần Rin."Vậy để anh thử kéo xuống coi... có giống trong phim không.""Khoan, đừng..."Rin bật ra một tiếng nhỏ, gần như chỉ là hơi thở, nhưng nó đủ để khiến Isagi khựng lại, rồi cười khẽ."Ồ?" Anh cúi đầu, mặt gần như chạm vào trán em."Không phải em nói còn chịu được sao?"Rin lắc đầu. Cậu cúi gằm mặt xuống, cả vành tai đỏ lên như bị đốt cháy."Về... về nhà đi...""Anh tưởng em thích cảm giác này lắm chứ. Rung trong thang máy, rồi rên rỉ ngay trước ống kính—""Không!" Rin ngẩng đầu bật lại, mắt ngấn nước. "Về nhà... được không? Anh ơi."Khoảnh khắc đó, giọng cậu nghẹn lại, không còn chút chống đối. Như thể tất cả sự ngang bướng, hỗn láo, kiêu hãnh thường ngày đều đã bị dồn ép đến góc cuối cùng trong một cơn khoái cảm vượt ngưỡng.Isagi ngắm nhìn đôi mắt ướt của em trong vài giây.Rồi anh cười, Rin đã gọi hẳn "Anh ơi" thì anh nỡ lòng nào nữa chứ.Cúi đầu hôn nhẹ lên khoé mắt em."Được." Anh thì thầm, rút tay ra khỏi quần Rin. "Về nhà.""Nhưng."Vừa lúc thang máy mở cửa, anh cúi xuống bế bổng em lên bằng cả hai tay, trông vậy chứ Isagi cũng khỏe lắm chứ chẳng kém ai đâu, anh bọc trọn em yêu trong vòng tay rắn chắc, rồi ghé vào tai thì thầm lần nữa:"Nếu còn giãy dụa thêm lần nào nữa trên đường về... thì không cần nhà gì nữa hết."Cánh cửa vừa khép lại sau lưng, tiếng khóa cửa "cạch" vang lên nghe rõ một cách đáng sợ. Rin chưa kịp tháo giày, chân đã mềm nhũn như muốn quỵ xuống sàn.Isagi không đỡ.Anh đứng sau lưng, nhìn em cúi gập người, hai tay bám vào thành tủ giày mà gồng cả người."Đáng lý..." Isagi rì rầm, bàn tay áp vào eo Rin từ phía sau, cúi đầu chậm rãi thì thầm bên gáy, "...phải để em quỳ sụp ngay trong thang máy cơ."Ngón tay anh lướt dọc bụng dưới Rin, ấn nhẹ vào phần đã nóng ướt sẵn. Rin siết chặt bắp tay, cũng chẳng cần kiềm nến tiếng rên, rùng mình một cái."Giờ chịu thua chưa?"Cậu gật. Nhỏ và nhanh. Không dám quay đầu lại.Isagi bật cười khẽ. "Chưa có thành ý gì hết."Bàn tay anh siết eo Rin, kéo ngược em vào lòng, để phần lưng nóng hổi của em áp thẳng vào người mình. Đủ để Rin cảm nhận thứ đang cứng cáp bên dưới lớp quần Isagi."Mở miệng xin coi.""...xin... tha..." Rin thở ra một tiếng khản đặc, vừa xấu hổ vừa uất. Nhưng Isagi vẫn chưa buông."Tha cái gì? Tha vì ngoan hay tha vì ướt cả người rồi?""Tha... vì em không chịu được nữa..."Một giây sau đó, anh luồn tay ra trước, kéo tụt cái quần thể thao lẫn quần lót xuống tận mắt cá chân em.
Rin giật mình, hai tay chống vào tường và rên khẽ khi làn hơi lạnh chạm vào phần da thịt đã ẩm ướt vì chịu trận suốt từ lúc ngoài đường.Isagi cúi xuống, nhìn rõ đũng quần trong đậm màu ướt đẫm, hai tay lần mò cặp đùi săn chắc cũng dính nhớp, ngón tay nhắm thẳng vào cái lỗ thịt kia mà đâm chọc."Thứ phim dởm kia còn lâu mới sánh được với em." Anh rút đồ chơi ra, ướt sũng, vẫn còn rung yếu ớt.
"Nhưng anh phải công nhận, có ích thật đấy."Ngay sau câu đó, anh đẩy Rin áp vào tường, kéo áo lên cao để lộ tấm lưng ửng đỏ. Tay mò về phía trước mà giật tung hai vật trước ngực, mạnh bạo bóp véo nhũ quả tê dại làm Rin run lẩy bẩy.Anh chẳng nể nang gì mà tiến thẳng nơi ấm áp anh vốn mong chờ, giây phút dương vật được tầng lớp cơ thịt bao bọc, cả hai người như thở phào một cái, rồi ngay lập tức bắt đầu quá trình xác thịt sung sướng.Anh gồng tay mà nắm bóp hai cánh mông căng chặt và đàn hồi, nghĩ nghĩ thế nào mà lại nhét luôn quả chứng rung vừa lôi từ cái lồn dâm đãng phía trước vào lỗ sau."Á, cái đéo - " Rin giật bắn mình, cảm giác bài xích vật lạ khiến nó không thoải mái, lần mò tay định rút ra mà bị Isagi bắt chéo ra sau."Yên nào, anh không làm em đau đâu." Anh hơn khắp gáy và vành tai nó mà an ủi.Ngón tay khẽ khàng vừa ấn vừa đẩy quả trừng chạm vào tuyến tiền liệt làm nó sướng mềm người. mắt dại ra mà rên ư ử. Isagi xoay người nó lại mà ngậm lấy cái lưỡi đang hơi thè ra của nó, cái biểu cảm dâm dãng này hút khô anh mất.Và từ đó, chỉ còn âm thanh da thịt chạm nhau, tiếng rên bị nuốt vào môi, cùng những tiếng nấc gấp gáp mỗi khi Isagi xoay hông mạnh hơn.Rin không còn rên từng tiếng rõ ràng.Chỉ còn những tiếng rên méo mó, nhòe nước, đứt đoạn như vỡ ra từ tận đáy bụng. Cơ thể cậu giật lên mỗi lần bị đẩy vào điểm sâu nhất, chân gần như không còn trụ vững."Còn phim nào em muốn nghiên cứu nữa không?"Isagi gằn bên tai, trong khi tay vẫn giữ chặt eo em, không cho trốn.Rin lắc đầu. Không nói nổi. Chỉ còn biết đờ đẫn mà chảy nước mắt, miệng há ra thở dốc như cá mắc cạn, bên tai còn văng vẳng vài câu nói của anh."Cả người em thế này......phim nào dám mơ làm lại được."
CUT
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store