Chapter 5
Ta đã nói gì với ngươi, hả cậu bé? Chẳng phải ta đã nói ngươi kết liễu hắn ngay sao? Ngươi đã không nghe lời ta, nhìn xem nó đã làm gì ngươi đi. Chuyện gì vậy, cậu bé? Ngươi đang cầu xin sự tha thứ sao? Ta sẽ bỏ qua cho ngươi, nhưng ngươi phải nghe lời ta từ bây giờ, bởi ta chỉ nói điều này một lần thôi ; không có cơ hội thứ hai. Ngươi phải kết liễu mục tiêu của mình ngay lập tức, không được do dự. Ngươi là một cỗ máy, ngươi không nên do dự. Ngươi có hiểu không, little puppet?
---
KIM WONSHIK thức dậy, toàn thân đau nhức. Không cần mở mắt cậu cũng biết đây không phải phòng mình ; cậu đang ở phòng của Hongbin. Cậu nhắm nghiền mắt và nghiến răng khi hình ảnh những chuyện xảy ra ngày hôm qua quay lại tâm trí cậu. Khi nó dừng lại, Wonshik ngồi dậy nhìn xung quanh và không thấy Hongbin đâu cả. Thay vào đó, cậu nhìn thấy một mảnh giấy ghi là cậu ấy đã được "gọi" và sẽ trở lại vào ngày mai. Nó cũng ghi là Wonshik nên đi kiếm gì ăn trong bếp.
Quyết định rằng tốt nhất là nên ăn gì đó, Wonshik rời giường và mở tủ quần áo của Hongbin ; cậu ấy luôn có một ít quần áo của cậu, vì cậu thường xuyên phải ngủ ở phòng của Hongbin. Họ đều nhất trí rằng như vậy là tiện nhất cho Wonshik. Lôi ra một cái hoodie nào đó, Wonshik mặc vào rồi bước ra khỏi phòng. Cậu liếc qua chiếc đồng hồ ở hành lang và nhận ra bây giờ đã là giờ ăn trưa.
Wonshik đi tới nhà bếp và thấy Hakyeon đang ngồi ở bàn với hai cậu bé mà cậu chưa biết. Wonshik mỉm cười khi thấy Hakyeon trước khi nhận ra điều gì đó và cau mày lo lắng. Cậu bước tới chỗ Hakyeon, cậu bé lớn hơn cuối cùng cũng để ý tới cậu. "Wonshik-"
"Ai đã làm điều này với anh, hyung?" Wonshik hỏi, giữ một tay của Hakyeon. Cậu nói bằng tông giọng rất nhỏ để hai người kia không thể nghe thấy. Nụ cười của Hakyeon phai đi nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cậu bé lớn hơn lờ đi câu hỏi và nói Wonshik ngồi xuống với khuôn mặt vô cảm. Wonshik thậm chí còn nhăn nhó hơn nữa, nhưng cậu vẫn nghe theo và ngồi xuống đối diện người kia.
Hakyeon cười. "Wonshik, đây là Jung Taekwoon và người bên cạnh em là Lee Jaehwan. Họ sẽ sống ở đây từ giờ trở đi. Đây là Kim Wonshik ; em ấy là một trong những người sống ở đây. Vẫn còn một người nữa, hmm, Kong đâu rồi?" Hakyeon hỏi.
Wonshik nhìn chằm chằm vào Hakyeon một lúc trước khi trả lời câu hỏi của cậu bé lớn hơn. "Cậu ấy được gọi." Cậu trả lời ngắn gọi. Nụ cười của Hakyeon hơi dao động trước khi cậu gật đầu và nói rằng thật tiếc vì hai người kia không thể gặp Hongbin.
Wonshik tiếp tục theo dõi những người còn lại nói chuyện, dù nó giống như là Hakyeon và Jaehwan nói còn Taekwoon chỉ ngồi nghe. Wonshik dời mắt khỏi Hakyeon và nhìn Taekwoon. Cậu ấy cũng nhìn lại Wonshik ; cả hai đều đang cố gắng đọc ý nghĩ của người kia và cùng nhận ra điều đó là không thể. Taekwoon là người dời ánh nhìn trước, cậu đảo mắt và nhìn sang hướng khác.
Wonshik quay lại nhìn Hakyeon. Cậu biết là anh đang phải chịu đau đớn, dù anh đã cố hết sức để tỏ ra là mình ổn. Cách đó đã có thể thành công, nhưng Wonshik biết anh quá rõ. Cậu biết những chuyện đã xảy ra với Hakyeon và điều đó làm cậu sôi máu. Mặc dù họ cùng phải chịu số phận này, Wonshik vẫn may mắn hơn Hakyeon nhiều. Wonshik luôn hồi phục nhanh nhờ thứ huyết thanh được tiêm vào người cậu trong thí nghiệm ; dù vết thương của cậu có nghiêm trọng đến mức nào, chúng sẽ luôn nhanh chóng lành lại. Tất nhiên, cậu biết Hakyeon không được hưởng khả năng đó. Nhưng anh ấy có khả năng lừa mọi người ; lúc này đây thì người bị lừa chính là Taekwoon và Jaehwan, dù Wonshik có cảm giác là Taekwoon đã biết, hoặc ít nhất, đã để ý.
Hai cậu bé vẫn nói chuyện khi Wonshik xin phép rời đi. Cậu đứng dậy, không quên ném một ánh nhìn về phía Taekwoon. Khi Wonshik đi tới ngã rẽ, cậu dừng lại và đứng tựa lưng vào tường. Một vài phút trôi qua và Jung Taekwoon xuất hiện từ phía sau. "Anh có để ý, đúng không?" Wonshik hỏi khi Taekwoon bước qua cậu. Cậu bé lớn hơn không trả lời và tiếp tục bước đi. "Tôi không biết anh có thể im lặng được bao lâu nữa, Jung Taekwoon ạ. Nếu anh cứ giữ mãi cái sự im lặng đó thì nó sẽ chẳng giúp gì được cho anh đâu." Wonshik nói, rời khỏi bức tường và đứng thẳng trước mặt Taekwoon. Cậu bé lớn hơn vẫn tiếp tục bước đi.
"Lo chuyện của mình trước đi."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store